Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
06:01 06/12/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Anh hùng xạ điêu - Hồi 1

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 1548
Tác giả: Chúc Long Ngữ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 6
. Y cầm lấy ngọn chuỷ thủ của Dương Thiết Tâm khắc lên chuôi một thanh hai chữ “Quách Tỉnh”, khắc lên chuôi thanh kia hai chữ “Dương Khang”.
Quách Dương hai người thấy y đưa mũi dao như bay, so ra còn nhanh hơn người thường viết chữ, lập tức hiểu ngay ý y. Khưu Xử Cơ khắc xong cười nói:
- Đang trên đường chẳng có vật gì, đôi đoản kiếm này xin để lại tặng cho hai đứa bé chưa ra đời.
Quách Dương hai người cảm tạ nhận lấy, tuốt kiếm ra khỏi vỏ, chỉ thấy hơi lạnh tỏa ra, lưỡi kiếm vô cùng sắc bén. Khưu Xử Cơ nói:
- Đôi đoản kiếm này là ta vô tình lấy được, tuy sắc bén nhưng quá ngắn, bần đạo không quen dùng, tương lai bọn trẻ có thể dùng để giết giặc phòng thân. Mười năm sau nếu bần đạo còn sống trên đời, ắt sẽ trở lại truyền thụ cho bọn trẻ vài chiêu công phu, được không?
Quách Dương hai người cả mừng, luôn miệng cảm tạ. Khưu Xử Cơ nói:
- Quân Kim đóng tổ ở phương Bắc, đối đãi với bách tính rất tàn ngược, thế ắt không lâu dài được. Hai vị nên tự lo liệu.
Rồi nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, mở cửa ra đi. Quách Dương hai người định giữ lại nhưng y lướt đi như bay trên mặt tuyết, đã đi xa rồi. Quách Khiếu Thiên thở dài nói:
- Cao nhân hiệp sĩ rốt lại thoắt lui thoắt tới, bọn ta hôm nay tuy may mắn được gặp, cũng định học hỏi thêm một chút, không ngờ lại vô duyên.
Dương Thiết Tâm cười nói:
- Đại ca, đạo trưởng hôm nay giết giặc sướng tay, cũng có thể giúp chúng ta trút bớt nỗi phiền muộn.
Rồi cầm thanh đoản kiếm tuốt ra khỏi vỏ vuốt vuốt lưỡi kiếm, chợt nói:
- Đại ca, ta có một ý, anh xem có được không?
Quách Khiếu Thiên nói:
- A gì vậy?
Dương Thiếu Tâm nói:
- Nếu con chúng ta đều là trai thì cho kết làm anh em, nếu đều là con gái thì cho kết làm chị em...
Quách Khiếu Thiên nói ngay:
- Còn nếu là một trai một gái thì cho kết làm vợ chồng.
Hai người đập tay vào nhau, hô hô cười rộ. Bao Tích Nhược trong phòng đi ra, cười hỏi:
- Có chuyện gì mà vui thế?
Dương Thiết Tâm đem chuyện mới rồi nói lại. Bao Tích Nhược chợt đỏ mặt, trong lòng cũng rất vui vẻ. Dương Thiết Tâm nói:
- Chúng ta cứ đổi đôi đoản kiếm này rồi sẽ nói chuyện, kể như lễ vật đầu tiên. Nếu là anh em chị em thì chúng ta sẽ đổi lại, còn nếu là một cặp vợ chồng nhỏ...
Quách Khiếu Thiên cười nói ;
- Vậy thì nói xin lỗi, hai thanh kiếm này đều về cả nhà anh thôi.
Bao Tích Nhược cười nói:
- Biết đâu về cả nhà em thì sao.
Lúc ấy Quách Dương hai người bèn đổi kiếm cho nhau. Việc chỉ phúc định hôn thời bấy giờ cũng là chuyện thường, hai đứa con chưa ra khỏi bụng mẹ, cha mẹ đôi bên cũng đã có thể thay mặt chúng lo chuyện chung thân đại sự.
Quách Khiếu Thiên cầm đoản kiếm hớn hở về nhà nói lại với vợ. Lý Bình nghe thấy cũng vui mừng.

Dương Thiết Tâm săm soi thanh đoản kiếm, rót rượu uống một mình, bất giác say mềm. Bao Tích Nhược đỡ chồng lên giường, thu dọn mâm bát, thấy trời đã xế bèn ra hậu viện cho gà vào chuồng rồi ra đóng cửa sau, chỉ thấy trên mặt tuyết rải rác có vết máu vòng qua cửa sau. Nàng giật nảy mình nghĩ thầm:
- Vốn mình đã quét sạch vết máu rồi, nếu để công sai của quan phủ nhìn thấy há chẳng phải là mối họa tày trời sao?
Vội lấy chổi ra cửa quét tuyết.
Vết máu ấy, đi thẳng vào khu rừng sau nhà, trên mặt tuyết còn lưu lại vết người bò. Bao Tích Nhược càng ngờ vực, theo vết máu tiến vào rừng thông, chuyển qua một ngôi mộ cổ, chỉ thấy dưới đất có một đống tròn tròn màu đen.
Bao Tích Nhược tới gần cúi nhìn mới hoảng sợ nhận ra là một xác chết mặc áo đen, chính là một trong những người đuổi bắt Khưu Xử Cơ mới rồi, nghĩ có lẽ y bị thương nhất thời chưa chết bò được tới đây. Nàng định quay về gọi chồng dậy ra chôn, chợt xoay chuyển ý nghĩ Không khéo quỷ thần xui khiến lại có ai đi ngang nhìn thấy. Bèn đánh bạo bước qua kéo cái xác ấy, định lôi vào giấu trong bụi cỏ rậm rồi sẽ vào gọi chồng. Không ngờ nàng vừa đưa tay kéo, cái xác ấy chợt nhúc nhích, kế rên lên một tiếng.
Bao Tích Nhược nhất thời phát hoảng hồn bất phụ thể, chỉ cho là quỷ nhập tràng, quay người định bỏ chạy nhưng hai chân như bị đóng đinh xuống đất không nhấc lên được. Khoảng nửa bữa cơm, cái xác ấy không động đậy nữa, nàng cầm chổi nhè nhẹ chọc vào một lúc, cái xác ấy lại rên lên một tiếng. âm thanh rất yếu ớt. Nàng mới biết người ấy chưa chết, định thần nhìn lại thấy đầu vai y trúng một mũi tên răng sói cắm sâu vào thịt, cánh tên dính đầy máu. Tuyết trên trời không ngừng rơi xuống, người ấy toàn thân đã bị một lớp tuyết mỏng phủ kín, chỉ cần đến nửa đêm sẽ chết cóng.
Nàng từ nhỏ đã có lòng nhân từ, chỉ cần nhìn thấy con sẻ, con ếch, thậm chí loại sâu bọ như con kiến bị thương thì nhất định cũng sẽ đem về nhà cho ăn đến khi lành lặn thả lại ra đồng, nếu chữa không được thì cả ngày không vui, tính nết ấy đến lớn vẫn không đổi, đến nỗi trong nhà nuôi đầy các loại sâu bọ, côn trùng, chim nhỏ thú nhỏ. Cha nàng là thầy đồ trong làng đi thi mấy lần không đỗ, bèn theo tính nết của nàng đặt cho nàng cái tên là Tích Nhược. Nhà họ Bao ở thôn Hồng Mai rất nhiều gà giò gà mái, vốn là vì Bao Tích Nhược nuôi từ nhỏ đến lớn, quyết không chịu giết một con, cha mẹ muốn ăn chỉ có cách ra chợ mà mua, vì vậy đám gà qué trong nhà đều được hưởng trọn tuổi trời, thọ chung là được tống táng. Sau khi nàng được gả cho họ Dương, Dương Thiết Tâm đối với người vợ như hoa như ngọc này mười phần yêu thương, việc gì cũng chiều theo ý nàng. Hậu viện Dương gia tự nhiên cũng là một thế giới của chim con thú con. Về sau đám gà con vịt con trong nhà họ Dương dần dần trở thành gà lớn vịt lớn, chỉ là nàng lấy chồng chưa bao lâu nên trong nhà chưa có gà già vịt già, nhưng đại thế đã thành, sau này nhất định sẽ có.
Lúc bấy giờ nàng thấy người kia hơi thở đứt đoạn nằm phục trên mặt tuyết lại nảy đòng từ tâm. Tuy biết rõ y không phải là người tốt nhưng giương mắt nhìn y chết rét thì trong lòng bất kể thế nào cũng thấy không nỡ. Nàng trầm ngâm một thoáng rồi chạy mau vào nhà, định gọi chồng dậy bàn. Không ngờ Dương Thiết Tâm say mê mệt, lay gọi thế nào cũng nằm bất động.
Bao Tích Nhược nghĩ thầm cứ cứu người trước rồi sẽ bàn, lúc ấy tìm thuốc kim sang cầm máu của chồng, cầm thêm con dao cắt vải và nửa bầu rượu còn ấm trên lò, lại chạy ra ngoài. Người kia vẫn nằm ở đó bất động.
Bao Tích Nhược đỡ y dậy, từ từ đổ rượu cho y. Nàng từ nhỏ đã quen chữa bệnh cho chim con thú con, về việc chữa trị vết thương cũng hiểu biết chút ít. Thấy mũi tên kia cắm vào thịt rất sâu, nhổ ngay ra chỉ e y sẽ mất máu chết tại đương trường. Nhưng nếu không nhổ thì không sao chữa vết thương được. Lúc ấy bèn cắn chặt răng, dùng con dao cắt vải khoét vết thương nắm mũi tên dùng sức giật một cái. Người kia gào thảm một tiếng ngất đi luôn, máu tươi từ vết thương phun ra dính đầy trước ngực áo Bao Tích Nhược, nhưng cuối cùng mũi tên cũng đã rút ra được.
Bao Tích Nhược trái tim đột nhiên đập mạnh, vội đem thuốc kim sang rịt vào vết thương, lấy vải bó chặt lại. Qua một lúc người kia từ từ tỉnh lại nhưng yếu ớt vô lực ngay cả rên cũng không thành tiếng.
Bao Tích Nhược tay mềm chân yếu, quả thật không đỡ nổi người đàn ông to lớn như thế linh cơ chợt động, bèn trở vào nhà lấy một cánh cửa kéo người ấy đặt lên, kế đẩy tấm cánh cửa trên mặt tuyết như một cỗ xe trượt tuyết chở y về nhà đưa vào kho củi.
Nàng vất vả suốt nửa ngày, lúc ấy mới hoàn hồn, thay áo rửa mặt, lấy một ít canh gà còn thừa trong nồi, một tay cầm giá nến, lại vào kho củi xem hán tử kia. Chỉ thấy y hơi thở yếu ớt nhưng chưa tắt hơi. Bao Tích Nhược trong lòng được an ủi rất nhiều,bèn đút canh gà cho y. Người ấy ăn được nửa bát chợt ho sù sụ một hồi.
Bao Tích Nhược phát hoảng, nhấc giá nến lên nhìn, dưới ánh nến chỉ thấy người kia mi thanh mục tú sống mũi cao, đúng là một người đàn ông tuấn tú. Nàng chợt thấy mặt nóng bừng, tay trái khẽ run lên chiếc giá nến lay động, mấy giọt sáp nhỏ xuống mặt người kia.
Người kia mở mắt ra nhìn, chợt thấy trước mặt một khuôn mặt xinh đẹp như hoa, hai má ửng hồng, mắt sáng long lanh, trong ánh mắt vừa có vẻ thương xót vừa có vẻ thẹn thùng, quang cảnh trước mắt như đang trong mơ, bất giác vô cùng ngạc nhiên. Bao Tích Nhược cúi đầu nói:
- Ngươi đã khỏe chưa? Ăn canh đi.
Người kia đưa tay muốn đón lấy nhưng cánh tay không có chút sức lực nào, suýt nữa làm đổ cả vào người. Bao Tích Nhược vội giừ lấy bát canh, lúc này cứu người là việc gấp, chỉ còn cách từng thìa từng thìa đút cho y.
Người kia ăn hết bát canh rồi, trong mắt dần dần có ánh sáng, chăm chú nhìn nàng, hiện rõ vẻ vô cùng cảm kích. Bao Tích Nhược thấy ánh mắt y có chút ý không tốt, bèn lấy mấy tấm đệm cỏ đắp cho y rồi cầm giá nến trở về phòng.
Đêm ấy nàng ngủ không yên, liên tiếp nằm mơ thấy mấy giấc mộng dữ.
Lúc thì thấy chồng một ngọn thương xông vào kho củi giết chết người ấy, lúc thì thấy người ấy cầm đao chém chết chồng mình rồi đuổi bắt mình, bốn phía đều là vực thẳm, không còn chỗ nào trốn chạy, mấy lần giật mình thức dậy, hoảng sợ toát cả mồ hôi. Đến khi trời sáng trở dậy thì chồng đã dậy trước, chỉ thấy y cầm ngọn thương sắt, đang dùng đá mài mài lại mũi thương. Bao Tích Nhược nhớ lại giấc mộng đêm qua hoảng sợ giật nảy mình, vội chạy xuống kho củi đẩy cửa bước vào lại càng sững sờ, té ra chỉ thấy một đống cỏ vương vãi ở đó, còn người kia không biết đã đi đâu.
Nàng chạy ra hậu viện, chỉ thấy cánh cửa khép hờ, trên mặt tuyết còn lưu lại vết người bò về phía Tây. Nàng nhìn theo dấu vết bất giác ngẩn ngơ xuất thần. Qua một lúc lâu, một trận gió lạnh ào ào thổi tới, nàng chợt thấy lưng mềm chân nhũn, vô cùng mệt mỏi liền trở vào phòng khách. Dương Thiết Tâm đã nấu xong cháo điểm tâm, đặt ra bàn cười nói:
- Nàng xem ta nấu cháo cũng ngon lắm chứ?
Bao Tích Nhược biết chồng thấy mình có thai nên đặc biệt thương yêu, bèn cười một tiếng ngồi xuống, bưng bát cháo lên ăn. Nàng nghĩ nếu đem chuyện đêm qua nói với chồng thì y ghét kẻ ác như kẻ thù, nhất định sẽ tìm giết người kia, há chẳng phải cứu người không trót sao. Cho nên lúc ấy bèn im bặt không nói gì tới.
*
**
Thấm thoát đông qua xuân tới, chớp mắt đã vài tháng. Bao Tích Nhược bụng đã to dần, ngày càng cảm thấy xoay trở khó khăn, chuyện cứu người hôm ấy cũng dần dần quên đi.
Hôm ấy vợ chồng Dương thị ăn cơm chiều xong. Bao Tích Nhược ngồi dưới đèn may áo mới cho chồng. Dương Thiết Tâm đan xong đôi giày cỏ đem treo lên tường, sực nhớ ban ngày đi cày ruộng bị hỏng lưỡi cày bèn nói với Bao Tích Nhược:
- Lưỡi cày hư rồi, sáng mai gọi Trương Mộc Nhi ở thôn Đông thêm một cân rưỡi sắt hàn lại.
Bao Tích Nhược nói:
- Được rồi?
Dương Thiết Tâm nhìn vợ nói:
- Áo của ta còn đủ mặc, nàng đã yếu ớt lại thêm đứa con, nên nghỉ ngơi cho nhiều, đừng may quần áo cho ta làm gì.
Bao Tích Nhược ngoảnh đầu qua cười một tiếng, vẫn không ngừng tay.
Dương Thiết Tâm bước qua, nhẹ nhàng giữ mũi kim của nàng lại. Bao Tích Nhược lúc ấy mới đứng dậy vặn lưng, tắt đèn đi ngủ.
Đến nửa đêm. Bao Tích Nhược mơ mơ màng màng chợt nghe chồng trở mình, giật mình thức giấc, chỉ thấy xa xa có tiếng vó ngựa, nghe âm thanh thì từ phía Tây chạy qua phía đông, hồi sau cũng có tiếng vó ngựa từ phía đông vang tới, kế đó hai phía nam bắc cũng đều có tiếng vó ngựa. Bao Tích Nhược ngồi dậy nói:
- Tại sao bốn phía đều có tiếng vó ngựa thế?
Dương Thiết Tâm vội xuống giường mặc áo, trong khoảnh khắc tiếng vó ngựa bốn phía đã tới gần, chó trong thôn đua nhau sủa ran ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
5
XtGem Forum catalog