Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
20:29 24/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Bí mật trong quán net full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 110299
Tác giả: Vô Danh
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 7
.

Chờ cho Linh bình tĩnh lại, Bảo mới phân trần:
" Em có biết tại sao anh biết là người chết trả thù không? tại vì trên tấm hình của ngôi mộ ghi rõ ràng: bà Nguyễn Thị Minh Hải chết lúc 51 tuổi, mà người chết rồi thì vĩnh viễn không bao giờ lớn hơn được 1 tuổi nữa, em hiểu không!"

Cả 3 lúc này dường như đã hiểu hết lý do mà con số 51 xuất hiện nên cũng không còn thắc mắc vì sao 51kb mà quay được 1 clip đến gần 300 giây đồng hồ vì đối với họ chỉ có những gì thuộc về yếu tố tâm linh mới có đủ khả năng làm việc này.
"rầm rầm rầm" tiếng đập cửa sắt đều đặn làm cả 3 giật nãy mình, mường tượng đến cảnh gia đình thằng Tuân bị con quái vật hành hạ trong câu chuyện mà ông "Sáu Quán" kể, Bảo thót tim quơ lấy cây ma trắc thủ thế rồi la lớn:
"Ai?"

"rầm rầm rầm", Không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng đập cửa đều đặn theo từng nhịp như muốn làm người bên trong kinh sợ.
Cả 3 người đồng thanh thét lên: "Ai đó?"

3 thằng game thủ đang ngủ như chết cũng giật mình tỉnh giấc, chúng ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra mà khiến cho ông bà chủ tiệm la làng lên như vậy.
Thịnh tận dụng cơ hội đó kêu lên:
"Thằng Tuấn, thằng Kiến, Thằng Minh, 3 đứa bay ra xem ai gõ cửa vậy?"

Dù không biết là chuyện gì đang diễn ra, nhưng nhìn thái độ sợ hãi của ông bà chủ tiệm net, thách bố nó cũng không dám mở cửa, thằng Tuấn thì cho rằng công an đến kiểm tra ban đêm, thằng Kiến thì cho rằng giang hồ đến trả thù, thằng Minh thì cho rằng ông bà chủ sợ cướp....cứ thế Thịnh càng kêu to chừng nào 3 thằng càng lùi vào trong chừng nấy.

Không nhịn được nữa, Bảo rón rén ra cửa từ từ mở cánh cửa kiếng ra, lần đầu tiên, Linh thật sự khâm phục Bảo và cảm thấy anh không nhát như mình tưởng mà cũng có lúc rất gan dạ dũng cảm.

Về phần Bảo, anh cho rằng nãy giờ mình thần hồn dọa thần tính, khiến anh mất cả lý trí và sự sáng suốt, nếu như có ma thật thì trước sau gì cũng phải đối diện với nó, huống chi bây giờ trong căn phòng lạnh này có đến 6 mạng người chứ anh không hề cô độc nên nổi sợ cũng vơi đi phần nào. Mở xong cánh cửa kính, Bảo đưa mắt nhìn vào cái lỗ hổng để xem trước đối tượng mình sắp đối mặt ra sao. Chỉ thấy một người đàn bà mặt sạm đen...
Bảo thở phào rút chìa khóa mở cánh cửa sắt, người đàn bà trạc ngoài 30, gương mặt lam lũ, dường như là người trong xóm. Bà hỏi: "sao tui gọi hoài mà chú không ra mở cửa vậy?"
Bảo giờ mới hiểu tại sao lúc nãy dù có hỏi gì thì vẫn không có tiếng trả lời, cái cửa kiếng trong phòng đóng kín thì nghe được tiếp đập cửa sắt là hay rồi chứ nói gì đến nói chuyện xuyên qua 2 lớp cửa! đúng là thần hồn nát thần tính thật.
Bảo thản nhiên đáp:
"Ơ cái chị này hay nhỉ, giờ này la giờ người ta ngủ, chị đập cửa làm phiền người ta, lại trách mở cửa lâu là thế nào?"

Người đàn bà sang sảng:
"Chú mở tiệm cho khách chơi đêm là phạm luật rồi, tôi chưa lên CA.phường thưa chú là may, chú còn lên giọng cái gì. Chú vào kêu thằng Tí về nhà cho tôi, con với cái đi chơi cả ngày quên luôn đường về nhà rồi."

Bảo xuống giọng:
"Lúc nãy em quá lời em xin lỗi chị, nhưng mà thằng Tí nó về nhà từ trưa rồi".

Người đàn bà thất thểu quay về, không quên nhắn lại 1 câu:
"Khi nào chú thấy nó bảo nó về nhà gấp dùm tôi, tôi đi kiếm nó cả đêm, từ quán cafe cho đến bi da, tiệm net mà chẳng thấy nó đâu, con với cái chỉ giỏi làm khổ cha khổ mẹ!"

Bảo thông cảm:
"Vâng,chị an tâm, khi nào gặp em sẽ báo nó dùm cho chị".

Bảo toan đóng cửa thì Minh,Tuấn,Kiến cùng nhau bước ra cửa, chúng quyết định không chơi tiếp nữa vì chúng cũng cảm giác được có điều gì bất thường trong căn nhà này, vả lại chúng sợ người đàn bà lúc nãy lên CA.Phường trình báo thì mệt. Bảo cũng cảm thấy điều đó nên anh cũng vui vẻ tiễn chúng về. Đóng cửa xong, 3 người nhìn nhau lấm lét, rõ ràng là họ cũng linh cảm điều gì đó đã xảy đến cho thằng Tí sau khi nó làm hành động xúc phạm đến ngôi mộ lúc trưa. Lần đầu tiên trong đời, Bảo ra một quyết định mà lúc bình thường chắc anh cũng không dám nghĩ chứ đừng nói là làm: " đào mộ kiểm tra".

Lời đề nghị vừa thốt lên, Linh và Thịnh bất giác xanh mặt, 3 người đều là dân thành phố, đào hố chôn con dế còn không biết nói gì đến tự tay đào mộ người chết? nhưng để tình trạng thê thảm như vậy kéo dài thì không thể nào làm ăn được. Thôi thì liều một phen, nếu giải quyết xong được chuyện ma quỷ này thì làm ăn chắc chắn sẽ suông sẽ, còn bằng không được thì trước sau cũng phải dọn đi chứ sống còn không nổi thì làm ăn quái gì được.con số dư 15 triệu/tháng mà đã được chứng thực qua mấy tháng làm ăn đã giúp Bảo thêm phần tự tin khi ra quyết định, bởi vì theo anh nếu dọn qua chỗ khác chưa chắc đã đông khách mà tiền thuê nhà 1 tháng cũng rất cao, chưa kể giấy tờ chuyển địa điểm, dọn máy...rất là phiền phức.

Quyết định xong, cả 3 bắt đầu đi xuống gian cuối lấy mấy cái xẻng mà có lần ông Hưng kể chính tay ông dùng nó đào đất chôn bà Hải. Tại sao là cả 3 cùng đi thì chắc bạn đọc cũng tự hiểu rồi nên tôi cũng không cần giải thích thêm.
Từ ánh sáng lờ mờ của cái đèn vàng cũ kỹ treo trên đầu, Bảo phát nhát cuốc đầu tiên xuống mộ, ngôi mộ được đắp sơ xài, chỉ qua vài chục nhát cuốc, Bảo đã cảm thấy điều gì đó kỳ lạ, anh cảm giác dường như mộ được lập bằng cách quẳng xác xuống rồi lấp đất lên chứ không phải bỏ vào quan tài, suy nghĩ 1 lúc, cả 2 tiếp tục cuốc trong khi Linh hồi hộp cầm cái đèn pin rọi xuống cho thêm ánh sáng.

Mãi 1 lúc sau, Thịnh dường như cuốc trúng 1 cái gì đó rất cứng nên bị dội lại, Bảo phủi đất, lấy đèn pin từ trên tay Linh rọi xuống thì chỉ thấy 1 cái hộp gỗ độ cỡ 40x60cm bị khóa, Bảo lảm nhảm: " rõ ràng ông Hưng bảo là nằm trong quan tài rồi mới chôn, sao bây giờ chỉ có cái hộp, không lẽ quan tài nằm rất sâu ở dưới? hay là hỏa thiêu xong rồi bỏ tro cốt vào hộp này?"

Bảo dùng kềm bẻ cái bản lề mở hợp ra thì thấy bên trong là một hủ cốt, anh bổng phì cười và giật mình sực tỉnh, thì ra nãy giờ anh và Thịnh đang cầm cuốc trên tay nhưng chưa ai phát một nhát nào, tất cả chỉ là hy vọng và tưởng tượng của Bảo, anh vốn rất ngán khi phải đào lên một cái xác bê bết máu thịt đang tróc ra khỏi xương, anh chỉ mong đào lên 1 hủ cốt sạch sẽ rồi sau đó làm gì tính sau. Linh đứng bên cạnh hối thúc dù trong thâm tâm cô cũng không muốn anh đào cái đống đất kinh hoàng này lên.
"Lẹ đi anh, coi chừng không kịp thời gian đó, đèn pin bị mờ rồi nè".

Bảo quay sang thịnh ra lệnh:
"Tao đếm đến 3 là cả hai cùng cuốc một lúc nha!"

Thịnh gật đầu không đáp, hai tay run run làm cây cuốc chà xuống nền nhà nghe côm cốp.
Bảo đếm đến 3, cả 2 lao vào cuốc lấy cuốc để như chưa từng được cuốc đất. Đất ở đây đắp khá mềm nên chỉ loáng 1 tí đã đào xuống 1 cái hố đủ để 1 đứa trẻ 7 tuổi. Hơn chục nhát cuốc nữa, Thịnh bổng cảm thấy cây cuốc chạm phải một vật gì mềm mềm khác hẳn so với khi cuốc xuống nền đất lúc ban đầu.Thịnh kêu lớn:
"Anh Bảo, xem kìa"

Cùng lúc đó, một mùi hôi thối bốc lên tuy không nồng nặc nhưng cũng khiến cả 3 phải nôn thốc nôn tháo, Bảo từ từ thò cuốc để đẩy đất cát sang 1 bên nhìn cho rõ, anh thấy đây là xác con chó mực chết cũng khá lâu, thịt bị bong tróc và phân hủy nên không nhìn rõ được hình dạng, nhưng nhìn màu lông và cặp mắt thì đây đích thị là con chó mực mà anh từng thấy ở nhà sau, Bảo chắc nịch khẳng định, nhưng anh lại không hiểu tại sao lại là xác con chó mực? thế xác bà Minh Hải đâu?

Ưu tư một lát, Bảo quyết định móc điện thoại gọi cho ông Hưng để làm sáng tỏ vụ việc, cả 3 bước ra gian ngoài, trong đầu Bảo đã có sẵn 1 kế hoạch để ông Hưng không bắt bẻ Bảo về chuyện đào mộ. Điện thoại reng gần 7 hồi mà vẫn không thấy đầu dây bên kia bắt máy, Bảo cho rằng ông Hưng giờ đang ngủ say nên anh khá kiên nhẫn. Đến lần gọi thứ 3 thì đầu dây bên kia có giọng 1 người đàn bà bắt máy:
"Alo... ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
13
80s toys - Atari. I still have