Teya Salat
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:22 21/11/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Tiểu Thuyết Kinh Dị - Bóng người dưới trăng

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 8189
Tác giả: Nguyễn Ngọc Ngạn
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 6
. Ông đoán chắc có đứa nào nghịch hổn trong nhà này đã treo lên đó hoặc vì thương con gái ông, hoặc vì tức ông đã gián tiếp gây nên cái chết của Khuê, nên ông cất tiếng gọi lớn :

- Đứa nào ngoài vườn đấy , vào tao bảo nhanh lên.

không có tiếng trả lời , ông bực bội chạy ra hè và quát lớn hơn :

- Chúng mày đâu hết cả rồi ? Chết tiệt cả rồi hay sao ?

Chị bếp sợ hãi chạy lên run run hỏi :

- Bẩm ông gọi ạ ?

Ông Chánh vừa bước vào buồng vừa hỏi :

- Cái Cúc đâu ? Thằng Sử đâu ? Đứa nào buộc sợi dây trên cành mít thế kia ?

Chị bếp theo sau ngơ ngác đáp :

- Bẩm ông , cô Cúc đi chuà với bà ạ , ông Sử thì ông sai lên huyện từ sáng. Nhà chỉ có mình con từ nãy đến giờ vẫn giặt quần áo cạnh bể nước sau bếp , chị Toán thì còn ốm nghỉ ở nhà ạ.

Ông Chánh cả giận , ông vừa quay nhìn ra cửa sổ vườn sau vừa gắt :

- Chỉ có mình mày ở nhà thế thì đứa nào buộc sợi dây ?

Ông chợt khựng lại , vì trên cành mít lúc nãy sợi dây thòng lọng đã biến mất. Ông há mồm kinh hãi rồi xua tay ú ớ bảo chị người làm :

- Thôi, thôi thôi...tao cho mày xuống nhà

Chị bếp cúi đầu và nói :

- vâng , con cám ơn ông ạ. Ông nằm nghĩ cho khoẻ , con ở dưới bếp , cần gì thì ông cứ gọi ạ.

ông Chánh hững hờ đáp :

- Được , xuống giặt quần áo đi.

Chị bếp ra rồi, ông Chánh ngồi vào bàn, kéo cái đĩa bát ở trước mặt , đầu óc hoang mang lo lắng , lạ quuá , rõ ràng ông thấy có sợi dây treo trên cành mít mà tại sao nó lại tự biến đi được ? Ko lẽ giữa ban ngày ban mạch mà ông bị quáng gà ? Ông lại góc buồng cầm cái ba ton ra cửa rồi đi vòng đầu nhà ra vườn sau xem hư thật thế nào nhưng chưa tới gần gốc mít , ông đã sửng sốt kêu lên một tiếng và bước lùi dần là bởi vì sợi dây thắt cổ của con ông lại vừa xuất hiện lắc lư nhè nhẹ như có người vừa cuộn vào đó.

Đứa nào trêu ông chăng ? Ông trố mắt nhìn và lùi dần , lùi dần cho đến khi ông đụng cái vách , ông mới quay người bỏ chạy ra sân trước , ông ngồi xuống bậc tam cấp hổn hển thở. Cổ họng khát khô như vừa uống rượu mạnh , trước mặt ông, dưới bậc thềm có cái lu sành đựng nước mưa , ông mệt mỏi đứng dậy tiến lại , ông phải uống ít nhất mấy cái gáo dừa thì họa chăng mới đỡ khát. Ông cầm cán gáo khom người toan múc thì bổng rùn mình buông rơi cái gáo nước xuống đất là vì dưới đáy lu , trong làn nước trong vắt , ông thấy cô Khuê con gái ông hiện ra rỏ mồn một , nghiêm mặt nhìn ông bằng đôi mắt oán trách. Ông lảo đảo trở lại vị trí củ , mệt mỏi ngồi xuống và từ từ rút khăn tay lau mồ hôi đầm đià trên mặt.

Ngồi một lúc để lấy lại bình tỉnh , ông đứng dậy vào phòng khách vô tình ngước lên nhìn bàn thờ , ở đó có tấm hình vẽ trắng đen của con gái ông lớn bằng cuốn vở học trò dựng sau bát nhang. Vì rất ít khi Khuê có dịp chụp hình riêng cho nên sau đám tang, bà Chánh phải lấy tấm hình chung của cả nhà mang lên phố huyện nhờ người họa sĩ tách riêng Khuê và phóng lớn bằng bút chì than để đặt lên bàn thờ. Ông Chánh quay mặt đi ko dám nhìn con, nhưng bát nhang nguội ngắt bổng cháy phụt lên, bập bùng ngọn lửa một lúc rồi lại tắt ngấm.

Ông Chánh lạnh người ko dám vào buồng nằm một mình nữa , ông lại bỏ ra hè , lảo đảo ngồi xuống bậc thềm , tựa lưng vào cột và nhắm mắt, cho đến khi nghe tiếng bà Chánh và cái Cúc ở đầu ngõ, ông mới mở mắt trông ra và vui mừng đứng dậy. Từ giờ phút này ông bắt đầu sợ sự trống vắng vây quanh và thấy cần phải có vợ con bên cạnh. Tuy thế , ông nhất định giấu kín ko kể cho vợ nghe những gì vừa xảy đến với ông khi bà Chánh vắng nhà. Ông ko muốn nhắc đến cái chết của Khuê và càng ko muốn tin chuyện hồn con gái ông hiện về mặc dầu ông biết đó là điều có thật.

Ông ko dám bước ra vườn sau , mỗi khi đặt chân vào buồng một mình , ông rón rén . Cảm thấy cái ko khí lạnh lẽo như những mùi tử khí vây quanh , bởi vậy ăn xong bửa cơm chiều với bà Chánh và Cúc , ông lại vác ba ton sang với vợ bé để xa một cái khung cảnh tang tóc ở ông. Trước khi đi, ông xuống bếp gọi hết tất cả người làm lại và ra nghiêm lệnh :

- Tao cấm chúng bay ko đứa nào được đem chuyện này ra kể với bất cứ ai, nhất là cái chuyện ma quỷ nhảm nhí. Đứa nào kể , tao cắt lưởi.

Mọi người sợ hãi im lặng mặc dù trong lòng đều ấm ức vì biết ông Chánh ko muốn dân làng khơi dậy cái chết oan uổng của Khuê do ông gây nên.

Rồi một hôm Thủ về làng, mặc đồ nhà binh , cắt tóc ngắn. Dáng điệu tự tin khác với lúc trước , anh tạt qua nhà sau khóa huấn luyện trước khi bổ nhiệm đi đơn vị. Từ hôm Khuê tự tử , Thủ vẩn áy náy khôn nguôi nên mản khóa là anh về ngay. Thủ nói chuyện với mẹ rồi chờ lúc trời nhá nhem tối , lần mò ra thăm mộ Khuê vừa được bà Chánh xây thật lớn. Thủ thắp mấy cây nhang , khấn vái lâm râm rồi tự quay về con đường cũ , tạt vào kho rơm , nơi hẹn hò buổi đầu và cũng là nơi người yêu tự tìm cái chết.

Rẽ vào sân, Thủ thấy rờn rợn nổi gai ốc nhưng dường như có tiếng gọi trong tim thúc giục anh tiến bước. Khung cảnh vẫn như xưa nhưng hoang vắng tiêu điều như có lẫn mùi tử khí. Mà tiêu điều thật , bởi từ sau cái chết của Khuê , ít ai dám lai vãng ra đây. Bình thường kho rơm nhà ông Chánh là chổ trẻ con trong làng vẩn hò hẹn gặp nhau bởi ngoài căn nhà rộng che nắng mưa , ngoài những đống rơm khổng lồ , còn có vườn chuối xung quanh rộng mát và nhất là cái ao ko sâu lắm cho chúng nó tập bơi , bơi chán rồi lăn ra đống rơm mà ngủ hoặc tìm các tổ chim hay hái trộm ổi non trên bờ ao. Bây giờ thì ko còn một bóng người lai vãng , chẳng riêng gì trẻ con mà ngay cả người nhà ông Chánh , bất đắc dĩ phải ra gánh rơm , cũng thấy rờn rợn và ko dám đi một mình , ko dám nán lại lâu.

Hôm nay Thủ bước vào lúc trời vừa sập tối , anh mở to mắt , rón rén đặt chân lên thềm. Từ đống rơm trước sân , con chim cú khổng lồ thình lình bay vụt ra lao về phía Thủ , tiếng kêu thất thần khiến anh hoảng hốt ngồi sụp xuống và sợ hãi đến gần đứng tim. Anh nín thở lấy lại bình tỉnh , đưa mắt nhìn quanh. Nơi đây từng ghi dấu những hẹn hò với Khuê , giờ này chỉ thấy rờn rợn không gian như lạc vào bãi tha ma. Thủ đặt tay lên ngực tự trấn an. Từ bờ ao sau nhà, tiếng ếch nhái đưa lại làm khung cảnh càng thêm não nề.

Thủ thọc tai vào túi quần tìm hộp diêm , anh lấy một nắm rơm đốt lên trên hè rồi nhìn quanh. Vớ khúc nứa khô cháy giở châm mồi làm thuốc . Ngay dưới chân anh, cái vơng cói sờn rách vẫn nằm sát bức vách. Chính trên cái vơng này dạo trước căng trong nhà , anh đã cùng Khuê nằm trìu mến bên nhau. Chả hiểu sao giờ này ai vứt ở đây ? Anh tự hỏi rồi cúi xuống cầm cái vơng lên , tức thì một làn gió buốt thổi ào tới , rồi tiếp theo là tiếng khóc não ruột từ sau nhà vọng lại.

Từ lúc Thủ cầm cái vơng , anh như người bị thôi miên , hoàn toàn mất hết chủ động. Anh ngơ ngác , tay cầm cây đuốc , tay nắm cái vơng lửng thửng đi vòng ra khu vườn sau nhà như bị lôi cuốn bởi tiếng khóc nảo ruột lúc nghe thật gần , lúc lại thật xa. Anh lại đứng nhìn xuống ao một lúc rồi quay về hiên trước cột cái vơng lên mái nhà.

Sáng hôm sau , ông Chánh đang ngồi uống trà một lúc thì có người đàn bà trong làng hớt hải chạy vào tìm. Ông mới từ nhà vợ bé trở về được mấy hôm nhưng chắc là sắp đi vì hai mẹ con bà Chánh công khai tỏ thái độ rất lạnh lùng đối với ông. Người đàn bà quăng cái cuốc trước thềm , mặt cắt ko con giọt máu , ấp úng thưa :

- Bẩm cụ...kho..kho..kho rơm của cụ...có...có..người thắt cổ chết ạ .

Bà Chánh đang ở trong buồng loáng thoáng nghe vội chạy lao ra. Từ ngày Khuê mất , bà vẩn giận chồng , ít khi nói chuyện , ít khi ngủ chung. Bà thảng thốt hỏi người đàn bà :

- Chị nói cái gì ? Ai thắt cổ ? Đàn ông hay đàn bà ?

Rồi bà Chánh cất tiếng gọi lớn :

- Cúc ơi...Cúc , có dưới nhà ko ?

Người đàn bà ú ớ phân trần ::

- Bẩm, con...con..nào có biết...là ai ạ ! Sáng nay con đi làm cỏ , ngang qua kho rơm nhà cụ , nom vào thì thấy có người treo cổ ngay ngoài hè, con...con..hãi quá , chạy vội về đây...tìm..hai..cụ ạ !

Ông Chánh cũng đặt cốc nước , đứng lên theo vợ và ngắt lời :

- Đàn ông hay đàn bà ?

- Bẩm....chắc đàn ông ạ.

Bà Chánh gắt :

- Sao lại chắc với không ? Đàn ông hay đàn bà thì phải biết chứ ?

Người đàn bà phân trần :

- Bẩm...con...con..có dám..lại gần đâu ạ , nhưng chắc là đàn ông.

Bà Chánh gắt :

- Sao lại chắc với không ? Đàn ông hay đàn bà thì phải biết chứ ?

Người đàn bà phân trần :

- Bẩm...con...con..có dám..lại gần đâu ạ , nhưng chắc là đàn ông.

Bà Chánh tạm thở phào mừng rỡ trong giây lát , từ hôm Khuê mất đi, bà chỉ có mình cái Cúc cho nên bà lo lắm chỉ sợ có chuyện gì chẳng lành thì bà đành chết theo. Người đàn bà ngồi bệt xuống thềm để thở , ông Chánh bước ra hè cất tiếng gọi :

- Sử , Sử ơi ! Lên tao bảo.

Ông quay sang nhìn bà vợ nét mặt nhợt nhạt và nói :

- Để tôi với thằng Sử chạy ra ngoài ấy xem sao.

Dứt lời , ông hỏi người đàn bà lần nữa cho chắc ăn :

- Có thật là có người treo cổ ko hay chỉ là nom gà hóa cuốc ?

Người đàn bà gật đầu quả quyết :

- Bẩm cụ Chánh cái xác lù lù như thế thì làm sao có thể nhìn nhầm được ạ ?

Từ dưới bếp Sử chạy lên vừa rảo bước vừa gài nút áo , Cúc cũng chạy lên đứng bên mẹ. Bà Chánh nắm chặt cánh tay con gái biểu lộ sự ân cần của mình đối với Cúc. Ông Chánh quay vào lấy ba ton theo thói quen mỗi khi ra đường rồi ra lệnh cho Sử :

- Mày đi với tao.

Bà Chánh hết sức hoang mang trước cái tin quái lạ này , tại sao lại có người tìm đến kho rơm của bà để tự vẩn mà lại treo cổ đúng chổ con gái bà đã chết trước đây. Bà nhớ lại hôm đám tang Khuê, ngoài dân làng kéo theo nườm nượp còn có các ông chức sắc trong toàn tổng giục nhau đến phân ưu. Họ chỉ biết tin Khuê tự tử chứ chưa biết Khuê chửa hoang phải tự tìm cái chết , cho nên ai cũng thương cảm cô gái bạc mệnh.

Trong đám người tiển đưa , đáng chú ý hơn cả là con trai ông Lý Trưởng , từng thầm yêu trộm nhớ Khuê và từng được ông Chánh hứa nhận làm rễ. Anh chàng này là người duy nhất trong làng được lên tỉnh học , chuẩn bị lấy bằng Thành Trung. Nghe tin Khuê chết , anh đạp xe về dự đám tang rồi ngồi thụp trên mô đất cao úp mặt khóc dưới trời mưa lất phất.

Bà Chánh tình cờ nom thấy , lòng se sắt khôn nguôi. Bà tự hỏi hay là cái người vừa treo cổ tự tử ngoài kho rơm của bà chính là cont rai ông Lý Trưởng chăng ? Bà nhìn theo chồng rảo bước ra cổng bên cạnh Sử và gnười đàn bà lam lủ. Cúc giật cánh tay mẹ và hỏi :

- Chuyện gì thế hở mẹ ?

Bà Chánh thở dài nảo ruột :

- Lại có người thắt cổ chết ngoài kho rơm nhà mình ngay chổ chị mày..

Cúc kinh hãi hỏi thêm :

- Ai thế hở mẹ ?

Bà Chánh quay vào :

- Tao cũng chưa biết là ai , bố mày chạy ra xem rồi.

Ngoài đường , người đàn bà vác cuốc lẽo đẽo đi bên cạnh Sử luôn miệng kể lể như muốn tâng công với ông Chánh. Nhưng ông Chánh chớp mắt lo âu, ko nói lời nào. Con đường nhỏ thẳng tắp tàn tre chi chít hai bên đan vào nhau. Hôm nay có lẽ sẽ nắng to bởi lẽ sương sớm dày đặc , cách nhau mươi bước ko nhìn rõ mặt người.

Đang đi , ông Chánh bổng kêu lên một tiếng rồi đứng khựng lại. Trước mặt ông , trên khúc đường mờ mờ hơi sương , cách ông ko xa, có bóng người con gái đứng giữa đường như đang chờ ông. Ông mở to mắt nhìn và nhận ra Khuê , ông dụi mắt nhìn lại thì bóng mờ ấy lại biến đi. Ông thở mạnh và tiếp tục đi. Tới kho rơm , ông đang dợm bước vào, nhìn cái xác và kêu lên :

- Ối giời , hóa ra là thằng Thủ ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
5