XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
02:40 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Đau thương đến chết - P2 Luân Hồi

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 6806
Tác giả: Cổ Quỷ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 19
. Tất cả những gì biết được tôi đã nói hết rồi, nói cho cùng, cô ta chỉ là một người đơn giản như vậy."

"Nhưng anh không cảm thấy, "đơn giản" như vậy, lại chính là "không đơn giản" à?" Tư Dao ý thức được sự tận tâm tận lực điều tra của Tử Phóng, nhưng dường như đã gặp phải một bức tường chắn.

"Đương nhiên tôi cũng cảm thấy thế, nhưng đối mặt với khoảng trống đó, tôi cũng không vẽ nổi sắc màu gì. Tôi cho rằng nếu vẫn quan tâm đến nhân thân của cô ta, thì việc duy nhất có thể làm là tiếp tục điều tra tình hình trong thời gian cô ta học đại học. Ở đây thì mức độ khó tăng lên gấp bội. Cô ta học ở đại học Pensylvania ở Mỹ, chúng ta làm thế nào mà điều tra được?"

"Nếu có tên tiếng anh của cô ta..."

"Maggie, tên tiếng anh là Maggie Li". Tử Phóng quả đã điều tra rất rõ ràng, chẳng qua anh ta phát âm tiếng Anh hơi cứng, Maggie thành "Makê" nên Thường Uyển bật cười.

"Hay là nhờ vị tiến sỹ bạn cô giúp cho, có lẽ anh ta biết làm thế nào để tìm tư liệu trên mạng, tôi hễ nhìn thấy tiếng Anh là đau đầu". Tử Phóng ngượng nghịu nói.

Tư Dao tập trung nghĩ ngợi: "Được, đương nhiên có thể nhờ tiến sĩ giúp, nhưng chúng ta cũng không thể hy vọng hoàn toàn vào việc điều tra hồ sơ sinh viên. Tôi phải nghĩ cách xem lại tập ảnh của Lịch Thu. Trohắc chắn có rất nhiều gợi mở"

Thường Uyển hỏi: "Nhân lúc cô ta không ở nhà, vào xem có được không? Giống như cậu lần trước..."

"Cậu không biết à, về mặt này Lịch Thu rất cẩn thận, bình thường khi cô ta không ở trong phòng đều đóng cửa, khóa cửa. Đêm hôm đó, chắc chắn là vì đã nửa đêm, cô ta không nghĩ rằng mình còn thức dậy, hoặc là vì tình cảm quá xúc động, hoặc có phần lú lẫn, mới ra ngoài mà quên khóa cửa. Tóm lại, để có được cơ hội như lần đó là cực khó, không biết phải đợi đến bao giờ"

* * *

"Chào cô! Cháu... cháu là Dao Dao, muộn thế này còn làm phiền cô chú, thật ngại quá"

"Không phiền, không phiền, Lâm Nhuận chờ điện thoại của cháu, chờ đến hóa rồ rồi". Khi bà nói, nghe thấy cả tiếng Lâm Nhuận: "Mẹ đừng cường điệu như thế được không". Tư Dao cười ngọt ngào, cảm thấy thần kinh bị căng thẳng vì những chuyện của Lịch Thu mấy ngày nay dần dần được chùng xuống một chút.

Giọng nói của Lâm Nhuận dù ở rất xa nhưng vẫn rất tha thiết.

Khi giọng nói dịu dàng của anh lọt vào tai, càng khiến Tư Dao không kìm được nỗi nhớ thương.

Cô cầm ống nghe, muốn được nghe mãi âm thanh đó. Anh hỏi han nồng nàn cứ như cô mới là người đang dưỡng bệnh.

"Sao thế, sao không nói gì thế?" Cuối cùng Lâm Nhuận cũng nhận ra Tư Dao đang im lặng.

Anh chàng ngố này chẳng có tình cảm gì cả, lẽ ra nên hỏi rằng "Anh có phải là người em yêu thương nhất không?" ( Câu này là ám hiệu mà Tư Dao và Viên Thuyên hay sử dụng)

"Mấy hôm nay, mỗi ngày em đều phải tự nói với mình không biết bao nhiêu lần. Nếu anh ở đây thì tốt biết bao, nếu Lâm Nhuận ở đây thì tốt biết bao... cho nên bây giờ không nói nữa!"

Lâm Nhuận cười: "Nhưng em vẫn nói những hai lần!"

"Anh khỏe hơn chưa? Lúc nào có thể quay về với em?"

"Mới có ba ngày, xương của anh có thể tăng tốc liền hay không? Cha mẹ tìm được một thầy thuốc đông y đã từng chữa bệnh cho lãnh đạo Trung ương, là người địa phương này, chuyên trị vết thương do ngã, gãy xương. Dùng thuốc của ông ấy anh thấy khá hơn rất nhiều"

"Mới có ba ngày thật à? Sao em lại cảm thấy giống như... hai ngày vậy?" Tư Dao cố ý bỡn cợt, không nó Lâm Nhuận biết mình nhớ anh ấy đến thế nào.

"Anh vốn định thế này: mỗi ngày khi thức dậy vào buổi sớm đều gấp một con hạc giấy tượng trưng cho nỗi nhớ em. Kết quả là bây giờ đầu giường anh đã có một xâu hạc giấy rồi"

"Chứng tỏ rằng, một là anh ngủ nhiều quá, mỗi lần tỉnh dậy lại tưởng đã qua một ngày; hai là, anh xem phim hàn quốc quá nhiều , đã lãng mạn theo rồi!" Tư Dao thừa biết anh đang ví von thế thôi, nên cô cố tình giả vờ ngớ ngẩn.

"Được, cô nàng ngốc nghếch hãy kể cho anh nghe cuộc sống diễn ra từng phút trong ngày hôm nay của em đi?"

"Có một... một loạt các sự việc, hai hôm trước gọi điện chưa nói với anh, sợ anh lo lắng, nhưng em muốn nói rõ với anh, để anh cho ý kiến giúp em"

"Việc rất đáng sợ à?" rõ ràng Lâm Nhuận nhận thấy sự nghiêm túc trong câu nói của Tư Dao.

"Rất đáng sợ, sợ lắm!" Tư Dao cố ý bắt chước giọng của một cô gái nhỏ đang sợ hãi. "Không trêu anh nữa, một việc rất nghiêm túc, anh nằm cho chắc kẻo lại sợ quá ngã từ trên giường xuống đất"

Tư Dao nghĩ, bản thân mình cũng cảm thấy những sự việc xảy ra trong mấy ngày qua quả là không có gì đáng để cười, thực là đáng sợ. Có lẽ, mình đã quen dùng cách pha trò để xua đi nỗi sợ hãi, âu cũng là một bản năng sinh tồn?

"Từ giờ phút anh đi, nỗi sợ hãi luôn bám theo em. Chắc chắn anh không ngờ rằng, lần này, tất cả lại xoay xung quanh một người mà chúng ta vừa rất quen thuộc, lại vừa cực kỳ xa lạ - Lịch Thu”

CHƯƠNG 11

HUYẾT TRÍCH TỬ(1)

-----------------

(1) Vốn là tên một nhân vật trong truyện võ hiệp của Hoàn Châu Lâu Chủ

-----------------

Tư Dao chạy tới phòng máy khoa công nghệ thông tin đại học Giang Kinh, bên trong còn có mười mấy sinh viên đang ngồi trước máy tính thực hành, còn Trương Sinh ngồi một mình trong phòng làm việc làm bài của mình. Cái phòng máy này được sắp xếp giống hệt quán net của Trương Sinh. Có lẽ toàn bộ cuộc sống của Trương Sinh chính là trên mạng.

Cánh sinh viên thiếu tập trung tư tưởng thấy Tư Dao tha thướt đi vào căn phòng làm việc của thày Trương Sinh “gàn dở”, đều tặc lưỡi trầm trồ, xem ra thày Sinh nói không sai: trong máy tính tự nhiên có mỹ nhân(2).

--------------------

(2). ượn ý câu văn cổ: Trong sách có nhà vàng, có mỹ nhân… (câu nói với ý khuyến học)

--------------------

“Cái ‘mật mã’ đó đã tra ra kết quả gì chưa?” Tư Dao hỏi luôn vào việc.

Trương Sinh dường như không có vẻ gì kinh ngạc và hoảng sợ về việc Tư Dao đến đây, anh biết bọn học sinh bên ngoài như bọn trộm - đang dán mắt nhìn vào mình, nhất định anh phải giả bộ “khô khan” đến cùng, đối diện với người đẹp như hoa mà không nao núng!

“Tôi đã hỏi hết mấy cao thủ trong khoa công nghệ thông tin, khoa toán và phòng giáo vụ thống kê số liệu của trường này, cả những vị anh hùng mà tôi biết, nhưng chỉ thấy những con số đó rất ngẫu nhiên, không có vẻ là mật mã. Bây giờ chỉ còn một người tôi chưa tới hỏi, người này là một cuốn Bách khoa toàn thư, nếu anh ta cũng không biết thì chỉ còn cách đi hỏi Viên Thuyên”.

“Có ai ăn nói như bạn không?” Tư Dao lập tức nhớ ra Trương Sinh vốn không thạo lời lẽ ngoại giao: “Vậy thì đi tìm người cuối cùng này, tôi vẫn còn một vấn đề cần thỉnh giáo nữa, không biết liệu có cần tìm anh ta để hỏi không?

“Trước tiên hãy thử nói với tôi xem sao”.

Tư Dao nói nhỏ: “Có cách nào để xem được hồ sơ của Lịch Thu trong thời gian học ở đại học Pensylvania Mỹ không? Không vì mục đích gì khác, mà chỉ là muốn hiểu hơn về hoàn cảnh của cô ta thôi.”

“Chỗ anh phóng viên giải trí…”

“Trong nước, Lịch Thu không có bất cứ tài liệu gì có thể tra cứu, cô ta đơn giản gần như một cốc nước lọc vậy.”

“Nước lọc mà đơn giản? Bạn biết trong một cốc nước lọc có bao nhiêu nguyên tố vi lượng và vi khuẩn không…”

“Thôi nào, dù sao thì tư liệu về cô ta ở trong nước gần như bằng không. Tôi có cảm giác cô ta đang cố ý không để lại một manh mối nào. Nhưng ở bên Mỹ, có lẽ cô ta sẽ không nghĩ cách giấu giếm gì đó, cho nên những tư liệu trong thời gian cô ta học đại học chắc sẽ rất có ý nghĩa.”

Trương Sinh đờ người ra một lúc, lúng búng nói: “Lúc cần mới biết mình học ít, tuân theo luật pháp là lương dân.”

Tư Dao nghe anh ta đọc ra hai câu râu ông nọ cắm cằm bà kia, dở khóc dở cười hỏi lại: “Rốt cuộc bạn có giúp được không, hay là tìm đến vị cao thủ đó?”

Tôi đương nhiên muốn giú bạn, nhưng đề nghị của bống như là hành vi hacker.”

“Tuyệt đối không được phạm pháp!”

“Nhưng bạn muốn lấy những tư liệu đó, tám chín phần là ở trong hệ thống máy tính của trường đại học bên Mỹ đó, muốn xem thì đồng nghĩa với việc phải làm hacker”.

Tư Dao nhíu mày, cô thấy bí quá.

“May mà chúng ta có anh ta - cao thủ mà chúng ta cần đi gặp, sẽ giao cho anh ta hai vấn đề khó khăn này”.

“Tôi không muốn kéo thêm người vào việc”.

“Nếu như anh ta không phải là người thì sao?” Trương Sinh thấy Tư Dao ngớ người, bèn cười ngất: “ Anh ta là nhân vật nổi tiếng lẫy lừng ở Giang Kinh: Huyết - Trích - Tử”.

Theo sự giới thiệu của Trương Sinh, nguồn gốc của cái tên “Huyết Trích Tử” là do vị đại ca đó chìm đắm trong việc thiết kế một trò chơi điện tử tên là “Huyết Trích Tử”. Đại khái kịch bản của trò chơi đó là, “Huyết Trích Tử” là tên tay sai độc ác của triều đình và bọn gian thần, chuyên đối đầu với các trung thần và nghĩa sĩ võ lâm. Nhân vật chính ngẫu nhiên biết được một bí mật động trời của hoàng cung nên bị “Huyết Trích Tử” truy sát, trên đường chạy trốn, võ công đã không ngừng tiến bộ, cuối cùng đánh thắng “Huyết Trích Tử”, đem được người đẹp trở về.

“Tuy nhiên, theo thiết kế của anh ta, tình yêu trong này có xen một chi tiết trắc trở nhỏ. Nhân vật chính của câu chuyện luôn ngại nói với mọi người: Anh ta… anh ta là một tiểu thái giám.”

“Sao? Đó mà là ‘trắc trở nhỏ’? Đối với tình yêu, hình như đây là vấn đề căn bản thì có! Có cần thiết kể như vậy không? Anh ta nghĩ thật kỳ cục!”

“Cư xá Thông Giang” là một khu ‘nhà khách’ được cải tạo lại từ hầm trú ẩn phòng không ngày trước, dành cho các loại người từ nơi khác đến Giang Kinh tìm cơ hội. Mấy ngày nay trời ẩm, những căn phòng dưới lòng đất càng thêm ẩm thấp.

Hai người đi xuống một cầu thang có tay vịn dài qua một bếp than lớn hình tròn dùng để sưởi ấm, xuyên qua một hành lang tối om, mở cánh cửa một phòng trọ ra. Thứ đầu tiên đập vào mắt họ là một tấm lưng rộng, một chiếc áo may-ô bông cào, một cái đầu trọc. Bên cạnh người này là hơn mười cái case máy tính cao thấp đủ vẻ, trên bàn là ba cái màn hình. Tư Dao lập tức nhớ ra cách đây không lâu, cảnh sát khám nơi ở của Dục Chu cũng phát hiện ra số case và màn hình đủ để mở một quán net. “Huyết Trích Tử” sống ở một nơi đơn sơ gian khổ thế này mà dùng nhiều máy tính như vậy để làm gì? Cô đột nhiên trở nên cảnh giác.

“Đã ăn sáng chưa? Trương Sinh đứng ở cửa hỏi.

Tư Dao nhìn đồng hồ, bây giờ là hơn 6h chiều, sao lại ăn sáng?

“Chưa, tôi đang chờ anh mang đến, tôi muốn ăn bánh bao nhân thịt ở trường anh làm”. ‘Huyết Trích Tử’ không quay đầu lại, đang gõ bàn phím nhanh như máy. Giọng của anh ta mềm mại đầy nữ tính.

Trương Sinh giải thích với Tư Dao: “‘Huyết Trích Tử’ ngày ngủ đêm thức, vừa mới dậy”. Dường như anh ta không để ý rằng ‘Huyết Trích Tử’ không biết Tư Dao đang có mặt.

Quả nhiên ‘Huyết Trích Tử’ nhảy dựng dậy: “Ôi, thằng cha này đưa khách đến mà không đánh tiếng gì cả? Lại là nữ nữa!”

Không hiểu sao ‘Huyết Trích Tử’ lại rút về góc phòng, hình như vì thấy mình cởi trần nên xấu hổ. Tư Dao nhìn anh ta, người to béo, cao chừng 1,8m, cặp mắt bé không dám nhìn thẳng Tư Dao, cứ như dã mắc lỗi gì đó đáng bị phạt.

“Được, đã kết thúc phạt đứng, mời các học sinh về chỗ ngồi!” Tư Dao không nhịn nổi chỉ muốn cười.

Trương Sinh nói: “ ‘Huyết Trích Tử’ lại đây ngồi đi, có hai việc muốn thỉnh giáo anh ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
16