XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
04:58 06/12/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Đau thương đến chết - P2 Luân Hồi

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 6866
Tác giả: Cổ Quỷ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 19
.

Cuộc hôn nhân của cô vừa mới bắt đầu thì đã lung lay chao đảo. Tố Vân tự hỏi: liệu có phải vì thế mà gần đây cô lại thích son phấn điểm trang? Phải châng là rất đáng buồn?

Anh ta rất khôi ngô, dáng hơi mập, cửa đã khép rồi mà tiếng gót giày vội vã vẫn nện cộp cộp rất rõ. Tố Vân còn nghe văng vẳng “tiếng lách cách” của chùm chìa khoá đang đung đưa trong tay anh ta.

Chiếc ô tô vừa nãy chở cô về đã nổ máy, chạy về phía những con phố của đô thị phồn hoa rực rỡ, hoà vào biển lớn đầy hoan lạc của vô vàn nam thanh nữ tú tươi trẻ. Ở biển lớn này có thể bắt cá đầy khoang, có thể bắt được cá voi, có thể thành công trong kinh doanh, củng cố tình bạn, thoả mãn dục vọng…nhưng người ta đâu biết rằng bão tố có thể ập đến bất cứ lúc nào.

Có lẽ nơi này đang là sự yên tĩnh trước khi cơn bão kéo đến.

Tố Vân nằm vật xuống chiếc giường lớn êm ái, chán chường và thất vọng, đôi mắt vô hồn nhìn đăm đăm lên trần nhà, không biết nên nuốt nước mắt hay là nên phẫn nộ. Có phải vì cô ở mãi trong tháp ngà quá lâu nên đành phải bó tay trước sự tàn nhẫn của hiện thực cuộc sống? Chẳng lẽ các câu chuyện đắng cay mà cô vẫn đọc thấy trên báo, cũng sẽ xảy ra với cô?

Cũng may cô mới chỉ thất vọng chứ chưa tuyệt vọng. Chắc chắn cô sẽ không bao giờ tuyệt vọng. Ít ra vẫn còn thích đám sách cũ kia, ghi chép những chuyện xa xưa.

À, ngày mai là thứ năm cô đã hẹn với hai vị chuyên gia ở phòng Thư tịch cổ và phòng Lịch sử của Viện khoa học xã hội, họ đều rất muốn xem tập bản đồ mà Mạnh Tư Dao mang đến, mong sao họ sẽ cho mình biết những phát hiện lý thú.

Chẳng lẽ cứ nằm ườn thế này mãi? Mình nên dậy, ăn qua quýt cho xong bữa, rồi đọc tập bản đồ vẽ tay ấy, tựa như ngày trước đang học nghiên cứu sinh.

Chỉ còn trơ khấc một mình, tất nhiên chẳng thiết nấu nướng gì, cô làm nóng thịt gà bọc trong túi chân không, ăn chút cơm còn thừa từ bữa trưa; ti vi đang bật nhưng chẳng có gì lọt vào mắt vào tai cô.

Dọn dẹp bát đĩa xong xuôi, cô địtắm, sau đó sẽ ngồi tra cứu các tài liệu liên quan đến bản đồ.

Này, Tố Vân hãy khơi dậy niềm vui cuộc sống, kể từ mai sẽ không son phấn nữa và trở lại thời vô tư vốn có của tuổi học sinh!

Nói thì dễ, nhưng trong buồng tắm, dưới vô vàn tia nước ấm đang mơn trớn làn da, cô vẫn cảm thấy tất thảy đều chan ngán vô vị. Lẽ nào tình yêu là một trò đùa khô khốc mà cuộc sống dành cho con người?

Đèn buồng tắm bỗng tắt ngấm.

Trò đùa này mới thật chẳng thú vị gì.

Cô chưng hửng, nghĩ bụng: chắc ai đó dùng điện quá tải, làm nghẽn dây dẫn điện của cả khu nhà này. Vào mùa đông giá lạnh, chuyện này thường xảy ra.

Đèn tắt, cô cảm thấy xung quanh bỗng yên ắng hẳn đi. Cô khoá vòi hương sen lại, thấy càng yên ắng hơn nữa. Chỉ nghe thấy tiếng cô đang thở và vài tiếng tí tách nước còn đọng ở vòi rơi xuống.

Cô choàng áo tắm, lấy khăn mặt quấn gọn mái tóc, bước ra cửa buồng tắm.

Không hiểu sao cô cảm thấy đây không phải là sự cố nhảy áp-tô-mát (1) thông thường.

Cô nghiêng tai lắng nghe. Ngoài cửa không động tĩnh gì.

Cô mở cửa buồng tắm.

“Xin lỗi, làm phiền cô đang tắm”. Một giọng đàn ông vang lên.

Tố Vân hốt hoảng kêu lên và sập ngay cửa, khoá lại. Cô tựa vào cánh cửa, toàn thân run rẩy. Cô biết, nếu bị xô mạnh thì cánh cửa gỗ mỏng tang nàu chẳng nghĩa lý gì.

Không có tiếng bước chân, chỉ thấy tiếng nói kia càng gần hơn: “Có phải cô cảm thấy tất cả chỉ là trò đùa ác ý không? Tôi không nói về bóng tối, mà muốn nói về cuộc sống, về tình yêu, về hôn nhân của cô…”

Người này là ai, sao hắn lại đến đây? Hắn định làm gì? Tố Vân chìm trong nỗi sợ hãi bị bủa vây. Cô không nghe thấy hắn nói gì nữa, chỉ cảm thấy hắn đã có tuổi, giọng nói đạm chất thô nháp.

“Sao ông lại vào đây? Đi đi!”

Nếu hắn chịu nghe cô ,thì hắn đã chẳng đến đây, nhưng cô vẫn hỏi: “Thế là thế nào? Nhà tôi có ba lần cửa khoá, sao ông lại vào được?”

”Tất nhiên là không thể vào, trừ phi tôi có chìa khoá. Nhà cô có bà lớp cửa khoá nhưng vẫn không giữ nổi anh chồng rửng mỡ đấy thôi? Tôi cảm ơn anh ta, nếu hôm nay anh ta không ra ngoài thì tôi chẳng thể vào được, sẽ đành phải chờ lần khác!”

Lúc này Tố Vân mới hiểu những câu tưởng như vu vơ hắn nói lúc nãy.

"Sao ông lại biết chuyện nhà tôi…những chuyện cuộc sống của tôi…”

“Thực ra cuộc sống của mỗi người đều thể hiện ngay trên nét mặt. Mấy hôm nay tôi đã quan sát khi ở thư viện và đã hiểu cuộc sống của cô…thậm chí có những khía cạnh tôi còn biết rõ hơn cô!”

Cảm ơn trời đất, may sao kẻ này không phải hạng người dám xô cửa xông vào như Tố Vân tưởng tượng. Những nghĩ lại rằng mình đã bị hắn ngầm để mắt từ lâu, cô cảm thấy lạnh sống lưng, khiếp hãi bủn rủn chân tay.

“Ông muốn gì?”

”Tôi đến để hỏi cô về một thứ không phải của cô. Nói đi, tập bản đồ mà người bạn đã đưa cô xem, đang để ở đâu?”

Sự tò mò trỗi dậy đã át cả nỗi sợ hãi trong cô. Tại sao hắn phải tốn bao công sức để muốn có được cái tài liệu mà giá trị chẳng đáng là bao? Tố Vân nói: “Ông đến đây là nhầm rồi, tôi không đem tập bản đồ ấy về nhà, vẫn để ở thư viện”.

“Phải,tôi nghĩ…Ý tôi nói là, cô là người rất không biết nói dối. Ngày mai cô đi gặp chuyên gia của viện Khoa học xã hội, buổi sáng không đi thư viện, mà là từ nhà đi thẳng đến viện, sao dám nói là tập bản đồ ấy vẫn để ở thư viện? Cô không bíêt cách nói dối! Cô nên nhớ rằng tôi đã nhẩn nha ở thư viện rất lâu, đương nhiên biết cô đã nói những gì, kể cả chương trình làm việc của cô!”

Nỗi sợ hãi càng dâng lên, đầu Tố Vân như trống rỗng, cô không biết nên tiếp tục bịa ra cớ gì và nói dối ra sao nữa. Nhưng sao có thể giao tập bản đồ cho hắn, làm thế cô sẽ ăn nói với Tư Dao như thế nào? Ngày mai còn phải gặp hai vị chuyên gia…nhưng nếu cô không đưa, hắn sẽ làm gì cô? Nhưng có lẽ hắn cũng là dân học thuật, sẽ không thể làm các chuyện ác độc.

“Không! Đó là của bạn tôi, nếu ông cần thì cứ đi mà hỏi người ta!”

”Nếu muốn vào phòng tắm này, tôi sẽ không cần phá cửa. Tôi mang theo một mỏ hàn xì mi-ni đã cải tiến, có sức nóng nghìn độ, dùng nó cực tiện lợi. Ổ khóa này mỗi chiều mười phân là cùng, chỉ cần 15 giây sẽ phá được ngay!”

”Không!” Tố Vân hiểu ra hắn đã chuẩn bị rất tinh vi, mò đến đây rồi sẽ không chịu trắng tay ra về.

“Nói đi, có phải cô cất tập bản đồ ấy trong chiếc két đặt ở phòng đọc sá không?”

Tố Vân im lặng rồi nói: “Phải!”

”Nếu cô trí trá, tôi sẽ phản ứng mạnh hơn đấy!”

”Đúng là ở đó!”

”Cô cho tôi biết mật mã? Hay là cô ra mở hộ tôi…Tôi đã quan sát cô nhiều ngày rồi, chắc cô không biết. Cô rất xinh, dáng người cũng rất tuyệt…”

”Tôi sẽ nói, tôi cho ông biết mật mã vậy!” Tố Vân đã thực sự “đầu hàng”. Cô nghĩ, may mà mình đã phô–tô hai bản.

Chỉ giây lát sau, tiếng nói đã truyền đến : “Rất tốt,cô rất ngoan ngoãn. Cũng đã bảo quản nó rất tốt. Tôi lấy, rồi đi ngay. Này,cô nói đi, bản lưu để ở đâu?”

“Bản lưu nào? Tôi không phô-tô” Liệu mình có dối nổi hắn không?

”Tôi có lời khuyên, cô là một nhà chuyên môn rất thạo về Địa chí học, nhưng lại không phải một người thạo nói dối. Một văn bản đầy thú vị như thế, mà lại không phô-tô hay sao? Máy phô-tô của thư viện các người đặt ngay ở hành lang, tôi đã thấy cô dùng nó rất nhiều lần, ngay mã khóa của nó cô cũng thuộc làu!”

”Tôi để ở tầng hai của tủ sách, trong một cái kẹp văn bản màu trắng”.Lúc này Tố Vân nghĩ cô sẽ phải ăn nói với Tư Dao ra sao, ngày mai lấy gì để gặp hai chuyên gia kia nói chuyện?

“Bây giờ cô có thể yên tĩnh mà hưởng thụ sự cô đơn được rồi”.

“Ông nói gì thế?” Tố Vân sững sờ. Cái gì hắn cũng biết cả?

“Tình yêu không được như mơ ước của cô hồi đại học và hôi học nghiên cứu sinh, đúng không? Những câu chữ mượt mà ghi ở trang đầu cuốn album ảnh cưới của hai người, giờ đây nhìn lại, rất giống những hàng chữ ghi trên bia mộ của hôn nhân, đúng không?”

“Tại sao ông lại vào được đây?”

”Cô rất giống cô bạn của mình, đều quá tò mò. Trước hết,tôi là triệu phú thời gian, cho nên tôi biết rất rõ chồng cô. Anh ta có một thói quen: khi ra khỏi nhà, xuống gác chuẩn bị ra xe, thường rât đắc ý đung đưa cái ví đựng chìa khóa phòng làm việc, chìa khóa nhà. Ở tầng một,tôi chỉ cần khẽ chạm, cái ví rơi liền. Tôi nhặt nó lên, nhanh tay bớt lại chùm chìa khóa nhà cô, rồi đưa trả cái ví cho anh ta. Cô yên tâm,tôi sẽ trả lại anh ta chìa khoá. Các người sẽ không cần thay khóa đâu!”

”Này,tôi có cảm giác ông không phải kẻ xấu,vậy ông là ai?”

”Cũng như cô, tôi là một người rất đau lòng”.

Cánh cửa chính bị sập lại thật mạnh.

Diêu Tố Van tựa vào cửa buồng tắm, trào nước mắt. Kẻ đáng ghét ấy đã lấy mất tập bản đồ, lại còn sổ toẹt vào lòng tự trọng của cô,cố ý mỉa mai khiến cô phải đau xót.

Cô ra khỏi buồng tắm, bước đến bên cửa sổ. Từ tầng 11 nhìn xuống,thấy cổng chính thỉnh thoảng vẫn có người ra vào,tối mờ mờ,chẳng biết ông ta là ai.

Nhưng có một bóng người loáng dưới ánh đèn đường khiến cô phải chú ý. Người ấy mặc chiếc áo mưa màu xám, với chiếc mũ nhọn chụp trên đầu. Trời không mưa không tuyết rơi,sao phải mặc áo mưa?

Tố Vân nhấc điện thoại: “Dao Dao! Mình…xin lỗi…”

Khi chồng trở về nhà, Tố Vân đang lơ mơ nửa ngủ nửa thức.

Cũng như mọi lần, người anh ta nồng mùi rượu,khói thuốc lá, mùi son phấn…thấy ghê ghê.Cô quay người,xoay lưng lại.

“Sao, em vẫn chưa đi ngủ à?”

”Anh vào nhà bằng cách nào?”

”Anh mở khoá cửa. À, anh đang định kể với em,hôm nay xúi quẩy thật, lúc xuống dưới nhà thì và phải một ông già,ví đựng chìa khoá văng đi; tối về, thì xe lại bị va quệt, ví đựng chìa khoá lại văng lần nữa. Rồi anh mới biết chùm chìa khoá nhà bị rơi ra…”

“Bây giờ anh nghĩ xem, mai đưa em đi làm bằng cách nào, đón em về bằng gì?”

”Kìa,em không hỏi xem anh có bị làm sao không à?”

”Anh trở về chân tay nguyên vẹn đây rồi,còn muốn em phải giả vờ đon đả làm gì? Điều em muốn hỏi thật sự, là ‘anh có biết lái xe hay không’?”

”Thôi nào, anh đã dại dột,bị ăn mắng, được chưa? Nhưng cũng không hẳn là tại anh. Tuyết lại bắt đầu rơi, đường trơn…”

”Gì cơ? Tuyết rơi à?” Tố Vân nhớ đến ông già mặc áo mưa…ông ta có khả năng tiên tri hay sao?

”Đúng thế.Lúc anh sắp về đến nhà, thì từ trong bóng tối bất chợt có người chạy ngang qua đường. May mà anh phản xạ kịp thời nên mới tránh được không đâm vào họ, nhưng xe thì húc vào thân cây bên đường,túi khí bảo hiểm bật phồng ra. Cũng may anh thắt đai an toàn,nên không bị đau gì cả”

“Không quệt vào người ta chứ?”

”Không.Anh có cảm giác thằng cha ấy cô tình trêu ngươi, hắn không buồn nói nửa lời, cứ thế phới đi luôn,anh cũng chẳng thèm chấp hắn nữa!”

”Trông người như thế nào? Sao lại đi giữa đêm khuya tuyết rơi…”

”Anh không nhìn rõ, chỉ nhớ hắn ta mặc chiếc áo mưa lùng thiểu rất cũ,cái mũ thì trùm lên đầu”.

(1) Công tắc tự ngắt điện khi quá tải

Chương 18

MỘT MŨI TÊN BẮN HAI CON CHIM

“Vào đi!” Ông nghe thấy tiếng bước chân do dự dừng ở ngoài cửa.

Bao năm qua, hôm nay Dương Tín Chí lần đầu tiên do dự đứng trước cửa phòng làm việc của ông, tiến thoái lưỡng nan. Tất cả nói lên một điều: việc đã hỏng!

”Chú đã biết về chuyện Sài Nguyên Khánh. Không hoàn toàn là lỗi của cháu. Cứ vào đây!” Ông lại gọi.

Rồi Tín Chí cũng vào, cúi đầu rụt rè nói: “Tại cháu chuẩn bị chưa chu đáo, đã không nhìn đúng người, cháu chỉ biết những năm gần đây hắn không làm hỏng việc bao giờ. Cũng không ngờ, bọ ngựa bắt ve nhưng chim sẻ lại đứng sau. Lần sau sẽ phải vạch kế hoạch thật sát sao, phải bố trí thêm nhân lực cả công khai lẫn bí mật…”

“Và nên nhớ, tuy cháu phải đảm bảo nguyên tắc “tay không dính máu” nhưng cũng phải tham gia vào công việc cụ thể, để bảo đảm tuyệt đối không sơ suất. Có biết ‘con chim sẻ’ ấy là ai không?”

“Vẫn chưa có tin tức gì. Sở công an cũng đang tìm kiếm người này, nhưng hình như chưa hề có manh mối. Mạnh Tư Dao cho rằng đó là ông già mặc áo mưa”.

“Theo cháu thì sao?”

”Cũng có thể. Nhưng cháu rất không hiểu, nếu đúng là ông già ấy thiết kế ra cái bẫy “Đau thương đến chết” thì ông ta phải mong Tư Dao chết cho sớm mới đúng, sao phải ra tay can thiệp vào thằng Sài Nguyên Khánh làm gì?”

”Nhưng cũng có thể ông ta không muốn Tư Dao chết sớm, mà muốn cô ta chết muộn nhưng thằng Khánh đã phá kế hoạch của ông ta, tước mất niềm vui của ông ta”

Tín Chí chột dạ: “Nếu đúng là thế, thì ông ta…ông ta thực quái dị!”

“Thời buổi này ai chẳng quái dị?!” Ông đứng bật dậy, thấy đầu đau âm ỉ. Già rồi, mình đã già thật rồi, gần đây cứ hay nhức đầu vô cớ, phải đi khám bệnh xem não có vấn đề không.

Ai mà chẳng quái dị? Trước đây mình là một người gần như không có khuyết điểm. Một trí thức giàu lòng tự trọng.

Còn bây giờ? Mình là một người thành đạt, là triệu phú, thiên hạ nhìn vào chỉ thấy vầng hào quang, nhưng lại không biết rằng mình cũng là kẻ tội phạm, đồng nghĩa với bóng đen.

Tuổi già thường hay xúc động không đâu,ó lẽ đã đến lúc nên viết hồi ký chăng? Gã phóng viên lần trước nói mình chỉ cần đưa cho hắn tư liệu thô, hắn sẽ viết giúp. Hắn đâu có biết mình thừa sức viết hay gấp trăm lần hắn! Hắn coi mình na ná những tên trọc phú mới phất kia thì phải?

“Chú, chú sao thế?” Dương Tín Chí cảm thấy ông ta là lạ…

“Không sao. Gần đây ở nhà có vài chuyện đáng ngán… Không sao, không có gì đáng nói”.

Tín Chí đại khái cũng hiểu ông ta ngán về chuyện gì, vội nói: “Chú ạ, hay là…tất cả nên tạm hoãn..”

”Không thể. Phải đánh nhanh,dứt điểm! Có lẽ cháu có ý gì đó, cứ nói với chú xem sao!” Ông ta lại ngồi xuống ghế bên bàn làm việc.

“Gần đây cháu thấy Tư Dao đi đến một nơi rất kỳ lạ, một nơi mà người ta không thể nghĩ cô ta có thể đến. Đó là một cư xá ‘dưới mặt đất’ ở phía nam Giang Kinh, vốn là một khu nhà hầm phòng không cũ kỹ được cải tạo lại. Cháu đã điều tra rồi, Tư Dao được một gã tiến sỹ ở đại học Giang Kinh giới thiệu, để đến gặp một tên ‘giang hồ’ ở cái cư xá địa đạo ấy. Hình như tên nhãi đó là một tay siêu hạng về máy tính. Chắc là hắn đang giúp Tư Dao tra cứu cái gì đó”.

“Dù tên nhãi đó giúp cô ta lần mò cái gì, thì cũng đều bất lợi cho chúng ta. Chú còn lo hai đứa ấy và tên phóng viên kia nữa đã biết quá nhiều chuyện. Chú phải quan sát mấy hôm để vạch kế hoạch cụ thể. Nếu con bé đó không đến cái cư xá hầm phòng không ấy nữa, thì sẽ chia ba ngả xử lý cả ba đứa. Nếu nó vẫn đến chỗ đó thì sẽ dùng cách một mũi tên hạ hai con chim, nhổ cỏ phải nhổ cả rể!”

Chương 19

PHONG TỤC DN GIAN

Lễ giáng sinh và Tết nguyên đán náo nhiệt vui vẻ đã nhanh chóng trôi đi. Từ sau khi Diêu Tố Vân bị ông già mặc áo mưa ép phải nộp tập bản đồ ấy, Tư Dao và mấy người bạn không biết nên tiếp tục điều tra ra sao nữa.

Tư Dao ngồi trên ghế ngoài hành lang phòng khám của bệnh viện, đang nghĩ lan man, chẳng lẽ là hết cách, đành phải bó tay?

Thường Uyển đang ngồi trong phòng khám. Gần đây cô hay bị ra mồ hôi trộm, hồi hộp, mất ngủ, toàn thân đều rấm rứt. Cô đi khám bệnh, Tư Dao đã chủ động đi cùng, cũng là một cách để đền đáp lần trước Thường Uyển đ mình.

Ít hôm nay, vì sự an toàn, cả hai luôn ở bên nhau như hình với bóng. Bà già ở căn nhà bên cạnh cũng lấy làm lạ, và hỏi xem có phải anh chàng ở cùng số nhà đã chuyển đi và đổi chỗ cho cô gái này không. Tư Dao đành giải thích là Thường Uyển đến ở tạm và ngủ ở căn phòng của anh bạn hàng xóm.

Nhìn bệnh nhân và nhân viên bệnh viên ra ra vào vào, Tư Dao thầm nghĩ, giả sử hôm đó Diêu Tố Vân nhất quyết không đưa tập bản đồ cho ông già nọ, thì chẳng rõ sẽ xảy ra hậu quả kinh khủng ra sao.

Cô chợt cảm nhận, thực ra đã có một số đầu mối về ông già mặc áo mưa, sao không sớm quy nạp lại? Có một điều rất rõ nét: Trần Kỳ Lân đã nói anh ta và Thôn quái dị có khúc mắc từ rất lâu; anh ta cố đoạt lấy tấm bản đồ,chứng tỏ anh ta có rất nhiều quan hệ đan xen rối rắm với thôn quái dị. Những điều kỳ quái của Thôn quái dị, nhất định phải có nguyên nhân, chắc chắn là dính dáng với “Đau thương đến chết”.

Cô lấy di động ra, gọi cho Diêu Tố Vân.

Tố Vân đành phải hoãn cuộc gặp với hai vị chuyên gia, cô nghĩ đi nghĩ lại mãi,vẫn thấy ức. Nhận được điện thoại của Tư Dao, Tố Vân xin lỗi rối rít. Tư Dao vội nói:” Cậu đừng nên thế này, chuyện đó đâu thể trách cậu? Tôi phải tự trách mình vì đã làm liên luỵ đến cậu mới phải! Chuyện tối hôm đó xảy ra ở nhà cậu thật đáng sợ! Chúng ta vẫn còn có dịp để tìm ra sự thật kia mà… Này, cậu có quen nhà chuyên môn nào rất am hiểu về các thông tin kỳ dị lạ lùng ở các địa phương không? Mình vừa chợt nghĩ ra, chúng ta có thể bằng cách này để tìm ra nhân vật mặc áo mưa đó là ai,Thôn quái dị ở trong tập bản đồ ấy là như thế nào, và cả những điều kỳ dị mà mình đã từng chứng kiến nữa. Chắc chắn sẽ có thể giải thích những yếu tố lạ lùng trong đó”.

“Ý cậu là, tìm gặp một nhà phong tục học sao?”

“Đúng, đúng, đúng! Nhà phong tục học. Mình nghĩ mãi mà không sao nghĩ ra cái danh từ này”.

“Được,mình sẽ hỏi giúp cậu. Ngay sau đây sẽ hỏi”.Tố Vân lẩm bẩm, có thế mà mình chẳng nghĩ ra!

Bước ra khỏi phòng khám, Thường Uyển nói cho Tư Dao biết kết luận của bác sĩ là thể lực cô vẫn bình thường. Bác sĩ kê đơn cho cô mua một vài loại thuốc bổ và dặn dò cô chịu khó nghỉ ngơi.

Lúc này máy động của Tư Dao đổ chuông. Tố Vân gọi.

“Mình đã hỏi vài người, họ đều nói mình nên đi gặp một chuyên gia về phong tục học của Viện khoa học xã hội tỉnh Phúc Kiến. Đó là ông Cố Trân một người rất am hiểu về văn hóa phong tục dân gian”.

Ra khỏi ga tàu hoả, ông Cố Trân đến thẳng phòng làm việc. Phòng làm việc là nhà của ông, tàu hỏa , ô tô cũng là phòng làm việc của ông. Quanh năm ông đi khắp các địa phương để sưu tầm dân ca, thu thập tài liệu cho các tác phẩm dài hơi rất công phu “Tổng quan về văn hoá phong tục dân gian Phúc Kiến”.

Chuyến đi lên phía bắc tỉnh nhà lần này, ông Trân đã có được thu hoạch không ngờ. Không những ông đã viếng thăm được người tổ chức ra “Hội trống chiến thắng” của thị trấn Hiệp Dương, mà còn ngẫu nhiên phát hiện ra ở xã nọ thuộc huyện Thiệu Vũ có một thể loại kịch địa phương chưa từng được nhắc đến; Nghe nói nó còn cuất hiện sớm hơn kịch Tứ Bình (1) hơn 100 năm. Xem ra, ông đã không uổng phí bao năm tâm huyết gắn bó với các cơ sở; ông chỉ dùng “đôi chân” của ông mà đã tạo nên danh tiếng,luôn luôn có người các địa phương chủ động liên hệ với ông, cung cấp cho ông đủ các loại thông tin : bổ ích và vô bổ nữa.

Vị trưởng phòng nhìn thấy bóng ông, vội rảo bước đến nói: “Có một nghiên cứu viên về địa phương chí ở thư viện Giang Kinh gọi điện đến, nói rất muốn trao đổi với anh một vấn đề quan trọng. Tôi nói là anh đi vắng chưa rõ hôm nào mới về. Thế là từ hôm đó ngày nào họ cũng gọi điện hỏi…Anh chuẩn bị mà tiếp họ, chắc hôm nay cũng không ngoại lệ đâu”.

Ông Trân vào phòng làm việc, vừa ngồi xuống ghế thì chuông điện thoại reo vang.

“Chào bác Cố Trân. Tôi là Diêu Tố Vân, nghiên cứu viên chuyên sâu của thư viện thành phố Giang Kinh, gần đây luôn rất mong được gặp bác, xin bác chỉ bảo cho một vấn đề. Lúc này bác có thì giờ không ạ?”

”Vâng, cô cứ nói đi!”

“Phiền bác chờ một chút, tôi sẽ nối máy của một cô bạn, để chúng ra sẽ mở ‘hội nghị điện thoại ba bên’, được chứ ạ?”

Ông Trân hơi lấy làm lạ,nhưng vẫn nói : “Được”.

Máy của Tư Dao đã được Tố Vân kết nối. Cô chào hỏi ông, rồi nói ngắn gọn về những điều tai nghe mắt thấy ở Thôn quái dị, những bộ hài cốt lộ thiên, những bia mộ không chữ, những mâu thuẫn trong dân, hành vi kỳ cục của vị chủ cửa hàng cháo, tập bản đồ vẽ tay, ông già mặc áo mưa… Cuối cùng ,cô kể về chuỗi sự việc ‘Đau thương đến chết’ mà mình gặp trong chuyến đi chơi núi Vũ Di. Tố Vân cũng kể lại sự việc ông già đã đe doạ mình rồi lấy mất tập bản đồ ra sao…

Ông Trân ghi nhanh những từ ngữ quan trọng hết sức ly kỳ. Ông cố lục trí nhớ để tìm những mẩu chuyện quen thuộc, kể cả những thông tin vụn vặt nhất, nhưng khó có thể liên kết mọi chi tiết thành một chuỗi.

Ông suy nghĩ rất lâu, lâu đến nỗi hai cô gái nghĩ rằng ông đang ngủ gật! Cuối cùng ông nói: “Vì đặc điểm địa hình, nên hai vùng bắc và tây Phúc Kiến có một số thôn xóm tương đối khép kín. Tuy nhiên dân ở đó đều rất nhiệt tình và có thể nói là hiếu khách. Những việc mà cô trải qua quả là hiếm thấy.

“Chuyện về hài cốt lộ thiên, thì đây không phải là cách thiên táng đúng nghĩa của nó. Thiên táng là để xác lộ thiên nhằm dụ chim chóc đến rỉa xả, nhưng đây có lẽ chỉ là ném xác ra đồng rồi dựng tấm bia không chữ mà thôi. Việc ném xác như thế có ở nhiều nơi, nhưng với quy mô lớn như vậy thì tôi cho rằng đây là hiện tượng cá biệt. Xét từ góc độ tâm lý học quần thể,thì việc ném xác và dựng bia không chữ nói lên rằng người chết đã bị quần thể phủ định. Nói cách khác, những người còn sống cho rằng người chết không đáng được kỷ niệm, hoặc không đáng được hưởng hạnh phúc sau khi chết”.

Là một người học rộng biết nhiều, nhưng nói đến đây ông Trân vẫn không tránh khỏi rùng mình. Ai cũng biết dân miền bắc Phúc Kiến vốn rất kính trọng người đã khuất cho nên việc phơi thây kiểu này dường như nói lên rằng người ta rất sợ hoặc rất phẫn nộ đối với người đã chết.

“Chuyện về hang quan tài treo mà cô vừa kể cũng rất đặc biệt. Ở miền tây Phúc Kiến có không ít quan tài treo nhưng phần nhiều đều đặt ở vách núi gần nước, đứng xa nhìn vào có thể thấy ngay. Một cách để giải thích là treo càng cao thì càng được gần thiên đường. Khi nước dâng lên quan tài hình thuyền có thể xuôi dòng mà đến thiên đường. Có một số nhà nghiên cứu đã liên hệ tậ tục này với con thuyền vuông của Nô-ê (2) và nạn đại hồng thủy thời thượng cổ, cho rằng người xưa tin ở thuyết ngày tận thế sẽ là một trận đại hồng thủy. Bởi vậy, việc treo quan tài trong hang sâu là rất hiếm thấy. Còn về lời nguyền, thì tôi cũng biết ít nhiều sau mấy chục năm bôn ba khắp chốn, cũng nghe nói về lời nguyền và các hiện tượng kinh dị, nhưng chưa chứng kiến một lời nguyền nào trở thành hiện thực cả”.

Ông Trân ngừng một lát, ngẫm nghĩ xem những điều mình nói đã đủ nghiêm túc chặt chẽ chưa. Tư Dao hỏi: “Nhưng trong số các bạn tôi cùng vào hang, đã có quá nửa bị chết, nên khó mà bác bỏ lời nguyền đó. Như thế có thể coi là ‘thành hiện thực’ chưa ạ?”

“Tôi cũng từng nghe kể chuyện về lời nguyền trở thành sự thật, nhưng những lời giải thích ấy đều không hợp lý. Tựa như cảnh sát phá án, dù giỏi giang đến mấy, t ...


«Trang trước
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
6