pacman, rainbows, and roller s
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
22:33 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Đau thương đến chết - Phần kết

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12081
Tác giả: Cổ Quỷ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 21
.

Tư Dao hết sức thất vọng, cô ngẩng lên: “Thật thế ạ?”

“Những điều tôi nói với em, chỉ có thể. Tôi cũng biết Lâm Nhuận là một luật sư rất có tài, ngoài ra, không biết thêm điều gì khác vì anh ấy chưa bao giờ tâm sự với tôi”.

“Vậy thì, em nên thế nào ạ?”

“Nếu em không muốn báo công an, vì cho rằng sẽ càng thêm nguy hiểm thì đành cứ tiếp tục giao lưu với anh ấy. Tôi là một thầy thuốc… Thực ra tôi không nên nói điều này… Tôi cảm nhận rằng anh ấy rất yêu em. Anh ấy cũng có một trái tim nhạy cảm thậm chí là yếu mềm”.

Tư Dao mỏi mệt lê bước về nhà. Trên đường đi, cô đã nghĩ rất nhiều. Cô tưởng tượng mình nên nói thế nào với Lâm Nhuận để anh ấy nói thật mọi chuyện với mình như vậy, có lẽ vẫn còn có cơ hội cứu vãn tình cảm.

Nhưng, như thế khác nào chuyện viển vông? Con người anh ta như thế, vai mà anh ta sắm trong những sự việc kinh khủng, liệu có thể đổi khác được không?

Đã bước đến cửa nhà rồi mà cô vẫn không hình dung ra nên nói năng thế nào.

Mấy hôm nay “ giác quan thứ sáu” luôn mách bảo, vẫn có một đôi mắt âm thầm dõi theo cô. Cô nghĩ nát óc vẫn không thể hiểu nổi tại sao dịp vừa qua liên tiếp có kẻ ra tay nhằm vào cô, hình như rắp tâm giết bằng được cô..thì nay hình như thế lực đen tối ấy bỗng nhiên tan biến? Không có “vệ sỹ” của công an nữa, mà cô lại thấy sự uy hiếp đã mờ nhạt.

Phải chăng đây là sự im lặng trước khi bão tố ập đến? Tại sao lại như vậy? Những ngày này đã có tiến triển gì, khiến cho “lệnh thủ tiêu” cô đột nhiên phanh lại?

Hay là vì cô đã biết bí mật về bức tường kép?

Nhưng cô không hề nói chuyện này với ai. Thực tế, ngoài việc phát hiện ra những vấn đề ẩn sau Chung Lâm Nhuận thì ường kép chẳng có điều gì đáng gọi là bí mật.

Điều đáng ngờ nhất liên quan đến tập đoàn Đắc Quản, thì văn bản lại bị thiếu trang.

Nếu những trang thiếu ấy đề cập đến những hành vi bất chính của Đắc Quảng thì có thể suy luận rằng, Đắc Quảng rất để mắt tới công chúng. Rất có thể vì chúng mà Ưng Chí Hoành đã cài cắm con trai đến ngôi nhà này.

Nếu đúng là thế thì muốn lần ra bức tường kép tuyệt mật, buộc phải có bản vẽ thiết kế ngôi nhà. Xem ra từ khi Lâm Nhuận vào đây ở việc này chưa hề có tiến triển gì.

Cho đến khi Viên Thuyên xuất hiện và đến khi cô xuất hiện…

Xưa nay người trong cuộc bao giờ cũng dễ rối trí. Cho đến giờ Tư Dao mới nhận ra cô đang đứng trước hai mớ bòng bong rất khác nhau nhưng dường như chúng lại có sợi dây liên hệ mờ mờ với nhau…Một là bí mật về ngôi nhà, những thế lực đen tối hung hãn nào đó đang hăm he phá hủy nó; một là lời nguyền :”Đau thương đến chết”, người mặc áo mưa bí hiểm, bệnh viện cơ tim và đột tử.

Kết cục dường như đều là cô khó mà thoát chết.

Thì ra cô đã đứng trước cửa nhà từ rất lâu.

Cô đang hoang mang, chơi với thế này, phải chăng là đại nạn sắp đến?

Cũng như mọi ngày, Tư Dao khẽ mở cửa, nhẹ tay khép lại, chần chừ một lát, rồi nhẹ bước về phía căn phòng của Lâm Nhuận.

Cả ngày hôm nay nhất là từ sau khi ngồi ăn trưa với Tư Dao, Lâm Nhuận không biết bao lần định nhấc điện thoại lên gọi đến phòng khám chuyên gia của bệnh viện thần kinh để hẹn nói chuyện với bác sỹ Du Thư Lượng, nhưng rồi lại thôi. Anh biết hiện giờ là một thời kỳ hết sức chơi vơi, không rõ gặp Thư Lượng rồi, sợi dây đang căng liệu có đứt luôn, rồi anh sẽ nói ra điều anh không nên nói? Mà anh thì còn phải giải quyết những việc còn quan trọng hơn…

Dù những việc trước mắt quan trọng đến đâu thì cũng chỉ vì người con gái đã chịu bao khổ sở khốn đốn, hết sức đáng thương kia!

Nhưng tại sao cô ấy bỗng nhiên lại xa lánh anh?

Sự bất ngờ xa lánh ấy khiến cho kế hoạch của anh có nguy cơ đổ bể.

Điều đáng buồn hơn là anh sẽ lại phải nhìn thấy bóng đen chết choc.

Sau khi tan tầm, Lâm Nhuận không ần lại cần mẫn làm thêm như mọi ngày nữa, anh về nhà từ sớm, rồi lên tầng 2 gõ cửa phòng Tư Dao.

Không thấy trả lời. chắc cô ấy vẫn chưa về.

Lịch Thu đã về từ lâu, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô từ trong phòng mình bước ra. Thấy Lâm Nhuận ấm ức bước xuống cầu thang, cô cũng xuống theo. Khi bước đến gần cửa phòng Lâm Nhuận, cô mới gọi tên anh. Lâm Nhuận chầm chậm xoay người lại, Lịch Thu cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Lâm Nhuận nhìn vẻ mặt Lịch Thu, anh cũng ngạc nhiên không kém: “Chị Thu sao thế?”

“Tôi..thấy anh rất ủ rũ…anh chưa bao giờ như thế này cả. Kể cả khi bị thương đang nằm liệt giường, anh cũng vẫn mạnh mẽ lắm kia mà?”

Lâm Nhuận cảm thấy bùi ngùi. Vậy là vẫn còn có người quan tâm và nghĩ đến tâm lý, tâm trạng cùa mình.

“Cảm ơn chị đã quan tâm, tôi không sao cả. “ Lâm Nhuận được giáo dục từ bé, không được thể hiện sự yếu đuối và dựa dẫm về tinh thần và tình cảm. sự giáo dục ấy này lại chiếm ưu thế.

Chỉ bản thân anh hoặc thêm bác sỹ Thư Lượng nữa là biết rõ khía cạnh nhạy cảm và mềm yếu của anh.

“ Tôi thấy anh chàng Tử Phóng lắm mồm đã nói là, giữa anh và Tư Dao có một số chỗ hiểu lầm. Anh đừng nén mãi trong lòng những điều không vui. Nên nói chuyện với cô ấy. Dù sao…hai người thực sự rất đẹp đôi, nếu phải chia tay thì thật đáng tiếc”.

“Vâng, tôi sẽ làm thế”. Anh thầm nghĩ, cô đâu có biết tôi và cô ấy chắc chắn không thể đến với nhau.

Kết cục của chúng tôi sẽ là “Đau thương đến chết”!

Thời gian thì không còn nhiều, có thể gặp cô ấy mấy lần nữa?

Nghĩ đến đây Lâm Nhuận không sao kìm nổi, hai hàng lệ trào ra từ khóe mắt.

Lịch Thu nhận ra ngay,

“Anh Nhuận nói xem, chuyện là thế nào vậy?” Lịch Thu cảm thấy giữa Lâm Nhuận và Tư Dao không đơn giản là tranh luận cãi nhau…

Cô ấy là một người dịu hiền, có lẽ…cái tính cách căn bản là yếu mềm của mình luôn rất cần sự quan tâm của một người chị gái như thế này.

“Có lẽ chị Thu sẽ không thể tin rằng, xưa nay rôi là một người chẳng vui vẻ gì”. Tôi có thể mở ngăn kéo cho chị thấy, hàng chục lọ thuốc chống bệnh trầm cảm.

Lịch Thu càng thêm kinh ngạc, lẽ nào đây là sức tàn phá không gì mạnh hơn của tình yêu…

"Anh đừng nói thế này. Anh vẫn rất ổn, mọi phương diện đều rất đặc sắc. Dao Dao cũng là cô gái cực kỳ đáng mến, xinh đẹp, rất hiểu biết. Hai người sẽ có tương lai rất tốt đẹp, anh hãy kiên định vững tin!"

Lịch Thu càng nói, Lâm Nhuận càng cảm thấy tương lai mịt mờ . Những sự giấu giếm, lừa dối, cứng cỏi giả tạo, che đậy sự yếu ớt, nén chặt sự giằng xé nội tâm...đều xối xả tuôn trào theo làn nước mắt. Đã bao ngày tháng qua anh khát khao được sà vào một cõi lòng để mà thỏa thuê nức nở như một đứa trẻ con.

Nếu vẫn như trước cố gồng mình một cách bất lực thì chắc anh sẽ gần như tự đào mồ chôn mình.

Mình đâu phải là thiên thần bảo vệ mà Tư Dao rất cần, chính mình vốn là một con người đang chìm đắm, ai sẽ cứu vớt mình đây?

Liệu mình có thể sống cho mình một lần, quên đi nghĩa vụ, sự kiêu hãnh, vẻ vang, chính nghĩa, tình thân, tình yêu... để chỉ còn có cái tôi bé nhỏ ích kỷ, để nói với cô gái xinh đẹp cao sang này rằng, cô rất thấu hiểu lòng người, cô như làn nước suối mát trong, cô đã quan tâm giúp đỡ tôi với đôi bàn tay và bờ vai đáng tin cậy, tôi không còn sự lựa chọn nào khác, tôi nguyện xin làm một đứa trẻ con bơ vơ...

Nhưng anh vẫn không thể nói ra. Sự kiêu hãnh, chính nghĩa, tình yêu mà anh không thể quên đã ngăn cản anh lại. Anh chỉ nói: "Chị Thu à, tôi cảm thấy mình sống rất mệt mỏi, rất khổ sở". Nói rồi, anh ngồi ngay lại bên cửa ôm mặt khóc.

Lịch Thu chưa từng thấy một người đàn ông cao to mạnh mẽ nhường ấy lại òa khóc như thế này. Từ nơi mong manh nhất nơi đáy lòng cô thấy nao nao. Ngay từ ngày đầu dọn về đây ở cô đã rất có cảm tình với chàng trai tuấn tú này. Tuy nhiên, cái chết của người em gái vẫn như một bóng đen ám ảnh khiến Lịch Thu chưa từng thấy xúc động yêu đương

Tình yêu giữa Tư Dao và Lâm Nhuận đến nhanh như làn chớp, đâu phải không khiến cô thấy bùi ngùi?

Lịch Thu cúi xuống, giọng đầy thương yêu trìu mến: "Khóc đi, khóc cũng là tốt, anh sẽ thấy dễ chịu hơn... tôi có thể ngồi bên anh. Nào, vào nhà đi!"

Cô kéo Lâm Nhuận quay trở vào, đỡ anh ngồi xuống đi văng, rồi lặng lẽ đứng trước anh, nghe anh kể về nỗi lòng, về những mâu thuẫn trong cuộc sống, về sự tuyệt vọng đối với tương lai.

"Tôi thật sự không biết con đường tương lai sẽ đi về đâu". Lâm Nhuận bỗng đứng lên, như muốn thể hiện rằng rất khó bước đi. Phải, vì chân anh vẫn chưa khỏi hẳn.

Anh là con người rất có tình cảm, vì Tư Dao, anh đã bị thương nặng.

Động tác quá mạnh khiến anh loạng choạng suýt ngã.

Lịch Thu vội đỡ anh.

Lâm Nhuận sững sờ, khẽ nói "cảm ơn". Anh bỗng ôm chặt Lịch Thu, rồi lại bật khóc nức nở.

Ngay bên mình là một con người thân thiết có thể nương náu, mình là kẻ rất yếu đuối, chứ không phải là một con người mạnh mẽ gì.

Lịch Thu thấy lúng túng, nhưng cô hiểu ngay ra, người đàn ông này cần được tựa vào một bờ vai để khóc than; chính cô lại đang rất thông cảm với anh.

Và thế là cô để cho Lâm Nhuận ôm choàng lấy mình, cô chỉ khẽ khuyên nhủ anh vài câu..

Đúng thế, tiếng nức nở của Lâm Nhuận đã nhỏ dần, hai người lặng lẽ ôm nhau, cùng cảm nhận những giây phút tĩnh lặng.

Chương 33

ĐẮC QUẢNG

Bác sĩ Tạ Tốn đọc kết quả siêm âm B, thở phào nhẹ mhõm: “Vẫn còn may, cũng chưa coi là muộn, cô đã bị viêm cơ tim: điện tâm đồ thể hiện khá rõ hiện tượng ngoại tâm thu, sóng T(1) thấp. Khi nghe tim, tôi không thấy hiện tượng tim phình to, kết quả siêu âm cũng xác nhận điều này chứng tỏ cô mới bị viêm cơ tim ở giai đoạn đầu, ở thể nhẹ. Vừa nãy bảo cô đi thử máy, là nhằm xác định xem có phải đang viêm cơ tim do virút không. Các kết quả lâm sàng cho thấy, nói chung viêm cơ tim ở thể nhẹ đều không tiên lượng những hậu quả nghiêm trọng. Chỉ cần chú ý nghỉ ngơi giữ gìn thì sẽ tự khỏi nhưng tối kỵ làm việc quá sức”.

“Vâng. Xin cảm ơn bác sĩ. Tôi xin chú ý ạ”. Tư Dao rất mừng vì bác sĩ Tạ Tốn đã chuyển sang phòng khám.

“Cô phải luôn tự theo dõi tình trạng của mình, hễ cảm thấy nhịp tim không đều, có cảm giác hoang mang, tức ngực… thì đến gặp tôi ngay. Bác sĩ Lượng đã cho tôi biết hình như sinh hoạt của cô có phần bất ổn, nếu có thể tìm một nơi ở yên tĩnh thì tốt nhất”.

“Vâng, tôi sẽ nghĩ cách ạ”. Tư Dao cảm thấy rầu lòng: một người cô đơn khổ sở như mình, biết đi đâu bây giờ? Ngay con người đã từng nói là yêu mình, cũng đã phải gục vào vai người khác mà khóc lóc.

Ra khỏi phòng khám, Tư Dao kinh ngạc nhận ra một người quen đang đứng chờ cô ở hành lang.

“Sao bác cũng đến đây? Bác bị mệt à?” Tư Dao bình thản hỏi.

Đó là một phụ nữ thấp nhỏ, tuổi ngoài sáu mươi, vẫn còn nhanh nhẹn, mái tóc hoa râm chải mượt, trang phục không loè loẹt thể hiện rõ một vẻ sành sỏi.

“Trông cháu kia, còn trẻ thế này mà có vẻ như còn ẻo lả hơn cả bà già như tôi? Cháu sắp thành Lâm Đại Ngọc (2) rồi?” Bà ta vẫn ăn nói thế, riết róng cay nghiệt ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
20