Old school Easter eggs.
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:25 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Đau thương đến chết - Phần kết

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12486
Tác giả: Cổ Quỷ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 21
.

"Ngươi muốn tôi phải làm gì?"

"Chờ cho nó ra, để lấy được thứ mà chúng ta cần"

"Ai là chúng ta? Tôi không cần cái thứ "chúng ta" ấy! Tôi chỉ muốn sống cho chính tôi, được không?"

"Ý nghĩ này của mày hay nhỉ? Lần trước mày nghĩ thế, rồi kết quả là gì? Mày ôm Lịch Thu mà khóc, có giải quyết được gì không? Cô ta cho rằng mày chuyển tình yêu từ Tư Dao sang cô ta, mày chỉ là kẻ phô bày sự yếu ớt, giãi bày thương cảm, mày coi cô ta như bà mẹ, như người chị, mày đã lãnh đủ đòn rồi!" Một Lâm Nhuận xa lạ, dường như càng thao thao bất tuyệt,

"Ngươi đừng kích động ta, ta sẽ không mắc lừa ngươi đâu, ta biết ta yêu ai!"

Tư Dao sững người, anh ta yêu ai?

Nhưng hiện giờ thì điều đó có còn quan trọng nữa không?

"Mày yêu ai, không quan trọng, điều quan trọng là mày nên làm gì. Lý trí phải điều khiển được hành vi, gia đình vẫn giáo dục mày như thế, đúng không? Ngay kiến thức chuyên môn của mày cũng chỉ dẫn thế kia mà!" Một Lâm Nhuận rất tỉnh táo.

"Ngươi đừng dồn ép ta!"

"Ta không ép buộc gì, vừa nãy chính ngươi mở cửa chứ̉i ta. Giống như lần trước ở tòa án, mày là bên khởi tố, ta là luật sư biện hộ cho bị cáo, thậm chí mày là chánh án có thể quyết định số phận, có thể phán quyết bất cứ điều gì, ta chỉ giúp mày lựa chọn cho đúng mà thôi"

"Tại sao ta không thể đuổi ngươi cút đi?" Lâm Nhuận gào lên.

"Vì mày cần ta, ngoài tình yêu ra, mày còn cần tình ruột thịt, cần có tiền đồ; tập đoàn Đắc Quảng là tâm huyết của cha mày, là vương quốc tương lai của mày".

Lạ nhỉ, chủ tịch hội đồng quản trị của Đắc Quảng là bà Ưng Chí Hoành kia mà?

"Ta có thể không cần gì hết!"

"Quá muộn rồi, mày đã làm tổn thương Tư Dao, mày đã gián tiếp cung cấp thông tin cho sát thủ của Đắc Quảng; Tư Dao không thể tha thứ cho mày đâu! Mày và cô ấy đã là đối lập, và cũng không nên đứng cạnh nhau!"

"Không! Lòng chân thành sẽ bù lại được tất cả, ta sẽ nói với cô ấy rằng ta chưa từng làm hại cô ấy, ta vẫn nghĩ cách bảo vệ cô ấy, yêu cô ấy, ta luôn luôn yêu, yêu rất sâu nặng!

Tư Dao nước mắt chứa chan, khoảnh khắc này cô cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên đời; nhưng ngay lập tức cô lại thấy tự mâu thuẫn. Cũng như Lâm Nhuận đang ở ngoài kia.

Mình có nên tin Lâm Nhuận không?

Mặt nào là mặt chân thực trong con người anh ta?

Cô thậm chí muốn ra ngay ngoài đó để nói rằng, liệu có thể đừng bắt tôi phải suy đoán mãi thế này không?

Máy di động bỗng reo chuông.

Vài hồi chuông đã vang lên, Lâm Nhuận đang do dự... có nên nghe hay không?

Rốt cuộc anh ta vẫn lên tiếng: "Tôi nghe đây".

Không rõ đối phương nói gì, chỉ thấy Lâm Nhuận lại nói: "Cô ấy không có ở đây, đừng hỏi nữa... cũng không cần đến đây làm gì".

"Muộn rồi, ta đã đến rồi đây"

Có tiếng đẩy cửa, những tiếng bước chân vang lên. Hình như không chỉ có một người bước vào phòng

"N Lâm Nhuận, anh là chàng trai thông minh, nhưng cũng đừng nên coi chúng ta như trẻ con để bỡn cợt. Chắc chắn Tư Dao đang ở trong nhà này. Các nhân viên của chúng ta đã nhìn thấy nó bước ra khỏi Tùy Viên rồi đi thẳng về đây. Vừa nãy chúng ta xem lại băng hình, rõ ràng nó đã vào nhà. Nói đi, nó đâu?"

Tim Tư Dao bỗng như bị bóp nghẹn, cô nhận ra giọng nói đó là của người cha Lâm Nhuận.

CHƯƠNG 35

QUN ĐỊCH ĐÃ ÁP SÁT

Chung Thục Minh là nhân vật dám mạo hiểm, nếu không Đắc Quảng đã chẳng có được quy mô như ngày nay. Ông ta đã trực tiếp chỉ đạo mọi việc, nếu không đã chẳng bố trí con trai duy nhất đến ở ngôi nhà này, nhằm nghe ngóng các bí mật mà Lý Bá Thụy còn để lại.

Ông Minh quá hiểu rõ về ông Lý Bá Thụy. Ông Thụy tuy đã chết nhưng chắc chắn không để những bí mật kia tiêu biến, ông ta sẽ tìm cách để cho nó đến được tay người khác, ông ta cũng rất nhẫn nại. Có lẽ một hai năm nữa, chưa biết chừng những bí mật ông ta đã dày công chôn giấu kỹ sẽ bị phơi bày, tập đoàn Đắc Quảng sẽ không kịp trở tay. Vương quốc mà Chung Thục Minh không dễ gì gây dựng được này phải bền vững muôn đời chứ không thể chỉ là vài ba năm. Cho nên phải làm cho những bí mật ấy tan biến thì mới có thể ăn ngon ngủ yên.

Nhưng Chung Lâm Nhuận đã làm cho ông ta thất vọng.

Có lẽ Lâm Nhuận giống mẹ nhiều hơn. Anh có vẻ ngoài tuấn tú, có bộ óc thông minh, nhưng lại không có cá tính kiên nhẫn vững vàng, anh quá thiên về tình cảm, không thể nhanh nhạy trong mọi việc. Kể ra thì, khi Tư Dao bị Viên Thuyên lôi cuốn vào câu chuyện đầy rắc rối này, Lâm Nhuận cũng đã giành được niềm tin của cô, tất cả đã như trong tầm tay Chung Thục Minh, nhưng Lâm Nhuận lại vướng vào tình ái nên đã không ăn ý với ông nữa.

Xem ra, cảm giác trong hai năm qua của ông không sai: người có thể đảm nhận trrách không phải là Lâm Nhuận mà là Dương Tín Chí – người ngoài, không hề có quan hệ huyết thống. Tín Chí biết cách xử lý đúng hướng, chính xác các loại công việc. Còn Lâm Nhuận, tuy có thể chen vào làm ở Văn phòng luật sư đầy cạnh tranh ác liệt, nhưng vẫn chỉ là cậu công tử quý phái ham chơi "mê người đẹp chứ không màng giang sơn".

Nhưng thật tức cười, còn lâu nó mới đáng gọi là công tử quý phái! Chung Thục Minh này vẫn còn đang ở giai đoạn dựng nghiệp.

Tinh lực của ta vơi dần theo năm tháng, cần phải xác định người thừa kế, có lẽ người ấy phải là Dương Tín Chí. Chỉ Hoành vợ ta sẽ không thể hiểu, sẽ không ngớt kêu ca, nhưng vì tương lai của Đắc Quảng, ta không còn lựa chọn nào khác.

Có lẽ việc này sẽ do ta và Chỉ Hoành – bà ấy đứng danh nghĩa, thực tế là ta quyết định. Ta và bà ấy là vợ chồng với nhau, thì không vấn đề gì; chỉ lo nếu làm như thế thì Lâm Nhuận và Tín Chí sẽ đều không vui.

Ta già rồi, nên cứ hay băn khoăn về chuyện nhỏ này.

Phải quyết định, hậu quả ta phải gánh chịu thôi.

Tất nhiên vẫn có thể thay đổi quyết định. Vấn đề là phải xem lập trường của Lâm Nhuận có vững vàng không, có bị bê bối vì tình cảm nhi nữ không.

Lâm Nhuận hoàn toàn không ngờ ông bố gọi điện cho mình chỉ đứng cách cửa gian vòng vài mét. Anh trố mắt nhìn ông và Dương Tín Chí bước vào: "Thì ra hai người đã đến đây từ trước?"

"Tôi và bọn thằng Long đã tìm kỹ, không thấy Tư Dao ở phòng nào khác. Thật kỳ lạ, người của chúng ta đã nhìn thấy cô ta mở cửa bước vào nhà, băng hình cũng thấy cô ta". Tín Chí đảo mắt nhìn khắp căn phòng thể hiện nữ tính rất rõ, trên giường có con chó bông mượt mà, gầm giường có đôi dép lê bằng dạ màu hồng. "Nhất định là cô ta đã về, cởi giày da đặt chỗ kia nhưng tại sao lại không đi dép lê?"

Lâm Nhuận cười nhạt: "Tôi mách anh một chi tiết này: Tư Dao không chỉ có một đôi giày da, một đôi dép lê. Cô ấy có vài chục đôi giày dép các kiểu!"

Ông Thục Minh nhận ra Tín Chí hơi nhăn mặt trước câu nói châm biếm, bèn nói: "Sao con lại nói năng với anh Chí kiểu ấy? Đây là chuyện rất nghiêm túc, chứng tỏ Tư Dao vẫn đang ở trong nhà này. Chắc chắn cô ta đã phát hiện ra chỗ nấp kín đáo nào đó!"

Lâm Nhuận nói: "Con ở nhà này hơn một năm nay, đã đi khắp trong ngoài mà chưa thấy chỗ nào đáng ngờ có thể ẩn náu. Cô ấy có khả năng đặc biệt gì mà có thể tìm ra?"

Ông Minh cười nhạt: "Nên nhớ rằng Viên Thuyên đã để lại cho cô ta rất nhiều thông tin"

"Vâng, con biết. Nhưng đó chỉ là một mớ bòng bong.

"Con cho rằng cô ta vẫn tin con thật à?" Thục Minh "xuất chiêu độc", ông biết sẽ làm cho Lâm Nhuận nhói tim nhưng thà đau nặng một lần còn hơn cứ âm ỉ mãi. "Nếu nó vẫn tin con thì sao nó lại lén đi ăn với hai tên kia? Nếu vẫn tin con thì tại sao con không tìm ra hành tung của nó?"

Lâm Nhuận mím chặt môi, không nói gì.

Ông Minh nói tiếp: "Con đừng ngây thơ thế nữa! Chắc chắn Viên Thuyên đã biết bí mật của Lý Bá Thụy, và cũng đã nói lại với Tư Dao. Việc xuất hiện khoản tiền kia của Lý Bá Thụy chứng tỏ điều này. Nghe nói Viên Thuyên mượn cớ xem nhà, đã ra vào nhà này mấy lần, chắc nó đã chuyển được tiền ra. Điều quan trọng hơn là, bí mật vẫn còn nằm trong ngôi nhà này. Con bé Viên Thuyên tham lam nhưng cẩn thận, chắc nó chỉ định nẫng tiền chứ không muốn rước họa vào thân còn Tư Dao thì chưa chắc đã thông minh như thế".

"Nhưng xưa nay bố vẫn chưa làm rõ, tại sao Viên Thuyên lại biết được cái gọi là "bí mật" kia? Chẳng lẽ bố tưởng tượng ra à?" Vấn đề này, Lâm Nhuận đã tranh luận với người cha không biết bao nhiêu lần.

"Có rnhiều khả năng, ví dụ Bá Thụy đã để lại đầu mối gì đó, ngẫu nhiên rơi vào tay Viên Thuyên... Nhưng những chuyện này không phải là quan trọng nhất. Việc bức thiết lúc này là phải nhanh chóng tìm ra Tư Dao, xem nó đã biết đến đâu. Tốt nhất là đoạt ngay lấy "bí mật" đó!"

"Ông Thụy đã chết từ lâu, chẳng còn ai biết ông ta đã cất giấu bí mật gì. Có lẽ chỉ còn mình bố cứ khăng khăng mãi như thế!"

Chà, nó dám công nhiên độp lại mình, không thèm tôn trọng gì nữa, tao có còn là bố mày nữa không? Chung Thục Minh nắm chặt tay, ông ta còn nhìn Dương Tín Chí. Nếu ông hô một tiếng thì Tín Chí sẽ như con chó dại nhảy xổ vào Lâm Nhuận ngay.

Sao mình lại có thể có cái ý nghĩ bệnh hoạn này, bảo một người ngoài đánh đập cốt nhục của mình?

"Những bí mật đó liên quan đến vận mệnh tồn vong của tập đoàn Đắc Quảng và cuộc sống hạnh phúc của hàng vạn nhân viên. Tại lão Lý Bá Thụy quá tham lam, chẳng kém gì hạng người dám làm mọi việc độc ác. Hắn là cổ đông của Đắc Quảng, có thu nhập rất cao rồi mà còn dám dùng những bí mật ấy để uy hiếp bố, hòng trở thành cổ đông lớn hơn nữa. Con cũng biết, bố vốn hay mủi lòng, vì thế mới để cho mẹ con đứng ra làm ít việc từ thiện. Hay mủi lòng không có nghĩa là yếu bóng vía. Bố rất ghét bị kẻ khác bắt chẹt. Những điều này đâu phải con không biết, lẽ nào con không thể nào thông cảm cho bố?"

"Dù ông Thụy tham lam, thì cũng không đến nỗi phải chết. Lại còn đám người nhà... những con người hoàn toàn vô tội..."

"Mày toàn nói vớ vẩn thôi!" Thục Minh gầm lên. Ông ta chỉ biết nổi giận nhưng Lâm Nhuận thì biết cha mình đã bị xoáy vào chỗ đau, thẹn quá đâm khùng.

"Con xin lỗi. Bố nghe hẳn là khó chịu, nhưng con bị nén mãi trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì. Bố cũng biết rồi, mặc dù cô em Lịch Thu chết đ̣t năm trời, chị ấy vẫn bị ám ảnh rất nặng nề, chân trần chạy trên tuyết, bắt chước bộ dạng cô em lúc sắp chết ngày nào thể hiện nỗi nhớ thương..."

Chung Thục Minh khẽ rùng mình. Cái đêm hôm ấy... tên sát thủ mà Tín Chí thuê thoạt đầu không biết còn cô Lịch Sở, hắn chỉ cốt giết gia đình ông Thụy gồm bốn người. Lịch Sở đang ở trên gác, ngay trong ngôi nhà này, tắt đèn đeo tai nghe nhạc nên không biết các động tĩnh ở dưới nhà. Có lẽ cô có linh tính... nên không ngủ. Nghe nhạc xong, cô thấy có tiếng bước chân rất lạ ở tầng dưới tức là mấy kẻ đang xử lý, thay quần áo cho thi thể, giở băng hình ra cải tạo lại. Lịch Sở không hề phòng bị đã chạm mặt ngay tên sát thủ ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
17