Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
22:15 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Đau thương đến chết - Phần kết

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12075
Tác giả: Cổ Quỷ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 21
.

Cô chạy bổ ra ngoài, chỉ mặc bộ váy ngủ màu trắng giữa trời tuyết đêm mưa. Nhưng cô chạy chưa được bao xa thì đã bị đuổi kịp. Một đóa hồng đang xuân thì lập tức héo tàn.

Ta đã già nên hay mủi lòng. Tại sao ta lại nhớ đến cái chuyện này?

Lâm Nhuận rất thông minh, nó đang đánh vào lòng ta, xoáy vào chỗ yếu mềm nhất. Nói cho cùng, nó vẫn muốn bảo vệ Tư Dao. "Lâm Nhuận, hình như con không hề thấy thẹn đối với tập đoàn Đắc Quảng của nhà ta, cũng không nhận ra mình đã phụ lòng mong mỏi của bố mẹ hay sao? Con cho rằng, nếu tiếp diễn thì con cùng chúng ta và Tư Dao có thể chung sống hòa bình à? Tình cảm của hai đứa sẽ có lối thoát hay sao?"

"Con không bận tâm có lối thoát hay không, con chỉ biết mình thật sự yêu cô ấy, con không thể làm điều gì không phải với cô ấy".

Đây là Chung Lâm Nhuận thật sự, đúng là anh ấy, anh ấy yêu mình.

Đứng ở bên kia bức tường, cõi lòng Tư Dao chơi vơi chao đảo.

Thật là khó. Lâm Nhuận khó xử, mình cũng thật là khó xử.

Cha Lâm Nhuận nói đúng. Tình cảm của chúng ta không thể có lối thoát.

Nhưng, lúc này đang trong cảnh hiểm nguy nhất, mình phải tìm lối thoát cái đã! ́t là khi cô nghe thấy tên Dương Tín Chí gọi di động: "Các anh làm đúng như đã bố trí, phải canh gác các phòng, kể cả tầng hầm và nhà để xe. Cho ba người canh cửa. Lát nữa mấy đứa kia đi làm về thì trói luôn!"

Có lẽ bọn chúng cố "đợi" mình lò dò ra. Chúng biết mình trốn trong tường kép thì không thể cầm cự được lâu.

Lâm Nhuận sợ hãi hỏi: "Mọi người định làm gì?"

"Đơn giản thôi: cần nhanh chóng trực tiếp đối thoại với Tư Dao, yêu cầu cô ta nói ra sự thật. Rất có thể hai anh chị vẫn còn cơ hội đấy". Tín Chí nói, giọng vô cảm.

"Bố ạ, thế sao được? Hồi đầu bố đã nói là mọi người phải tha cho Tư Dao, để cho con tìm cách khai thác thông tin kia mà?" Lâm Nhuận vội la lên

"Anh Tín Chí của con nói không sai. Thời gian chẳng chờ đợi ai. Tuy đã trừ được Đồng Thụ,chúng ta có được chút thời gian, nhưng bọn công an vẫn rất có nghề, sau ít hôm mù mờ, chúng đã lại tìm được điều gì đó. Ta đã nhận được tin báo, họ sắp cho điều tra lại vụ nổ ở "cư xá Thông Giang", thậm chí sẽ lục lại vụ Lý Bá Thụy nữa. Gã Tử Phóng và Tư Dao đều rất có công, cả hai vẫn duy trì liên lạc với bọn công an". Chung Thục Minh đứng mãi tê chân, bèn ngồi xuống cái ghế xích đu trong phòng Tư Dao.

Chiếc ghế đè lên sàn gỗ kêu cọt kẹt, khiến Tư Dao thót tim

Gã Tín Chí lại nói mấy câu, càng khiến Tư Dao sởn gai ốc: "Chú ạ, ở đây có rất nhiều đồ dùng của Tư Dao, chi bằng cháu điều ngay hai con chó đến đánh hơi, chắc sẽ tìm ra chỗ cô ta trốn, hoặc ít ra cũng biết hướng đi..."

Nếu chó đánh hơi thì bức tường kép này bị lộ ngay.

Mình phải thoát ra!

Bất chợt nỗi sợ hãi không gian khép kín lại tràn đến.

Nó đến thật không đúng lúc!

Biết làm gì đây vì lối ra duy nhất lại đang ở ngay dưới chân kẻ ác.

Lâm Nhuậnphản đối: "Có lẽ bố và anh Chí đừng khăng khăng mãi nữa... Hai người ngày càng đi quá xa rồi... Chẳng lẽ bố đã quên hồi đầu thành lập công ty Đắc Quảng, bố có tấm lòng rất thiện của một người trí thức, mong sẽ "An đắc quảng hạ thiên vạn gian, Đại lý thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan" hay sao (1)... Hai chữ Đắc Quảng từ đó mà ra? Nhưng tại sao mới chỉ sau vài năm ngắn ngủi đã trượt xuống vực thẳm sâu thế này? Có phải tham vọng của con người là không bến bờ không?"

Những câu này lại như găm vào đúng tim Chung Thục Minh, ông ta lại đau đớn kêu lên: "Mày... mày không phải thánh nhân, làm gì có tư cách để dạy bảo tao? Tín Chí! Lâm Nhuận cũng chỉ là một tên thuê nhà ở đây, hãy cùng trói lại... Đem chó đến sục tìm Tư Dao!"

Nỗi khiếp sợ như nước thủy triều xô tới, Tư Dao như người đang chìm nghỉm cố quẫy ngoi lên, cô nghẹt thở.

Mình không thể cứ mãi ở trong cái hốc này, chờ lũ chó đến gầm gừ, đánh hơi ra mình.

Nhưng đâu là lối thoát?

Tư Dao, hãy bình tĩnh. Nghĩ xem

Cô chợt nhớ con mèo linda từng tha được một túi cá khô ở khoang trống sau cái hộp sắt dưới tầng hầm, lúc đó cô băn khoăn cá khô ở đâu ra. Sau đó cô đã biết trên giá gỗ trong tường kép này có chất một số thực phẩm gồm quả khô, thịt khô đựng trong túi chân không, cá khô... để ông Lý Bá Thụy dùng trong tình huống khẩn cấp. Nếu cá khô mà con mèo vớ được là do bị rơi từ trên này xuống, thì chứng tỏ từ đây có lối thông xuống khoảng trống phía sau tầng hầm của ngôi nhà. Khi ông Thụy hoặc Viên Thuyên ra vào lối đó đã làm rớt túi cá khô xuống khoảng trống đó.

Cô cúi xuống quan sát kỹ lớp gỗ đang là nền dưới chân. Rất có thể, một người thận trọng như ông Thụy, khi thiết kế bức tường kép phòng thân này sẽ bố trí hai lối ra, khi một lối bị nghẽn thì thoát ra bối kia. Xét cấu trúc tài tình ở đây, chứng tỏ ông Thụy sẽ vẫn bố trí thiết bị cơ điện hoạt động? Vậy nó nằm ở đâu?

Trên mặt nền gỗ không thấy dấu hiệu gì đáng nghi

Ở đây các giá gỗ cũng không có gì.

May sao Tư Dao đã tinh mắt nhận ra bên mép đáy giá gỗ có một cái lỗ chìa khóa, rất khó nhận ra.

Một ý nghĩ chợt lóe lên, cô cầm cả chùm chìa khóa treo trên giá gỗ, lần lượt thử từng cái một. Rất lâu. Thế rồi một thanh gỗ ở dưới chân từ từ nhích sang một bên tường, lộ ra một khoảng trống.

Rọi đèn pin xuống cô thấy khoảng không gian phía sau tầng hầm.

Ngẩng lên quan sát cô nhận thấy nếu một gói bánh từ trên giá gỗ rơi xuống đúng vào cái hốc này, thì nó sẽ lăn ra khoảng không gian kia.

Đây chính là lối ra, có thể cứ lần xuống, tỳ chân và bám tay vào các lỗ hòm đã được đục sẵn.

Tư Dao cầm mảnh thẻ la-de của Ngân hàng Thụy Sỹ nhét vào trong bít tất, rồi thận trọng tụt xuống.

Mình đã tạm thời được tự do, thoát khỏi "gót giầy" của cha Lâm Nhuận.

Nhưng nếu mình vẫn còn nán lại ngôi nhà này thì lũ chó giỏi đánh hơi kia sẽ không tha cho mình, kể cả mình nấp trong khoảng không gian bên cạnh tầng hầm.

Khoảng trống trong khối gỗ sâu đến tận sát đất. Tư Dao đặt chân xuống nền rồi bắt đầu tìm lối ra. Ông Lý Bá Thụy sẽ không thiết kế chỉ một lối xuống đến nền, chắc chắn phải có một lối ra thì chủ nhân mới có thể thoát hiểm một khi cả khu nhà đã bị kẻ xấu chiếm mất.

Lối ra này chắc không cần phải ngụy trang quá bí hiểm, thì chủ nhân mới có thể nhanh chóng tìm ra hoặc phá bung ra để mà thoát thân.

Tư Dao trấn tĩnh để xác định phương hướng. Ở vị trí cô đang đứng thì chỉ có hướng tây là có thể ra khỏi ngôi nhà, ba mặt còn lại đều vướng phải các kiến trúc nằm ngay trong nhà. Bốn mặt tường đây đều sơn màu xám, không thấy dấu hiệu gì đặc biệt; chỉ riêng mặt tường phía tây có một mảng hơi sẫm hơn. Hình như khi trát tường người ta đã cố ý làm thế. Nếu không nhờ ánh đèn pin khá mạnh rọi vào thì không dễ gì phân biệt được. Nhưng cả mặt tường đều phẳng phiu không một khe hở, thì lối ra ở đâu?

Cô tiến sát tới, áp hai tay vào mảng tường màu sẫm đẩy mạnh. Đẩy mạnh nữa, mảng tường mỗi bề chừng ba gang tay đã lui về phía sau, hiện ra một cái lỗ tối om. Thò đầu vào quan sát cô thấy hình như như nó là một tuyến dốc chếch lên.

Không nghĩ ngợi nhiều, Tư Dao bò vào.

Đoạn chót của nó là cửa ra, có một tấm bê tông na ná như nắp cống đậy lên. Chật vật lắm cô mới đẩy được nó ra, gió mát ẩm ướt ùa vào ngay.

Cô thận trọng thò đầu lên và nhận ra đang ở giữa bãi cỏ sau nhà, có một lối đi lát bê tông, cái nắp này là một trong những tấm lát đó.

Cô nhanh chóng nhảy lên và biết rằng mình đã thoát nạn. Nhưng còn Lâm Nhuận đang ở trong nhà cùng Tử Phóng và Lịch Thu sắp đi làm về, sẽ ra sao

Phải báo công an ngay!

Máy di động thì để ở trong phòng, lúc này nên sang nhà hàng xóm gọi nhờ điện thoại là nhanh nhất. Hàng xóm là một bà già đã về hưu cách đây không lâu, trong có vẻ rất trí thức, rất hiền hòa thân thiện, sẽ không gây rắc rối gì. Bà ấy cũng rất hay cảnh giác, thường đi bách bộ trên con đường nhỏ ngoài nhà, chú ý quan sát những người lạ qua lại.

Mình không thể ra theo cửa chính để sang nhà bà, chắc chắn người của Đắc Quảng đang chặn cửa. Sân sau của nhà bà già kề với sân này, chỉ cách một hàng rào gỗ cao hơn đầu người.

Tư Dao trèo qua hàng rào, chân không đi giày nên bị đầu gỗ nhọn đâm nhói, cô cũng mặc kệ. Cô tập tễnh bước đến gõ cửa sau nhà bà già. Gõ vừa phải. Nếu nhẹ quá, e bà ta không nghe thấy; nếu mạnh tay, e người của Đắc Quảng phát hiện ra.

May sao, chưa đầy một phút sau, đã thấy bà già đi ra. Nhìn qua cửa kính, nhận thấy Tư Dao bà rất kinh ngạc, vội mở ngay ba lần khóa cho cô gái hàng xóm đang rất nhếch nhác xộc xệch này vào nhà: "Tư Dao, cô làm sao thể?"

"À... nhà cháu... nhà cháu bị cướp, cháu trốn thoát ra, phải báo công an ngay! Bà cho cháu gọi nhờ điện thoại với!"

"Ôi... thì ra thế! Tôi vẫn nói ngày nay đang rất rối loạn, chẳng có nơi nào yên cả. Thằng con tôi lại bảo tình hình trị an ở tiểu khu này là tốt nhất Giang Kinh. Thế này thì còn biết làm gì nữa!"

"Cháu muốn gọi nhờ điện thoại của bác để báo công an!" Tư Dao nhắc lại, cô nhìn quanh phòng, không thấy máy điện thoại.

"Ừ nhỉ, tôi cuống lên, thế là quên béng! Cái điện thoại đầu rời của tôi hình như để trên gác, cô chờ tôi lên lấy xuống!" Bà bước vội lên cầu thang, khiến Tư Dao thấy lo bà sẽ bị trượt chân thì gay.

Lát sau bà cầm điện thoại xuống đưa cho Tư Dao.

Tạ ơn trời đất! Lúc này Tư Dao mới thật sự thấy yên tâm.

Cô ấn số đã đủ ba số mà ống nghe vẫn im lặng.

"Bác ơi, sao máy của bác chẳng thấy tín hiệu gì cả?" Tư Dao lại ấn lại. Điện thoại không hề được kết nối. Cô đờ người, liệu có phải bọn người Đắc Quảng đã chuẩn bị quá kỹ, cắt cả dây điện thoại của khu vực này không?

"Thế sao được? Sáng nay tôi vừa gọi điện kia mà?"

"Bác có máy di động không?"

"Người già như tôi, dùng cái của nợ ấy làm gì!"

Đúng lúc này tiếng chuông gọi cửa vang lên.

"lại ai nữa thế nhỉ? Được, dù là ai, tôi cũng mượn máy của họ!"

"Đừng, đừng mở cửa!" Gọi cửa vào lúc này, là người tử tế sao được?

Nhưng thật bất ngờ, bà già chẳng hề lo ngaại còn đon đả: "Cửa không khóa, các vị cứ vào đi"

Tư Dao không dám tin ở tai mình nữa. "Sao bà lại.."

Cửa đã mở, Tư Dao bỗng thấy choáng váng. Bà già với nét cười hiền hòa nhưng lại rất gớm ghiếc đang cùng mọi thứ xung quanh cô quay tít chao đảo dữ dội.

Trước lúc ngất xỉu, cô chỉ kịp nhận ra hai con chó săn to tướng đang lao đến mình ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
14
Teya Salat