XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:12 21/11/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Ma - Hồ tuyệt mệnh - Phần I

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 11091
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 19
. Cô đã đọc tác phẩm mới của Tần Hoài chưa?”

“Bài tản văn 5000 chứ?”

“5753 chữ!” Ninh Vũ Hân nói rất nghiêm chỉnh, còn Na Lan thì ngất đến nơi: cô ta và Tần Hoài chính là một cặp. Cô ta lại nói rõ hơn: “Đó mới là rắc rối lớn nhất của cô.”

Na Lan dần hiểu thêm Ninh Vũ Hân: “Cô thôi việc, rời bỏ Tần Hoài, vì sợ cũng sẽ chung kết cục bi tham nếu gần gũi anh ta. Lẽ nào có liên quan đến tác phẩm mới của anh ta? Cô đã nhìn thấy dấu hiệu gì?”

Ninh Vũ Hân nói gần như cùng lúc: “Tôi biết cô sẽ hỏi câu này.”

“Cho nên...”

“Cho nên tôi chờ gặp cô... để trò chuyện. Ba tháng trước đây có rất nhiều chuyện lộn xộn kỳ quái, tôi không biết nói cho ai nghe.”

“Cô tin tôi à?” Na Lan định hỏi thêm: Lẽ nào tôi là người cần nghe nhất?

“Tôi đã... nghiên cứu về cô, tôi đến khoa của các cô, đọc luận văn tốt nghiệp của cô, nên đã khá hiểu về cô, cô là người có đầu óc. Mong cô đừng trách!”

Rốt cuộc đã có thể giải thích tại sao Ninh Vũ Hân cứ bám riết cô như một u linh.

“Cô muốn gặp mặt ở đâu? Khi nào?” Na Lan nhìn đồng hồ: 4 giờ 6 phút.

“Có thể phiền cô đến nhà tôi được không? Tiểu khu thông Dương Liễu Thanh. Sau khi xuống tàu thủy thì lên xe buýt số 157 là đến nơi... Cô cũng biết rồi: hiện nay có vô số người đang chê cười tôi, tôi ra ngoài không tiện.”

Thế mà cô có thì giờ bám riết tôi? Na Lan đành nói: “Được, trước 5 giờ tôi sẽ đến nhà cô.”

Trước khi kết thúc, Ninh Vũ Hân ngập ngừng, rồi nói: “Nhưng cô phải hứa với tôi rằng...”

“Cứ nói đi?”

“Hứa rằng sẽ không yêu Tần Hoài.”

Na Lan cười ngán ngẩm, điều này thì dễ ợt.

Có một người nhìn theo Na Lan lên bờ, và cảm thấy mình bị hấp dẫn bởi dáng người mềm mại và nét trong sáng quyết đoán của cô; rồi tưởng tượng rằng Na Lan sẽ trở thành một cái cái xác thì thật đáng tiếc. Nhưng ai có thể ngăn cản bước đi của số phận, đúng không?

Sao thế? Cô ta lên xe số 157 ghi rõ là “tuyến Văn Hồ”? Sao không lên xe buýt về thẳng Giang Kinh? Cô ta đi đâu?

Người ấy đọc tên các bến mà xe 157 sẽ dừng, và lập tức hiểu ra Na Lan định đi đâu.

Căn hộ chung cư mà Ninh Vũ Hân thuê nằm trong tiểu khu có tên là Thôn Dương Liễu Thanh, cách Giang Kinh không xa. Nơi này có vài tòa nhà cao ốc 15-20 tầng, bên dưới đều là cửa lưới thép lắp khóa tự động, khách muốn vào đều phải nhập số phòng vào phím, chủ nhà nhận được điện thoại sẽ ấn nút để mở cửa.

Na Lan bấm số phòng 1043, đã xong, rồi thấy “tách” một tiếc, khóa cửa đã mở. Cô bước vào, thấy thang máy bị hỏng, có mảnh giấy cài ở đó viết “Đã báo sửa chữa, xin chờ hoặc đi cầu thang bộ.”

Na Lan đi cầu thang bộ, cô luyện tập bơi lội đã nhiều, hít thở và sức bên rất khá.

Lên đến tầng 10, mồ hôi thấm ướt áo. Chưa bước vào phòng 1043 cô đã cảm nhận được luồng khí mát của điều hòa lan ra.
Sao cửa lại đang mở? Cô cảm thấy mình cảnh giác thừa, Ninh Vũ Hân biết cô đã đến nên mở sẵn cửa để đón, có gì lạ đâu?
Cô gọi “Vũ Hân”. Không thấy trả lời. Trong nhà chỉ có tiếng điều hòa vo vo trong không gian im ắng như cõi chết. Chẳng hiểu sao cô bỗng nhớ ra rằng lúc nãy Ninh Vũ Hân không lên tiếng qua điện thoại trước khi mở cửa cho cô.

Na Lan gọi to hơn, vẫn không thấy trả lời, bèn đẩy cửa bước vào. Ở phòng khách không một bóng người. Cô hơi thót tim nhưng vẫn chầm chậm bước vào phòng ngủ, và đã thấm thía thế nào là “im lặng như cõi chết”.

Đó là lặng ngắt như tờ sau khi chết.

Một sợi dây xích buông từ trần nhà xuống, vốn đề treo đèn chùm, bây giờ đang treo Ninh Vũ Hân.

Mái tóc dài phủ kín mặt. Na Lan không dám chắc đó chính là Ninh Vũ Hân.

Phía dưới chiếc váy dài, mỏng, vải cotton là đôi bàn chân trắng như ngọc, mùi nước hoa oải hương nhòa trong bầu không khí chết chóc nặng nề. Na Lan đưa tay che miệng đang định thét lên kinh hãi.

Cô chợt nghĩ rằng tất cả chỉ mới đột ngột xảy ra trong khoảnh khắc, trước đó chưa đầy một giờ cô còn nói điện thoại với Ninh Vũ Hân, nếu cô ấy vừa mới tự vẫn thì thì cứu vẫn kịp.

Cô đứng lên thành giường để cởi sợi dây thừng ở cổ Vũ Hân đang nói với sợi xích kim loại, nhưng lóng ngóng nên không cởi được. Cô chạy vào bếp lấy con dao thái thức ăn rồi cắt sợi thừng.

Đặt Vũ Hân nằm xuống sàn, Na Lan làm hô hấp nhân tạo, khá thành thạo vì đã được huấn luyện trong đội bơi lội. Thổi hơi qua miệng, rồi ấn ngực. Nhưng tất thảy đều vô ích.

Linh hồn của Ninh Vũ Hân đã bay đi rất xa. Lại thêm một người yêu Tần Hoài từ giã cõi đời.

Lại một sinh mệnh nữa tan theo gió mưa và chiếc áo tơi.

Kết cục là như nhau.

Chương 8

Định nghĩa về cái chết


Nhà ăn đóng cửa từ lâu, chuột cưng hamster cũng đã được ăn, nhưng Na Lan vẫn không thấy đói. Căn phòng nhỏ dù đã mở rộng cửa sổ nhưng vẫn gây cho cô cảm giác sợ hãi sự khép kín đến ngạt thở. Cô run cầm cập chỉ muốn chạy bổ ra ngoài. Cô bất giác bước đến bên cửa sổ và nhìn xuống lùm câu dưới sân, nơi Ninh Vũ Hân từng đứng đó như một u linh để theo dõi cô. Bây giờ chắc cô ta đã thành u linh thật rồi. CÔ có muốn nói gì với tôi không? Ai đã cướp đi sinh mệnh của cổ, quyền sống của cô?

Lần đầu tiên trong năm năm kể từ khi cha mất, Na Lan cảm thấy thì ra cái chết ở rất gần mình. Và cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy cái chết đang tiến về phía cô.

Ninh Vũ Hân đã nói gì nhỉ? “Ba tháng trước, tôi chính là cô bây giờ.”

Sau ba tháng nữa, liệu mình có trở thành Ninh Vũ Hân, hương hồn sẽ bay vào cõi thẳm sâu?

Công an khu vực Văn Viên xem xét gần 3 tiếng đồng hồ, lấy lời khai, ghi biên bản đầy đủ cả, Na Lan mệt rũ người. Đủ thấy họ rất chú ý đến vụ án này, nhưng hiện giờ vẫn chưa thể khẳng định Ninh Vũ Hân tự sát hay là bị giết. Na Lan cảm thấy họ nghiêng về giả thiết nạn nhân tự sát. Báo chí đua nhau đưa tin về Tần Hoài lạm dụng tình dục rồi ruồng bỏ các cô gái. Các trinh sát phát hiện trong phòng Ninh Vũ Hân có các loại thuốc chống trầm cảm, hàng xóm đối diện “hình như” nghe thấy nạn nhân khóc thút thít... chứng tỏ nạn nhân đã chán chường, dường như có rất ít niềm vui và chờ đợi ở cuộc đời.

Nhưng Na Lan không tin rằng Ninh Vũ Hân tự sát. Cô ấy đã mở cửa cho mình, và treo cổ tự sát trong vài phút sau đó khi mình đang lên cầu thang hay sao? Nói là bị sát hại thì có lý hơn nhiều: hung thủ đã mở cửa cho Na Lan, sau đó hắn đi thang máy xuống tầng trệt. Cảnh sát cũng xác nhận thang máy không hề hỏng hóc. Có lẽ mình nên gọi điện cho Ba Du Sinh ở Sở Công an.

Các cụ án kiểu này do chi nhánh Sở Công an phụ trách, Ba Du Sinh ở tổ Trọng án của Sở, nếu mình gọi điện thì có bị coi là can thiệp vào công tác của họ không?

Na Lan ngây nhìn máy di động, cho đến khi máy bỗng reo chuông khiến cô bừng tỉnh.

Ba Di Sinh ở tổ Trọng án - Đội cảnh sát Hình sự thành phố, gửi tin nhắn cho cô. Hình như anh ta cảm nhận được từ xa rằng Na Lan đang do dự.

“Trên sông Tần Hoài lắm chuyện thị phi. Muốn nói kỹ, hẹn gặp ở quán sủi cảo Cao Hứng.”

Na Lan nhìn đồng hồ trên máy di động: 10 giờ 28 phút.

Sủi cao Cao Húng rất nổi tiếng trong khu chợ đêm ở phía nam Đại học Giang Kinh, nghe nói ông cụ bốn đời của chủ quán từng là đầu bếp điểm tâm trong cung hoàng đế, e có phần thổi phồng, nhưng sủi cảo từ nhân đến vỏ đúng là ngon vô địch.

Na Lan ra khỏi cửa ký túc xá, nhìn bốn phía, không một bóng người. Đi từ đây đến cổng phía nam Đại học Giang Kinh chỉ mất năm phút. Cô cất bước, nhưng biết ngay là mình sai lầm.

Ánh đèn ven đường nhựa kéo cái bóng cô trải rất dài, và một cái bóng nữa cũng rất dài đang ở sau cô không xa. Tay cô nắm chạt cái lọ xịt hạt tiêu để trong túi khoác vai.

“Na Lan phải không?” Giọng một nam giới cao lớn, cô không quen.

“Anh là...”

“Đội trưởng Sinh cử tôi đến đón cô, lên xe đi!” Mội chiếc xe Volkswagen đang đỗ dưới bóng cây.

Na Lan lưỡng lự: “Phiền anh xuất trình...”

Người ấy đập mạnh tay phải, nói: “Tôi thua! Đen đủi quá!”

Na Lan càng đứng yên, chuẩn bị kêu cứu.

“Cô đừng sợ, anh Sinh cá với tôi rằng cô nhất định đòi xuất trình giấy tờ. Tôi không tin, nói là tôi từng nhiều lần đi dẫn người, tôi nói mình là cảnh sát thì ai cũng nghe luôn, cho nên tôi cá với anh ấy rằng nếu tôi thua, tôi xin chi một chầu sủi cảo.” Anh ta vừa nói vừa chùa thẻ ra, cả di động đang lưu số máy của Ba Di Sinh nữa. “Anh Sinh nói... cô rất thận trọng, và còn nói cô tàu ba ra sao, tôi không tiện kể ra, sợ cô ngượng.”

Na Lan thầm khen anh cảnh sát trẻ tinh ý, khỏi cần nói thêm gì nữa, rồi họ lên xe.

Mọt cái bàn dài kê trước sạp Sủi cao Cao Hứng, Ba Du Sinh đã lót dạ một bát rồi, anh nói: “Xin lỗi, tôi bận suốt từ trưa đến giờ chưa ăn gì, đói meo, không thể đi đón cô. Cũng hơi muộn rồi... chắc cô cũng là cú mèo như tôi. Luận văn đã viết xong mà cô vẫn không thay đổi thói quen sinh hoạt à?” 

Lần gặp Ba Du Sinh gần nhất là cách đây hơn một tháng, khi cô thuyết trình báo cáo tốt nghiệp. Dưới ánh đèn của chợ đêm, anh ta vẫn thế, đeo cặp kính gọng đen vừa lỗi mốt vừa cũ xỉn, đầu tóc rối bù, khá giống đám nghiên cứu sinh tiến sỹ trong ký túc xá nhà trường, khác xa dáng vẻ mà anh tổ trưởng tổ trọng án hính sự nên có.

“Em có thay đổi chút ít... Em đang nghĩ xem có nên gọi điện cho anh không.” Na Lan nói. “Sao anh biết em gặp Tần Hoài?” Cô không cho rằng mình đáng để các anh cảnh sát cừ nhất Giang Kinh giám sát.

Ba Du Sinh nói: “Cô đừng sợ, chúng tôi không giám sát gì cô, vì đã suy luận một cách logic, cô phát hiện ra xác Ninh Vũ Hẫn, Ninh Vũ Hân và Tần Hoài, vân vân... Chúng tôi luôn rất chú ý mọi chuyện của Tần Hoài.”

“Các anh đang theo dõi anh ta à?”

“Không hẳn là thế, chúng tôi đâu có đủ nhân lực và phương tiện. Chỉ là tương đối quan tâm. Quần chúng tốt bụng trên đảo sẽ cung cấp thông tin cho chúng tôi.” Ba Du Sinh cố mỉm cười.”Thử nói xem cô đã gặp những rắc tối gì?”

Na Lan gượng cười, hình như chuyện nhìn thấy xác Ninh Vũ Hân vẫn chưa phải là rắc rối. “Sao anh biết em gặp rắc rối?” Cô làm ra vẻ ngạc nhiên, cô lại nhớ đến Ninh Vũ Hân “lập luận về rắc rối” để cảnh báo cô.

Ba Du Sinh đưa mắt nhìn anh cảnh sát vừa đón Na Lan, Na Lan hiểu ý Du Sinh là “Cậu đã chấp nhận thua tôi chưa?”, rồi anh nói: “Cô gặp phải Tần Hoài, tức là gặp rắc rối. Nói thế đã đủ tầm khái quát chưa?”

Na Lan gật đầu, rồi kể với anh mọi chuyện trong mấy ngày qua. Ba Du Sinh ăn chậm dần, rồi buông đũa: “Đề nghị đầu tiên của tôi là cô gặp Hải Mãn Thiên xin thôi việc luôn. Nếu cô cần việc làm tạm thời, thì đến cơ quan tôi làm công tác văn thư, tôi đang cần người làm giúp, tiền lương thì hơi thấp...”

“Rắc rối của Tần Hoài là ở chỗ nào?” Na Lan đã bắt đầu mệt mỏi, cô muốn được nghe câu trả lời thẳng luôn, mặc dù cô hiểu rằng đây là câu hỏi rất khó trả lời.

“Cô biết được đến đâu rồi?”

“Kể cả các tin thu lượm đó đây, thì vẫn là rất ít, ví dụ, những ai ở gần anh ta thì đều chết...”

“Vợ anh ta mất tích.” Ba Du Sinh sửa lại.

“Nhưng cô ta đã mất hút ba năm, tòa án tuyên bố là đã chết...”
“Khi chưa tìm thấy xác, thì cảnh sát hình sự chỉ coi như mất tích!” Từ ngày quen Ba Du Sinh, ấn tượng của cô về anh luôn là một người rất điềm tĩnh, chưa bao giờ tỏ vẻ một bậc thầy. Hôm nay, lần đâu tiền cô thấy cách nói sắc mặt của anh có lẫn nét kích động ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
16