XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:37 21/11/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Ma - Hồ tuyệt mệnh - Phần I

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 11094
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 19
. Ngay từ khi ở Giang Kinh em đã sợ, trước khi Ninh Vũ Hân bị sát hại em đã sợ, nên em phải hóa trang khuôn mặt, đến nỗi hiện giờ hễ soi gương thì lại choáng váng.”

Ba Du Sinh thở dài: “Cô thật là...”

“Nếu chưa làm rõ vụ án Ninh Vũ Hân thì em không thể sống tự do thoải mái như bình thường được.”

“Nếu tôi buộc cô phải chấp nhận được bảo vệ thì sao?”

“Thì anh sẽ hối không kịp! Em bắt đầu có cảm giác rằng bên trong còn quá nhiều điều phức tạp không sao tưởng tượng nổi. Em cứ nghĩ mình ở thế bị động và bí mật thì lại càng có ưu thế hơn.”

Ba Du Sinh lại trầm ngâm một hồi rồi nói: “Tôi vẫn nghĩ mình là người cố chấp nhất trên đời...”

“Em mới là người như thế!” Na Lan cúi nhìn mảnh giấy trên bàn. “Nay mới biết mình chỉ là ếch ngồi đáy giếng.”

Những chứ viết trên mảnh giấy khiến cô cảm thấy mình là ếch ngồi đáy giếng, gồm: Quảng Cảnh Huy, Đặng Kỳ Xương, Đặng Tiêu, Phàn Uyên, Ninh Vũ Hân, Quảng Diệc Tuệ.

Cách ra một quảng, cuối cùng là hai chữ Tần Hoài.

Tần Hoài, không ngừng hại người, đương nhiên cũng là một kiểu cố chấp.

Chương 15

Nếu chỉ như lúc mới gặp

Chuyến tàu đi suốt từ Quảng Châu đến Giang Kinh, đến nơi lúc 6 giờ 30 tối. Mùa hè ngày dai, gọi là sẩm tối thực ra mặt trời vẫn xiên chênh chếch ngó nhìn thế gian với bao nỗi thăng trầm. Na Lan xuống tàu, lại đeo kính râm lên tuy cô không cho rằng có ai đó bám theo từ huyện Mai, mà dù có thì cũng chỉ là người do ông Đặng Kỳ Xương hoặc Phàn Uyên sai bảo. Ở Quảng Đông họ là ma bản địa, nếu định gây rắc rối cho cô thì đã ra tay rồi, khỏi cần chờ đến Giang Kinh mới làm.

Bên ngoài lối ra phía nam nhà ga, người đông nghịt như mọi ngày, họ ra đón người nhà. Phía xa một chút cũng là biển người. Có nhiều tấm biển giơ cao, viết tên người, hoặc viết tên công ty lữ hành, họ muốn lôi kéo khách. Trước đám người như thế, lẽ ra Na Lan cảm thấy rất an toàn, nhưng cô vẫn cúi đầu bước đi, chi mong mình càng ít gây chú ý càng tốt.

Vào lúc soát vé để ra khỏi ga, có một tấm biển đung đưa trước mặt cô, giấy trắng viết ba chữ đỏ, tên người thì phải. Cô không cần ai đón, nên không để ý nhìn các tấm bảng, cô chỉ rảo bước.
Lại một người khác giơ tấm bảng, cũng giấy trắng chữ đỏ.
Cô vẫn không để ý, chỉ vừa đi vừa lấy máy di động ra định gọi người anh họ Thành Tuyền. Và cô ngẩng nhìn, thì ra là một người khác cầm tấm bảng cũng khác, giấy trắng viết ba chữ đỏ, đón người có tên là “Quảng Vũ Lan”.

Na Lan chững lại, cảm thấy đó là một tập hợp đáng cười, đáng ghét và đáng buồn. “Quảng Vũ Lan”, gói trọn cả Quảng Diệc Tuệ, Ninh Vũ Hân và Na Lan! Quảng Diệc Tuệ mất tích đã ba năm, biến thành nấm mồ ở Lĩnh Nam. Ninh Vũ Hân bị hại năm ngày trước, hương hồn đã đi qua cầu Nại Hà, còn Na Lan thì sao? Lần đầu gặp xác chết ở khu chung cư, lần sau liều mạng đi xa, lần ba thì nửa đêm gió rít đi đào mộ. Liệu có còn trò gì hay ho nữa không? Liệu có bỏ mạng như hai cô gái kia không? Nỗi ấm ức biến thành phẫn nộ, cô bước đến trước mặt người cầm biển: “Ai bảo anh ra đón người? Hắn cứ việc ra đây, hoặc các người cứ việc bám theo taxi tôi ngồi. Cái trò mèo vờn chuột lý thú lắm à?”

Người cầm biển là một thanh niên để râu, hắn nhún vai, lấy di động ra nói vài câu rồi bảo: “Cô chờ một lát.” Ít ra hắn cũng lễ độ.
Kinh nghiệm của Na Lan cho thấy “chờ một lát” thường nghĩa là sẽ lãng phí cuộc đời một cách vô ích, nhưng không ngờ “một lát” này chỉ không đến 20 giây. Một chiếc xe Audi Q7 màu ghi sáng dừng ngay bên đường, bất chấp anh dân phòng la hét phản đối. Tên để râu cầm biển nói: “Nào, lên xe!”

“Tôi nói là hắn có thể tự ra đây, chứ không bảo xe hắn laijd dây.” Na Lan bấm di động nhắn tin cho Ba Du Sinh biết số xe này.

“Xe đã đến, người cũng ra rồi.” Cửa xe mở ra, một thanh niên bước xuống, từ xa đã chìa tay định bắt tay Na Lan. “Cứ tra biển số xe thì biết là người tử tế. Cây ngay không sợ chết đứng.”

Na Lan bất giác cũng đưa tay bắt tay anh ta. Đó là một thanh niên rất gân guốc, sống mũi cao, hốc mắt trũng sâu, trông tựa như hai vùng tối trước cặp lông mày, đậm vẻ ưu tư bẩm sinh, mái tóc đen bù xù do thợ cắt tóc cố ý làm rối tung như thế, sơ mi trắng, quần trằng. Phong độ rất khác thường. Lúc này Na Lan còn chưa thôi nghĩ về mấy phen mạo hiểm, anh ta không có ý chớt nhả chòng ghẹo nhưng cô vẫn hơi sửng sốt.

Cho đến khi anh ta mở miệng thì Na Lan hoàn toàn rối trí.

“Tôi là Đặng Tiêu.”


“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Na Lan hỏi. Cô ngồi hàng ghế giữa phía sau là hai thanh niên, chắc là tùy tùng. Cô không hề vùng vằng kháng cự, thậm chí lên xe rất tự nhiên. Có lẽ vì cô căn bản không có ý định phải đi đâu lẩn tránh. Cuộc gặp gỡ với Đặng Kỳ Xương và Phàn Uyên cũng khiến cô bớt cảnh giác với người lạ của nhà họ Đặng cử ra.

Xe từ từ chạy, lách qua đám đông người và xe cộ đang rất lộn xộn bên ngoài nhà ga.

“Đi đến chỗ nào tiện nói chuyện.” Đặng Tiêu ngồi bên cạnh anh lái xe, ngoảnh lại nói. Nhìn nghiêng, thấy khuôn mặt anh ta cũng vuông vức sắc sảo chứ không có vẻ một anh chàng đa cảm, uy mị như ông Đặng Kỳ Xương nói.

“Sẽ là nơi nào?”

“Trong xe.” Đặng Tiêu chăm chú nhìn Na Lan. Anh ta có ánh mắt sắc lẹm như của ông Đặng Kỳ Xương, có thể nhìn thấy tim gan người khác. Thế mà ngày trước anh ta không nhìn ra sự thay đổi của Quảng Diệc Tuệ.

Vì đã trải nghiệm ánh mắt của Đặng Kỳ Xương nên Na Lan không mấy lo lắng, vẫn cười thản nhiên: “Có vẻ như anh rất hiểu tình thế của tôi?”

“Không. Chỉ hiểu sơ sơ.”

“Cha anh nói không thể liên lạc với anh, không rõ anh đang thế nào, nhưng nói thế thật không đúng.” Na Lan biết, Đặng Tiêu “đón” được cô là nhờ nhận tin từ Quảng Đông.

Anh ta hơi sa sầm nét mặt, hốc mắt càng sâu hơn: “Cô cho rằng cha tôi nói dối à? Tuy ông ấy là thương nhân nhưng không nói dối.”
Na Lan không xin lỗi: “Đó là cách nghĩ của anh, anh cũng hiểu ý tôi: tôi chỉ nhìn vào sự việc.”

Đặng Tiêu hơi kinh ngạc nhìn Na Lan một hồi, hình như là “nhận thức lại” về cô. “Đúng là cha tôi không thể liên lạch với tôi, vì tôi không bao giờ bắt chuyện, nhưng ông ấy có thể nhắn tin vào di động. Nói đúng hơn là thư ký của ông ấy thường liên lạc với tôi.”

“Phàn Uyên?”

“Chắc chắn cô đã gặp ông ta.” Đặng Tiêu nói, dù có nét châm biếm, người khác cũng không dễ nhận ra.

“Ít ra tôi cũng hiểu được học vấn và bản lĩnh của ông.” Na Lan cố không tỏ rõ thái độ.

Đặng Tiêu lại nhìn cô, chỉ thoáng nhìn, rồi nói: “Họ tưởng cô là Ninh Vũ Hân, là lỗi ở tôi, tôi chưa nói để họ biết các biến cố đã xảy ra.”

Một ý nghĩ lướt nhanh, Na Lan hỏi: “Anh đã từng tiếp xúc với Ninh Vũ Hân... Cô ấy chủ động hẹn gặp cha anh chắc là vì anh đã nói vài chuyện gì đó?”

Đặng Tiêu không trả lời, chỉ nói: “Thảo nào Tần Hoài tìm đến cô...”
Na Lan lạnh lùng nói: “Không có ai đến tìm tôi cả, tôi chỉ làm thuê cho anh ta vài hôn, thông qua quy tắc phỏng vấn tuyển dụng.”
Đặng Tiêu cười nhạt: “Tôi trả lời câu hỏi vừa nãy của cô: cô đoán đúng, tôi đã tiếp xúc với Ninh Vũ Hân. Tôi cho cô cấy biết tôi là ai, cũng như quá khứ giữa tôi và Diệc Tuệ. Tại sao cô ấy đi huyện Mai, thì đến giờ tôi vẫn không hiểu.”

Na Lan định nói anh ta không thấy ngẫu nhiên rất khéo à, cha anh phát hiện ra ngôi mộ Diệc Tuệ ở đó. Nhưng cô lại nghĩ có lẽ Đặng Tiêu chưa biết cái tin quái dị ấy, vả lại cô cũng không có trách nhiệm thông tin cho anh ta. Huống chi, nhưng lời của ông Đặng và Phàn Uyên đáng tin đến đâu? Họ nói Ninh Vũ Hân chủ động hẹn gặp họ, nay cô ấy đã chết, không thể kiểm chứng.

Xe dừng ở bãi đõ xe dưới tầng hầm quảng trường Đằng Long. Ngay từ bên ngoài bãi đỗ xe, Na Lan đã nhìn thấy đám đông tràn vào trung tâm mua sắm: trẻ em nghỉ học, điều hòa mát rượi, lại là ngày cuối tuần. Na Lan xuống xe, đủ thứ âm thanh bốn phía ập đến.

“Tôi nhớ anh nói là tìm chỗ nào tiện lợi để nói chuyện kia mà?” Cô dường như phải cất cao giọng mới nghe thấy tiếng mình nói.

“Cô có nghe nói đại ẩn ẩn ư thị không?” Đặng Tiêu hỏi.

Lúc này Na Lan mới biết chỗ anh ta đỗ xe là vị trí chuyện biết, xuống xe là có thể vào ngay một cánh cửa nhỏ không mấy ai để ý. Cả bốn người xuống xe bước vào, Na Lan lập tức cảm thấy nhẹ nhõm. Họ đi qua một hành làng trông trải rồi đến cửa cầu thang máy, cũng vắng tanh. Đặng Tiêu ấn nút mở cửa thang máy, nói: “Đây là lối đi dành cho các ngôi sao và người nổi tiếng muốn không bị ai ‘đánh hơi’. Phải có thẻ VIP mới lên xuống được. Hiện nay có nhiều nơi ‘thấu hiểu dân tình’ nên thiết kế lối đi bí mật như thế này. Một kẻ tầm tầm như tôi may sao cũng được dự phần.” Lần này anh ta nói năng thể hiện rõ nét châm biếm.

Thang máy dừng ở tầng 17. Đứng trong thang máy, Na Lan đã đọc thấy mấy chứ “Long Phong trà thất.”

Ít ra, anh con trai cũng kế nghiệp cha ở chỗ cùng uống trà.
Phòng trà có cửa nhỏ thông ra hành lang, họ vào thẳng một gian mà không cần đi qua đại sảnh. Ní đúng ra là chỉ có Đặng Tiêu và Na Lan vào, hai tùy tùng kia chờ bên ngoài. 

Phòng xinh xắn, có cửa sổ để ngắm nhìn toàn cảnh đêm của Giang Kinh. Đồ dùng rất ít, ở giữa kê một bàn trà chữ nhật, ở cửa đặt một chiếc kệ gỗ, Đặng Tiêu và Na Lan ngồi xuống chiếu trải hai bên bàn trà. Trên tường treo hai bức tranh Trà cụ thập vịnh đồ của Văn Chính Minh và Đình cầm phẩm danh đồ của Trần Thụ Hồng.

Lúc này đến lượt Đặng Tiêu dốc bầu tâm sự.

“Chắc cha tôi đã kể với cô không ít, hai chúng tôi thanh mai trúc mã... cùng lớn lên bên nhau, cùng vào Đại học Giang Kinh?”

Na Lan gật đầu: “Đã nói cả.”

“Nhưng có một điểm ông ấy không biết... tôi và Diệc Tuệ... đã sớm yêu nhau... không phải từ khi học trung học... mà là từ hồi học mẫu giáo.”

Na Lan nói: “Tôi chỉ biết gọi ngày đó là rất hồn nhiên trong sáng.”
“Hồi sáu tuổi tôi đã nói mình chỉ lấy cô ấy mà thôi.”

“Phần lớn mọi người khi lên sáu đi ngủ vẫn tè dầm... Tôi hiểu ý anh: tình cảm đã vun trồng từ nhỏ rồi đơm hoa kết trái, cả hai gắn bó rất sâu nặng, bọn phàm phu tục tử chúng tôi không thể hình dung được.”

“Ai bảo cô là phàm phu tục tử?” Đặng Tiêu nhìn Na Lan, khẽ lẩm bẩm: “Giống thật!”

Rất giống Quảng Diệc Tuệ. Câu nhận xét nghe trăm lần không chán.

Na Lan nói: “Tôi ít nhiều cũng hiểu được nỗi buồn của anh khi mất Diệc Tuệ, nhưng tôi lấy làm lạ tại sao anh không gắng để cho chuyện quá khứ trôi đi...”

“Có biết họ quen nhau thế nào không?”

“Họ, là ai?”

“Diệc Tuệ và Tần Hoài.” Giọng Đặng Tiêu trầm hẳn xuống đến nỗi Na Lan cảm thấy bị ức chế. Kể từ lúc gặp, cô chỉ thấy anh ta có nét u uẩn, cô không nghĩ anh chàng mạnh mẽ này từng hóa điên, nhưng lúc này cô bỗng thấy chứng trầm cảm của anh ra đã ngấm vào máu rồi thì phải.

“Khi nhắc đến hai cái tên này, anh rất đau khổ. Anh đã từng đi tư vấn tâm lý chưa?”

“Thì tôi đang làm đây! Con người cô, tuy cô mới vào nghề nhưng về năng khiếu thì không ai sánh kịp.”

Na Lan ngẩn người, nhớ ra mình vừa mới được nhận Chứng chỉ cấp 3 Nhà tư vấn tâm lý, rất gần với chuyện gia nhà nghề. Cô nói: “Anh quá khen, tôi chỉ là một sinh viên chăm học mà thôi, không đáng gọi là có năng khiếu gì cả. Anh nói đi, Tần Hoài và Diệc Tuệ gặp nhau như thế nào?”

“Vào năm cuối đại học, thực tập, làm đồ án tốt nghiệp túi bụi đủ bề nhưng khong cảm thấy bị áp lực gì. Diệc Tuệ thực tập ở hai ngân hàng Trung Tín và Công Thương, rất có thu hoạch và cả thu nhập nữa. Nhưng rồi ma xui quỷ khiến, cô ấy nhìn thấy một quảng cáo tuyển người rất không chuyện nghiệp, và cảm thấy hay hay. Sau đó đến phỏng vấn và trở thành trợ lý sáng tác cho Tần Hoài.” Đặng Tiêu dừng lại, nhìn Na Lan.

Cô hơi chột dạ, gượng cười: “Xem ra nhân vật ‘Quảng Vũ Lan’ chẳng phải chuyện hão huyền.” Ba đời trợ lý sáng tác thì hai đời dã tiêu ma, đời thứ ba đang ngắc ngoải. Cô cười trừ: “Xin lỗi, anh nói tiếp đi.”

“Xong rồi. Đó là điều tôi định nói hôm nay, mọi chuyện cũ giữa tôi và Diệc Tuệ.”

Na Lan thấy khó hiểu, cô nhẹ nhàng nói: “Anh đừng hiểu lầm mấy câu toi nói lúc trước, thực ra, nếu có điều vướng mắc gì anh cứ nói ra thì tốt hơn. Tôi không ngại nghe thêm...”

“Các vấn đề khác, cha tôi đã nói tỉ mỉ cả rồi, tôi không muốn làm phí thì giờ của cô. Dù có tình tiết ông ấy chưa nói, thì chắc cô cũng thừa trí tuệ để đoán ra. Ví dụ ba năm trước thì tôi làm gì...”

Na Lan nói: “Đi tìm tung tích Diệc Tuệ.”

Đặng Tiêu gật đầu: “Chủ yếu là xung quanh Giang Kinh, nơi cô ấy mất tích, nhất là những nơi liền kề với Tần Hoài. Cho nên khi tôi biết Ninh Vũ Hân trở thành niềm vui mới của hắn...”

“Nói thế không sát lắm. Theo tôi biết, thì Vũ Hân có yêu Tần Hoài nhưng thái độ anh ta lại ỡm ờ lấp lửng, cho nên hai người không mấy gắn bó.”

Đặng Tiêu nói: “Tôi đã nghiêm túc tìm hiểu về VŨ Hân, biết cô ấy cũng rất có bản lĩnh, định để cô ấy giúp tôi một việc.”

Na Lan dần hiểu ra: “Anh luôn luôn nghi ngờ Tần Hoài. Vũ Hân thì đang thân với Tần Hoài, nên anh định bụng nhờ cô ấy khai thác bí mật xem có phải anh ra là tên đầu sỏ trong vụ Diệc Tuệ mất tích không.”

“Chắc cô đã nghe đồn về vụ bồi thường bảo hiểm? Tôi đã nghiên cứu, thấy rằng chuyện đó về tình về lý đều không xuôi. Nhưng vẫn tồn tại vấn đề này: tại sao sau khi Diệc Tuệ mất tích không lâu, Tần Hoài lại trong chớp mắt lắc mình biến thành phú ông? Và chính trong giai đoạn ấy hắn giao du với Tư Không Tình. Cô đã nghe nói đến Tư Không Tình chưa?”

Na Lan gật đầu. Đâu chỉ là nghe nói mà thôi. 

“Cô đoán xem ai là môi giới giúp Tần Hoài mua nhà ở đảo Hồ Tâm?”

“Tư Không Tinh à?”

Đặng Tiêu thở dài: “Trò hề! Trò bẩn! Thủ đoạn!”

Na Lan nói: “Cảnh sát cũng đã nghiên cứu kỹ nhưng không tìm ra chứng cứ gì.”

“Cho nên, tôi trông chờ ở Vũ Hân, chỉ những ai sớm hôm cặp kè với Tần Hoài thì mới có cơ phát hiện ra các dấu vết. Một ai đó có thể ngụy trang, nhung không thể ngụy trang từng phút từng giây. Ví dụ, trong tòa nhà sang trọng của Tần Hoài, cô có thấy một vật gì hoặc một tấm ảnh nào của Diệc Tuệ không? Nói chung, nếu thương tiếc một người đã khuất thì ít ra trong nhà cũng treo tấm ảnh người ấy, nhất là Diệc Tuệ... mới chỉ là mất tích ba năm ngắn ngủi, nhưng cô ấy dường như tuyệt đối bị loại ra khỏi cuộc đời Tần Hoài.” Đặng Tiêu càng nói càng gay gắt, mấy tiếng cuối cùng gần như gầm lên, khuôn mặt vuông vức của anh ta biến dạng thành hình quả trám rất dữ tợn. Na Lan chợt thấy tim mình đập nhanh.
Ít ra cũng chứng tỏ Đặng Tiêu thật sự đau khổ chứ không cố ý làm ra vẻ như thế.

“Xem chừng Ninh Vũ Hân cũng đã giúp anh lưu ý một vài điều.” Na Lan gắng giữ bình tĩnh.

Đặng Tiêu thở dài, anh cũng đang cố tự kiểm soát để bình tĩnh trở lại: “Tôi thất lễ quá. Rất xin lỗi cô... Nhưng khi tôi tìm đến Ninh Vũ Hân thì đã muộn. Cô ấy đã yêu Tần Hoài, yêu như bị ma ám, như bị bỏ bùa. Cô ấy thậm chí cho rằng hắn nhớ nhung Diệc Tuệ. Con cái lối ra vẻ ta đây cao nhã của hắn đều là ngụy trang giả dối cả...”
Na Lan bỗng nhớ đến cú phôn của Vũ Hân khi còn sống gọi cho cô, cô nói: “Như anh vừa nói, Vũ Hân là cô gái rất cừ, trước khi mất cô ấy đã gọi điện nhắc tôi rằng Tần Hoài là người rất nguy hiểm.” Có lẽ cô ấy đã phát hiện ra tình tiết rất xấu xa của Tần Hoài, cho nên cô ấy đã hẹn gặp ông Đặng Kỳ Xương và bắt đầu điều tra vụ mất tích của Quảng Diệc Tuệ.

“Thế ư?” Cặp lông mày rậm của Đặng Tiêu giật giật. “Chứng tỏ cô ấy đã phát hiện ra manh mối gì đó, tiếc rằng chưa kịp nói ra. Rất có thể bàn tay của Tần Hoài đã vấy máu Ninh Vũ Hân.”

Chương 16

Quảng, Vũ, Lan

Na Lan nói: “Hình như cảnh sát cơ bản đã loại trừ khả năng anh ta gây án.”

Đặng Tiêu cười nhạt: “Thời nay cái gì cũng chuyên nghiệp hóa rồi, kể cả giết người. Tần Hoài thừa tiền để thuê sát thủ.”

Na Lan chợt hỏi: “Hôm đầu tiên tôi sang nhà Tần Hoài đi làm, bữa trưa ăn hải sản ở quán Loa Cư, thấy có người gọi điện cho anh ta...”

“Chính là tôi.” Đặng Tiêu thẳng thắn một cách đáng kinh ngạc.

“Anh đang giám sát, theo dõi anh ta hay theo dõi tôi?”

“Tôi chưa vô duyên đến mức ấy đâu. Muốn biết hắn đang ăn ở đâu, quá dễ. Đảo Hồ Tâm có ngần ấy nhà hàng, ai cũng biết hắn hay ăn ở quán nào, tôi chỉ gọi điện hỏi chủ quán là biết ngay hắn đã đến chưa?”

“Vậy thì, anh là địch thủ công khai của Tần Hoài?”

“Nhưng tôi chưa từng phạm pháp, trái lại, tôi đang đi tìm chính nghĩa, thu thập chứng cứ để bắt những tên nham hiểm bất nhân như Tần Hoài hiện nguyên hình.”

“Tôi không biết ba năm qua anh đã thu thập được bao nhiêu chứng cứ, nhưng anh dốc sức vào Tần Hoài như thế, liệu có bỏ quả những khả năng khác không?” Có vẻ như Na Lan đang ‘nói đỡ’ cho Tần Hoài.

Đặng Tiêu gật đầu: “Đương nhiên là có thể. Cô thử nêu ví dụ xem?”

“Ví dụ Tư Không Tinh. Tôi có thể chứng mình cô ta rất ngưỡng mộ Tần Hoài, hậm hực với Ninh Vũ Hân...”

“Và cả cô nữa.”

“Thậm chí cả Quảng Diệc Tuệ.” Na Lan không muốn giải thích thêm, thực ra Tư Không TÌnh không cần thiết coi cô là tình địch. Nhưng vì Tư Không Tình đã soi đến cả tình cảm của Tần Hoài ba bốn năm về trước, thì cô ta cũng có thể liên quan đến vụ mất tích của Diệc Tuệ. Nhất là vì cô ta có cái mác ‘bất chấp thủ đoạn’.

Đặng Tiêu gật đầu: “Đây cũng là một cách nhìn mới, tuy nhiên, yêu và ghen đến nỗi giết người thì e quá ư kịch tính.”

Na Lan thầm nghĩ: mọi tình tiết vẫn chưa đủ kịch tính hay sao?
Đặng Tiêu nói: “Cô cứ nghe tôi nói thêm, rồi sẽ biết kẻ đáng để cô nghi ngờ nhất chính là Tần Hoài.”

Lúc này Na Lan mới chú ý đến một cái phong bì đặt bên Đặng Tiêu. Anh ta mở phong bì lấy ra một tấm ảnh rồi đặt lên bàn. Na Lan nhận ra cô gái xinh đẹp duyên dáng mặc áo bơi này là Ninh Vũ Hân. Bên lè tấm ảnh là bài báo cắt ra, nhìn biết ngay là báo cũ, có tiêu đề là “Kết thúc cuộc thi bơi mùa xuân, Ninh Vũ Hân đoạt ba huy chương vàng độ tuổi thiếu niên”. Kề với nó là tấm ảnh Vũ Hân trẻ trung đang tươi cười, kính bơi đeo lật lên trán dưới mũ bơi.

Đặng Tiêu nhìn phản ứng của Na Lan, cô vẫn thản nhiên.

Anh lại lấy ở phong bì ra một tấm ảnh người đẹp mặc áo bơi khác, vẻ tươi tắn làm sáng cả phòng trà hơi âm u. Na Lan thấy tay anh run run khi cầm tấm ảnh, đôi mắt sâu rớm lệ. Cô hỏi: “Chắc là Quảng Diệc Tuệ?”

Đặng Tiêu lại lấy ra một mẩu báo cũng rất cũ, đầu đề là “Ngôi sao mới của đường đua xanh”, tiêu đề phụ là “Cúp Đường đua Dương Thành, nhóm học sinh cấp III có năm đóa hoa mới nở”. Một tấm ảnh chuoj chung năm thiếu nữ top đầu, chú thích “Năm đóa hoa vàng đã giành toàn bộ giải Nhất nhóm vận động viên học sinh cấp III. Từ trái sang phải: Tuân Mỹ Tình, Đổng Khiết, Quảng Diệc Tuệ, Lý Hải Cầm, Dương Nhạc”.

Đặng Tiêu lại cầm phong bì lên nhưng hơi dừng lại và chú ý nhìn Na Lan. Cô lắc đầu, nói: “Thôi, tôi không muốn ôn lại quá khứ huy hoàng của tôi làm gì.” Cha cô cũng từng thu thập những mẩu báo như thế về cô, tiếc rằng ông không có cơ hội xem lại nữa.

“Những cái này có ích gì để thuyết phục cô không?” Đặng Tiêu hỏi. “Và, cô thử nhớ lại quá trình cô tìm được việc làm trợ lý sáng tác ấy, ví dụ quảng cáo tuyển dụng, có ý nhắm vào cô hay không?”

Thì ra Tần Hoài tìm người làm trợ lý sáng tác đều có thành tích tốt về bơi lội, tại sao? Na Lan nghĩ không ra. Ngoại trừ lần đầu sáng gặp, anh ta đã hỏi cô có mang theo quần áo bơi không. Lúc đó cô chỉ có cảm thấy anh ta rất chớt nhả. “Đúng, khi đó quảng cáo đã dán tận cửa phòng ký túc xá của chúng tôi, cả hộp thư của tôi nữa.”

“Có thấy là rất đáng nghi? Hay là rất nghiêm túc? Thực ra Tần Hoài đang làm gì? Tại sao các cô gái giỏi bơi lội lại phải chịu nỗi bất hạnh?”

“Anh định thuyết phục tôi quay lại chỗ Tần Hoài để làm cái việc mà Ninh Vũ Hân chưa hoàn thành, chứng mình Tần Hoài là đạo diễn vụ mất tích của Quảng Diệc Tuệ, thậm chí sát hại Ninh Vũ Hân, phải không?”

“Nếu cô chưa yêu hắn!”

Na Lan cố gượng cười, rồi nhẹ nhàng nói: “Tôi hiểu anh luôn rất khổ tâm, nhưng anh có nghĩ rằng tại sao anh cứ phải tự làm khổ mình? Anh có thể gác lại, dù chỉ là tạm thời, trở về Quảng Đông với cha mẹ, chị gái và những người yêu thương anh, và cảm nhận sự đầm ấm của gia đình.”

Đặng Tiêu nói: “Nếu cô bỗng nhiên mất đi người mà cô rất yêu, mất đi người mà cô từ bé đã cảm nhận đời mình không thể thiếu người ấy, thì cô có dễ dàng gác sang một bên không?”

Đặng Tiêu nói rất bình thản nhưng chẳng khác gì có sức nặng ngàn cân đè nặng cõi lòng Na Lan.

“Bài tập anh làm rất trọn vẹn.” Na Lan nhìn ánh mắt Đặng Tiêu đang hạ nhiệt rất rõ rệt. Cha cô đột ngột qua đời đã làm thay đổi cuộc đời cô, cô nhớ đến lời hứa của mình trước mộ cha, rồi nghĩ đến lúc này mình đang thu mình trong quán trà và chơi vơi trong xoáy nước đầy rắc rối của người khác, thật đáng buồn, rất đáng buồn.

Đặng Tiêu nói: “Cho nên tôi mới nói cô rất có năng khiếu làm chuyên gia tư vấn tâm lý, cô đã trải qua đau khổ, cô có sự cảm thông, cô có tình yêu thương.”

Na Lan môi mấp máy, định khuyên Đặng Tiêu hãy chuyên tâm mà làm chàng công tử, đừng cố đánh giá nhà tư vấn tâm lý nữa, nhưng cô lại nén lại vì anh ta nói phải không có lý.

Đặng Tiêu không có ý dừng lại: “Chưa thật thân với Ninh Vũ Hân, nhưng cô đã đi nghiên cứu nguyên nhân cái chết của cô ấy, chứng tỏ cô rất thông cảm với người đã mất, hơn hẳn những người chỉ biết than thở mấy câu.”

“Cảm ơn anh quá khen, nhưng cụ thể nên làm những gì thì tôi cần suy nghĩ kỹ và tự quyết định.” Na Lan thấy Đặng Tiêu là người thật sự có năng khiếu về tiêu thụ và thị trường, anh ta diễn đạt say sưa, có sức thuyết phục, thảo nảo ông Đặng Kỳ Xương luôn rất muốn con trai mình kế nghiệp nhà, mở mang tập đoàn Đặng Thị.

“Tại sao cô đột nhiên cắt tóc ngắn?” Đặng Tiêu hỏi thật bất ngờ, ánh mắt anh nhìn thẳng vào đôi vòng đeo tại khá to mà cô đang đeo.

Na Lan trầm ngâm về phía chiếc phòng bì, chắc chắn mọi tấm ảnh về cô mà Đặng Tiêu đang có trong tay, cô đều để tóc dài, không son phấn. Nghĩ ngợi một lát, cô nói: “Chắc anh có thể đoán ra... tôi nói thật vậy: có người đang theo dõi tôi. Kể từ ngày tôi làm trợ lý cho Tần Hoài, nhất là sau khi tôi phát hiện ra Ninh Vũ Hân chết, hầu như mỗi bước đi của tôi đều có người để ý.”

Đặng Tiêu hơi sửng sốt: “Thật là quá quắt! Thế này vậy: mấy năm qua sống ở Giang Kinh, tôi ít nhiều cũng thạo đường đi nước bước, nếu cô bằng lòng giúp tôi, tôi có thể giúp cô mai danh ẩn tích thậm chí thay đổi hẳn danh phận, cô sẽ có chứng minh thư mới, thẻ ngân hàng mới, có chỗ ở thoải mái ra vào mà không phải nơm nớp lo sợ... cho đến khi cô... cùng chúng tôi làm rõ mọi sự thật. Ít ra cô cũng tán thành phân tích này của tôi: Diệc Tuệ mất tích, Vũ Hân chết, cô bị theo dõi, ...

«Trang trước
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
19