Old school Easter eggs.
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
20:03 21/11/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Ma - Hồ tuyệt mệnh - Phần I

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 11083
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 19
. Tai cô lại văng vẳng những lời độc đại của Tần Hoài nói vào máy di động: “Nếu cứ tiếp tục đeo bám, thì sớm muộn gì một trong hai ta sẽ phải đổ máy để trả giá!” Anh ta nói câu ấy với ai? Chỉ có thể là Ninh Vũ Hân.

Nếu Phương Văn Đông nói đúng, Tần Hoài và Ninh Vũ Hân không có quan hệ gì, thì hay là Ninh Vũ Hân mắc hội chứng thần kinh “ảo tưởng được yêu”? Đó là những người chỉ yêu đơn phương rất cực đoan, nghĩ rằng mình yêu say đắm đối phương, muốn chiếm hữu đối phương vô tội kia bằng mọi thủ đoạn: bám theo, gây rắc rối, bạo lực, thậm chí là giết chóc.

Vấn đề là Tần Hoài có “vô tội” không, có sạch sẽ không? Anh ta chẳng khác gì nước bể bơi khi chưa đánh phèn.

Đáng buồn là Na Lan vẫn phải bơi trong đám nước đục ấy.

Ninh Vũ Hân, nếu cô cứ tiếp tục đeo bám thế này thì hoặc cô hoặc tôi hoặc mỹ nhân ngư Na Lan bé nhỏ sẽ phải trả giá bằng máu.

Na Lan thấy lạnh buốt, lạnh thấu tim.

Na Lan đi một vòng quanh sân dưới nhà, không hề thấy bóng Ninh Vũ Hân. Hoặc là Ninh Vũ Hân không để cho cô nhìn thấy.
Cô lên gác, lòng đầy băn khoăn, không muốn gọi điện làm phiền Đào Tử, cô gọi điện cho mẹ đang ở quê, nghe bà nói đủ thứ chuyện nhà, chuyện ở địa phương. Cô cảm thấy bà vui, nhẽ nhõm. Kể từ sau khi cha cô bị hại, bà mắc chứng trầm cảm, gần đây đã dần bình phục.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, mở laptop, định tiếp tục chỉnh lý luận văn.

Nhưng ngón tay như đụng phải bàn là nóng bỏng, cô rụt tay ngay lại.

Laptop của Na Lan luôn đặt mật mã bảo vệ, chỉ cần sau 20 phút không đụng đến, nó sẽ tự động tắ - chờ, phải nhập lại mật mã thì mới mở lại được. Nó vẫn ở ngay giao diện đang đọc, nhưng hình như nó biến thành con vật cưng ngoan ngoãn nhận ra chủ nhân, nó không đòi cô phải nhập mật mã.

Điều ngán nhất là giao diện ấy sau khi “tỉnh lại” thì rối loạn khác hẳn.

Trước khi đi bơi, Na Lan đang đọc bản thảo 5000 chữ của Tần Hoài, rồi bỏ đó để về sẽ đọc lại. Lúc này 5000 chữ đáng thương ấy đã biến mất khỏi màn hình. Và, cả cái ổ cứng di động cũng biến mất khỏi công USB của laptop.

Tức là, khi Na Lan đi bơi thì có người đột nhập căn phòng ký túc xá, gỡ hàng rào bảo vệ sơ đẳng, đánh cắp nửa năm “tâm huyết” của Tần Hoài.

Có lễ Tần Hoài nên lấy làm mừng vì nửa năm chỉ viết 5000 chữ chứ không phải là 500 nghìn chữ.

Gió đưa vào cửa sổ vẫn mang theo khí nóng mùa hè nhưng Na Lan bất giác so vai co rõ, như muốn chống lại cái lạnh của đêm đông. Cô bước đến cửa nhìn kỹ ổ khóa. Không hề suy suyển.
Vậy đây là “kiệt tác” của một tay chuyên nghiệp.

Có nên loại trừ khả năng Ninh Vũ Hân đã đột nhập? Na Lan không thể nhìn nhận một nhà văn nữ xinh đẹp là một cao thủ đạo chích trèo tường phi thân. Nhân vật như thế có thể xuất hiện trong tiểu thuyết của Tần Hoài chứ không thể có trong đời thật. Huống chi Ninh Vũ Hân hình như chỉ mải theo dõi cô chứ không rỗi hơi để làm cái chuyện “khéo tay” này.

Nếu không phải cô ta thì có thể là ai? Ai tò mò đối với cái “tiểu phẩm” đáng buồn ấy của Tần Hoài?

Càng nghi hoặc Na Lan càng cảm thấy nỗi sợ hãi đang giơ tay về phía cô.

Cô bỗng thấy căn phòng yên tĩnh khác thường. Mọi ngày khi đọc sách hay nghỉ ngơi cô thường gắng ít gây tiếng động, nhưng sự yên tĩnh lúc này khiến tim cô đập quá nhanh.
“Đáng ghét!” Cô kêu lên vì chợt hiểu ra tại sao lại yên tĩnh.
Chú chuột Hamster bất động.

Chú chuột cưng vốn không bao giờ chịu ngồi yên, giờ nó nằm im, khiến ta đau xót biết chừng nào.

Nó nằm trên đám xơ vỏ bào êm ái, bốn chân chổng ngược, ngay những sợi râu của nó cũng bất động. Na Lan ngồi thụp xuống mở cửa lồng, bàn tay run run đụng vào cái chân bé xíu của con chuột Hamster. Không phản ứng gì.

Hai mắt nhòa lệ, lúc này cô mới hiểu câu nói “tình cảm sâu nặng với chuột cưng” không phải là nói đùa.

Tại sao kẻ trộm cái ổ cứng lại giết con chuột? Là để cảnh cáo cô? Cô đã bị cuốn vào chuyện rắc rối gì mà bị theo dõi, bị phá phách?

Na Lan cố kìm nước mắt tuôn trào, ngón tay cô ấn nhẹ vào bụng chú chuột.

Cảm ơn trời đất, tim nó vẫn còn đập nhè nhẹ, nó chưa chết.Hung thủ chỉ bắt nó ngủ li bì, chắc y đã dùng thuốc mê. Đúng là y cảnh cáo cô.

Mình đã làm gì sai trái?

Cô đổ nước trong cái lọ nhỏ xíu vào chai rỗng, dốc chút thức ăn còn lại của nó vào túi ni-lon. Đã đến lúc cô phải báo cảnh sát.
À, trước hết phải gọi điện cho Tần Hoài đã.

“Na Lan cô đã nghĩ lại à? Bây giờ ăn bữa tối vẫn cón kịp.” Đào Tử sẽ thất vọng về Tần Hoài, vì anh ta không “tiến bộ” chút nào cả.

“Có kẻ đột nhập vào phòng tôi, lấy mất ổ cứng di động của anh, đầu độc con chuột Hamster của tôi, anh có thể cho tôi chút manh mối gì không?” Mấy câu này của Na Lan có thể khiến cả thành Giang Kinh choáng váng.

“Chỉ thế thôi à?” Tần Hoài suýt nữa phì cười.

“Chắc anh cho rằng vẫn chưa đủ?”

“Đã nghe cái tên Ninh Vũ Hân chưa? Chắc là xa lạ đối với cô, nhưng tôi đã gắn bó với cô ấy.”

“Hiện nay cô ta thường trực ở cửa nhà tôi 24/24, đủ tư cách để làm paparazzi rồi. Ngay tôi đi bơi, cô ta cũng vào tận gian thay đồ để viếng thăm...”

“Chắc cô ấy mê thân thể của cô.” Đúng là cách nói theo tiêu chuẩn Tần Hoài.

“Tối nay tôi sẽ gặp ông Hải Mãn Thiên để xin nghỉ. Loại công việc này chẳng phải là việc dành cho con người làm. Nếu sáng mai tôi không sang nhà anh thì anh đừng ngạc nhiên.”

“Đương nhiên chẳng phải việc để cho người làm, mà là dành cho người đẹp làm.” Tần Hoài cho rằng ngôn từ của mình quá hay, đâu biết rằng đã phản tác dụng, chỉ khiến Na Lan nhớ đến khúc nhạc ‘Người đẹp kỳ quái’. “Tôi hiểu cô, cô không phải người dễ dàng bỏ cuộc.”

“Anh không hiểu tôi. Chẳng qua mới chỉ gặp nhau một lần...” Na Lan rất bức. Tần Hoài tán tỉnh bất kể lúc nào.

“Có những người sống với nhau cả đời nhưng vẫn như xa lạ, có những người chỉ gặp một lần đã gắn bó ba kiếp.”

Na Lan định nói có lẽ anh chuyển sang viết tiểu thuyết tình ái thì không đến nỗi nửa năm trời chỉ viết được 5000 chữ “táo bón”, nhưng cô chỉ hỏi: “Tôi mong anh nói thật cho tôi viêt, tôi hoặc anh đã gây ra rắc rối gì? Đây là cái trò kỳ quái gì vậy?”

Tần Hoài im lặng một lát rồi nói: “Tôi chỉ có thể bảo đảm với cô rằng, Ninh Vũ Hân tuy cố chấp nhưng bản chất rất tốt.”

Na Lan nghĩ bụng: dạo trước Ninh Vũ Hân đã hủy diệt “tiếng thơm” của anh ta, lúc này anh ta vẫn bênh vực cô ấy, thảo nào bọn con gái xiêu lòng vì anh ta.

“Tôi không biết kẻ lấy trộm ổ cứng của tôi là ai, nếu biết tôi sẽ báo cảnh sát. Tôi có thể khẳng định họ chỉ là những kẻ tiểu nhân đáng khinh, cô đừng sợ.”

Na Lan thầm cười nhạt, nếu có kẻ lẻn vào phòng ngủ của anh, mở máy tính rồi cuỗm đi các tài liệu, đánh thuốc mê con thú cưng của anh mà không để lại dấu vết gì, dù không biết hắn là ai thì anh vẫn cứ báo cảnh sát.

Na Lan biết Tần Hoài chẳng thể giúp gì cho mình, bèn lạnh nhạt nói good night. Tần Hoài nói: “Cô nuôi chuột làm vật cưng à?”

“Chuột Hamster.”

“Chắc hẳn cô rất cô đơn nên mới nuôi chuột làm bạn.”

“Tai anh có sao không thế? Tôi nói là chuột Hamster. Nuôi vật cưng thú vị ở chỗ nó không luôn miệng nói những chuyện bát nháo.”

“Mai cô không đến chỗ tôi thật à?”

Na Lan đáp: “Anh thử nói lý do tôi nên tiếp tục đi làm được không?”

“Chúng ta sẽ cùng khám phá các bí mật: ai đang bám theo cô, đe dọa cô. Tôi viết tiểu thuyết ly kỳ kinh dị, cô biết rồi, tìm đáp an là nguồn vui vô tận. Một người vui sao bằng nhiều người cùng vui, cô đừng trông mong cảnh sát sẽ miệt mài điều tra một vụ vặt vãnh...”

Na Lan kiên quyết nói xin chào, và kết thúc cuộc gọi.

Cô biết Tần Hoài nói cũng đúng, cô không ngây thơ cho rằng cảnh sát sẽ chú ý cái vụ án nhỏ, rất bình thường này nhưng cô vẫn báo với phòng Bảo vệ của nhà trường. Anh công an trực ban đến độ mươi phút, ghi biên bản, không hứa hẹn hay động viên. Cô cũng chẳng thể trách gì họ.

Anh ta ra về, tiếng bước chân nhỏ dần, Na Lan lại tính xem có nên gọi điện cho Ba Du Sinh ở đội cảnh sát hình sự công an thành phố không. Nhưng lại nghĩ mình hơi thộn, hơi lo sợ quá mức. Ba Du Sinh chuyên làm các vụ trọng án, ở thành phố lớn như Giang Kinh này mỗi ngày xảy ra vài vụ, không nên làm phiền anh ấy vì một chuyện quá nhỏ. Nếu gọi vụ này “trọng án đổ máu” thì chẳng qua chỉ là tình tiết con chuột Hamster bị đánh thuốc mê, có cần phải làm to chuyện hay không?
Chương 5



Người chết không để lại dấu vết
“Tạ ơn trời, thế là tối nay đã có mưa.” Ông chủ tàu thủy tươi cười bắt chuyện với Na Lan.

Tần Hoài đã đoán trúng nhược điểm lớn nhất của cô: cô sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, cho nên tối qua cô nói sẽ thôi việc chỉ là dọa vậy thôi. Nhưng nếu Tần Hoài vẫn ba que như cũ, vẫn hời hợt với vấn đề của cô, cô vẫn bị sa lầy thì sang đảo lần này sẽ là lần cuối cùng.

Na Lan nhìn bầu trời xanh thắm, mây trắng như bông: “Thời tiết dự báo là không mưa thì phải.”

Ông chủ tàu chỉ tay vào cái đầu trơn bóng của mình: “Lái tàu hơn 20 năm, nghe gió, ngắm mây, ngửi mùi không khí, tôi nói chuẩn hơn cả máy Doppler, nếu cá cược với Nha Khí tượng xem ai dự báo thời tiết đúng hơn, chắc tôi sẽ thắng to.”

“Ông tinh mắt, tai thính, tiếp xúc nhiều, nhận xét người rất chuẩn. Hôm qua tôi đã được chứng kiến rồi. Kinh nghiệm của ông thật đáng nể.” Muốn khích ai nói, mình phải tán dương người ấy đã.

Ông chủ tàu cười híp mắt: “Nói ngọt quá! Tôi không dám nói mình nhìn thấy tim gan con người nhưng một ai đó đứng trước mặt, tôi có thể hiểu rõ bảy tám phần.”

“Ông thử đoán về tôi xem?”

Ông ta hạ thấp giọng: “Thế thì không công bằng với cô, vì cô đã cho tôi biết mình là trợ lý của Tần Hoài. Qua cách nói năng, cô phải có trình độ đại học trở lên. Ăn bận lại trang nhã, ít son phấn, không sơn móng tay, ngày hè vẫn đi bít tất lụa, chứng tỏ cô là người rất nghiêm túc chứ không phải như đàn ong bướm thường sang với Tần Hoài. Cô hay nhíu mày, chứng tỏ luôn có điều băn khoăn, không vì chợt, tôi đoán rằng cô thương xuyên như thế...” Na Lan nhớ đến người cha luôn rất thương yêu cô đã qua đời năm năm, đó là nỗi buồn thường trực của cô. “Ngoài tôi ra, cô không bắt chuyện với các hành khách khác, không hẳn là vì tính cách nội tâm nhưng ít nhất chứng tỏ cô là người có chủ kiến, luôn có suy nghĩ và hiểu rằng nói nhiều thì dễ lỡ lời. Cô nói chuyện với tôi không vì quá rỗi rãi mà là vì muốn tìm hiểu về Tần Hoài, anh ta khiến cô khó lường, nên cô muốn hỏi xem tôi biết được đến đâu.”

Na Lan thấy rất nể ông ta.

“Nếu tôi hỏi thẳng...” Cô khẽ nói.

“Thì tôi sẽ ngậm miệng. Đôi khi có những chuyện chỉ có thể nói với người thông minh. Cô đã cho tôi thấy cô rất tinh khôn, cô khác với đám con gái hay sang gặp Tần Hoài... tức là... cô không phải là nước trong cùng một cái hồ.”

“Ông nói thế, không hiểu là khen hay chê tôi nhưng tôi vẫn xin cảm ơn ông. Ông quá khen rồi.” Na Lan nhìn thẳng vào mắt ông ta.

“Trong đám con vái dập dìu với Tần Hoài cũng có một ngoại lệ, người đó rất giống cô... cô khiến tôi nhớ đến cô ta.”

Câu này bất ngờ đối với Na Lan. “Thế ư? Đó là ai? Tôi thật may mắn...”

“Vợ anh ta!”

“Anh ta?”

“Tần Hoài.”

“Vợ Tần Hoài?” Na Lan nhìn chằm chằm vào ông chủ tàu, có phải ông ta đang khôi hài không?

“Là vợ Tần Hoài.” Ông ta nhắc lại ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
8