XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:12 21/11/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Ma - Hồ tuyệt mệnh - Phần II

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 13375
Tác giả: Quỷ Cổ Nữ
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 21
. Các ký hiệu ở vùng ngập nước của từng tấm bản đồ vốn dĩ rất rời rạc bất quy tắc, thì lúc này chập lại chúng liên kết thành một tuyến đi rõ rệt!

Chính là tuyến đi mà các thành viên của nhóm Na Lan tối nay đang lần theo.

Họ xuống sâu hơn, đã nhìn khá rõ đáy hồ. Na Lan dừng lại, vỗ vào một tảng đá ngay bên cạnh. Tảng đá bị đèn rọi chiếu vào, phản chiếu một màu trắng hoe vàng, chắc hẳn nó phải có hàm lượng kim loại khá cao. Điều thú vị là tảng đá này trông hơi giống hình con gà trống.

Ba người bạn phía sau cũng cụm lại, gật gù. Chắc đây là hòn đá “Phượng Nghi thạch” mà bản đồ đã đánh dấu. Theo chỉ dẫn và suy đoán tỷ lệ của bản đồ, phía dưới, bên phải “Phượng Nghi thạch” ba trượng – xấp xỉ mười mét – là điểm kết thúc của “tuyến đường”.

Ở đó chỉ có một khối đá cực lớn tựa sát vào thân đảo Hồ Tâm.

Na Lan biết, bên dưới tảng đá này là một cái hốc không sâu, cô đã cài sẵn vào đó vài cái túi da màu đen, bên trong nhét mấy hòn đá. Cô đương nhiên rất biết chuyến đi “thán sát báu vật” hôm nay sẽ không thu được gì, nhưng với các anh bạn này thì rất cần chứng tỏ có “thu hoạch rành rành”. Đây là một trong những điểm then chốt trong kế hoạch của cô.

Ba chàng trai vây quanh tảng đá tuần tra một lượt, không thấy có gì lạ.

Na Lan không tham gia tìm kiếm. Đây đã là lần thứ tư cô đến trước tảng đá này, đã biết rõ nó chả có gì huyền bí, cô tuyệt đối không tin có thể tìm thấy kho báu gì ở đây, câu chuyện áo tơi trong mưa gió chỉ là truyện vui trong kho ký sự văn học thời Minh – Thanh.

Lời nguyền áo tơi trong mưa gió thật sự, thì cả nhóm đã thấy rồi, Phàn Uyên biến thành cái cốt của người cô – một cơn ác mộng kinh hoàng.

Lời nguyền áo tơi trong mưa gió thật sự, cũng đã xảy ra trong cuộc sống của cô.

Đã đến lúc tỉnh lại, trở về với đời thực, trở về bến xưa (1).

Lưu Lợi Long liểu lĩnh trườn sang bãi cỏ nước phía sau tảng đá sát với thân đảo Hồ Tâm, lập tức bị Bế Tiểu Châu kéo giật lại. Dù trong hoàn cảnh nào, cỏ nước vẫn là virus ngựa gỗ (2) đối với thợ lặn.

Nhưng một ý nghĩ vụt đến Na Lan.

Cô nhoài qua tảng đá, chăm chú nhìn đám cỏ nước. Chúng mọc từ thân đảo vươn xa, chằng chịt dày đặc. Cô bỗng cảm thấy vách đá ở đây có nét quen quen, ngoại trừ… cỏ nước. Giả sử không có cỏ nước, giả sử phía sau đám cỏ nước có một khe đá, nó là lối vào, nếu luồn qua nó chui vào sẽ thấy một hang động giống như hang động bí mật của Tần Hoài tưởng niệm Diệc Tuệ.

Nếu cô chưa từng cùng bám theo Tần Hoài bơi vào cái hang mà Tần Hoài sở hữu ấy thì cô sẽ không có cái cảm giác quen này. Và không bao giờ có ai nghĩ rằng phía sau đám có nước rậm rạp kia có thể có một khe đá.

Đám cỏ nước!

Na Lan trườn lên, cô vẫy ba người bạn. Cô rút con dảo nhỏ cắt từng búi cỏ nước. Các cọng cỏ trôi khắp nơi, dập dờn bên cạnh mọi người. Ba người bạn cùng rút dao ra cùng cô “diệt cỏ”.

Họ nhanh chóng hiểu ra ý định của cô.

Cỏ nước đã bị cắt bị nhổ hết, vách đá lộ ra một khe nứt hẹp nhưng vẫn đủ trong bốn người lách vào.

Bốn người nhìn nhau, đầy hiếu kỳ và mong đợi nhưng không biết tiếp theo nên làm gì. Tất nhiên là “vào hang”. Nhưng nên “ưu tiên” phụ nữ, hay nam nhi nên dẫn đầu vào chốn có thể có hiểm nguy này?

Bế Tiểu Châu vỗ vai Na Lan rồi lại chỉ vào mình. Na Lan gật đầu, hiểu ý: anh ta muốn vào trước, cô theo sau.

Bốn người lần lượt tiến vào.

Khe đá rất hẹp, rất bí, hai bên vẫn có cỏ nước bò lan tua tủa, lại rất dễ bị cộc đầu vào các mỏm đá nhấp nhô nhọn hoắt. Khi vào sâu chừng chục mét mới dần rộng ra, và cũng dần dâng lên cao. Na Lan có cảm giác quen quen là phải, ở đây như tái hiện khung cảnh cái buổi tối cô bám theo Tần Hoài hồi nọ. Đương nhiên đây không phải cái hang động dưới nước mà Tần Hoài và Quảng Diệc Tuệ phát hiện ra và “sở hữu” nó, vì cô còn nhớ rất rõ ở đó không có cỏ nước che chắn, lại là nơi Tần Hoài thường xuyên ra vào nên có nhiều dấu hiệu do bàn tay con người tác động sửa sang.

Nhưng sự giống nhau của hai nơi vẫn khiến cô kinh ngạc: lối vào rất hẹp, địa thế dần lên cao, và cả khi hết lối lên thì phần nóc cũng y hệt nhau, có một phiến đá dẫn bóng. Có điều, gần đây mực nước hồ Chiêu Dương lên cao, khi cô lên đến đỉnh thì vẫn ngập trong nước, chứ không như lối lên cái hang của Tần Hoài, có thể thò đầu lên. Khác với các hồ nước ngọt khác, mực nước hồ Chiêu Dương lên xuống rõ rệt. Nguyên nhân mực nước thay đổi là gì, các nhà khoa học chưa nhất trí. Thường có hai cách lý giải: một là, hồ Chiêu Dương thông với sông Thanh An, mực nước sông Thanh An lên xuống theo mùa sẽ ảnh hưởng đến mực nước hồ. Hai là: vì đáy hồ có rất nhiều hang hốc, phía dưới hang lại có dòng chảy ngàm, dòng chảy ngầm biến đổi cũng ảnh hưởng đến mực nước hồ.

Na Lan sờ lên nóc thăm dò, rồi ra hiệu cho Giải Quýnh đến. Cả hai cùng vẩn, đẩy, nâng, cuối cùng phiến đá đã bị đẩy ra, phía trên là một cửa hang hình tròn.

Thuận theo dòng nước, cô nhoài lên, chui vào hang động.

Cả ba người bạn cũng lần lượt vào, rồi đứng lên. Nước ngập đến thắt lưng.

Đèn rọi khắp lượt, hang động trống không. Na Lan vẫn kinh ngạc vì hình như khoảng không gian này và cái hang của Tần Hoài, nằm ở hai phía của đảo, là do con người cố ý đục đẽo tạo nên hai nơi giống nhau.

Bế Tiểu Châu ngạc nhiên: “Bạn đã từng vào đây à?”.

Na Lan đáp: “Tôi lần đầu tiên vào đây, nếu nói dối bạn, tôi là đồ con lợn.”

Giải Quýnh cười: “Mỹ nhân trư à?” Anh ta lại trầm trồ: “Ở đây rộng thật, một hôm nào đó bơi lội xong, có thể đem bia và đồ nhắm vào đây nhấm nháp thì sướng mê!”.

Lưu Lợi Long: “Nếu có thể vác cái bàn bi-a vào đây chơi thì càng hay!”.

Bế Tiểu Châu: “Các cậu chỉ giỏi tính chuyện nhậu nhẹt ăn chơi thôi! Nhưng dù sao chuyến đi này của chúng ta cũng không vô ích, đã phát hiện ra một sân chơi đa năng, chi hiềm ở đây trống trơn không gì hết. Ta đi thôi!”.

“Khoan đã.” Na Lan bước lên phía trước. Nếu cấu tạo nơi này giống như hang kỷ niệm Diệc Tuệ của Tần Hoài thì địa thế sẽ lên cao dần, hơi có vẻ bằng phẳng và đi sâu vào trung tâm hòn đảo. Cả bốn người bèn bì bõm lội nước một quãng. Đúng thế, địa thế cơ bản bằng phẳng nhưng hơi dốc lên cao. Cuối cùng họ đi hết cái hang. Lúc này nước chỉ ngập đến đầu gối. Na Lan soi đèn vào các vách hang. “Các bạn nhìn kỹ đi, hình như vách hang không hoàn toàn do thiên nhiên tạo nên.” Cô bước lên chỉ vào vài chỗ trên vách đá. “Ví dụ ở đây, hình như bị tách ra khá phẳng phiu: chỗ này thì lại có mỏm đá dài dài nhô ra như cây gậy nhẵn nhụi, hiếm khi có đá tự nhiên hình thù như thế này.”

Bế Tiểu Châu cũng bước lại gần nhìn kỹ, gật đầu nói: “Có lý!” Rồi anh ta cúi xuống nhặt một mẩu đá lên soi đèn quan sát, nói: “Bên dưới toàn là đá vụn… không thể nói đây là đá tự nhiên nứt ra. Tôi nghĩ đây là các vụn đá rơi ra khi đục đẽo, họ chưa dọn sạch.”

Giải Quýnh không hiểu Na Lan đang nghĩ gì, hỏi: “Giả sử đúng là có người bỏ công sức ra đục thành một trung tâm giải trí dưới nước, thì có thể nói lên điều gì?”.

Na Lan: “Trước hết, nên thấy rằng chỗ này ở trên mực nước hồ, không phải dưới nước, và càng không phải trung tâm giải trí gì cả…”

Giải Quýnh lầu bầu: “Vẫn cố cãi!”.

“Tôi đoán rằng có người đã đào hang từ đáy nước thông lên trên mực nước hồ, chứng tỏ họ rất có tiềm lực. Hai là, họ muốn cất giấu đồ quý gì đó nhưng không muốn bị ngập nước. Chẳng ai muốn báu vật của mình bị ngâm nước, đúng không?” Na lan vừa nói vừa rọi đèn lên khắp vách đá.

Giải Quýnh đã hiểu ra: “Ý bạn là… Bá Nhan giất của, rất có thể là ở đây!” Nhưng anh ta lại ngẩng lên quan sát, rồi lắc đầu. “Không thể! Thứ đáng tiền nhất ở đây lúc này là mấy người thế hệ 8X chúng ta. Toàn là đá vụn, chứ không có gì khác.”

Giải Quýnh nhắc đến chữ “đá” đã gợi mở cho Na Lan!

Ánh đèn không rọi lên vách đá nữa, soi trở lại mỏm đá “dài dài nhô ra như cây gậy” vừa nãy nhắc đến. Hình như cũng có nét quen quen?

Long tu nham?

Cái thói “long tu” (3) này không nhô ngang ra, mà lại hơi chếch xuống dưới.

Na Lan tiếp tục soi đèn quan sát, ám đèn dừng lại một mảng đá hơi lồi ra ở chỗ cao bên trên. Ánh đèn LED soi rõ màu nâu vàng. Mảng đá nhô ra ấy khá giống hình con gà hoặc con chim lớn.

Là Phượng Nghi thạch?

Là gà hay chim cũng mặc, vấn đề là mỏ nó “mổ” chếch xuống dưới.

“Long tu” và cái “mỏ” từ hai góc khác nhau chỉ về một phương hướng, là một bên vách hang, chỗ cao ngang ngực con người.

Chỗ vách hang ấy không nhẵn nhụi, cũng không có ký hiệu gì, thoạt nhìn chẳng thấy có gì lạ. Na Lan chiếu đèn lên, bước đến gần, thì nhận ra màu đá ở đó hơi đậm nhạt khác nhau, có thể thấy một khe rất mảnh, xung quanh khe có màu sẫm hơn, tựa như vết xi-măng gắn các mảnh đá lại với nhau.

Na Lan ngoảnh lại nới với Giải Quýnh: “Đưa tôi mượn cái búa.”

Một tay cầm búa gõ đập, tay kia áp vào vách, cô cảm nhận được âm thanh “bồm bộp” chứng tỏ bên trong vách đá có khoảng trống.

Cô trả lại búa cho Giải Quýnh, nói: “ Bây giờ là lúc anh thể hiện kỹ năng thồ mộc, chứ tôi không dám múa rìu qua mắt thợ!”.

Giải Quýnh hiểu ngay, anh giơ búa phang thật lực. Búa tuy không nặng nhưng vết nứt vẫn hiện ra. Sau một hồi đập phá, cả đống đá vụn rơi xuống chân, họ nhìn thấy một gian mật thất.

Tim Giải Quýnh đập như máy, anh vừa kết thúc vận động đập đá chỉ là chuyện bình thường với anh. Nhưng ba người còn lại tim cũng đập nhanh không kém.

Trong mật thất hõm sâu vào vách đá có một cái hòm lớn, màu đen xỉn. Nhìn kỹ thấy nó còn có các hoa văn ánh vàng. Trên mặt hòm đặt một cái thuyền nhỏ bằng ngọc, dài khoảng 40 cm, trên thuyền có một ông lão đánh cá cũng bằng ngọc, đầu đội mũ lá, khoác áo tơi, và một chiếc “cần câu trúc” chĩa ra ngoài thuyền.

Cần câu không mắc dây câu.

Chất liệu dùng để chạm trổ con thuyền là ngọc thạch trong suốt, thực không phải hạng tầm thường. Kỹ thuật chạm trổ đương nhiên tinh xảo tuyệt đỉnh.

Giải Quýnh cầm búa gõ nhẹ vào cái hòm đen, tiếng kim loại vang lên.

Anh ngoảnh lại nói với ba người bạn đang trố mắt há miệng: “Đêm nay chúng ta sẽ không ngủ nghê gì hết!”.

Chú thích:
(1): Nguyên văn: quay đầu ấy là bờ giác ngộ; cách nói của Phật học.
(2): Ý nói: có vẻ bình thường nhưng rất nguy hại. Virus Trojan horse là loại phần mềm ác tính một. Không giống như virus, nó không có chức năng tự sao chép nhưng lại có chức năng hủy hoại tương tự virus
(3): “Long tu” nghĩa là “râu rồng”

Chương 42

Kỳ binh đoạt báu vật

Xách theo cái hòm da đen nặng chịch, họ bơi trở về. Đọc đường cảm thấy như đang trong mộng, họ đang mộng du! Na Lan còn không dám tin vào cái cảnh tượng vừa xảy ra, cô không dám tin cả chính mình và bất cứ ai.

Tất cả nên giải thích thế nào đây? Chưa biết có phải kho báu của Bá Nhan không, nhưng rõ ràng là từ nhiều năm trước đã có người phát hiện ra ở đảo Hồ Tâm có hai hang động giống nhau. Một hang không thật sự kín đáo, nên không được chọn làm nơi giấu của, về sau bị Tần Hoài và Quảng Diệc Tuệ tìm ra và biến nó thành thiên đường của hai người. Hang kia khó tìm hơn, thì được người ta chọn làm nơi giấu của. Người giấu của đã dự tính sau này sẽ tìm lại, bèn chế ra hai tấm bản đồ da dê, chỉ khi khớp cả hai lại thì mới có được chỉ dẫn để đi tìm hang giấu của.

Phượng Trung Long ngày xưa và Tần Hoài ngày nay đi tìm đều thất bại, vì họ chỉ nắm được một trong hai tấm bản đồ.

Na Lan cảm thấy dòng suy nghĩ của mình dần bay xa, hình như là đang mơ. Nếu lúc này đúng là đang “mộng du” thật thì chắc chắn sẽ giống như các cơn “mộng du” trong truyền thiết, nếu bị cắt ngang một cách thô bạo tức là mối nguy hiểm tột độ sẽ đến.

Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên khi thoáng thấy một bóng đen lướt tới.

Vì đang đeo mặt nạ nên góc nhìn xung quanh bị hạn chế, nhưng may mà cô đã cảnh giác phát hiện ra vị khách không mời mà đến này. Tuy mọi cảm giác đang bị xáo trộn, cô đang mải mê khó tin với “vận may” đột ngột vừa nãy, nhưng cô vẫn không quên kế hoạch hôm nay. Túy ông đâu có say (1), nhóm “Thả con săn sắt” vẫn không mù quáng vì báu vật. Trong khi đang từ từ nổi lên, cô vẫn ngó nhìn khắp bốn bể và cũng luôn nhắc các bạn phải cảnh giác.

Nhưng cô vẫn hơi bất ngờ khi bị kẻ địch tập kích vỗ mặt. Hai tên trực diện tấn công cô! Cô cũng nhìn thấy nhiều bóng đen khác đang bao vây ba người bạn.

Mong sao họ đã sẵn sàng vũ khí trong tay!

Còn Na Lan, cô rút con dao găm dài sắc nhọn mà Giải Quýnh chọn cho cô. Ở dưới nước dùng vũ khí dù nhẹ hay nặng, đều rất khó điều khiển linh hoạt, cho nên việc chớp đúng thời cơ là hết sức quan trọng.

Cô cầm dao lia ngang một đường cung lớn, để kẻ địch không thể nào tiếp cận. Cô lại thấy một trong hai tên lặn nhào xuống, với ý đồ cả hai tên sẽ đánh kẹp lại.

Trong lúc nguy cấp, tay cô buông luôn cái hòm đen, nó nhanh chóng chìm xuống đáy hồ.

Gã bên dưới sửng sốt không kịp tóm lấy, đành lặn xuống đuổi theo cái hòm. Lao xuống quá nhanh như thế, chắc chắn sẽ bị sốc vì áp suất nước.

Đồng thời, Na Lan vung tay phải chĩa con dào về phía trước, thân nằm ngang bơi đi chuẩn bị tăng tốc nổi lên. Kẻ tập kích cô vừa rồi phải lùi bước trước mũi dao của cô, nhưng hắn lại xoay người đuổi theo luôn.

Hắn bơi cực nhanh. Na Lan chưa đi xa mấy, đã vài lần suýt bị hắn tóm được chân. Cũng may, vì cô đeo chân nhái nên bọt nước tạo ra cũng gây nhiễu cho đối phương. Cô cố kìm chế không hấp tấp nổi lên dù đang rất gấp gáp, vì vẫn phải tránh hậu quả của hiện tượng giảm áp quá nhanh, nếu cô bị choáng thì kẻ tập kích sẽ chiếm thế thượng phong.

Nhưng đáng buồn là kẻ đó đã chiếm thế thượng phong. Hắn khỏe hơn hẳn Na Lan dưới nước hắn cũng rất trấn tĩnh. Bơi khi đang lặn, hai tay phải chịu lực cản rất lớn, ưu thế sẽ thuộc về người nào có sức vóc hơn. Tay hắn đã chạm vào chân nhái của cô. Trước mặt cô bỗng xuất hiện thêm một bóng đen.

Bóng đen quen thuộc. Chiếc mặt nạ và bộ áo lặn quen thuộc, thân hình cân đối vạm vỡ cũng quen thuộc.

Na Lan đã từng cùng bơi với người ấy, cùng lặn với người ấy, cũng đã từng đau khổ vì người ấy.

Tần Hoài như một quả ngư lôi lao đến, xô thẳng vào kẻ đang truy kích Na Lan. Hắn né người, Tần Hoài nhào sang vươn cánh tay dài chộp mặt nạ của hắn.

Nhưng tay hắn đã giơ con dao găn chặn ngang trước mặt. Tần Hoài rút tay về, anh bỗng xoay người lại kéo Na Lan cùng tách ra bơi đi.

Cô hiểu sao Tần Hoài lại tháo chạy, vì phía sau kẻ tập kích này có vài luồng sáng đèn rọi lại, chúng đang lao vào hai người. Tối nay có bao nhiêu con bọ ngựa đang rình bắt ve, chẳng rõ nữa!

Phía trước lại xuất hiện ánh đèn và một bóng đen, người ấy vẫy tay khi đến gần hai người. Trông vóc dáng, hình như là Phương Văn Đông. Tần Hoài ra hiệu cho Phương Văn Đông phía sau có kẻ truy sát. Phương Văn Đông vỗ vỗ vào ngực, ý nói “Tôi sẽ giúp hai người chặn nó”.

Tần Hoài và Na Lan cùng bơi vào chỗ nước sâu. Cô không hiểu tại sao anh lại không bơi lên mặt nước, mà lại lặn sâu xuống, nhưng cô không du dự mà bơi theo anh luôn. Hành động thế này e sẽ làm rối loạn kế hoạch ban đầu.

Bơi xuống sâu được một lúc, thấy phía sau vẫn có hai bóng đen bám sát. Có lẽ Phương Văn Đông chưa chặn nổi hai tên truy binh ấy. Na Lan biết, cô mới là mục tiêu của bọn truy binh vì chúng tin rằng cô đã phát hiện ra kho báu Bá Nhan, bắt được cô thì sẽ biết tình hình cụ thể về kho báu. Cho nên, nếu rơi vào tay chúng thì sống còn khốn nạn hơn chết.

Bơi thêm một hồi nữa, Na Lan dần hiểu ra tại sao Tần Hoài lại bơi xuống sâu hơn.

Nước hồ phía trước mặt dần đục ngầu, không những thế lại còn lăn tăn rất nhiều bọt khí, có nước rậm rì dài ngoẵng. Tuy đèn vẫn rọi nhưng rất khó nhìn rõ xung quanh.

Tần Hoài bỗng nắm lấy tay cô, cô định vùng ra nhưng lại nghĩ giờ không phải lúc giận dỗi. Và cô cũng hiểu rằng Tần Hoài thuộc nơi này như thuộc lòng bàn tay.

Tần Hoài kéo cô luồn vào giữa rừng cỏ nước, tốc độ dần chậm lại, bọn truy binh cũng chưa thể lập tức đến ngay. Dù khoảng cách không xa thì hai người cũng chỉ là hai cái bóng rất mơ hồ.

Bọn chúng cũng thế, chúng sẽ bị hãm trong đám hỗn độn, càng vào sâu thì sẽ càng khốn đốn.

Tần Hoài vỗ vai Na Lan, rồi chỉ ray xuống dưới chân, sau đó giơ tay làm hiệu, và đan chéo các ngón tay. Na Lan hiểu ý: nơi này dày đặc cỏ nước, vì thế có rất nhiều bọt khí làm đục nước hồ, lặn đến đây tầm nhìn rất kém, sẽ không chú ý dưới chân có nước hay không. Cô hiểu dụng ý của Tần Hoài: để cho kẻ truy binh đến đây bị cỏ nước giữ chân, chúng ta sẽ bắt sống một tên đem về thẩm vấn.

Rõ ràng là anh đã biết kế hoạch của Na Lan nên đã mạo hiểm tham dự, lợi dụng cô hội này để tìm hiểu sự thật về vụ án năm xác chết, về vụ Quảng Diệc Tuệ bị hại.

Nếu chưa hiểu về Tần Hoài, Na Lan sẽ nghĩ anh ta là thằng đên.

Nhưng cô đã thật sự hiểu anh ta chưa?

Ít ra cô cũng có thể phán đoán dựa vào chuyện môn của mình: Tần Hoài có quá nhiều bí mật, anh ta lại tự gây sức ép quá lớn cho mình, vì muốn đạt được mục đích, anh ta dám làm những chuyện rất “điên”.

Nhưng Đặng Tiêu, Quảng Cảnh Huy, Phàn Uyên, họ chẳng phải đều như thế sao?

Cả mình nữa!

Nếu mình không điên rồ, nếu không mải miết đi điều tra sự thật về Ninh Vũ Hân và Quảng Diệc Tuệ bị hại, thì mình đâu đến nỗi đêm hôm phải ở trong đám nước đục chạy trốn kẻ truy sát, chẳng khác gì một con cá vô gia cư lạc đường?

Tần Hoài lại vỗ vai cô, đưa cô ra khỏi mớ suy nghĩ miên man hỗn loạn. Anh giơ tay chỉ về hướng hai tên truy binh, chúng không tiếp tục đuổi nữa, chúng ta không ngớt cựa quậy, dường như đang bị những bàn tay vô hình tóm chặt, muốn thoát cũng khó.

Na Lan đã từng nếm trải cảnh đó, lần ấy cô bám theo Tần Hoài rồi bị cỏ nước trói chặt chân.

Na Lan theo sau Tần Hoài đến phía sau một tên. Hắn đang cúi xuống gắn sức dùng dao cắt đứt những cọng cỏ nước.

Chẳng biết từ lúc nào, một tay Tần Hoài đã lăm lăm con dao găm, tay kia đưa ra tóm chặt cổ tay hắn đang cầm dao, rồi anh gí dao vào yết hầu hắn.

Hắn hiểu tình thế, nên không động đậy. Thực ra nếu hắn chống cự thì cũng chẳng ăn nhằm gì vì Na Lan đã vặn chéo cánh tay còn lại của hắn rồi.

Trong túi áo lặn của Tần Hoài có dây thừng nilon to bằng ngón tay. Ở dưới nước, nếu ai đó bị trói chân tay thì sẽ chẳng khác gì một cái xác chết cứng đơ.

Hai người không bận tâm đến tên truy binh thứ hai đang bị cỏ nước quấn chân, vì biết rằng hắn sẽ có đủ thời gian tự gỡ chân nhái và một phần áo lặn ra, rồi hắn sẽ giãy ra thoát được. Họ kéo tên “tù binh”, từ từ nổi lên theo đúng kỹ thuật giảm áp suất. Khi đã nổi lên mặt nước, Na Lan thấy quanh đó rất yên tĩnh. Họ đã bơi sang một mé khác của đảo, cách “chiến trường” rất xa.

Sau khi lôi tên kia lên bờ, Tần Hoài tháo mặt nạ lặn, không thèm rườm rà quan tâm đến hắn cho mệt, anh hỏi thẳng Na Lan: “Cô có muốn biết kẻ tấn công cô là ai không?”.

Na Lan nhìn Tần Hoài, cô bỗng giật mình. Mây đen đã che khuất mặt trăng, trời mưa lâm tâm, nhưng vẫn thấy rõ ánh mắt Tần Hoài không chút hiền hòa đầm ấm, trái lại có nét hung tợn của con dã thú đứng trước con mồi vừa vồ được.

“Có lẽ hắn chỉ là một tên thuộc hạ tầm thường, chẳng thể biết nhiều sự thật.”

Tần Hoài cười chua chát, nói: “Tôi đã không nhìn lầm, cô quả là thông minh.”

“Cám ơn thám tử đã quá khen. Tôi tin rằng anh biết rất nhiều thứ, chẳng qua xưa nay anh không thích chia sẻ với ai.” Giọng Na Lan man mác, sóng sánh như nước hồ thu.

Giọng Tần Hoài vấn lạnh lùng thản nhiên: “Đúng thế, tôi không muốn chia sẻ với ai, nhất là với người mà tôi rất quan tâm, những nỗi đau, mối nguy hiểm, thậm chí chết chóc.”

Na Lan chỉ muốn trốn ngay xuống nước.

Tần Hoài bỗng đưa tay giật mạnh cái mặt nạ của tên “tù binh”.

“Tần Hoài, mày định làm gì hả?” Hắn sợ hãi kêu lên.

Na Lan cũng kinh ngạc kêu lên một tiếng.


Bế Tiểu Châu gắng sức bơi về phía trước, và tin chắc mình sẽ cắt được “cái đuôi” đang bám phía sau. Nhưng khi nhìn thấy trước mặt có thêm tên nữa đang bơi lại thì anh thầm thở than nguyền rủa.

Con bé Na Lan tinh quái đã đưa mấy anh em ta dính vào cái chuyện quái gì thế này? Nhưng cũng tại mấy anh em mình, có lẽ bơi lặn nhiều quá nên đầu óc mụ đi, sao lại hấp tấp xung phong làm “nghĩa dũng quân”? Nhưng thực ra nó cũng không lừa ai, rõ ràng là bọn mình đã tìm thấy kho báu của Bá Nhan.

Nhưng chưa kịp sờ vào châu báu thì đã phải chạy trốn kẻo sẽ mất mạng!

Tiểu Châu bỗng nhớ đến lời dặn của Na Lan “nếu bị tấn công thì ta lập tức vứt túi đi”. Anh ta không thể không khâm phục tư duy hơn người của cô.

Thực ra trong túi chỉ là ít hòn đá, chắc chắn kẻ truy kích cho rằng tron đó là vàng bạc châu ngọc.

Tiểu Châu buông tay, cái túi đen nhanh chóng rơi xuống không hề ngoái lại.

Quả nhiên tên truy binh ấy lập tức lặn xuống để vớt “cái túi báu vật”, còn Tiểu Châu thì ung dung bơi thoát, nhẹ cả mình!

Anh an toàn nổi lên mặt nước, bọn truy binh vẫn đang nỗ lực nhưng chẳng thể uy hiếm nổi anh nữa. Nhưng vừa thò đầu lên ngó nhìn thì… khổ quá!

Phía không xa, có chiếc ca-nô đang đậu, đèn pha quét sáng mặt hồ. Nếu “kẻ địch” phóng đến truy kích thì mình thua là cái chắc, ta đành lại lặn xuống vậy, nhưng sẽ trụ được bao lâu?

Đang lưỡng lự thì đèn pha đã quét đến, Tiểu Châu chuẩn bị lặn xuống thì bỗng nhìn thấy trên ca-nô in chữ “công an”. Ngay lúc đó có tiếng gọi nghe rất quen: “Tiểu Châu bơi lại đây!”.

Giải Quýnh gọi

Tiểu Châu biết mình đã được cứu

Lúc này đầu anh chỉ có một số ý nghĩ duy nhất: dù Na Lan có phải một cô sinh viên nghèo hay không, tối nay sau khi chuyện đã êm, nhất định phải bắt cô ta chiêu đãi một chầu rượu thật nghiêm chỉnh!

Nhưng anh không ngờ, chờ đến sáng hôm sau vẫn không thấy bóng Na Lan đâu.

Chương 43

Thác loạn

Dưới cái mặt nạ là khuôn mặt dài dài cong cong như lưỡi mác, Na Lan chưa từng trông thấy nhưng giọng của hắn thì cô đã từng nghe.

Giọng của kẻ trong băng ghi âm của Phùng Triết. Chính hắn đã tìm Phùng Triết, bảo anh ta đi chiêu mộ mấy cao thủ lặn để cùng xuống hồ Chiêu Dương tìm kho báu. Sau đó xảy ra vụ án năm xác chết.

Na Lan không hỏi tên hắn, vì điều này không quan trọng nữa. Cô hỏi Tần Hoài: “Anh biết hắn à?”.

Tần Hoài nói: “Chuyện dài lắm… Đầu tiên tôi nhận ra chiếc áo lặn của hắn. Trong số những kẻ tấn công cô hôm nay, bộ áo lặn của hắn là hàng có thương hiệu, chất liệu tốt nhất. Cho nên tôi đoán hắn là tên cầm đầu.” Anh chỉ vào nhãn mác Pinnacle gắn trên ngực áo hắn.

Nhưng tại sao hắn mở miệng gọi luôn tên Tần Hoài? Na Lan vẫn nghi hoặc. “Hắn là ai?”.

“Đại danh là Nghiêm Đào.” Tần Hoài thấy Na Lan ...

«Trang trước
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
17