Polly po-cket
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
00:45 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 28385
Tác giả:vitconxauxi1995ct
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 32
. Chờ chap sau vào ngày mai nha!



Từ lúc ở căn tin lên đến giờ nó vẫn ngồi im lặng, không thèm đếm xỉa đến ai, trong lớp giờ đây như 1 bãi chiên trường, người nào người nấy đang luyên thuyên cái miệng về chuyện vừa nãy ở căn tin, không biết bọn họ sao mà nhiều lời thế nhở, nào là thêm bớt lung tung, làm nó càng thêm nhứt óc.


_Rầm, tụi bây có im hết đi không hả?_nó trợn to mắt ra hét lên trong rất ghê sợ, làm ai nấy đều câm như hến không giám lên tiếng nữa lời, thấy tình hình căng thẳng quá, nó đành dịu cơn giận xuống thỏ the nói_ờ, ờ tui xin lỗi


_oohhhhhhhhhhhhhh_có lẽ mấy đứa trong lớp này chưa biết chết là gì đây mà, thấy nó hiền lại thì bày đặt trêu ghẹo đây mà, họ vẫn tiếp tục nói về những chuyện ba láp vừa nãy.


_mấy người sao mà lắm chuyện thế hả! không xen vào chuyện của người khác thì không ai nói mấy người câm đâu!_Bảo tức giận lên tiếng.


Lần này thì hiệu quả tăng lên 99,9%, chẳng ai còn giám ho he gì nữa, vì từ trước đến giờ tuy họ biết Bảo là 1 tay anh chị nhưng cậu ta luôn cười giỡn với mọi người, nên ít ai sợ cậu ta, nhưng, lần này thấy cậu ta giận đúng là ghê thật, mắt cậu ta đang đỏ ngầu, xung quanh thì đằng đằng sát khí, tình hình giờ đây còn căng thẳng hơn chứ không giảm bớt, nó nắm cánh tay Bảo kéo kéo, có lẽ như đã hiểu, cậu nguôi giận đi phần nào nhưng vẫn cố nói.


_các người hãy liệu hồn đi, đừng có ăn cơm nhà mà lo chuyện người ta, rồi đến lúc bị người ta “xử” thì không biết nguyên nhân tại sao nha!_Bảo lạnh lùng nói.


Có lẽ đây là lần đầu cậu nói thế với bạn cùng lớp, nên ai cũng không khỏi ngạc nhiên, cả nó và Như, Hoàng cũng thế, ai cũng nghĩ Bảo là 1 người vui vẻ, hòa đồng chứ ai ngờ, ….


Nhưng trong số đó chỉ có Minh, cậu hiểu thằng bạn nhất nên

không mấy ngạc nhiên vì chuyện này, mà không hẳn, Minh cũng thấy lạ 1 chỗ đó là, từ trước đến giờ hể có chuyện gì thì cậu bạn mình luôn bỏ mặc không thèm quan tâm đến chuyện bao đồng, nhưng bây giờ cậu ta đang đứng ra bên vực nó mới ghê chứ, thật khó hiểu quá đi.



_các em làm gì thế! Sao không vào lớp mà đứng đó làm gì?_cũng may là có cô tới nếu không thì chắc chết ngợp trong cái phòng này rồi.

Renggg…


Mấy tiết học rồi cũng qua, từ khi gặp Nam tới giờ nó chẳng nhét được 1 tí bài giảng nào vào được, nó cứ thơ thẩn gì gì đó, nhìn mà phát ngố, đến khi Hoàng gọi cô mới tỉnh mộng.


_nè, bà định ngồi đây tới chừng nào, người ta về hết rồi kìa!


_ờ, về liền nè!_nó lúi húi dọn tập sách vào giỏ.


_tui thấy bà kì lắm nha! Từ lúc gặp cái anh Nam gì đó thì bà cứ như người mất hồn ấy! Mà nè, sao cái anh Nam đó lại còn sống kìa, sao bà nói với tui cái anh đó chết rồi mà?_Như tò mò hỏi.


_ah`! chuyện đó tính sau đi, từ từ rồi tui nói cho mấy người biết!_nó mệt mỏi trả lời, thật sự bây giờ nó chẳng muốn nói gì hết.


_nè! 3 người nói chuyện xong chưa vậy! mau ra đây đi, tụi tui có chuyện cần nói._Minh lên tiếng vọng từ sau cửa lớp, mà không chịu ló cái bản mặt ra.


_có chuyện gì sao? Nãy giờ sao 2 người không về đi, còn đứng núp ở đây làm gì, hay định nghe lén gì à?_Hoàng nham nhở nói.


_tụi tui không phải là người như vậy đâu! Tại tụi tui thấy Hân có vẻ buồn buồn nên mới định rủ cậu ấy đi chơi cho tâm trạng thỏai mái hơn thôi mà!_Bảo vừa nói vừa nhìn sang nó, tỏ vẻ quan tâm “thái quá”.


_uhm, cũng được bây giờ tui đang rãnh thôi thì đi chơi với các cậu cho thay đổi tâm trạng vậy_nó cười đồng ý ngay.


_tui đi nữa, Hân mà không có tui đi cùng thì nhất định cậu ấy không vui nổi đâu_Như đập vào vai nó nói.


_thế chắc cậu sẽ không đi cùng chúng tôi chứ!_Minh liếc xéo Hoàng nói.


_sao lại có chuyện đó được, tôi là vệ sĩ của Hân mà, tui phải đi theo cậu ấy để tiện bề chăm sóc nữa chứ!_Hoàng cười duyên nói và kéo nó cùng Như xuống lầu.


5 người đi chầm chậm xuống bãi đỗ xe, chợt Minh gọi cho ai đó, khoảng vài phút sao đã có 1 chiếc ôtô đời mới nhất, màu đen bóng đợi ở cổng trường, cậu và mọi người bước ra xe, lúc đầu cậu định ngồi cạnh nó nhưng Bảo đã thừa dịp ngồi ngay bên cạnh che mất khoảng trống thì làm sao còn chỗ nữa, thiệt là bực quá đi mà, sao lại chiếm chỗ tiện nghi của tôi cơ chứ, cái thằng bạn chết bầm này. Cậu đành chạy qua bên kia để tìm chỗ ngồi cạnh nó nhưng…cái bà Như ở đâu đã ngồi bẹp ở đó không chịu cử động, không chịu nhút nhít làm sao mà chen vô giữa được đây. Đang định đi lên hàng ghế đầu thì nghe tiếng củanó.


_Minh! Cậu định vào đây ngồi à!_nó nói xong liền chỉ vào chỗ trống kế bên nó.


Đúng như dự tính cậu gật đầu lia lịa ngay nhưng khi định chen chân bước vào thì…


_chỗ đó chật lắm, hay Hân cậu xuống ngồi kế tui nè, để chỗ đó cho Minh ngồi đi, ngồi rộng mới thoải mái được._Hoàng cười nói.


_ưk, cũng được_thế là nó bay qua chỗ khác, chỗ cạnh Hoàng, nhường chỗ hồi nãy cho Minh.


Lúc này không chỉ mình Minh, mà còn cả Bảo bực mình vì không được ngồi cạnh nó và còn phải ngồi kế con heo ngủ này nữa chứ (chỉ Như ý mà), 2 người họ ngồi sao cứ cười cười nói nói làm ai đó nóng ran cả lên, cứ để trong tình thế này thật là nguy hết sức.

Trong lúc Minh đang hầm hầm vì cái mặt quá ư là dày của Hoàng, cậu đang suy nghĩ không hiểu sao cậu ta lại cứ đeo dính lấy nó như thế thì trước mặt cậu đã hiện lên chữ: “Khu Vui Chơi Gỉai Trí”.



_Đến rồi đấy, các cậu xuống xe đi._Bảo xoay ra phía sau nói với nó, kèm theo một nụ cười làm mưa làm nắng.


_tụi mình ra liền đây._Hoàng nói xong liền kéo tay nó bước ra làm mặt Bảo và Minh tối đen lại, đầu thì như bốc khói.


Minh thì lay lay chị heo ngủ Như dậy để kịp chạy theo nó, nhưng chưa kịp thì Như và nó lại muốn ăn kem, thế là nhóm con trai (Hoàng,Minh,Bảo) ai cũng nói này nói nói kia đều tránh né không chịu đi (ý ẹ, con trai mà làm biếng thế), điều họ muốn là được gần nó (sợ ai cướp mất à), thế là anh Minh đành “ra tay” để đi mua kem. Giờ nhìn anh ta như cái robot vậy! Hết làm việc này đến làm việc khác trông đến đáng thương, hên một cái là nãy giờ nó cũng chú ý đến anh, thấy anh tội tội (chỉ tội nghiệp thôi sao), nó cũng thấy thương thương (ý này là sao ta).


_Hay mình đi cùng cậu nhá! Chứ mua nhiều vậy làm sao mà cậu cầm hết!_nó nói với giọng ngọt như mía (với Minh là vậy thôi nhá).


_thôi, cậu cứ ở lại chơi đi, mình như thế này mà không cầm nổi mấy que kem hay sao!_tuy muốn nó đi chung lắm nhưng vẫn cố từ chối để lấy lòng nàng.


_Để mình đi

cùng cậu đi mà, nha nha!!!_ôi con nhỏ này không biết đang làm nũng với ai không mà nói chuyện dẽo đến thế nhở, miệng thì đang chu chu lên, ui đáng yêu cực, làm ai ai cũng phải siêu “nòng”.


_Vậy tụi mình đi!_anh khẽ nắm tay nó, mặt nó hơi hồng hồng lên càng dễ thương hơn, nó khẽ gật đầu nhẹ nhàng bước theo cậu, chứ không còn năng động như hồi nãy nữa, không còn nhảy nhót như thường ngày, chỉ thấy thân ảnh nhỏ nhỏ bé bé “nhu mỳ” đang đi nép sau lưng anh.


Chuyện này thật khó tin à nha, từ lúc 2 người họ bước đi đến giờ, mặt ai cũng ngố ra, họ không biết Minh cho nó ăn bùa mê thuốc lú gì mà nó lại biểu hiện rất ư là “kinh dị” đó. Chỉ là 1 cái nắm tay, 1 câu nói quá ư là bình thường mà lại làm cho cô nhox tinh nghịch, siêu quậy trở thành 1 vị tiểu thư hiền lành, ngoan ngoãn trong tít tắt thì không thể tưởng tượng được.


Họ không nghĩ nó lại có thể biểu hiện được đức tính của 1 đứa con gái dịu dàng, nết na (người ta là con gái mà nói thế à) mà với người lớn thì còn nhân nhượng được mà đối với Minh, 1 người xa lạ, nếu nói hơi bất công thì có thể xem là 1 người bạn, chỉ là 1 người bạn không thân cho lắm (với tui thì nghĩ thế), lại biểu hiện vẻ mặt thẹn thùng, nếu đoán không sai thì nó đã “chấm” trúng chàng rùi. Vừa nghĩ tới đó ai cũng lắc đầu ngoâỳ ngoâỵ vì họ tin điều đó khó thể xảy ra (ai biết trước được==>chỉ có tui, kaka).

_____Ở chỗ nó______


_này cậu ăn loại kem nào?_miệng nó hỏi Minh nhưng mắt thì vẫn đăm đăm vào mấy li kem nhiều màu sắc.


_uhm, mình ăn kem vani dâu._Minh nói mà mắt thì nhìn nó không chớp mắt (nhìn gì nhìn hoài thế).


_cậu cũng thích kem vani dâu à, mình cũng thích ăn loại kem đó đấy!_nó chợt nhận ra có người cùng ý thích với mình nên nó xoay qua anh, đụng ngay ánh mắt, 4 mắt nhìn nhau (trào máu họng, hehe nói chơi nói chơi) không ai nói một lời rồi nó cất tiếng hỏi_mặt tui…mặt tui dính gì sao!_nói xong nó xoa xoa mặt rồi ngước lên nhìn cậu.


_cậu cũng hơi lung túng vì hành động quá ư là vô duyên của mình, cậu ta đành cười nịn_tại mình nhìn cậu dễ thương quá nên…_cậu gãi gãi đầu y như đã lâu chưa gội ý (anh nì ở dơ wa’).


_câu nói đó làm nó hơi bất ngờ vì bây giờ nó đang hóa trang mà cậu ta vẫn khen nó dễ thương, làm nó vui 1 cách khó tả, nhìn dáng vẻ cậu ta bây giờ càng làm nó mến cậu ta hơn.(thêm 1 điểm nữa oy nhá), nó chỉ ngồi nhìn anh rồi đầu hơi gụt xuống khẽ mỉm cười.


Hai anh chị này có vẻ sẽ nhìn nhau cười suốt nếu không có một thằng nhox chạy lại gần nó, trên tay còn cầm 1 que kem, dúi vào tay nó thằng bé nói.


_chị đừng khóc, em cho chị kem này!


Giờ nó mới chịu ngước lên, nó đâu có khóc sao thằng bé lại nói thế.


_chị, chị đâu có khóc đâu, nên chị không cần kem đâu, trả em này_nó nói rồi trả lại que kem cho thằng bé.


_chị đừng sợ, có em ở đây cái anh này không ăn hiếp chị được đâu, cho nên chị đừng khóc!_thằng bé lại dúi que kem vào tay nó, chống nạnh nói.


À ha, giờ này mới hiểu ra, nó nhìn Minh, Minh nhìn nó, 2 người nhìn nhau, rồi nhìn thằng bé và….cười, 2 người ôm bụng cười, cười đến não nề (thông cảm, tui không có bịnh).


_2 anh chị làm gì vậy? kì quá à, không thèm chơi với anh chị nữa, em đi trước đây._nói xong thằng bé chạy mất tiu làm nó kêu mãi để trả que kem mà không được, (vì nó có biết tên đâu mà kêu).


_tại cậu làm những hành động kì quặc nên thằng nhỏ mới hiểu lầm đó!_nó xoay sang Minh trách móc.


_hy` mình đâu có biết đâu._anh lại gãi đầu và cười, trông đến ngây thơ vô cùng.


_nó lắc đầu với hành động trẻ con của Minh, khẽ nắm tay anh lại quầy bán, kẻo về trễ lại bị bọn kia tra tấn, chắc chết quá.


_lúc này Minh đang được nó nắm tay, bàn tay nó thật mềm mại làm cậu không muốn buông bàn tay này ra chút nào, thế là cậu nắm chặt lấy tay nó, kéo đi không cần để ý xung quanh đang có hàng trăm cặp mắt đang ngưỡng mộ lẫn ghen tị với nó.


_nó không phản kháng mà cũng ùa theo, cô cũng nắm lấy bàn tay đó, cười tươi bước theo sau, cô nghĩ_sao nắm bàn tay Minh mình lại có cảm giác ấm áp lạ lùng thế này, cảm giác này đã lâu mình không còn cảm nhận được nữa nhưng bây giờ lại…_cô lén nhìn sang Minh, cậu vẫn tươi cười như mọi ngày, vẫn hiên ngang bước đi như mọi ngày, nhưng sao trong trái tim nó lạicó cảm giác khó tả đến thế, hạnh phúc khi được anh nắm tay, vui vui khi được nghe anh cười nói và đập nhanh khi bắt gặp ánh mắt anh, chuyện này cả nó cũng không biết là như thế nào…???


Khi 3 người họ thấy tụi nó đi tới thì tâm trạng trở nên nhẹ nhỏm hơn vì 2 người không gặp chuyện gì, nhưng….2 người họ…vẫn…tay trong tay…ôi trời ơi…không thể chịu nổi mà… sao có thể như vậy được..chắc chắc chỉ là

nắm tay bình thường thôi, chẳng sao cả đúng thế, đúng thế ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
13