Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
08:56 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 27011
Tác giả:vitconxauxi1995ct
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 32
.



Giờ đây trên tay nó đang cầm 1 cây búa, tay Minh cũng cầm 1 cây khác, hai người trong tư thế sẵn sang ra trận.


_Hãy tưởng tượng những con chuột này là những kẻ mà mình ghét, gặp những kẻ đó đến đâu mình cũng không buôn tha, gặp là đập, đập thật mạnh vào, cho những kẻ đó sống không bằng chết luôn._Minh căn dặn, mặt cậu ta bây giờ thật ngớ ngẩn, đưa tay lên ngang mặt nắm thành đấp và tự tin nói : Ta sẽ giết sạch lũ thối tha tụi bây.


Tuy hành động đó có chút ngốc nghếch nhưng nó cũng muốn thử 1 lần.


_Nó đưa tay lên ngang mặt nắm thành đấm (ăn cắp bản quyền à), đôi

lông mày chau lại, mắt híp híp đi, miệng chu lên và nói: Các ngươi sẽ không bao giờ thoát khỏi tay ta, hahahaaa (e0, cái này là lố oy chị ơi)


Mọi người đang nhìn chăm chăm lấy nó, mặt đơ ra, nó hơi xấu hổ nên cúi mặt xuống, xoay sang Minh thì cậu ta cũng đang nhìn nó và cười, “giờ này còn cười, đúng là cái tên chết tiệt này, sau bọn họ cứ nhìn quài như vậy thiệt ngượng chết đi được”_ nó nhăn nhó nghĩ.


_Không sao đâu, bọn họ là đàn em của mình không hà, chẳng việc gì phải mắc cỡ hết._Minh vừa nói vừa gỡ đôi tay nó, đang che hết cả khuôn mặt.


Nó nghe xong cũng dần dần mở tay ra, mắt liếc ngang liếc dọc, xem phản ứng của bọn họ, đúng là không còn cười trộm nữa, ai làm việc nấy hết rồi, giờ đây nó mới để tay xuống hết, thở phào nhẹ nhỏm.


_Mình không ngờ cậu cũng biết mắc cỡ nữa cơ đấy!_Minh chọc ghẹo.


Nó không thèm đếm xỉa tới Minh nữa, cókhi cãi với cậu ta 1 hồi, mình sẽ trở thành tâm điểm cũng không chừng, nó tạm dẹp chuyện đó sang 1 bên, tiếp tục mục tiêu diệt chuột của mình.


Thấy nó vẫn hào hứng với trò chơi, anh cũng không muốn nó tức giận nên cũng đánh trống lảng, tập trung vào trò chơi này.


Bùm

Bum

Cho mày chết nè

Hahahahaaa..

Có con thôi mà cũng không đập được nữa, đồ dở tệ

Con nhỏ này nói ai dỡ tệ hả, haha con gần xịu mà đánh hông trúng nữa, còn nói ai.

Con đó của tui mà,0aaa

Ai biểu hông nhanh tay chi rồi la, weee…v.v…


30’ sau…

_Oaa ha, của tui tới 173, còn của ông mới có 158 hà, con trai gì mà đập dở ẹc, yếu xìu như con gái ấy._Nó cầm trên tay phần thưởng của người chiến thắng là 1 con heo un ỉn màu hồng kem khá dễ thương.


_Bàn này không tín, pà chơi ăn gian, chơi lại đi_Minh thua cuộc đã không vui rồi, giờ nghe nó nói sốc nữa chắc nỗi điên luôn quá.


_Nè nè, không được nói hay lời nha, ai thắng làm vua thua làm giặc chớ, đâu phải tại tui ăn gian mà tại ông quá kém cõi, nên chơi bàn này rồi không chơi lại nữa.


_Được thôi, vậy ta chơi trò khác vậy!_AAA, Minh lại kéo nó đi nữa rồi, cậu ta quả thực không thiết song nữa mà.


_Gì đây?_tự nhiên Minh đưa cho nó cây súng làm nó khó hiểu.


_Phải không vậy tiểu thư, bà không biết đó là cây súng à._Minh cứ tưởng nó không hiểu trên tay đang cầm cái gì nên mới trêu ghẹo.


_Ý tôi không phải vậy, cậu đưa sung cho tôi đừng nói để tôi bắn mấy con ma gớm ghiết trong đó chứ._nó e dè chỉ vào mấy con ma ăn thịt người, mình mẩy máu me nhìn mà phát ớn lạnh.


_Chứ gì nữa, nhưng bà đừng nói với tui là bà sợ ma nhá._Minh nói rồi cười đểu.


_Tui..tui…ai nói là sợ mấy thứ ảo ảnh này chứ, muốn chơi thì chơi, tui không ý kiến._nó nói cứng.


_Vậy xem ai giết được nhiều ma hơn nhé! À mà có sợ thì núp sau lưng tôi nhé, tui sẽ bảo kê không lấy tiền đâu_Minh cười gian tà nói.


_Xí, ai them tôi sẽ dẫn đường trước cho coi!_nó nói xong thì gỡ cái mắt kính ngố ra, đeo kính của trò chơi vào, nó đứng ưỡng ngực, chọn nhân vật cô gái nhìn khá cute, tóc vàng hoe, mặc bộ quần áo khá sexy, nhưng không che giấu được vẻ nam tính.


Còn Minh thì sau, cậu chọn 1 nhân vật nam tóc đỏ chét, quần áo toàn là vải quấn, hên là chỉ ở trong game thôi chứ ở ngoài thì chỉ cần 1 cơn gió nhẹ thôi cũng đủ để bàn dân thiên hạ chạy đi mua thuốc nhỏ mắt.


Lúc đầu nhân vật của nó đi trước, cũng hùng hồn lắm nha, gặp cái bao hoặc cái thùng nào đó ở 2 bên đường là nó bắn bỏ không tha, nhưng đi gần đến hẻm cụt thì đâu đó nghe sột soạt, tiếng bước chân nga ỳ càng lớn, làm nó hơi hơi run nắm không vững cây sung nữa. Gáng thêm vài bước nữa,…tự nhiên con quỷ mắt đỏ, mình đầy gai góc, lưỡi dài tới rốn, to con kịch cợm, móng tay móng chân thì dài cả mét, trên thân hình con quái vật đó chỉ vỏn vẻn có 1 miếng vải che thân, nhìn mà phát tội (giờ này còn nghĩ như vậy nữa hả, trời).


Phía tay phải cũng xuất hiện 1 con khác, tương tự như con này nhưng mình đầy nước, nhể nhảy, trên tay còn cầm cái gì đó ấy nhỉ? AAAAAAAAA……là…là…cái..cái….đầu của ai đó “lỡ” vướng lại trên cái móng tay của con quỷ, còn nước đang ướt và rơi tí tách dưới đất đó có màu đỏ, nó choáng váng với cái mình nhìn, đó chẳng phải là máu sao, AAAAAAA, lại 1 tiếng hét nữa, lần này là cả đám luôn chứ không phải là 1 2 con nữa, nó xoay đầu lại thì nhìn thấy con nhân vật của Minh, nhưng bây giờ đầu óc nó bấn loạn, có nhớ ai là ai nữa đâu, nó cố chạy chạy thật nhanh ra cái chỗ khủng khiếp này…..mà chạy quài sao không ra được vậy nè, đâu đâu cũng tối lại nghe mấy tiếng rên hú của bọn quỷ nữa chứ, chắc ai yếu tim thì chết ngợp ngay tức khắc quá.


Minh thấy nó hốt hoảng cố chạy nhưng trong phòng game đâu có thể chạy đi đâu được nên anh đành kéo tay nó lại gỡ mắt kính

trên mắt nó ra, anh hơi bất ngờ vì nó đang khóc, nó ngồi thụp xuống và khóc 1 cách ngon lành, còn dậm chân, đập tay xuống ghế bình bịch nữa chứ, nhìn nó bây giờ chẳng khác đứa trẻ 5 tuổi là mấy, thiệt là khó xử quá mà, phải làm sao cho nó hết khóc đây, Minh gãi đầu gãi tay, liên tục xin lỗi, mong nó có thể nín vì xung quanh ai cũng đang nhìn 2 người tụi nó, nó khóc lớn quá, họ xúm lại tưởng cậu bắt nạt nó nên nó mới khóc om sòm như thế.

_Cho tôi xin lỗi mà, xin cậu đấy đừng khóc nữa có được không?_Minh đang quýnh không biết làm thế nào, chỉ biết lấy 2 bàn tay chụm lại, lại lại nó.

0AAAAAA…..


_Khóc gì ghê thế!_Minh nhìn nó nhăn nhó, chợt ý kiến lém lỉnh xẹt qua đầu cậu_Bây giờ cậu muốn khóc thì tôi cho cậu khóc đã luôn._Minh thấy nó vẫn không chịu cử động gì, tiện tay ẫm nó lên bước ra khỏi tiệm game, làm cho bao người nhìn nó bằng cặp ngưỡng mộ, nó thẹn thùng đỏ mặt, dùi mặt vào ngực Minh, anh thấy thế cũng khẽ ôm nó chặt hơn như không muốn nó rời đi nữa bước.


Minh lần này là chở nó đến quán lẩu cực ngon, ở tuy không lớn bằng các nhà hàng nhưng mọi người đều đến đây nườm nượp, 2 người cố chen lắm mới kiếm được cái bàn để ngồi.


_Cậu mà cũng đến những nơi này sao?_nó thắc mắc hỏi.


_Tôi cũng là người mà, cũng biết hưởng thụ cuộc đời 1 chút chứ, đâu nhất thiết phải cấm đến những nơi này._Minh nghe câu nói của nó có hơi thất vọng, chẳng lẽ nó nghĩ anh xấu xa lắm sao.


_Không phải tôi có ý đó đâu, chẳng qua là…_nó vội xua tay giải thích.


_Không sao đâu mà, tại trong trường tôi cũng hơi ương ngạnh nên cậu nghĩ như vậy cũng đâu có sai đâu_Minh cười ngượng nói.


_Không, tôi thấy cậu rất tốt, tôi biết cậu không giống những người thiếu gia khác, tôi tin cậu mà!_Nó nói như chắc chắn.


_Có cậu tin mình là đủ lắm rồi, nào ăn đi lần này cho cậu khóc xức mướt luôn_Minh cảm thấy ấm áp vì nó đã tin anh, nhưng trong lòng thì thế nhưng ngoài miệng vẫn là nhưng lời trêu ghẹo nó. (cái này là cách biểu hiện tình cảm lập dị nhứt mà tui gặp đó nha!)


Nó vẫn chưa hiểu ý Minh nói và mở to mắt ra ngạc nhiên tột độ khi Minh lấy cả 2 hủ bột ớt đổ hết vào nồi lẩu cá hồi trước mặt.


_Cậu làm gì vậy hả, đổ như thế thì làm sao mà ăn được!_Nó đang nghĩ cậu ta có phải chưa uống thuốc hay không.


_Cậu chắc không biết cách ăn ở đây rồi, ở đây phải ăn thiệt cay mới ngon được, cậu cứ thử đi ngon lắm đấy!_Minh nói rồi múc cho nómiếng cá lẫn rau, nước thì đã chuyển sang màu đỏ đậm.


Nó hơi lưỡng lự nhưng khi thấy Minh ăn một cách ngon lành thì bụng nó cũng bắt đầu kêu réo, cứ ăn thử xem sao,….ai da, quả là ngon thật đấy nhưng mới ăn có 1 miếng mà đã cai đến như vậy rồi, không biết ăn 1 2 chén chắc thở ra lửa luôn quá. Nó liếc sang nhìn Minh cậu ta đang hít hà mà ăn, nước mắt nước mũi chảy tèm lem (ọe ọe), những ăn vẫn hoàn ăn, trông thật buồn cười.


Minh thấy nó cứ nhìn mình mà không ăn nên cậu cứ gắp tới tấp vào chén nó, rồi phán:


_Cậu mà không ăn hết thì coi như những gì cậu làm ngày hôm nay coi như bị hủy bỏ.


Hả??? Ăn hết cái chén này sao, cay lắm đó, câu mà cậu ta nói chính xác là đang ép bức mình mà, thật quá đáng quá đi.


Nó nhăn mặt ăn từ từ rồi nước mắt của nó cũng tuôn ra, dần dần cũng chảy ra như suối, 2 người ở đó ăn mà nước mắt chảy đầm đìa làm ai ai cũng nhìn, nhưng tụi nó không thèm để ý, gắp đồ ăn cho nhau rồi nhìn nhau vừa khóc vừa cười….


Ăn xong nó thấy cảm giác vui phơi phới, trông mình khỏe khoắn hơn rất nhiều, nó thật sự vui lắm.


Giờ đã 18 h rồi, nhanh thiệt nha, nhưng nó vẫn muốn đi chơi nữa cơ, đi cùng Minh thiệt là có cảm giác lạ hơn những người khác.


Minh dẫn xe mô tô ra định kéo nó lên nhưng lần này nó có lẽ nhanh nhẹn hơn, bước lên xe ngồi trước còn ôm eo Minh nữa chứ, làm cậu thoáng giật mình, xoay ra sau nhìn nó nhưng nó chỉ lè lưỡi ra cười làm cậu cũng hiểu ra vài phần, lấy tay mình nắm tay nó, nó không giựt ra mà để yên cho Minh nắm, nó biết tim mình đã cộng thêm cho Minh 30% nữa rồi, nó nhẹ nhàng dựa đầu vào lưng Minh nghe tiếng tim anh đang nhảy nhót mà lòng nó thấy ấm áp.


_Anh đưa em đến nơi này nữa! Nhất định em sẽ bất ngờ cho mà coi!_Minh nhẹ nhàng xoa xoa tay nó, tay còn lại vẫn chạy xe với tốc độ cực đỉnh.(keke, đổi cách xưng hô rùi à, khắc..khắc)


Nãy giờ nó ôm chặt Minh gần như muốn ngủ gụt rồi, nghe đến có điều bất ngờ nó liền tỉnh ra ngay.


_Anh định đưa em đi xem bất ngờ gì dạ, em tò mò quá hà!_nó nũng nịu nói. (rồi rồi, dính chấu rồi nè)


_Ngoan nào, 1 lát nữa em sẽ biết thôi, anh tin chắc em sẽ thích đấy._Anh véo má nó làm nó phụng mặt xuống trông dễ thương lắm cơ.


_Anh phải đi nhanh lên

đấy, không thì em sẽ không cho anh yên đâu đấy._Nó nói rồi lấy 2 tay nhéo má, nhéo tay, nhéo lưng Minh làm cậu la chói lói, 2 người vừa đi vừa răm vang tiếng cười khúc khích…..

_Xong chưa! Bây giờ Hân mở khăn ra được chưa, khó chịu quá hà!_Nó đưa tay lên định gở khăn choàng trên mắt nó xuống.


_A a a, từ từ đã gần được rồi, chờ Minh chút xíu thôi_Minh lấy điện thoại ra nói gì đó, vì nhỏ quá nên nó không nghe rõ làm nó càng hồi hộp hơn.


_Em không chịu nổi nữa rồi đó nha!_Nó dậm chân nói, khuông mặt lúc này thì cũng biết ra sao rồi, nhăn mũi, phồng miệng, Minh nhìn cũng phát cười.


_Minh đếm tới 3 thì mở khăn ra nha! Đếm đến đúng số 3 mới được mở ra nha, mở khăn ra trước là vi phạm đó._Minh nói với giọng ngày 1 nhỏ.


_Làm mình như con nít không bằng ấy!_nó giận hờn nghĩ.


1

2

Nó đã vén vén cái khăn lên trước rồi, tính tò mò quá mà, đâu chờ lâu được, Minh đứng đâu đó trong bụi cây nhìn hành động của nó mà cảm thấy nó dễ thương đến lạ thường, nó không còn lạnh lùng như trước nữa, nó cũng ngây thơ, hồn nhiên như bao nhiêu đứa con gái khác đó thôi, anh muốn nó được như thế này mãi ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
2
Duck hunt