Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:08 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 28395
Tác giả:vitconxauxi1995ct
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 32
.


_Hai người cứ lo chuyện đi nha, tui kiếm chỗ núp trước đây, không thôi bị lộ thì xong chuyện_ Tiếng Như nói văng vẳng đâu đây mà thân đã phi ra tuốt lên tầng 1 rồi.


Bịch, bịch, bịch….


_A, chắc tới rồi, chum vào mau_Hoàng căn dặn.


_Ờ, ôi, sao mà thúi quá vầy nè, mấy ngày không giặt rồi hả?_Bảo trợn mắt nhìn Hoàng.


_Hà hà, chỉ mới có tuần hà!__Hoàng vẫn còn tươi cười nói, trong khi Bảo đang tức ói máu.


Minh đứng trước mặt nó, mặt mầy lắm lem mồ hồi, anh khẽ vuốt mặt bước tới gần nó nhưng đã bị hai tên bịch mặt đen, nhìn giống mấy tên cướp, nhưng vẫn còn mặt đồng phục trường chắn lại.


_Mày muốn cứu con nhỏ này phải bước qua xác của tao cái đã_Tên bên trái nói (Hoàng đấy nhé, lúc này giả giọng, chắc hông ai nhận ra ổng nổi đâu)


_Ưk, cậu thắng tụi tui rồi mới thả cô ấy ra_Bảo nói bằng tiếng của mình, chưa gì đã bị Hoàng đánh vô lưng 1

cái binh, làm chới với, biết mình làm sai, anh thẳng lưng, ưởng ngực, giọng chí chóe cất lên_Mày đánh thắng 2 đứa tao rồi mới được dẫn con nhỏ này đi.


_Hừ!_Minh không nói gì chỉ bay đến đánh Hoàng và Bảo tới tấp, anh Hoàng nhà ta, nhát gan, mới bị anh Minh quýnh trúng có 1 cái hơi đau đã nằm lăn ra đất rồi, bỏ mặc anh Bảo bị Minh đánh bầm dập, choáng váng thấy thằng đồng bọn nằm lăn ra đất anh cũng giả vờ xỉu theo kế hoạch.


Minh chạy lại bên nó, cởi trói, tháo khăn ở quanh miệng ra, nước mắt nó ở đâu tuôn ra hết, nó nhào vào lòng Minh, cậu cũng không đẩy nó ra mà ôm chặt nó hơn, nó khóc ướt cả áo anh, nhưng anh không hề gì, khẽ hôn lên trán nó.


Thấy kế hoạch đã thành công, các thành viên làm nhiệm vụ quyết định rút lui, Hoàng khẽ khều khềuBảo vì thấy anh đang nằm bất động trên đât, chắc sắp ngủ luôn rồi.


Bảo giựt mình, biết sắp chuồn, anh bắt đầu đếm:


_ 1 2


Chưa đến 3 Hoàng đã co 2 cẳng chạy mất tiu bỏ đồng đội ở lại, than trời khấn phật cho khỏi bị Minh bắt lại, anh cũng hoảng hồn chạy theo bạn mình.


Minh định rượt theo, nhưng bị nó kéo lại.


_Minh đừng đuổi theo, mình biết bọn họ là ai rồi, mình sẽ xử lý bọn họ sao_ nó nói đến đây thì bọn người (Như, Hoàng, Bảo) đang đứng ở 1 góc khuất, xem xét tình hình, rồi tự không rùng mình.


_ Minh xin lỗi vì tại Minh mà Hân bị bọn người đó bắt ra đây._Minh khẽ cuối đầu, tránh ánh mắt nó.


_Minh à, mình muốn kể cho Minh nghe chuyện này, mình biết Minh rất giận mình, nhưng Minh hãy cho mình 1 cơ hội giải thích, thật sự Minh đã hiểu lầm mình rồi! _nó khẽ nắm tay Minh và nói, có lẽ chính nó đã làm đau Minh, nên nó cần phải mở lời trước.


Minh nghe tới khúc đó, anh cảm thấy vui vui làm sao ấy, vẻ mặt anh trông sáng sủa hơn, nụ cười chợt xuất hiện trên khuôn mặt anh như ngày nào. Anh rất muốn nghe nó giải thích, thật sự anh cũng không muốn nó và anh kết thúc 1 cách lãng xẹt như vầy đâu.


“ Từ lúc sinh nhật tròn 10 tuổi mình, mình và anh mình đã quen được Nam, nhờ vào tiệc sinh nhật đó, ba anh ấy là đối tác của ba mình lẫn ba cậu, có lẽ cậu từ nhỏ cũng đã biết anh Nam rồi phải không?_nó nói rồi nhìn sang Minh, không thấy cậu ấy nói gì mà chỉ gật đầu_anh Nam bằng tuổi anh hai mình và còn học cùng trường nữa, nên mối quan hệ trở nên rất thân thiết, anh hai thường dẫn anh Nam về nhà mình chơi, lúc đó anh ấy rất baby nha, lại có tính hòa đồng nữa chứ, nên có rất nhiều người thích anh Nam và mình cũng không ngoại lệ _nói tới đây thì bắt gặp ánh mắt ai đó, như ngọn núi lửa đang bắt đầu hoạt động, nó cười với Minh, nó biết Minh đang ghen đây mà, nhìn khuôn mặt cậu ta bây giờ chỉ muốn “cạp” 1 cái thôi để mình kể hết được chứ _ánh mắt Minh từ từ dịu xuống _mình thích anh ấy vào hồi lớp 7, có lẽ mình là con nít quỷ phải không! Đầu năm lớp 8 mình đã bày tỏ với anh ấy _giờ mắt Minh lại tiếp tục phát sáng, sao nó thích Minh tỏ thái độ thế này quá nhỉ _và anh Nam đã chấp nhận mình, lúc đó mình cảm thấy hạnh phúc biết bao, nhưng có lẽ đó chỉ là cảm giác thoáng thôi, vào cuối năm lớp 9, mình thấy anh ấy ôm ấp cô gái khác trong quán kỉ niệm của 2 đứa, lúc đó mình thấy hụt hẫn lắm, có lẽ mình đã quá ngốc, không biết giữ bạn trai mình chăng? Hức..hức.. _nỉ ỉ ôi nó, cậu nghĩ chắc nó phải thích Nam lắm nên mới thế, không hiểu sao tim cậu chợt nhói lên 1 cảm giác khó tả, nó thích Nam vậy còn anh, anh là gì đối với nó đây _mình không sao, mình không bao giờ khóc vì cái hạng người đó đâu, cứ vào bụng 1 cái, thằng nh0x ngã lăn ra đất, nó thấy liền đá vào chổ hiểm của thằng cầm đầu rồi bước nhanh lại chỗ cậu nh0x đang ôm bụng, rên rỉ, tán cho thằng quýnh T.Anh 1 bạt tay chưa thấy đủ nó liền đạp ngay vào bụng tên đó làm thằng đó lộn liên tiếp mấy vòng, không thấy trời chăng gì luôn.


Hự….khúc gỗ ở đâu rơi xuống đất. Nó cũng ngạc nhiên không kém khi thấy vị anh hùng vừa ra tay đá bay khúc gỗ khi nó sắp sửa chạm vào đầu nó.


_Minh!_nó nói tên trong vô thức và trái tim nó đập thổn thức khi thấy gương mặt này.


Minh đá đấm, đập cho bọn xấu số này 1 trận tơi bời, đến lết không nổi, rồi mới nhìn sang tụi nó.


_Để tôi gọi taxi đưa T.Băng với T.Anh vào bệnh viện, sẵn tiện cậu kiểm tra xem mình có sao không luôn đi, nếu không họ sẽ lo cho cậu lắm đó._Minh nói rồi xoay người bước đi, không thèm nhìn nó 1 cái.


_Cậu đến đây là vì tôi phải không?_tuy không biết như thế nào, nhưng nó mong chính miệng Minh nói ra là phải, nhưng nó hụt hẫn ngay khi nghe cậu ta nói.


_Chắc Hân nhầm rồi, mình tới vì đi ngang thấy bạn mình bị vây đánh nên đến giúp thôi, không có ý gì khác đâu._Minh nói mà không xoay đầu lại, để che đi khuôn mặt buồn bã của mình, cậu bước nhanh đi.


Nó phía sau, nước mắt lặng lẽ rơi, gió lạnh ùa về làm nó thấy mình kém cõi, yếu đuối và cô đơn hơn, sau mà nó nhớ cái ôm ấm áp của ai đó và nụ hôn ngọt, mãnh liệt lúc kia quá, nó cảm thấy tim đang đau nhói khi nhìn bóng Minh khuất xa dần, Minh giận nó thật rồi, không còn quan tâm, lo lắng tới nó nữa, Minh và nó hết thật rồi ư, có phải không khi bây giờ nó mới nhận ra, trái tim nó Minh là người hết sức quan trọng, là người duy nhất làm nó được hạnh phúc, nó thật sự đã thích Minh mất rồi!


Ai nói tui hứa lèo hả??? Cái tên phantom kia, hừ hừ….


Khi từ bệnh viện về luôn thắt mắc về câu thằng câm đầu nói : “ vì đây là lệnh của đại ca trong nhóm Hải âu” làm nó thấy hơi lạ, nên nó gọi ngay cho Hoàng và Như, nhưng nó chỉ nhận được câu “ số điện thoại quý khách vừa gọi hiện ngoài vùng phủ song trong vùng phủ mền mong quý khách vui lòng gọi lại sao”, nó bực bội vứt chiêc điện thoại vào tường, rồi lim diêm ngủ, không hiểu tại sao khi bấm đến số điện thoại của Minh thì nó lại khóc, khóc vì anh đã trách lầm nó, khóc vì anh không quan tâm đến nó, khóc vì những chuyện không thể nói thành lời….


Sáng nay cũng như mọi ngày, nó đã bắt đầu về lại với chính mình, nhưng không còn hoạt bát vui nhộn như trước nữa, cứ lầm lầmlì lì mà đi vào trường, mặc kệ những bọn kia đang sầm sì to nhỏ về nó, nó không màn tới, vẫn vững bước đi.


Đi tới hành lang lớp thì nó lại bị Như kéo đi, mặc cho la ý ới, dò hỏi.


_Funny à, cậu đưa mình đi đâu vậy?_Nó nhăn mặt khi bị Như kéo đi mạnh như vầy.


_À, có chuyện cần nhờ cậu giúp, mau đi nhanh lên_ Như cũng thấy nó hơi đau, nên nới lỏng tay ra, nhưng ý chí thì vẫn chạy tiếp xuống dưới.


_Mà việc gì mới được chớ!_nó vẫn miệng nói chân đi.


_Ai da, xuống tới đó, rồi cậu sẽ biết_Như đang chạy đã mệt rồi, còn gặp con nhỏ miệng nói luyên thuyên như vầy nữa, chắc chết quá.


Cuối cũng chạy tới sân sau trường, Hoàng và Bảo đã đứng chờ sẵn ở đó, thấy Như đã dẫn nó đến, Bảo gọi cho ai đó rồi nháy mắt với bọn họ (Hoàng ,

Như) thể hiện việc đã làm xong. Nó nhìn bọn họ như vật từ trên trời rơi xuống, không biết mình ra đây để làm gì nó hỏi:

_Các cậu kêu mình xuống đây để làm gì dạ?_nó hỏi.


_Thực hiện kế hoạch vượt qua sóng gió siêu tốc!_Hoàng dơ ngón tay trỏ lên trời nói to, làm Như và Bảo chỉ biết đứng đó nhìn rồi lắc đầu ngán ngẩm.


_Vượt qua sóng gió siêu tốc?_nó lập lại như cái máy, thì thấy mình bị Như nhấn xuống, ngồi trên 1 cái ghế êm êm, rồi tay lại bị Bảo cột lại.


_Các cậu định giỡn với mình á hả? Giỡn gì mà cột hết tay rồi lại tới chân, ưm ưm…_nó đã Hoàng lấy khăn quấn ngang miệng, nói không ra lời.


“1 2 3 4, A LÔ, A LÔ, TOÀN BỘ HỌC SINH TRONG TRƯỜNG NGHE ĐÂY, EM NÀO VỪA LẤY GHẾ TRÊN PHÒNG GIÁO VIÊN THÌ MAU MAU TRẢ LẠI, TÔI SẼ GIẢM HÌNH PHẠT, NẾU KHÔNG, TÔI MÀ BẮT ĐƯỢC AI THÌ, GRƯM, GRƯM….RỐT RỐT (bóp bàn tay đây mà)”


Khi nghe tiếng ông thầy hiệu trưởng ca 1 bản, thì 3 đứa (Nó, Hoàng, Bảo) đồng loạt nhìn sang Như, ám chỉ muốn cô giải thích.


_Hề hề, tại Băng là bạn thân của mình cho nên phải đối xử với cậu ấy tốt hơn người khác chứ_Như toe toét miệng cười.


_ối ử ốt ơn ao, ột ười a ư ầy à ói ốt ả (đối xử tốt hơn sao, cột người ta như vầy mà nói tốt hả!)_nó gầm gừ nói.


_Thôi mà cậu đừng giận nữa, những việc bọn tớ làm cũng vì cậu thôi mà, gán chịu đựng chút đi nha!_Như cố gắng dỗ dành nó, nhưng nó chỉ tặng lại cô bằng con mắt phóng ra lửa.


_Bảo, những việc giao cho cậu có được không đó, sao giờ này chưa thấy ai tới hết vậy?_Hoàng lo lắng hỏi Bảo.


_Mình cũng không biết nữa_nhưng thấy lạnh sống lưng quá vì bị cái nhìn chết người của Như và Hoàng nên anh hơi lúng túng_ơ, ơ, chắc chắn được mà, mình đã ra tay thì tất nhiên phải thành công rồi, hà hà_lại thấy ánh nhìn đó, cậu đành im bật, không giám hó hé tiếng nào nữa.


______Ở trên lớp________


Đã vào tiết hơn 15’ rồi, từ khi vào lớp đã không thấy bóng nó và bọn họ, nhưng Minh không quan tâm, chỉ chú ý đến bàn của nó thôi, Minh không biết nó bị bệnh hay không mà hôm nay lại không đi học, không có nó, buổi học thật chán, anh lấy cái máy nghe nhạc được để trong tủ ra, nhưng anh vừa chạm được cái gì nhỉ, rác chăng, Minh lôi nó ra khỏi cái bàn yêu quý của mình, à thì ra là 1 tờ giấy, nó có chữ, để đọc xem


“Chúng tôi đã bắt bạn gái của cậu, mau xuống sân sau trường ngay bây giờ, nếu không chúng tôi không biết mình sẽ làm gì với cô ta đâu”. Còn in thêm dâu tay máu nữa chứ, cái này là dấu tay của anh Bảo nà.



Khi đọc xong bức thư, anh không nghĩ ngợi gì thêm mà phóng ngay xuống sân thượng, mặc cho ông thầy la hét, lớp trưởng kêu réo, bây giờ anh chỉ sợ nó có chuyện gì thôi, đâu cần nghỉ đến những chuyện tiếp theo chứ, nếu nó mà xảy ra chuyện không may anh sẽ hối hận xuốt đời.


_______Ở sân sau trường________


_Trời, cậu kều tôi chùm cái dớ thấy gớm này của cậu lên đầu hả? Nằm mơ đi!_Bảo la làng khi Hoàng bắt anh chum cái dớ bốc mùi lên đầu (a men)


_Ai kêu cậu không chuẩn bị cẩn thận trước làm chi, với lại tôi đã hi sinh đôi vớ, cắt nó ra 2 cái lỗ để vừa 2 con mắt to tướng của cậu nữa đó, biết tiết của lắm không hả?_Hoàng cũng ương ngạnh trách lại.


_Chứ chọn cái gì đẹp đẹp, sạch sạch chút đi, ai lại đi lấy vớ đội lên đầu chứ hả!_Bảo cũng không tha, cãi tiếp.


_Hai người thôi đi, tui nghe bọn đàn em nói cậu ta đang chạy xuống đây đó, ở đó mà lo cãi_Như trách cứ, nhéo hai lỗ tai của 2 anh làm 2 người cứ xoa xoa tai rồi lại nhăn nhó mặt vì quá đau ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
23