Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
16:28 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 27577
Tác giả:vitconxauxi1995ct
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 32
.


Nó nghe mấy tên kịch cợm cười nói mà thấy ứa gan, thiệt không biết trên đời này có thằng nào đê tiện, ******** như mấy cái thằng này không nữa, đúng là cái bọn dâm dê vô giáo dục mà, nếu ông bà già tụi nó còn sống chắc cũng bị cái bọn này hành đến chết lên chết xuống ấy chứ, sống thật là chật đất quá đi.


_Tụi bây cứ tính sổ với tao đừng có mà đụng tới T.Băng_nó tuy thấy thằng cầm đầu nới lỏng dao ra khỏi cổ T.Băng nhưng tay vẫn lăm lăm kè kè cái cổ, thấy bạn mình bắt đầu nướcmắt rơi như mưa, nó cũng hơi hoảng, vì nó biết T.Băng chỉ là 1 cô gái ngoan hiền, không biết 1 tí gì về chuyện đấm đá, nên thấy hơi tội.


_Cô em can đảm quá nhỉ, thôi được rồi, anh xử cô em trước rồi làm thịt cô bé này sao_thằng đó xoa cằm T.Băng làm cô bé khó chịu, tránh né, thằng đó càng phái.


_Anh hai cho mần con nhỏ này luôn đi nha, nhìn con mồi dâng lên trước mặt mà không đụng tới em thấy khó chịu quá hà_thằng đàn em đứng sao lưng đang nhỏ *** nhìn T.Băng co rúm trong gốc tường.


_Nè, nói phải giữ lời chứ, nam tử hán đại trượng phu, đừng có nói 2 lời nha._nó bực bội nói, nhìn thằng kia mà thấy tởm.


_Ok người đẹp, anh sẽ đảm bảo an toàn cho con bạn em khi em phục vụ anh thật chu đáo._thằng cầm đầu đi đến gần nó từ từ nói.


_hừ_nó nghe mà đã nổi da gà hết rồi.


_Đừng mà Hân, cậu đừng gì mình mà..hức..hức..._T.Băng đang rất cảm động vì việc làm anh hùng của nó, nhưng cô không vì mình mà liên lụy người khác.


_Đừng lo nha, mình là ai mà không giải quyết được mấy chuyện cỏn con này chớ._nó cố cười nói, để cô bạn mít ướt của mình ngưng ngay đoạn phim bi thương này. Nó nhìn thằng nham nhở trước mặt, chặc lưỡi 1 cái khi nhìn từ đầu xuống chân thằng đó, chắc thằng này ở dơ lắm đây, hình như bộ đồ thằng đó đang bốc mùi hả gì á, nhìn thấy ớn quá hà.


_Hình như mày muốn gặp ông bà “cốc” mày sớm hả?_nó khoanh tay nhìn thằng đó bình thản nói.


_Hả???_nhìn cái mặt cha nội này là biết *** hiểu rồi.

_Ý tao nói là mày muốn chết sớm phải không?_thôi thì nói vạch toẹt ra luôn cho rồi.

_Sao lại hỏi vậy!_thằng đó đơ mặt hỏi nó.


_Trời, ngu thiệt hay ngu giả vậy trời_nó nói lầm bầm, rồi nhìn thằng kia nhăn mặt, thở dài rồi nói tiếp_mày biết nhóm Hải âu chứ.


_Ờ, ờ tao biết_tuy thấy có cái gì đó hơi sợ sợ, nhưng 1 con bé nhỏ con như nó thì làm được cái giống gì.


_Thế mày biết Funny chứ, người đó là bạn tao, khôn hồn thì mau thả tụi tao ra, nếu không thì đừng mong sống yên thân ở cái xứ này._mặt nó chuyển sang đỏ bừng, bay bóp thành đấm, hung hăn nhìn vào mắt thằng kia.



_Thôi nào cô em, nói dối phải nhìn mặt người mà nói chớ, em có biết anh đây đã là người của nhóm Hải âu không, còn ở đó mà khè anh hả!_thằng đó nhe răng đen thùi ra cười nói với nó.


_Mày không có đủ tiêu chuẩn để vào nhóm đâu, cái thứ cặn

bả như mày mà đòi làm sang hử!_nó phóng vào mặt thằng đó 1 tấm giấy nhưng trên mặt thằng đó thì chảy ra 1 thứ gì đo đỏ.


_Con quỷ cái này_thằng đàn em lượm lên khi thấy mặt đàn anh chảy máu và chữi rủa_cái gì vầy nè, đại ca ơi_thằng đó chìa tờ giấy ra cho đại ca coi.


_Hửm!_là hình chin hải âu và đính kèm chiếc lông vũ_”đây là thẻ của nhưng người trong nhóm Hải âu mới có mà, người ngoài đâu dễ gì có được, chẳng lẽ con nhỏ này là người của nhóm Hải âu thật_cô em, đừng hù anh như thế chứ, cho dù em có là người của nhóm Hải âu thì anh cũng phải giải quyết em thôi, vì đây là lệnh của đại ca trong nhóm Hải âu, anh không thể không làm theo được, thôi thì cho anh xin lỗi em vậy._hắn ta nói mà tay bắt đầu sờ mó, tay và mặt nó.


Nó gạt nhanh bàn tay dơ bẩn đó ra khỏi người, suy nghĩ tại sao có người định thanh toán mình, còn là xưng là đại ca của nhóm Hải âu nữa chứ, đáng chết thật, nó chợt nghe tiếng la hét, chợt nhìn sang cô bạn thì thấy tụi đàn em thằng kia đang đụng chạm lung tung làm cô bé sợ run người, nép mình vào góc tường, nước mắt tuôn như tắm.


_Chị hai!!!_T.Anh bây giờ mới đến, nãy giờ anh vẫn lăng tăng đi từ từ phía sau, thấy hơi lâu mà chị và nó chưa quay lại cũng hơi lo lo nên mới gắp gáp đi tìm, không ngờ có chuyện thật.


Thằng nh0x chạy lại, đẩy mấy thằng kịch cợm ra, tiếng nhanh lại gần chị mình, nhưng đã bị mấy tên kia nắm lại, đấm vào bụng 1 cái, thằng nh0x ngã lăn ra đất, nó thấy liền đá vào chổ hiểm của thằng cầm đầu rồi bước nhanh lại chỗ cậu nh0x đang ôm bụng, rên rỉ, tán cho thằng quýnh T.Anh 1 bạt tay chưa thấy đủ nó liền đạp ngay vào bụng tên đó làm thằng đó lộn liên tiếp mấy vòng, không thấy trời chăng gì luôn.


Hự….khúc gỗ ở đâu rơi xuống đất. Nó cũng ngạc nhiên không kém khi thấy vị anh hùng vừa ra tay đá bay khúc gỗ khi nó sắp sửa chạm vào đầu nó.


_Minh!_nó nói tên trong vô thức và trái tim nó đập thổn thức khi thấy gương mặt này.


Minh đá đấm, đập cho bọn xấu số này 1 trận tơi bời, đến lết không nổi, rồi mới nhìn sang tụi nó.


_Để tôi gọi taxi đưa T.Băng với T.Anh vào bệnh viện, sẵn tiện cậu kiểm tra xem mình có sao không luôn đi, nếu không họ sẽ lo cho cậu lắm đó._Minh nói rồi xoay người bước đi, không thèm nhìn nó 1 cái.


_Cậu đến đây là vì tôi phải không?_tuy không biết như thế nào, nhưng nó mong chính miệng Minh nói ra là phải, nhưng nó hụt hẫn ngay khi nghe cậu ta nói.


_Chắc Hân nhầm rồi, mình tới vì đi ngang thấy bạn mình bị v

 

ây đánh nên đến giúp thôi, không có ý gì khác đâu._Minh nói mà không xoay đầu lại, để che đi khuôn mặt buồn bã của mình, cậu bước nhanh đi.


Nó phía sau, nước mắt lặng lẽ rơi, gió lạnh ùa về làm nó thấy mình kém cõi, yếu đuối và cô đơn hơn, sau mà nó nhớ cái ôm ấm áp của ai đó và nụ hôn ngọt, mãnh liệt lúc kia quá, nó cảm thấy tim đang đau nhói khi nhìn bóng Minh khuất xa dần, Minh giận nó thật rồi, không còn quan tâm, lo lắng tới nó nữa, Minh và nó hết thật rồi ư, có phải không khi bây giờ nó mới nhận ra, trái tim nó Minh là người hết sức quan trọng, là người duy nhất làm nó được hạnh phúc, nó thật sự đã thích Minh mất rồi!


Ai nói tui hứa lèo hả??? Cái tên phantom kia, hừ hừ….


Khi từ bệnh viện về luôn thắt mắc về câu thằng câm đầu nói : “ vì đây là lệnh của đại ca trong nhóm Hải âu” làm nó thấy hơi lạ, nên nó gọi ngay cho Hoàng và Như, nhưng nó chỉ nhận được câu “ số điện thoại quý khách vừa gọi hiện ngoài vùng phủ song trong vùng phủ mền mong quý khách vui lòng gọi lại sao”, nó bực bội vứt chiêc điện thoại vào tường, rồi lim diêm ngủ, không hiểu tại sao khi bấm đến số điện thoại của Minh thì nó lại khóc, khóc vì anh đã trách lầm nó, khóc vì anh không quan tâm đến nó, khóc vì những chuyện không thể nói thành lời….


Sáng nay cũng như mọi ngày, nó đã bắt đầu về lại với chính mình, nhưng không còn hoạt bát vui nhộn như trước nữa, cứ lầm lầmlì lì mà đi vào trường, mặc kệ những bọn kia đang sầm sì to nhỏ về nó, nó không màn tới, vẫn vững bước đi.


Đi tới hành lang lớp thì nó lại bị Như kéo đi, mặc cho la ý ới, dò hỏi.


_Funny à, cậu đưa mình đi đâu vậy?_Nó nhăn mặt khi bị Như kéo đi mạnh như vầy.


_À, có chuyện cần nhờ cậu giúp, mau đi nhanh lên_ Như cũng thấy nó hơi đau, nên nới lỏng tay ra, nhưng ý chí thì vẫn chạy tiếp xuống dưới.


_Mà việc gì mới được chớ!_nó vẫn miệng nói chân đi.


_Ai da, xuống tới đó, rồi cậu sẽ biết_Như đang chạy đã mệt rồi, còn gặp con nhỏ miệng nói luyên thuyên như vầy nữa, chắc chết quá.


Cuối cũng chạy tới sân sau trường, Hoàng và Bảo đã đứng chờ sẵn ở đó, thấy Như đã dẫn nó đến, Bảo gọi cho ai đó rồi nháy mắt với bọn họ (Hoàng ,

Như) thể hiện việc đã làm xong. Nó nhìn bọn họ như vật từ trên trời rơi xuống, không biết mình ra đây để làm gì nó hỏi:

_Các cậu kêu mình xuống đây để làm gì dạ?_nó hỏi.


_Thực hiện kế hoạch vượt qua sóng gió siêu tốc!_Hoàng dơ ngón tay trỏ lên trời nói to, làm Như và Bảo chỉ biết đứng đó nhìn rồi lắc đầu ngán ngẩm.


_Vượt qua sóng gió siêu tốc?_nó lập lại như cái máy, thì thấy mình bị Như nhấn xuống, ngồi trên 1 cái ghế êm êm, rồi tay lại bị Bảo cột lại.


_Các cậu định giỡn với mình á hả? Giỡn gì mà cột hết tay rồi lại tới chân, ưm ưm…_nó đã Hoàng lấy khăn quấn ngang miệng, nói không ra lời.


“1 2 3 4, A LÔ, A LÔ, TOÀN BỘ HỌC SINH TRONG TRƯỜNG NGHE ĐÂY, EM NÀO VỪA LẤY GHẾ TRÊN PHÒNG GIÁO VIÊN THÌ MAU MAU TRẢ LẠI, TÔI SẼ GIẢM HÌNH PHẠT, NẾU KHÔNG, TÔI MÀ BẮT ĐƯỢC AI THÌ, GRƯM, GRƯM….RỐT RỐT (bóp bàn tay đây mà)”


Khi nghe tiếng ông thầy hiệu trưởng ca 1 bản, thì 3 đứa (Nó, Hoàng, Bảo) đồng loạt nhìn sang Như, ám chỉ muốn cô giải thích.


_Hề hề, tại Băng là bạn thân của mình cho nên phải đối xử với cậu ấy tốt hơn người khác chứ_Như toe toét miệng cười.


_ối ử ốt ơn ao, ột ười a ư ầy à ói ốt ả (đối xử tốt hơn sao, cột người ta như vầy mà nói tốt hả!)_nó gầm gừ nói.


_Thôi mà cậu đừng giận nữa, những việc bọn tớ làm cũng vì cậu thôi mà, gán chịu đựng chút đi nha!_Như cố gắng dỗ dành nó, nhưng nó chỉ tặng lại cô bằng con mắt phóng ra lửa.


_Bảo, những việc giao cho cậu có được không đó, sao giờ này chưa thấy ai tới hết vậy?_Hoàng lo lắng hỏi Bảo.


_Mình cũng không biết nữa_nhưng thấy lạnh sống lưng quá vì bị cái nhìn chết người của Như và Hoàng nên anh hơi lúng túng_ơ, ơ, chắc chắn được mà, mình đã ra tay thì tất nhiên phải thành công rồi, hà hà_lại thấy ánh nhìn đó, cậu đành im bật, không giám hó hé tiếng nào nữa.


______Ở trên lớp________


Đã vào tiết hơn 15’ rồi, từ khi vào lớp đã không thấy bóng nó và bọn họ, nhưng Minh không quan tâm, chỉ chú ý đến bàn của nó thôi, Minh không biết nó bị bệnh hay không mà hôm nay lại không đi học, không có nó, buổi học thật chán, anh lấy cái máy nghe nhạc được để trong tủ ra, nhưng anh vừa chạm được cái gì nhỉ, rác chăng, Minh lôi nó ra khỏi cái bàn yêu quý của mình, à thì ra là 1 tờ giấy, nó có chữ, để đọc xem


“Chúng tôi đã bắt bạn gái của cậu, mau xuống sân sau trường ngay bây giờ, nếu không chúng tôi không biết mình sẽ làm gì với cô ta đâu”. Còn in thêm dâu tay máu nữa chứ, cái này là dấu tay của anh Bảo nà.



Khi đọc xong bức thư, anh không nghĩ ngợi gì thêm mà phóng ngay xuống sân thượng, mặc cho ông thầy la hét, lớp trưởng kêu réo, bây giờ anh chỉ sợ nó có chuyện gì thôi, đâu cần nghỉ đến những chuyện tiếp theo chứ, nếu nó mà xảy ra chuyện không may anh sẽ hối hận xuốt đời.


_______Ở sân sau trường________


_Trời, cậu kều tôi chùm cái dớ thấy gớm này của cậu lên đầu hả? Nằm mơ đi!_Bảo la làng khi Hoàng bắt anh chum cái dớ bốc mùi lên đầu (a men)


_Ai kêu cậu không chuẩn bị cẩn thận trước làm chi, với lại tôi đã hi sinh đôi vớ, cắt nó ra 2 cái lỗ để vừa 2 con mắt to tướng của cậu nữa đó, biết tiết của lắm không hả?_Hoàng cũng ương ngạnh trách lại.


_Chứ chọn cái gì đẹp đẹp, sạch sạch chút đi, ai lại đi lấy vớ đội lên đầu chứ hả!_Bảo cũng không tha, cãi tiếp.


_Hai người thôi đi, tui nghe bọn đàn em nói cậu ta đang chạy xuống đây đó, ở đó mà lo cãi_Như trách cứ, nhéo hai lỗ tai của 2 anh làm 2 người cứ xoa xoa tai rồi lại nhăn nhó mặt vì quá đau.


_Một hồi hù hù cậu ta thôi nha, cho cậu ta đánh 1 2 cái rồi giả bộ xỉu, lén kím đường mà trốn nha, nếu không bị bắt lại là bể chuyện hết đó_Hoàng căn dặn nói với Bảo.


_Biết rồi, mà lúc chạy tui nói 1 2 3 thì chạy nha!_Bảo nói.


_ok!_Hoàng đồng ý ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
29