Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:30 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 27559
Tác giả:vitconxauxi1995ct
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 32
.


Như thật sự không hiểu, Hoàng có bao nhiêu cái mặt nạ đây, vừa nãy đang tức giận, khói bay mịch mù, mà giờ lại cười tươi như hoa mới nở như thế, thật quá khó hiểu mà.


_Chị hai bảo bọn người này rất thích soi mói chuyện của người khác, không biết nguyên nhân rõ ràng như thế nào mà lại dám buôn lời phỉ bán người khác, nên chị ấy muốn bọn họ nếm thử mùi vị bị người khác nghi oan, trê trách và khinh bỉ sẽ như thế nào!_Như thuật lại lời nó nói, làm bọn láo nháo ởdưới đất đã sợ giờ còn sợ hơn.

_Ok! Tôi đã biết phải làm sao rồi!_Hoàng nói xong còn lộ ra nụ cười đểu làm ai ai cũng phải tránh ra xa.


Hoàng đến gần bọn họ, tay anh cầm kéo và 1 hộp trang điểm, nụ cười gian tà của anh ngày 1 sâu. Anh mần bọn bọn họ trong vòng 30’ và…..


Renggg…rengggg…


_Tiếc thật, sao lại vào học sớm vậy, tôi muốn chơi với bọn lâu la này một lúc nữa mà, thật chán quá đi_Anh nói xong cũng cất bước theo sau Như.

Vài tiếng sau….


_Lại có tin tức nóng hổi nữa này, vào trang web của trường xem đi bà con._1 đứa con gái nhao nháo lên nói.


_Trời, không ngờ trường mình cũng có **** nữa nè._1 thằng nào nó la lớn lên.


_Thằng đó làm trai bao hả mậy, nhìn bảnh bao thế, ai dè…_con nhỏ khác ca cẩm nói.


_Con nhỏ này giựt bồ người khác nên bị người ta vào tận trường đánh ghen cơ này!_lại 1 tiếng nói khác.


Những lời đồn thổi, những lời trò chuyện tán gẫu chuyện người khác đã lọt hết vào tai nó, nó chỉ bình thản ngồi đó, chỉ lặng lẽ cười, nụ cười giá lạnh, không biết sự đời, nụ cười của ác quỷ.

_Cậu cười gì thế?_Minh tò mò hỏi.


_Không có gì! Tôi chỉ vô tình nghe được những tin tức không mấy hay ho thôi._Mặt nó vẫn lạnh như băng, chân nó thản nhiên bắt chéo, đầu dựa lên ghế, mắt nhắm nghiền lại.


_Chuyện hồi nãy, uhm… cậu nói thật chứ!_Minh ngập ngừng không biết nói thế nào với nó.


_Hửm! Chuyện gì, nãy giờ tôi ngồi chỗ tôi, cậu ngồi chỗ cậu, có chuyện gì xảy ra đâu._Nó đánh trống lảng nói, nhưng mắt thì nhắm vẫn hoàn nhắm.

_Gì chứ, cậu đừng nói mà không giữ lấy lời nha! Mới vừa nói làm bạn gái tôi ở dưới sân trường mà lên đây lại nói khác là sao hả?_Minh phùng man trợn mắt quát nó, nhưng nó vẫn ngồi im không nói gì, anh liền thay 3600 _Tôi không chịu đâu, bây giờ…bây giờ cậu phải đứng trước mọi người và tuyên bố chúng ta đang quen nhau ngay bây giờ._câu nói này lúc đầu là nũng nịu phải hông cà mà hình như khúc sau đa phần là hăm dọa thì phải.


_Khì khì khì…._đó..đó là gì nhỉ, ôi giời ơi, là bọn bạn trong lớp chứ ai, coi bọn họ đang mặt xanh mặt đỏ vì cố nhịn cười kìa, nhìn tụi nó mà khiến Minh khí bốc đùng đùng nữa ấy chứ và_ hy` hy` hy`, hahahahaaa…_giọng cười man rợ này là

của nó đấy, làm mấy người kia “kìm lòng không đậu” cũng phải phá lên cười, cười ngặt ngẽo….hay da, hông ngờ anh Minh giang hồ thứ thiệt, là 1 dân chơi không sợ mưa rơi, bây giờ lại phải đứng ngây ra đó làm trò cười cho thiên hạ, thiệt là làm mất mặt ta quá đi đó mà, ý ý nhầm, mất mặt anh Minh đại ca quá đi đó mà,…cục quê trên đầu Minh ngày 1 to thêm (chắc đến bác sĩ cũng: chúng tôi đã cố gắng hết sức.) , mặt mầy xanh lét, anh bực mình đập bàn 1 cái và phóng ra khỏi lớp.


Bọn bạn thì đứa nào cũng ngớ ra không biết tại sao Minh lại tức giận đến thế, chỉ là cười đù thôi mà (giời, giời, cười quá lố oy đó mí bác), có gì phải bực đến thế,.. 1 vài phút sau họ đành lờ đi Minh và ngồi yên lại 1 chỗ vì GV đã đến.


Nó nãy giờ ngồi đó, suy ngẫm ra mình cũng có lỗi nên nó quyết định đuổi theo Minh, nó thẳng tiến ra cửa lớp làm 32 đứa tiểu quỷ cộng với ông thầy đầu hói đang há mồm ngơ ngác, nhưng đến cửa lớp thì nó xoay lại lễ phép xin phép lên phòng y tế rồi mới bước ra ngoài, đúng thiệt là cháu ngoan Bác Hồ mà, học sinh gương mủ có khác. (cái này thì mình chỉ làm theo đúng qui định của 1 học sinh thui nha, mà nhân vật nó cũng đâu có “máy giặt” lắm đâu, nên giữ phép tắc 1 chút cũng hông sau há.)


Nó tìm tới cuối góc hành lang mà vẫn không thấy đâu, chả biết cậu ta chui vào cái xó nào nữa, thiệt là mệt mà, nó đang suy nghĩ nơi nào mà yên tĩnh nhất, rộng rãi và thoáng mát nhất, chỉ có 1 2 chỗ thôi, nó quyết định chạy ra sân sau trường, nhưng vẫn không có, nó mệt rồi đấy nhá_thằng cha này ngủ ở chỗ nào rồi không biết, làm như bị bốc hơi hông bằng._nó lầm lầm lì lì tiến lên sân thượng, đi gần tới cầu thang thì nó nghĩ lại, “chẳng phải trường mình đã quyết định đóng cửa sân thượng rồi sau, nghe nói nơi đó rất nguy hiểm, chắc hắn ta không lên trên đó đâu”, nó quyết định đi xuống…


_Chán quá, sao nhỏ đó hông đến tìm mình nhỉ, hay hông thèm đuổi theo năng nỉ mình,…haizzz chắc thế rồi, bản tính nhỏ đó vốn lạnh lùng mà, thật không hiểu sao mày lại thích nhỏ đó được cơ chứ, đúng là khùng hết chỗ nói mà, aaa aiii daaa_Minh ngồi trên sân thượng tay bó gối, mặt cuối xuống, tay thì nghịch nghịch với cát, ghi tên gì gì đó, hình như là Minh rồi trái tim và Ha.. , chưa ghi xong chữ cậu ta đã xóa mất và còn hét toáng lên như điên, còn vò đầu bức tóc nữa chứ, ai da, người khác nhìn vào lúc này có khi còn ngượng chín mặt hơn cả hồi nãy nữa ấy chứ.

1 2 phút tự chấp vấn mình, Minh nghe được tiếng bước chân liền xoay lại, trên môi cậu đột nhiên nở 1 nụ cười tươi rói vì cuối cùng nó cũng lên đây tìm cậu, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt buồn rầu, giận dỗi nhìn nó hỏi:


_Cậu lên đây làm gì? Bây giờ đang là giờ học đó, định cúp tiết luôn à! Mà sao cậu biết tôi trên đây mà tìm?


Nó nhăn mặt với người con trai trước mặt, cậu ta có phải con trai không vậy, sao cái miệng cứ luyên thuyên thế nhỉ, tính tình thì khỏi phải nói, giận dai như đĩa, chắc mụ bà đã nắn lộn ổng với con nhỏ nào rồi chăng, nếu không nhờ cái bề ngoài thanh lịch, mạnh mẽ, cao to, thì ai cũng có thể ngợ Minh là giống cái.


_Cậu có cho tôi nghỉ mệt 1 chút được không hả, chưa gì đã hỏi tới tấp, cậu định ngày mai trên tờ báo có bản tin về tôi luôn đấy à_nó thiều thào nói.


_Bản tin gì?_Minh cũng không hiểu nó nói gì.


_Vì chạy mệt đến đứt hơi mà chết đó._Nó hung hăn nói, nhưng kèm theo vẻ mặt chọc ghẹo nên chẳng làm cho Minh sợ mà ngược lại.


Minh chỉ cười rồi im lặng nhìn nó ngồi cạnh mình, anh thật sự rất vui khi thấy nó lên đây tìm anh đó, Minh cứ tưởng nó cũng như lũ bạn kia, chê cười anh và bỏ mặt anh rùi chứ…hix hix.


_Tại sao cậu lại biết mã khóa cửa mà vào được sân thượng vậy, hồi nãy tôi cũng định không lên đây rồi, nhưng đi giữa chừng thì nghe tiếng hét của cậu nên mới quay lại đó!_Nó thành thật nói, mà không để ý sắc mặt Minh đang dần chuyển màu.


_Giời, chuyện đó thì dễ thôi mà, tôi là ai chứ, tôi là Hoàng Gia Minh, chỉ số IQ của tôi cao ngất ngưỡng, những chuyệnnày tôi chỉ suy nghĩ vài giờ là ra rồi._Minh nở mũi khoe.


_Chặc, tôi chỉ hỏi nguyên nhân thôi, có cần khoe khoang quá không?_Nó không tin nói.


_Không phải là khoe, mà là nói sự thật ấy chứ, tôi từ trước đến giờ luôn thông minh tột đỉnh, chẳng ai bì được đâu (ọe ọe)_Minh lại bắt đầu nổ nữa rồi, chạy đi thôi. (*loay hoay, loay hoay* dở dép lên, aaaa… dép tui sao lại dính nhiều miễng dậy nè)


_Đúng đúng, cậu là giỏi nhất, cậu tài nhất, được chưa!_Biết Minh đang lên hương, nó đành nịnh nọt vài câu, biết đâu cậu ta hết giận luôn thì sao.


_Vậy mới được chứ!_Minh xoay sang nó cười híp mắt làm tim nó đập mạnh liên hồi.


“ỊCH ỊCH, ỊCH

ỊCH” (cái này hình như giống mấy người béo phì đi hơn)

_“Cái gì đang xảy ra vậy nè, tim mình sao đập nhanh dữ vậy, chẳng lẽ…không được, nhất quyết không được thích ai nữa, chưa giải quyết được chuyện với Nam thì mình không cho phép bản thân được thích ai hết, chỉ xem cậu ta là bạn thôi, nhất định là như vậy.” _nó sờ lên trái tim rồi khẽ lẩm bẩm tự trấn an mình.


_Cậu đã bớt bực chưa!_Nó nhìn Minh hỏi thăm.


_Rồi! Nhưng chỉ bớt chút chút thôi,…_Minh im lặng một chút rồi nói tiếp_mà đó là lỗi của cậu nên cậu phải chịu trách nhiệm chuyện đó_Mặt Minh đầy vẻ trách tội.


_Được rồi, được rồi, cậu muốn làm gì tôi cũng được, miễn là cậu hết giận là được thôi!_Nó đồng ý nói, nhưng mặt đầy vẻ lo lắng, chả biết Minh sẽ hành hạ nó bằng cái gì đây.


_Tôi không ác đến nổi đem cậu ra bầm dập tôi mới hết giận đâu, chỉ cần cả buổi chiều hôm nay của cậu để tôi toàn quyền xử lý thì được rồi._Mắt Minh long lanh sáng rỡ như bắt được vàng hông bằng.


Nó chăm chú nhìn cậu rồi khẽ gật đầu, nhìn anh cười vui và kể ra tiếp theo nên đi đâu làm gì, đi đến những đâu cũng đủ làm tim nó thêm vài phần ấm áp rồi, thấy Minh đầy hứng thú như thế làm nó cũng hứng thú theo, mong rằng buổi chiều hôm nay sẽ là một kỉ niệm đẹp đáng nhớ của nó.



Minh nắm lấy tay nó rồi chạy ngay xuống dưới khu giữ xe, làm nó thở hòng hộc, chưa kịp “ca bài ca con cá” cho Minh nghe thì nó đã bị anh kéo ngay lên chiếc mô tô đen bóng của mình.


Lần này là bực thật sự rồi đấy, sao anh ta tự ý dẫn mình đi mà chưa xin phép mình vậy nhỉ! Hôm nay anh ta nhầm gan hùm rồi à, muốn chết lắm đây mà.


Nó phùn man, trợn mắt nhìn Minh, nhưng anh chỉ nhún vai và nháy mắt với nó, còn cười nữa chứ, hay là anh muốn nó potay.com với anh chăng! Nếu Minh thực sự nghĩ thế thì anh đã thành công rồi đấy, nó giờ như một con ma-nơ-canh tùy ý Minh lôi đi đâu cũng được, nhưng khác 1 cái là nó vẫn có cảm xúc, vẫn luôn la hét khi anh chạy chậm rồi lại nhanh, làm đầu nó cứ đập mạnh vào lưng anh, khiến nó đau điếng, nó quýnh uỳnh uỵnh vào lưng anh làm anh vừa khum xuống và cười hy` hy` làm nó càng quýnh mạnh hơn làm cậu la chói lói, nhưng chứng nào tật nấy, chạy 1 chút anh lại thắng mạnh, có khi nhanh quá cả người nó cũng chồm lên trước ôm cả người cậu làm Minh xướng run người (ý ý, anh này biết vận dụng thời cơ nè), suốt quãng đường đi mấy cây số, Minh đâu có biết bên trong vẻ mặt giận dỗi, hung hăn của người ngồi sau cậu đâu đó cũng len lõi những nụ cười tinh nghịch, hồn nhiên.

….


Nó ngước nhìn lên cái phòng game cao cấp trước mặt, nó không biết Minh đưa nó đến đây làm gì nhỉ, chẳng lẽ cậu ta là 1 tay nghiện game và nhờ có thời gian rãnh rỗi nên cậu ta muốn đến đây chơi. Nếu như thế thì cậu ta chẳng xem mình ra gì cả, dù sao ngày đầu hẹn hò cũng phải lựa những nơi lãng mạn hoặc vui vẻ một chút chứ ai đời dẫn bạn gái vào quán game để hẹn hò chứ, thiệt là…! Mà vừa nãy mình nghĩ cái gì chớ, hẹn hò sao, ôi trời ơi mình nghĩ lạc qua đâu vậy nè, sao lại có thể nghĩ mình và cậu ta đang hẹn hò chứ, mình chỉ đi theo cậu ta để xả stress thôi mà, sao cần phải nghĩ sâu xa như thế, haizz…


_Cậu chờ mình lâu không?_Tiếng Minh bên tay phải nó vang lên, nãy giờ cậu đi gửi xe chẳng biết nó đợi lâu có giận không nên cậu lo lắng hỏi.


_Cậu định đưa tôi đến đây à?_Nó nói và nhìn lên tiệm game Thiên Hà. (lịch sự không chỉ chỏ nhá *đan tay vào nhau* hình như đôi lúc ta cũng có chỉ và chỏ, hehe)


_Uhm, nào, tụi mình vào trong nhé!_Minh nói rồi nắm tay nó bước vào trong, trên môi vẫn giữ nụ cười. (sao cười woai` vậy anh Minh).


Tiệm game này không hổ là tiệm game cao cấp nhất nước (cái nì ta chém nhá), đủ loại trò chơi, không gian lại quá rộng, nhìn mà phát chóng mặt, nhưng xen lẫn thích thú. Nó chưa nghĩ ra mình nên chơi trò gì thì Minh lại 1 lần nữa kéo nó đi, mặt cho nó nhăn nhó, ỉ ôi. Vì hôm nay là ngày đầu tiên 2 người đi chơi riêng mà, cho nên phải trân trọng từng giây từng tí thời gian quý báo này chớ, phải làm ngày hôm nay là 1 ngày khó quên đối với nó, thì anh mới chịu nha ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
11
pacman, rainbows, and roller s