Polly po-cket
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:05 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 28393
Tác giả:vitconxauxi1995ct
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 32
.



Đúng thế, vì ai cũng quá bất ngờ về thái độ và hành động lo lắng thái quá của nó với…kẻ thù của mình (chỉ Minh ý pà kon). Không chỉ những người ngoài cuộc, những người trong cuộc còn sốc nữa là. Để chứng tỏ điều này, hãy nhìn xem Như và Hoàng đang nắm đầu bức tóc mình vì con chị 2 ngu ngốc hết chỗ nói đang phá vỡ kế hoạch hết sức hoàn hảo mà họ đã làm suốt mấy tháng qua. Họ nhìn nó như muốn bóp chết nó cho rồi, còn Minh và Bảo thì sao, vẫn đứng như trời tròng nhìn nó, trong đầu thì lân lân biết bao câu hỏi…”tại sao nó lại ở đây”, “nó có quan hệ gì với nhóm Hải âu”, “ mình phải giải thích thế nào về thân phận của mình trong nhóm Hắc hải đây” v.v…


_cậu, cậu là Hân sao?_Bảo vẫn chưa tin người đứng trước mặt mình là nó.


_à, uhm!_nó nói chắc nịch.


“Thế là đúng Hân rồi, sao Hân lại xuất hiện ở những nơi khỉ ho cò gáy này, còn ăn mặt hết sức quái dị nữa

chứ (người ta mặc đồ moden vậy mà, nhìn lại mình đê), mà còn khuôn mặt, sao hôm nay thấy khuôn mặt cậu ấy trắng thế ta và không đeo mắt kiếng nữa, nhìn dễ thương ghê”_Mình thầm nghĩ.



_cậu tại sao lại xuất hiện ở những nơi này! Mà tớ nhớ không lầm cậu là cái người chạy xe như ma đuổi hồi nãy phải không?_Minh chợt nhớ ra cảnh tượng hồi nãy rồi không tin nổi nhìn nó hỏi rõ.



_ờ, thì…tại…mình…hồi nãy..a.._nó lung túng không biết nói sao cho họ hiểu.


_cậu ấy là quân sư đắt lực kiêm…em gái của tôi đấy!_Hoàng và Như ở đâu đi lại, Hoàng lên tiếng, suýt nữa nói là…bạn gái…thì anh tiêu lun oy. (sợ bị nó đập đấy ạ).


_cậu là…_Bảo nghe tiếng quen quen nhưng không thấy được khuôn mặt vì người trước mặt đang đội nón.


Như và Hoàng từ từ gở nón và khẩu trang ra, lộ ngay ra khuôn mặt baby và quyến rũ của 2 người làm các anh bên nhóm Hắc hải phải lé mắt (keke, người đẹp có khác).



_Sao, 2 người, chẳng lẽ 2 người là đại ca của nhóm Hải âu, là 2 người đãđánh chúng tôi kịch liệt vừa nãy sao?_Minh vẫn chưa tin những chuyện quái gì đang diễn ra, anh ta lầm bầm trong miệng.


_không là chúng tôi thì còn là ai nữa, đừng có ở đó mà nói những câu ngốc nghếch, máu trên vai cậu chảy ra tèm lem rồi kìa, nhìn cậu bây giờ y như con heo bị người ta đem đi “cắt” không bằng á._Như nói với giọng đầy trêu ghẹo.


_đúng đó, chúng ta đi đến bệnh viện đi rồi những chuyện này tính sao._Bảo nhẹ nhàng nhắc nhở.


_Bảo nói đúng đó, đi băng bó thôi, cái gì cũng bỏ qua chỉ có sức khỏe là quan trọng nhất_nó vui mừng đồng tình ngay vì thừa dịp này thì Minh và Bảo sẽ không tra hỏi nó nữa.


_uk, chúng ta đi, nhưng…khi băng bó xong cậu phải giải thích rõ chuyện này là sao cho mình biết đó! Không thì mình không thèm băng bó đâu._Minh giả nai giận dỗi làm những người xung quanh đều che miệng cười vì cái tính trẻ con này của đai ca, chỉ trừ vài người mặt vẫn không có chút biểu cảm nếu không nói lag tức giận.


_nó cũng khựng người vì cái tính trẻ con của Minh, nó đành chịu thua thôi_biết rồi, biết rồi, băng bó đi rồi nói.


5 cái bóng đã lên chiếc taxi đi mất từ đời nào mà ở trong con hẻm XX này, những bọn đàn em của họ thì nãy giờ đã biết đại ca của bọn chúng và đại ca bên kia là gì của nhau rồi, phải suy đi tính lại làm sao mà vẹn cả đôi đường, không làm cho đại ca mình bực mình là tốt nhất, thế là họ vẫn nhìn nhau đắm đuối, nhìn nhau một cách mãnh liệt rồi khẽ nhít lại…nhít lại và…bắt tay…làm hòa.



( Người ngoài mà nhìn thấy cảnh này chắc ngủm sớm quá, vì thấy 1 lược gần 50 đứa bị bệnh “đau” mới trốn từ chỗ ý ra, vì hồi nãy mới đánh đập nhau ì sèo thì bây giờ lại bắt tay như anh em lâu rồi không gặp, thật là hết nói nổi)


_bọn tao với tụi mày đi bar chơi đi!_thằng đứng đầu nói.


_ok, tụi mày thích thì bọn cũng chìu thôi._thằng bên kia cũng tươi cười đồng ý, cả nhóm khoác tay nhau …đến…quán bar Thiên đường thẳng tiến.


Bệnh viện YY.


_Bác sĩ ơi, cậu ấy có bị làm sao không ạ!_Khi cả nhóm đứng ngoài chờ, chợt thấy bác sĩ bước ra nó đã xông xông chạy lại hỏi tới tấp. (làm gì quan tâm dữ vậy ta).


_cậu nhox không sao, không bị ra máu nhiều vì vết thương nhưng cháu phải cố gắng chăm sóc vết thương cho bạn trai cháu thật cẩn thận nếu không dễ bị để lại sẹo đấy ._ông bác sĩ khoảng 40 tuổi cười hiền lành với nó.


_dạ vâng!_nó cũng bớt lo đi 1 chút nhưng chợt nhớ lại điều ông bác sĩ nói: Minh là bạn trai nó, nó liền xoay người lại định giải thích thì ông ta đã đi tuốt đằng kia rồi, nhưng mà thế cũng tốt nó thật ra cũng chả muốn giải thích làm gì (thích thế cơ à).


_sao cậu không giải thích với ông ta rằng Minh không phải là bạn trai của cậu._Bảo lo lắng hỏi (sợ nó đồng tình với ý kiến của ông bác sĩ đây mà, khì khì).


_Bảo nói đúng đó, sao cậu cứ im lặng mà không nói gì, chẳng lẻ cậu cũng muốn thế à!_Như trêu chọc.


Nó nghe đến câu “chẳng lẻ cậu cũng muốn thế” thì mặt nó bắt đầu hồng hồng lên, nóng ran lên, sợ mấy đứa kia phát giác nó liền cuối gầm mặt xuống thì có cứu tinh nói giúp.


_Làm gì mà tra hỏi ghê thế! Chắc hồi nãy Hân cũng định giải thích nhưng ông bác sĩ đó phi như bay nên không kịp nói ấy mà, phải không Hân?_Hoàng nói xong, rồi xoay đầu sang nó hỏi, cậu cũng đang hồi hộp không biết nó sẽ nói thế nào.


_uk_nó gật đầu cái rụp liền, không 1 lần do dự nào (ngu gì do dự, do dự thì bị tụi nó càng nghi ngờ hơn à).


_cuộc tranh luận kết thúc tại đây, bây giờ chúng ta vào thăm bệnh nhân được chứ._Hoàng hớn hở nói.


Cánh cửa phòng số 302 được mở toạt ra, cái người ta được nhìn thấy đầu tiên đó là 1 con cún con đang trùm mền từ

đầu đến cuối, chui rút trong chăn, chút chút thì lại sột soạt vài tiếng.


Cả bọn thấy lạ liền tiếng tới giường Minh và mở ra:


_Hả!!!!!_cả nhóm suýt cứng họng vì hành động của cái con người trước mặt.


_các cậu vào sao không gõ cửa_miệng vẫn nhai ngồm ngoàm mấy miếng bánh, mắt dính chặt lấy nó (mắt nhìn nó mà hỏi “các cậu” là sao nhể)


_tôi không ngờ đấy, tôi thật không ngờ đấy, thằng bạn giàu sụ của tôi mà lại có cái tính tham ăn nè trời, nhìn đi, nhìn đi _Bảo chỉ lên chỉ xuống từ người Minh đến cái giường bệnh, lắc đầu nói_ thật mất mặt quá đi.


_cậu đói lắm à!_nó nhìn Minh hỏi.


_uhm, đói lắm, sáng giờ có ai cho ăn cái gì đâu_Minh giả bộ nai tơ, xoa xoa cái bụng, iểu sìu nói.


_thế tôi đi mua gì đó cho cậu ăn nhá!_nó cười tươi nói.


_thanks Hân iu, cậu là đáng yêu nhất!_Minh nói vọng ra khi nó đang bước ra đến cửa phòng vài bước.


Nó mỉm cười nhẹ khi được nghe Minh nói với nó bằng giọng trẻ con như thế này, thật càng ngày càng quý mến cậu ấy mà.


Nó đi được 2’ thì Hoàng và Bảo xâm xâm tới chổ Minh ngồi, bóp tay bóp chân ra vẻ mặt dữ tợn.


_ai cho phép cậu nói chuyện bằng cái giọng nhão nhẹt đó với Hân hả_Hoàng sung máu, nắm cổ áo Minh nói.


_cậu nói cho tôi biết giữa cậu và Hân là quan hệ gì?_Bảo gạt tay Hoàng ra, vịnh vai Minh từ tốn hỏi.


_ai cần biết chuyện đó hả? Nhìn là biết hắn ta đang đeo đuổi Hân rồi, vậy cũng hỏi_Lần này là tới Như quát.


_là sự thật sao Minh, mày thích Hân sao, sao mày không nói với tao, mà Hân, Hân đã đồng ý làm bạn gái mày chưa!_Bảo lay lay vai Minh hỏi gắp.


_mày sao thế Bảo, chuyện tao thích Hân tao cũng chỉ mới biết thôi với lại tao cũng muốn giữ bí mật cho riêng mình mà, nhưng dù sao tao cũng xin lỗi mày vì tao không nói cho mày biết sớm, mà bây giờ mày cũng biết rồi đó thôi, tao thích Hân, thế được chưa._Minh cau có nói.


_”Sau mày không nói sớm cơ chứ, nếu mày nói sớm thì tao đã không… “_Bảo suy ngẫm, mà đau cả lòng_thế Hân có đồng ý làm bạn gái mày chưa!_câu nói này mới là câu nói quyết định đây nè, cả Bảo, Hoàng và Như đều trông đợi 1 câu trả lời thật chính đáng thì…

“cốc, cốc, cốc”…

______Quay sang nó nhé______


Nó thì tung tăn, tung tăn trên đường, tay cầm mấy phần ăn nào là vịt quay, cơm sườn cốt lết, cánh gà tẩm mật ong, mì ý, kem ý, đặc biệt là kem vani dâu, loại kem mà Minh thích nhất. Nó không biết cảm giác này là gì, nhưng thật sự bây giờ nó rất vui, rất sảng khoái, nó muốn chạy ngay lên phòng 302 và nhìn thấy khuôn mặt ấy, khuôn mặt baby hằng ngày nó luôn ghét, luôn bực mình. Gần đếncổng bệnh viện rồi, chạy ngay lên thôi.


_Đúng thật là em rồi, anh quả nhiên đoán không sai mà!


Giọng ai mà nghe quen thế nhỉ,mà thôi kệ mình không thích lo chuyện bao đồng, mau mau lên gặp Minh thôi, nó vẫn giữ nụ cười tươi tắn trên môi mà chạy nhảy, đến khi:

_em không nhận ra anh thật rồi sao,…Zenny à._một giọng nói trầm ấm phía sau cất lên làm tay chân nó run lẩy bẩy.


Dù sao tránh thì cũng tránh rồi, trốn chạy thì cũng trốn chạy rồi, bây giờ nó phải kiên cường lên, phải đối mặt thôi, đúng, nó phải đối mặt với sự thật, mặt nó tối sầm, mắt nó đỏ âu như sắp khóc, nó từ từ xoay người lại, nhìn thẳng về người phía đối diện.


Giời ơi! Đang định online lên post, thì đọc một đóng cm dài ngoằng (đa số là hỏi tội), thấy có người đợi tui (post truyện) đến khóc “không ra” nước mắt, có người đòi đâm chém tui tùm lum rồi nào là chữi tui tơi bời nhưng dù sao thì tui cũng có lỗi trước vì đã làm các pạn đợi lâu. Mà tui cũng hứa là “hum nay” nên tui hok thất hứa phải hok. Còn về phần phàn nàn về truyện “dở” thì tui cũng hok biết diễn tả sao lun, nói chung là tui cũng suy nghĩ nát óc rồi, nên ai muốn đọc cũng được hông đọc cũng hông chết ai. Tui chỉ thích nghe mấy lời zui zui tai thui, chứ mấy câu chê trách truyện “dở” thì miễn bàn với tui nhá, vì tui cũng hông để ý đâu, mấy pạn khỏi cm lên chi cho mắc công ha.


Ngồi một hồi lâu sau vẫn chưa thấy nó quay lại, bây giờ là lo lắng thật sự đây, dù họ biết nó không dễ bị “ăn hiếp”, nhưng nãy giờ gần cả tiếng rồi sau vẫn chưa quay lại, chắc gặp chuyện gì chăng? Mặt ai ai trong phòng đều nhăn nhúm lại ngoài Thanh, từ lúc cô vào phòng bệnh thăm Minh đến giờ, mọi người đều im phăng phắt (chứ có ai ưa ai đâu mà nói chuyện), cô cũng không để ý sắc mặt hay hành động của họ cho lắm vì bây giờ cô vẫn đang đứng ngồi không yên vì thiếu vắng anh bạn trai tài hoa của mình (cái nì gọi là gì nhỉ?...à, thiếu hơi “zai” đây mừ.)


Trước cổng bệnh viện YY…


_Zenny! Anh không sứng đáng để gọi cái tên đó đâu, cái loại người sát nhân như anh không bao giờ có quan hệ với tôi! Anh

nghe rõ chưa!_nó quát vào mặt Nam, mắt nó đỏ ao, nổi gân xanh gân đỏ trông phát sợ.


_Sát nhân gì chứ, anh không sứng đáng gì chứ, anh đã giải thích với em rõ rồi mà, cái đó chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm thôi em có biết không? Em phải tin anh chứ, em phải tin vào tình yêu mà anh dành cho em chứ!_Nam lắc mạnh vai nó, bấu chặt lấy vai làm nó đau điến, mặt anh than thở, như đang tuyệt vọng vì nó đã nghi ngờ anh.


_Tin anh sao, tin một con người thủ đoạn như anh sao, còn tình yêu hả! Nó đối với tôi không còn đáng giá một đồng xu cắc bạt nào hết, từ khi tôi thấy được cái ngày đó, lúc đó tôi đã muốn tự tử chết cho xong vì tôi quá ngốc nghếch tôi quá ngu si nên mới tin tưởng anh, tin tưởng một người sảo trá như anh, mà giờ đây..mà giờ đây tôi đã đánh mất anh hai mình, tôi quá... quá. ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
21