Teya Salat
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
00:52 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Cô Ấy Là Của Tôi

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 49777
Tác giả: ???
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 53
.
Minh & Nhi nhìn nhau cười tủm tỉm.
- Hoa ơi, mặt mày bị sao thế.
- Huh? - nó ngưng cười.
Tới lượt những người còn lại cười lăn lộn.
- Sao mặt mọi người lại tèm nhem thế kia?
- ????????????? - chạy đi lại phía gương xem thử.
- Gruuuuuuuuuuuuuuu...Ai làm mặt ta ra thế này hử???
Cả đám lấn tới phía Nhi & Minh đang không nhịn được cười, mặt ai cũng hầm hầm, bẻ ray kêu crắc:
- Tác phầm của 2 người đùng hông?
- Sao chỉ có mặt 2 người là không bị vẽ.
- Bình tĩnh đi mấy bạn ơi. - Nhi xuống nước, mặt đổ mồ hôi lã chã.
- Là cậu ta. - Minh chỉ Nhi, Nhi chỉ Minh, cả 2 đồng thanh.
- Là cậu mà. - Nhi.
- Cậu đúng hơn. - Minh.
- Cậu xúi tôi....
Chưa dứt, Nhi bết mình đã vô tình nhân tội, nó quay qua phía tụi bạn.
- Nhận rồi nhé, cả 2 người.

Nhi đang hì hục chà mặt cho Hải, Tài nhìn mà ghen tị:
- Xíu nữa xong rồi cậu chà cho tôi nhé?
Ngay lập tức Nhi & Minh quay sang nhìn Tài với ánh mắt hình viên đạn. Nhi thì bực bội vì chà 1 mình Hải đã mệt rồi còn... Minh thì không mệt nhưng Nhi phải chà cho Tài nữa thì...
Minh đang chà cho Quỳnh. Quân & Linh tình thương mến thương ngồi chà mặt cho nhau. Hoa thì không cần ai lau phụ.
Minh kéo tay Nhi ra:
- Cậu qua chà cho Quỳnh đi, tôi chà 2 tên này cho.
- Hix...
- Thằng Minh chết bầm, đau quá....
- Rát quá, tên Minh kia, dừng lại...

Khi tất cả đang chuẩn bị đồ đạc về thành phố thì Quỳnh lại phía Nhi, cái buồng chỉ còn 2 đứa, mấy tên kia đang chuẩn bị cơm phụ ngoại, Quỳnh nói:
- Xíu nữa mày đi với tao xíu nhé?
- Đi đâu? Mình sắp về rồi mà.
- Đi chút xíu thôi, 1 h mình mới lên xe mà....
- Này, mình đang đi đâu vậy?
Nhi hỏi Quỳnh khi 2 đứa đã đi được 1 đoạn xa căn nhà của ông ngoại.
Quỳnh khựng lại:
- Mày...có thích Minh không?
Giọng lạnh hơn những gì lạnh nhất, Nhi sững người trước câu hỏi của Quỳnh:
- Sao...mày lại hỏi thế?
- Tại sao à? - nhếch mép.
- ???
- Mày không thích anh Hải thì sao lại quen hả?
Nhi đứng hình, Quỳnh nói nó không thích anh Hải, làm sao Quỳnh biết được chứ:
- Mày nói vậy là sao?
- Hừ, tao biết hết rồi, mày không thích anh Hải, còn thân thiết với Minh của tao, 2 người tối qua bày đặt nắm tay nhau ngủ nữa cơ đấy.
Nhi vô cùng ngạc nhiên, mắt mở to ra tới cỡ không còn banh ra thêm được 1mm nào nữa.
" Chết rồi, Quỳnh thấy rồi sao? "
- Sao không nói gì đi chứ?
- ... - Im lặng.
- Có đúng là mày thích Minh?
Nhi giật mình, nó thích Minh sao??? Không thể nào như thế được:
- Mày đang nói lảm nhảm cái gì thế? Về thôi.

Nhi định đi thì...

CHÁT
Quỳnh vừa cho Nhi 1 bạt tai, Nhi ngước lên nhìn Quỳnh khó hiểu, Quỳnh nói tiếp bằng giọng chanh chua nhất có thể:
- Uổng công tao coi mày là bạn, vậy mà mày lại đối xử với tao như thế đấy.
- Cái gì chứ? - chưa hết ngạc nhiên.
- Mày biết Minh là bạn trai tao mà, sao mày còn như thế hả?
- Như thế?
- Mày giỏi lắm, hết anh Hải rồi bây giờ còn dụ dỗ Minh nữa sao? Mày cũng phải biết là con Hoa cũng thích anh Hải đấy.
- Gì cơ...Hoa thích anh Hải?
- Có mình mày không biết thôi nhỉ? Hay là đang giả vờ đấy? Mày có biết là mày làm khổ bạn bè nhiều lắm không?
Nhi dường như không còn thấy cảm giác đau trên má nữa.
- Tao cấm mày không được đụng đến Minh nữa. Minh là của tao.
Lời khẳng định chắc nịch, Nhi nở một nụ cười, khuôn mặt nó biến sắc...
CHÁT
Nhi tát lại Quỳnh:
- Mày nghĩ tao thích cái tên Minh đấy à? Mày lôi tao ra đây nói mấy lời này là vì hắn đó hả? Vậy thì làm sao đây mày hiểu sai vấn đề rồi, TAO KHÔNG HỀ THÍCH HẮN.
Nhi quay đầu bỏ đi để lại cho Quỳnh là một khuôn mặt không còn giọt máu, cái tát quá đau.
Nhi đi mang theo nó là 1 sự bực tức đến nghẹt thở " Nói mình thích hắn sao? Đánh mình vì hắn sao? Khốn kiếp, con Hoa thích anh Hải làm sao mà mình biết được chứ."
Nhi đứng sững lại:
- Chết tiệt, đây là đâu cơ chứ?
Nó hiểu ra vấn đề là nó đã đi lạc rồi, lần thứ 2 nhỉ, nãy giờ vì quá bực nên nó đi mà không nhìn đường, kết quả là như thế đấy, mình đang đứng ở đâu mà còn không biết thì sao mà về được.
Nó lần mò khắp người, tìm điện thoại:
- Sh!t, lại quên rồi....điên thật mà.
Thế là nó bắt đầu lanng thang tìm lối về, mặt không thể nào không nhăn nhó cho được, nó khẽ thở dài, có lẽ nó đã mất đi 1 người bạn rồi.

Quỳnh lững thững về tới sân, Hoa chạy ra hỏi:
- Này, có biết 10' nữa là xe chạy rồi không? Đi đâu vậy hả?
Minh ngó nghiêng:
- Nhi đâu? Không phải Nhi đi với cậu sao?
- Nhi về thành phố trước rồi.
Sao nó lại có thể trơ trẽn như thế nhỉ? Nói Nhi về thành phố sao?
Hải xông tới:
- Em nói Nhi về thành phố trước rồi là sao?
- Ừ thì...Hồi nãy con bé Hy nó gọi lên nói là nhà nó có chuyện nên nó ra bắt xe về trước rồi.
- Sao không nói cho ai biết chứ? - Minh.
- Thì nó nhắn em nói lại cho mọi người nè.
- Xe mình 1 giờ chạy, sao nó không đợi 1 tí rồi cùng về luôn. - Linh.
- Chắc nó nóng ruột quá đấy mà.
- Mà nhà nó có chuyện gì?
- Không biết.
Hoa chìa điện thoại Nhi trên tay:
- Điện thoại của nó đây mà, con Hy gọi vào đâu.
- Mày ngốc thế, con Hy nó gọi xong con Nhi nó mới đi, chắc vội quá nên quên đấy mà.
- Con Nhi đi không mang theo đồ luôn này.
- Thì mang theo cho nó đi.
Quỳnh diễn cũng hay thật nhỉ? Nói cứ như là mọi việc là sự thật không bằng.

Khi tất cả đã lên xe, xe chạy được khoảng 15' rồi, Minh chợt nheo mày:
"Gọi từ lúc ở nhà mà, có gì thì nói 1 tiếng có bị gì đâu."
Hắn quay qua nhìn Quỳnh đang ngủ trên vai hắn, rồi quay xuống cái ghế đằng sau chỗ Hoa ngồi:
- Hy là ai thế?
- Em Nhi. - Hoa.
- Em sao? Sao tôi không bết cậu ta có em nhỉ?
- Có nói đâu mà biết.
- Cậu...đưa tôi điện thoại của Nhi đi.
- Làm gì?
- Đưa đi.
Minh cầm điện thoại của Nhi trên tay, hỏi Hoa tiếp:
- Cậu ta lưu tên con bé là gì?
- Là Hy chứ là gì? Vậy cũng hỏi.
Minh mở nhật ký cuộc gọi trong máy của Nhi ra, hắn căng hết mắt ra nhìn:
- Chẳng có cuộc gọi nào của Hy cả.
- Cái gì?
Hoa hét lên, Quỳnh tỉnh dậy:
- Cái gì thế?
Hoa giật điện thoại của Nhi trên tay Minh:
- Đúng là chẳng có số nào của con Hy cả, người gọi cuối cùng là anh Hải vào hôm qua,vậy là chẳng có ai gọi cho nó cả.
Mọi người quay sang nhìn Quỳnh, nó giật mình:
- Biết đâu được nó xóa rồi thì sao?
Minh cười nhạt:
- Xóa? Trong lúc vội không thể thông báo cho ai biết như thế mà có thể thảnh thơi ngồi xóa sao?
Hoa & Linh lo lắng:
- Vậy là Nhi vẫn còn ở đó sao?
- LÀm sao đây, xe chạy xa mất rồi.
Minh đứng phắt dậy, hét lớn:
- DỪNG XE...
Hắn chạy 1 mạch về tới nhà ông ngoại, với vận tốc hắn chạy như thế thì đi thi chạy điền kinh chắc cũng giật được giải nhất chứ không chơi. Nhớ hồi nãy hắn la bác tài xế dừng xe làm ổng giật mình xém chút nữa là những hành khách trên xe đã lao xuống ruộng gặm cỏ với đàn trâu rồi.
Hắn chạy xộc vào trong nhà, thở dốc:
- Hộc...hộc...Mệt...mệt quá....
Ông ngoại đang ngồi trên bàn uống nước chè, thấy thế liền ngạc nhiên hỏi:
- Ơ, không phải xe chạy rồi hả?????
- Ngoại...thấy Nhi đâu không?
- Nhi? À, cái con bé tóc dài ấy hả?
Minh gật đầu lia lịa, mồ hôi nhễ nhãi đổ trên trán.
- Chứ không phải mấy đứa đi chung sao?
- Ax...vậy là Nhi không về đây?
- Từ lúc tụi bây đi đến giờ đâu thấy con bé nào về đây đâu chứ.
- Chết tiệt!

Minh chạy thẳng ra ngoài mặc kệ cho cơn mệt đang dày vò mình, hắn tiếp tục chặng đường tìm kiếm Nhi, đầu óc của hắn bây giờ chỉ nghĩ được như thế này " Khốn kiếp, đã không biết đường còn bày đặt lang thang ở đâu rồi, để tôi kiếm được cậu đi, tôi sẽ giết chết cậu. "

Nhi đang vòng quanh ở 1 xứ nào đó không phải là cái xóm ngoại của Tài mà nó đang ở xóm bên cạnh, lang thang 1 hồi tưởng về gần hơn ai dè lại đi xa hơn thế này đấy.

*******

Chợt nó thấy 1 bà cô đi tới, nó chạy lại hỏi:
- Cô ơi, cô có biết nhà ông ngoại của Tài ở trên thành phố không?
- Là ai thế?
- Cô không biết?
Người đàn bà gật đầu rồi bỏ đi, nó ngồi thụp xuống:
- Chết rồi, làm sao đây? Nhi ơi là Nhi...

- LÊ THANH NHI!

1 giọng nói à không giọng hét cất tới, Nhi vẫn ngồi đấy nghe cái giọng rất đỗi quen thuộc:
- Cha mẹ ơi, ngồi 1 lúc xong giờ bị ảo giác luôn này...
- NHI...
- Ôi, sao mà nó giống thật thế nhỉ?
Nó đứng dậy, thấy hình bóng ai từ xa đang chạy tới, nó dụi mắt, nó đang nghĩ ở đây là sa mạc hay sao mà ảo giác lắm thế...
- NÀy, khoai lang...
Nó giật mình, không phải ảo giác, là thật...
Người con trai đó mang theo cả sự mệt nhọc, mồ hôi vẫn lấm tấm không ngưng chạy tới ôm chầm lấy nó:
- Cậu...đi đâu...vậy...hả?
Từng chữ ngắt quãng đủ hiểu hắn mệt như thế nào. Nhi vui mừng định ôm lại hắn nhưng rồi lại tức giận đẩy hắn ra 1 cách thô lỗ:
- Tại ai mà tôi ra như thế này chứ?
- Không lẽ tại tôi?
- Còn phải hỏi.
- Quỳnh.. ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
11