80s toys - Atari. I still have
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:37 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Giang Hồ Tứ Quái

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 5603
Tác giả: Cổ long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 25

Hồi 1 Những nhân vật dị thường

Quách Đại Lộ Không biết chắc lắm đó là biệt hiệu hay tên thật của hắn nhưng bằng vào ba tiếng đó, người ta liên tưởng ngay đến Quan Vân Trường, một nhân vật thời Tam Quốc vốn nổi danh về hành động đường đường chính chính: đi đại lộ, về đại lộ. Con người của Quách Đại Lộ quả rất xứng với cái tên của hắn, hành động và lối xử sự của hắn rất ư là “đại lộ” và do đó, nhiều khi nguời ta cảm thấy hắn... gàn gàn. * * * * * Vương Động Một cái tên rất động nhưng con người của hắn lại... bất động. Cái bất động của hắn khiến có kẻ nghĩ rằng hắn là con người lười biếng nhất thế gian * * * * *. Con người của Quách Đại Lộ thường thường là rất nghèo. Thường thường nghèo, có nghĩa là không lúc nào người ta thấy hắn... dễ thở. Cái nghèo của hắn rất đặc biệt, cái nghèo vô tiền khoáng hậu nhưng đáng lý hắn không phải là kẻ nghèo. Không phải người nghèo là nói bằng một cách khác, chứ đáng lý mà nói thì hắn là con người rất có tiền. Sở dĩ hắn nghèo đến mức như thế là bởi có hai nguyên nhân, một là hắn gàn và hai là hắn lười. Hắn hơn người rất nhiều chuyện. Tỷ như cỡi ngựa, nhất là trị những con ngựa chứng. Thanh kiếm trên tay hắn có thể đâm thủng áo giáp sắt, có thể xuyên thủng một cách thật ngon vào một lớp chướng ngại vừa dày vừa dai như mây bện hoặc bông gòn. Lúc hứng, bằng vào hai tay không, hắn có thể nhảy xuống sông sâu lượm lên một mớ cá ngon để làm bữa nhậu và tự hắn làm bếp lấy. Hắn làm ngon hơn bất cứ một đầu bếp trứ danh nào. Hắn có thể dùng một thanh sắt và một mảnh ván để tạo nên một cây đàn tỷ. Hắn đàn hay mà hát cũng thuộc vào loại cừ nhất. Hắn đã làm rất nhiều chuyện. Thứ nhất là nhận công việc ở tiêu cục để chỉ huy điều động những chuyến hàng đáng giá. Không khi nào hắn làm sơ xẩy vì hắn có tài, có danh. Hắn vốn có rất nhiều ruộng tốt, đáng giá ba trăm lượng một mẩu. Nhưng hắn chỉ bán cao nhất là hơn trăm lượng. Hắn bán để nhậu với bằng hữu và nhiều nhất là để lấy bạc biếu cho những người nghèo. Cuối cùng là hắn không còn được một mẩu để cặm dùi. Hắn làm Phó tổng tiêu đầu của Trung Nguyên tiêu cục. Vị Tổng tiêu đầu là La Chấn Dực, một con người rất nổi danh và cũng rất nể nang Quách Đại Lộ. Hộ tống những chuyến tiêu, thường gặp bọn cướp chặn đường. Quách Đại Lộ thừa sức trừ tuyệt nhưng thường thường là hắn chỉ khuyên để họ cải tà quy chính, hắn chưa dùng đến thanh kiếm lần nào. Thanh kiếm trong vỏ của hắn bắt đầu rỉ sét. Lần cuối cùng hắn hộ tống một chuyến tiêu quan trọng. Giữa đường gặp một đám cướp khá đông. Họ không hùng dũng như người ta tưởng mà giống y như một đám ăn mày. Tự nhiên là Quách Đại Lộ vẫn để thanh kiếm sét nằm y trong vỏ. Hắn khuyên. Và bọn cướp thức tỉnh thật nhanh, chỉ nói vài câu là cả bọn quỳ xuống xin nguyện hoàn lương. Họ không ngớt lời ca tụng công đức giúp cho họ thấy được con đường sáng. Nhưng khi Quách Đại Lộ bảo họ phân tán về xứ sở làm ăn thì bỗng nhiên tất cả đều... nước mắt đầm đìa. Hỏi thì họ trả lời :
- Thưa đại nhân, bây giờ thì chẳng những chúng tôi chết đói mà cả gia đình lớn nhỏ già trẻ của chúng tôi cũng sẽ chết nay mai.. Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Không thể tìm cách buôn bán chút ít để sống qua ngày sao? Đám cướp rộn lên :
- Thưa, có chứ! Chúng tôi đều rất giỏi về buôn bán, chỉ có điều..
- Điều gì?
- Bẩm đại nhân, chúng tôi không có một xu dính túi thì lấy chi mà làm vốn?
- Mỗi người cần bao nhiêu để làm vốn?
- Bẩm đại nhân, không cần nhiều lắm, vì chúng tôi biết làm từ ít đến nhiều, mỗi người chỉ cần khoảng... trăm lượng bạc. Quách Đại Lộ xòe ngửa hai tay :
- Như thế thì đâu phải là chuyện khó? Hắn cho người mở cửa xe. Chuyến tiêu này vốn có một xe bạc. Hắn lấy ra phân phát cho đám cướp. Chúng quỳ xuống dập đầu lạy tạ, hứa sẽ không bao giờ làm những chuyện bất nhân để đáp đền công đức.. * * * * * Tự nhiên là chuyến tiêu đó, Tổng tiêu đầu phải bồi thường số bạc đã mất cho khách và Quách Đại Lộ nói một cách thản nhiên với La Chấn Dực :
- Tổng tiêu đầu cứ yên lòng, tôi sẽ trừ lần vào tiền công mỗi tháng. La Chấn Dực niềm nở :
- Không sao... khỏi phải trừ, nhưng ngay bây giờ xin Phó tổng tiêu đầu cũng khỏi phải làm việc chi cho nhọc. Phó tổng tiêu đầu cứ tự do thong thả... ngao du. Như vậy là Phó tổng tiêu đầu... thất nghiệp. Quách Đại Lộ lang thang mãi và chuyện gì đến phải đến. Hắn đói lả người. Hắn lần mò đến một tòa trang trại khá lớn trong vùng núi. Phú Quý sơn trang. Nền son thiếp vàng rực rỡ. Trộm! Quách Đại Lộ gật đầu. Sao lại không? Bố thí là chuyện nên, cầm tạm của nhà giàu một ít để bố thí cho kẻ đang đói lả lại là chuyện... nhân đạo Hắn chẳng đang đói lả đây sao? Hắn ráng chờ đến trời tối. Đó là giờ thích hợp nhất cho nghề đạo chích. Đúng với hai tiếng “Phú Quý” trong tấm biển Phú Quý sơn trang, tòa trang viện thật là rộng lớn, gần mười gian nhà nối tiếp nhau. Mỗi gian có rất nhiều phòng. Mỗi phòng có thể dọn luôn một lần mười bàn tiệc lớn Thế nhưng mười gian nhà hoàn toàn trống rỗng, trống từ trước tới sau. Luôn cả nhà bếp cũng trống không Trừ một gian, có một chiếc giường khá lớn. Trên giường có một người nằm Người ấy chưa ngủ. Hắn mở mắt thao láo nhưng Quách Đại Lộ đi từ trước ra sau, từ sau tới trước, hắn thấy nhưng không nói một câu nào Quách Đại Lộ không còn dằn được nữa, hắn tiến lại gần chiếc giường định hỏi. Nhưng người nằm trên giường lên tiếng trước :
- Có kiếm được món nào đáng tiền không? Quách Đại Lộ chỉ còn có nước lắc đầu Người ấy nhìn chằm chằm vào cây kiếm mà Quách Đại Lộ đang cầm trên tay và bỗng nói :
- Thanh kiếm đó hình như cũng khá Quách Đại Lộ nói :
- Nó vốn là vật báu đấy chứ! Người ấy nói :
- Có lẽ bán cũng được mấy lượng chứ không ít đâu Quách Đại Lộ thiếu điều nhảy dựng :
- Mấy lượng? Anh không biết giá trị của nó à? Hứ, thật là không biết gì cả, hơn một trăm lượng đấy! Ánh mắt của người ấy hình như có vẻ sáng hơn, hắn nói :
- Giá trị đối với những kẻ cần kia, chứ đối với tiệm cầm đồ thì không có giá đến thế đâu. Nhưng thừa lúc nó chưa rỉ sét, anh có thể đem cầm tạm cũng được vài mươi lượng. Hắn nuốt nước miếng rồi nói tiếp :
- Bên cạnh tiệm cầm đồ có một tiệm bán thịt quay. Được hai mươi lượng thì anh có thể mua ngay hai cho vịt quay, một ít bánh và vài ché rượu.. Hắn nói bằng một cái giọng như sai đày tớ :
- Mua xong nhớ về mau, tôi tuy đói dữ lắm nhưng nếu vịt quay mà lạnh rồi thì ăn cũng mất ngon Mi mắt của Quách Đại Lộ gần như muốn rách ra vì hắn phải mở tròn mắt sau câu nói của người ấy và hắn vụt hỏi :
- Anh là chi ở đây? Người ấy trả lời vắn tôi :
- Chủ nhân. Quách Đại Lộ gặn lại :
- Chủ nhân của Phú Quý sơn trang? Người ấy gật đầu :
- Nhưng anh đừng lấy làm lạ. Kẻ mập còn có lúc ốm tong. Phú quý cũng có khi.. xác xơ. Tôi là trang chủ đời thứ bảy, ai không cho phép tôi... nghèo? Quách Đại Lộ lặng đi một lúc rồi hỏi :
- Anh bảo tôi mang kiếm của tôi đem cầm bán, rồi mua rượu thịt về cho anh? Người ấy cười :
- Kể ra anh cũng thông minh Quách Đại Lộ lại hỏi :
- Anh có biết tôi đến đây để làm gì không? Ngươi ấy nói :
- Tự nhiên là biết chứ sao không? Nếu không trộm thì cũng là ăn cướp Quách Đại Lộ trố mắt :
- Anh đã biết tôi là cường đạo mà lại còn muốn moi của của tôi à? Người ấy cười :
- Anh tuy là cường đạo nhưng tôi lại là một con quỷ đói. Cường đạo mà gặp quỷ đói là kể như... thua. Quách Đại Lộ nhìn sững người ấy và lần hồi hắn thấy con người này cũng hơi.. dễ mến Và hắn cũng bật cười :
- Nếu muốn moi nơi tôi thì ít nhất anh cũng phải tự mình mang thanh kiếm đi cầm bán rồi mua rượu thịt đem về cùng chén với nhau mới phải chứ? Người ấy nói một cách thản nhiên :
- Làm người tốt thì phải làm cho đến nơi đến chốn, tôi thấy anh đi là phải. Quách Đại Lộ hỏi :
- Còn anh? Anh lười đến mức không cục cựa được nữa à? Người ấy thở ra :
- Anh nghĩ xem, là một trang chủ của Phú Quý sơn trang, nếu tôi không lười thì làm sao lại nghèo đến mức này? Quách Đại Lộ sững sờ lần thứ ba. Hắn thật không ngờ trên đời lại còn có người lười như thế ấy.. * * * * * Quả thật, Quách Đại Lộ vẫn phải mang kiếm đi cầm Một con vịt quay thật mập, một ché rượu thật đầy. Và khi một cái đùi vịt, một chén rượu chạy vào bụng rồi thì con người ấy mới chịu ngồi lên. Hắn uốn mình và nói :
- Tôi ăn của anh nhưng chưa biết tên anh! Quách Đại Lộ nói :
- Tôi tên Quách Đại Lộ! Người ấy gật gù :
- Đúng là danh phù kỳ thực. Đại Lộ! Một con đường rộng rãi. Quách Đại Lộ hỏi :
- Còn anh? Người ấy nói :
- Tôi tên Vương Động Quách Đại Lộ làm thinh một lúc rồi chợt bật cười :
- Tôi nghĩ anh nên thêm một chữ: “Vương Bất Động” thì mới đúng với con người. Kể cũng lạ. Chỉ có người chết mới là bất động. Vương Động tuy không phải là người chết nhưng so ra thì hắn cũng không hơn gì mấy. Không gặp lúc cần thiết quá thì nhất định là hắn không bao giờ động đậy. Có một cái hủ dầu mỡ gì đó ở trước mặt xiêu xiêu muốn ngã thì bất cứ ai cũng phải đưa tay ra mà đỡ nhưng với Vương Động thì không. Nếu thình lình từ trên trời rơi xuống một nén vàng, bất cứ ai cũng phải đưa tay nhặt lấy, rồi sau đó dùng vào việc chi thì lúc đó hẳn hay, nhưng với Vương Động thì nhất định là cũng... bất động. Thậm chí trên đời có một người con gái đẹp nhất, thoát y ngay trước mặt, thì nếu trong chỗ vắng vẻ chưa chắc một nhà sư không động, bất quá thì cũng phải quay mặt đi nơi khác. Nhưng riêng với Vương Động thì nhất định là hắn nằm yên. Hắn không động mà cũng làm biếng quay đi hướng khác. Nhưng khi động thì hắn động rất nhanh. Nhanh đến mức kinh người. Có một bận, chỉ trong vòng nháy mắt, hắn đã lộn mèo đến ba trăm tám mươi hai lần. Mục đích chỉ vì muốn cho một đứa bé cười một tiếng khi mẹ nó vừa mới chết. Vì sợ nó khóc là bệnh tật của nó sẽ tái phát không còn cứu được nữa. Có một lần, trong vòng hai ngày hai đêm, hắn đi luôn đến hai ngàn bốn trăm năm mươi dặm vì muốn đến nhìn mặt người bạn lần cuối trong đời. Có một dạo, trong vòng ba ngày ba đêm, hắn san bằng cả ba tòa sơn trại, giao đấu với hai trăm bảy mươi bốn người, giết mất một trăm lẻ ba tên, vì bọn cường đạo này giết chết người của Triệu gia thôn, bắt mất ba người con gái. Triệu chủ nhân và ba người con gái của ông thật ra thì Vương Động chưa quen biết bao giờ. Nếu có người có thái độ khinh rẻ hắn, thậm chi nhổ nước bọt vào mặt hắn thì hắn cũng không động đậy, nhưng với chuyện của người khác thì hãy coi chừng. Bây giờ thì hắn và Quách Đại Lộ đã thành bằng hữu. Cả hai người mà ở chung với nhau thì có lẽ trên đời này sẽ không ai dám vỗ ngực xưng là mình nghèo hơn họ. Vì họ là hai người có điều kiện chiếm cái danh hiệu đệ nhất về khoản nghèo. * * * * * Có những con người như Quách Đại Lộ và Vương Động, có những con người mà hành động không ai hiểu nổi như thế, lại có thêm một con người nữa cũng không kém phần lạ lùng. Hắn là Yến Thất. Họ gặp nhau trong trường hợp cũng lạ lùng. Quách Đại Lộ ở với Vương Động được một lúc khá lâu. Vương Động chẳng có gì thay đổi. Hắn là con người hưởng thụ. Nằm cũng ăn, ngủ cũng ăn. Khi ăn đến giai đoạn thích thú thì hắn ngồi dậy để tiếp tục... ăn. Khi ăn no nê thì hắn lại nằm bật xuống đánh một giấc thẳng cẳng. Vì lẽ đó, chiếc giường của hắn gần như là nhà bếp. Bất cừ mò tay nơi đâu cũng có thể thấy dầu mỡ, một vài miếng thịt, một vài khúc xương thừa. Quách Đại Lộ tuy không phải là con người ở sạch gì cho lắm nhưng hắn không khi nào dám ngồi lên chiếc giường của Vương Động. Như vậy là Vương Động độc chiếm chiếc giường. Hắn dùng nó làm khách thính, hoa viên và tự nhiên là luôn cả nhà bếp và phòng ngủ. Cái hay nhất là hắn có thể nằm ngửa uống rượu. Hắn kê bầu vào miệng ọc ọc một hơi cạn sạch, không một giọt rơi rớt ra ngoài. Đối với kiểu uống rượu đó, Quách Đại Lộ phục lăn hắn, muốn học lắm nhưng lại hơi do dự, hắn hỏi :
- Nằm như thế uống rượu hoài được à? Vương Động đáp :
- Tự nhiên! Quách Đại Lộ hỏi :
- Có thể phun ra đằng mũi được không? Vương Động nói :
- Tuyệt không thể được. Cho dù có treo dộng đầu cũng không thể phun ra đằng mũi. Quách Đại Lộ nhướng mắt :
- Tại sao anh biết như thế? Vương Động nói :
- Tôi đã thử rồi. Quách Đại Lộ phì cười :
- Đến bữa ăn mà anh còn làm biếng không chịu ngồi lên, thế làm sao lại có chuyện tập treo dộng đầu như thế? Vương Động thản nhiên :
- Không tin thì anh hãy thử xem. Chính vì lẽ đó mà Quách Đại Lộ mới tự treo dộng đầu xuống đất để uống rượu. Hắn thấy Yến Thất trong trường hợp đó. Nghĩa là đầu tiên hắn thấy hai chân của Yến Thất. * * * * * Cũng như những kẻ khác, hai chân Yến Thất cũng không có gì đặc biệt. Nhưng đôi giày của hắn thì vô cùng đặc biệt. Hắn mang đôi giày da trâu, thứ trâu con.. Kỷ thuật đóng giày thật khéo, bên trên còn có thêu hoa. Đôi giày của hắn có lẽ không thua gì đôi giày nổi tiếng là đẹp nhất của Hồi Quốc Vương vùng tái ngoại. Nhưng cái đó cũng không đáng gọi là đặc biệt. Cái đặc biệt làm cho Quách Đại Lộ ngạc nhiên là đôi giày của Yến Thất không có đế. Những cái gì thiếu cũng có thể không sao nhưng một đôi giày mà không có đế thì trông chướng mắt vô cùng. Y phục của hắn khá là đẹp, thêm vào đó lại rất vừa vặn. Thợ may này nhất định là khéo tay. Đó là do dáng cách mà ước lượng, chứ thật ra bây giờ áo của Yến Thất đã rách tả tơi, không còn một chỗ nào có thể gọi là toàn vẹn. Chỉ có chiếc nón của hắn là còn tương đối tươm tất. Vóc người của hắn không cao nhưng đôi chân thì khá dài. Mặt hắn khá đẹp, đẹp gần giống như mỹ nhân. Con mắt hắn tròn xoe, đen láy. Cái miệng của hắn nhỏ và có vành môi đỏ vòng cung. Nhất định cái miệng ấy khi cười đẹp lắm. Chỉ có gương mặt của hắn thì lạnh băng. Áo quần của hắn vốn là màu vàng nhạt nhưng bây giờ thì đã trở thành màu đỏ, không phải màu đất đỏ mà là màu của máu. Hai người đang uống rượu, đang hứng thú về cái kiểu uống rượu của mình thì đột nhiên thấy một con người như thế xuất hiện, tự nhiên phải giật mình, ít ra cũng ngạc nhiên. Nhưng Quách Đại Lộ và Vương Động thì đang bận, một đang ngủ còn một thì đang treo dộng đầu xuống đất uống rượu như một... thằng điên. Nếu xô cửa bước vào nhà lạ nà thấy chuyện dị thường như thế thì nhất định người khách sẽ trố mắt sững sờ. Nhưng con người ấy lại không thấy lạ kỳ. Dường như theo hắn thì treo dộng đầu uống rượu như thế là thường. Con người dửng dưng trước cái kiểu uống rượu của Quách Đại Lộ là Yến Thất. Đã không cảm thấy lạ lùng mà khi thấy Quách Đại Lộ treo ngược đôi chân trên xà nhà, Yến Thất cũng quăng mình móc ngược đôi chân lên trên ấy. Hắn móc ngược đôi chân vì hình như hắn thấy chỉ có như thế mới đủ tư cách nói chuyện với Quách Đại Lộ. Thế nhưng hắn không nói một tiếng nào. Quách Đại Lộ chợt cảm thấy con người này hình như cũng là tay chịu những cái... dị thường. Hắn bỗng có cảm tình với con người này. Yến Thất cũng nháy nhó y như hắn. Cuối cùng, Quách Đại Lộ lên tiếng trước. Hắn cảm thấy mình là chủ nhà, mặc dù đây là nhà của Vương Động nhưng hắn thấy có bổn phận lên tiếng ...


Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
1