Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:24 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp - Cát Bụi Giang Hồ

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 6458
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 22
.

Đào Liễu nói:

- Không có, cái tủ trống trơn.

Thư Hương nhướng mắt:

- Chính tay ta bỏ vô khóa lại mà ?

Đào Liễu nói:

- Vậy mà bây giờ không có. Tôi mới mở coi đây nè.

Thư Hương lật đật đi vào.

Quả nhiên, cái tủ trống không.

Vậy thì cái gói ở đâu ? Không lẽ mọc cánh bay đi ? Không ...

Đào Liễu vừa thở vừa chỉ chỉ:

  Quần Xà Lỏn 35 Hồi 2

- Cái tủ sát tường có ba mặt và trên nóc trống trơn ...

Cô ta dậm chân nói luôn một hơi:

- Nhất định lão họ Triệu đã lên lấy dông rồi, tôi đã nói mà không chịu nghe ...

Thư Hương mím miệng chạy nhanh ra sân.

Nhà nào cũng đã ngồi vào mâm cơm, chỉ còn mấy gã đại hán còn đang tập luyện,

có người đang xách nước ngoài giếng trước sân.

Thư Hương bước ra hỏi:

- Triệu đại ca đâu ? Các vị có biết đâu không ?

Gã đại hán ngẩng mặt lên:

- Triệu đại ca là ai ? Chúng tôi ở đây không biết người đó.

Thư Hương chỉ tay vào nhà:

- Cái vị ở trong nhà đó mà, chòm xóm với chư vị mà ? Các vị không biết sao ?

Gã đại hắn lắc đầu:

- Gian nhà đó bỏ trống đã mấy tháng rồi đâu có ai ở. Hồi sáng sớm này mới có

người đến thuê và trả có nửa tháng tiền phòng. Chúng tôi chưa biết tên lão là gì.

Thư Hương sửng sốt . Đào Liễu ngẩn ngơ.

Chợt phía trong có người hỏi:

- Ai hỏi Triệu đại ca đó ?

Người đó đi ra và tay hãy còn cầm cây roi, hình như đang luyện võ.

Thư Hương bước lại hỏi:

- Tôi hỏi thăm đây, chẳng hay lão huynh có biết Triệu đại ca chăng ?

Người ấy gật đầu:

- Biết chớ, người trong thành này, bất cứ ai có làm ăn bên ngoài đều biết cả.

Thư Hương mừng quá nói:

- Nhờ lão huynh giúp giùm nghe, làm ơn đưa tôi đi gặp Triệu đại ca một chút.

Người ấy nhìn Thư Hương và Đào Liễu từ đầu đến chân:

- Các ngươi là ...

Thư Hương rước nói:

- Chúng tôi đều là bằng hữu của Triệu đại ca.

Người ấy cười cười:

- Đã là bằng hữu của Triệu đại ca, thì cần gì phải nói chuyện ân nghĩa, tôi sẵn xe

kìa, lên tôi đưa đi.

  Quần Xà Lỏn 36 Hồi 2

Chếch qua một khuôn sân, có cỗ xe đang đậu, người đánh xe nói:

- Triệu đại ca đang uống rượu với một bằng hữu, tôi vì bận việc nên bỏ về đây.

Cỗ xe chạy khá nhanh, người đánh xe quả là tay lão luyện, chỉ quanh quanh một

lúc là dừng lại trước một gian nhà cũ kỷ ...

- o O o -

  Quần Xà Lỏn 37 Hồi 3

Hồi 3

Triệu Đại Ca Râu Quắn

Cỗ xe vừa dừng lại thì Thư Hương đã nhảy xuống và tên phu xe chỉ vào nhà:

- Trong đó. Triệu đại ca đang tiếp người bạn trong đó, phải không bận thì

dễ đi được không ...

Không đợi người đánh xe nói dứt, Thư Hương chỉ gật đầu rồi lao thẳng vào cửa,

nàng sợ không kịp túm tên đại bịp ...

Gian nhà cũ kỷ, trong nhà bày biện sơ sài nhưng quả có người đang uống rượu.

Thư Hương giận lắm, nàng quyết xáng trước hắn năm ba tát cho đích đáng rồi có

gì sẽ nói chuyện sau.

Hai người uống rượu trong nhà, một người da mặt vàng bệt như sốt rét kinh niên,

một người cao lớn râu quắn.

Thư Hương hỏi lớn:

- Triệu đại ca ở đâu ?

Người mặt vàng hỏi:

- Các hạ tìm Triệu đại ca có chuyện chi ?

Thư Hương nói:

- Tự nhiên là có chuyện, chuyện rất cần.

Người mặt vàng nâng chén lên uống một hớp rồi đặt nhẹ chén xuống bàn, không

nói.

Gã đại hán râu quắn nhìn trân trân vào mặt Thư Hương:

- Nói đi, có chuyện gì nói đi. Ta là Triệu Hùng, Triệu đại ca đây.

Thư Hương sửng sốt:

- Cái gì ? Ông là Triệu đại ca ? Tôi đâu có tìm ông ?

Gã đại hán râu quắn cười:

- Đùa chi mà lạ vậy ? Toàn thành này chỉ có một Triệu Hùng, chỉ có một người

bạn bè gọi là Triệu đại ca, chớ làm gì có đến hai người ?

Thư Hương xanh mặt.

Không lẽ cái tên áo xanh đeo kiếm gạt nàng cũng là Triệu đại ca giả mạo ?

Tên đại hán râu quắn uống một hớp rượu rồi lại nhìn Thư Hương, nhìn Đào Liễu ...

  Quần Xà Lỏn 38 Hồi 3

Thình lình, hắn đập tay xuống bàn cười ha hả:

- Thôi, bị rồi, bị gạt rồi phải không ? Bị người tự xưng là “Triệu đại ca” phải

không ? Có phải cái tên mặc áo xanh đeo kiếm không ?

Thư Hương gật đầu:

- Đúng rồi, hắn đó.

Gã râu quắn lại cười, hắn ôm bụng cười, cười sặc cả rượu ra:

- Hắn mà là Triệu đại ca ? Trời đất, hắn là Trần đại ... bịp. Hắn chỉ có một bộ

quần áo đó thôi, nhưng cái nghề bịp của hắn thì nhiều lắm. Hắn có cái tên khá đẹp,

tên Trần Đại Nhã, nhưng vì hắn chỉ chuyên sống bằng nghề bịp thiên hạ, nên người ta

đã đồng lòng sửa khai sanh hắn ra Trần đại ... bịp, chắc nhị vị bị hắn bịp rồi phải

không ?

Thư Hương nghiến răng:

- Chẳng hay nhị vị có thể giúp cho tôi tìm được hắn chăng ?

Triệu Hùng râu quắn đáp:

- Cái con người đó gian ngoan lắm, nhất là bây giờ thì hắn trốn kỹ rồi, muốn tìm

được hắn chắc cũng phải mất mấy ngày.

Hắn vụt cười và hỏi:

- Hành lý của nhị vị đã bị lấy cả rồi phải không ?

Thư Hương gật gật đầu.

Thư Hương lại hỏi:

- Nhị vị lần thứ nhất đến đây phải không ?

Thư Hương lại gật đầu, chuyến này thì nàng không thể còn nói dóc nổi nữa.

Triệu Hùng nói:

- Cũng không sao, đối với kẻ lỡ đường, không phải nghĩa hiệp nghĩa hiếc gì cả,

nhưng lòng trắc ẩn của con người, tôi có thể chỉ cho nhị vị một chỗ an toàn tạm ở đở

trong vòng năm sáu ngày, sẽ cố giúp cho tìm tên Trần đại bịp.

Thư Hương đỏ mặt, có lẽ nàng thẹn vì mình bị bịp:

- Như thế ... thế sao cho phải ... Phiền Triệu ... đại ca quá.

Triệu Hùng lắc đầu:

- Không, bạn hay không bạn cũng thế, người tốt không thể làm ngơ đối với người

hoạn nạn, tôi không định làm ơn để kết bằng hữu gì cả. Tôi chỉ làm cái chuyện mà bất

cứ ai không xấu cũng đều làm thế thôi.

  Quần Xà Lỏn 39 Hồi 3

À, cái con người này tướng mạo xem có vẻ thô lổ, ăn nói có vẻ không tỏ ra khí

phách hào hiệp gì cả, nhưng đối với Thư Hương bây giờ, nàng nghe thấy cả một sự thật

tình.

Giá như lúc nàng chưa bị lừa, thì có lẽ nàng sẽ không coi vào đâu cả, nhưng bây

giờ thì nàng đã ngán cái lối nói chữ nghĩa của tên Trần đại bịp quá rồi, nàng thấy con

người gã Triệu “râu quắn” này mà còn dễ tin hơn.

Thư Hương hết sức cảm kích, tuy đã “ê” quá rồi, nhưng vẫn nhớ phận “tu mi” của

mình, nên nàng lại cũng khệnh khạng vung tay:

- Đã thế, tiểu đệ cung kính bất như tòng mạng.

Triệu Hùng nhìn hai người chăm chăm và vụt bật cười quay qua nói với gã mặt

vàng:

- Tôi thấy tốt hơn hết là nên đưa nhị vị đây đến ở tạm với Vương đại nương, vì họ

cùng là đàn bà, ở với nhau cho tiện.

Thư Hương sửng sốt:

- Cùng là đàn bà ? Sao vậy ? Chúng tôi ... chúng tôi ...

Triệu Hùng cười:

- Chẳng lẽ nhị vị không phải là đàn bà ?

Thư Hương đỏ mặt, nàng liếc vào mặt Đào Liễu ...

Đào Liễu thở ra quay sang chỗ khác.

Thư Hương đành phải gượng cười:

- Thật không ngờ chư vị tinh mắt quá ...

Triệu Hùng đáp:

- Không phải chúng tôi tinh mắt ...

Hắn cười cười và nín luôn.

Thư Hương hỏi dồn:

- Không phải tinh mắt ? Chớ chẳng lẽ chúng tôi cải trang không giống ?

Triệu Hùng cười sặc sụa:

- Nói thật tình nghe, cải nam trang như nhị vị, nếu có người nào nhìn không ra là

con gái thì nhất định người đó đã ... mù.

Thư Hương cau mặt khá lâu rồi nói lầm bầm:

- Như vậy không lẽ cái gã họ Trần cũng đã biết chúng tôi là gái ?

Triệu Hùng đáp:

- Bởi hắn chưa mù.

  Quần Xà Lỏn 40 Hồi 3

Thư Hương lại đứng sững một hồi rồi nàng lột chiếc khăn thư sinh quăng xuống

đất hầm hừ:

- Gái thì gái, nhưng sớm muộn gì rồi tôi cũng sẽ cho gã họ Trần biết con gái

không phải hạng để cho hắn dễ dàng lừa.

o0o

Như vậy là vị Đào tiểu thơ lại trở về y lốt gái.

Nhưng khi trở lại nguyên hình, cô con gái cưng yêu của Đào gia trang lại gặp

thêm nhiều bài học mới, trước hết là nàng gặp Vương đại nương ...

o0o

Vương đại nương cũng là đàn bà.

Đàn bà cũng có nhiều thứ, Vương đại nương có lẽ thuộc loại rất là đặc biệt.

Nói “rất” có nghĩa là cái đặc biệt của bà ta không ai có thể tưởng tượng ra.

Nhà của Vương đại nương ở trong một ngõ hẻm rất yên tĩnh.

Ngõ hẻm tạo thành bởi hai giải tường rào hai bên cao khuất bóng mặt trời, bên

trong cửa có một cây vú sữa tàng che mát tới bên ngoài.

Bây giờ thì đang đúng ngọ, hai cánh cửa ngoài sơn màu đỏ vẫn còn đóng kín, bên

trong không nghe một tiếng động.

Chỉ cần nhìn hai cánh cửa bên ngoài, cửa cao, màu sáng, không chút bụi, ai cũng

có thể biết ngay nhà này thuộc hạng sang.

Thư Hương có vẻ mừng, nàng hỏi Triệu Hùng:

- Triệu đại ca có chắc Vương đại nương chấp nhận cho chúng tôi tạm ngụ hay

chăng ?

Triệu Hùng gật gật đầu:

- Cô nương yên lòng. Vương đại nương là một người bạn tốt của tôi.

Thư Hương hỏi:

- Bà ... bà ta như thế nào ?

Triệu Hùng đáp:

- Bà ta là một con người rất tốt, chỉ có điều tính tình có chỗ khác người một chút.

  Quần Xà Lỏn 41 Hồi 3

Thư Hương hỏi:

- Sao gọi là khác ?

Triệu Hùng đáp:

- Bà ta rất thích người khác nghe lời mình, chỉ cần nghe lời chỉ dạy của bà ta thì

muốn gì được nấy, còn hơn là ở tại nhà mình nữa. Nhưng nếu ai làm trái ý bà ta thì ...

thì sẽ có nhiều hậu quả không được đẹp.

Hắn nói câu đó với bộ mặt có phần nghiêm trọng, hình như có ẩn ý dọa chừng.

Nhưng Thư Hương thì vẫn cười như không:

- Kể ra thì cũng không đáng gọi là khác người, chính tôi, tôi cũng không thích ai

trái ý tôi cả.

Triệu Hùng cũng cười:

- Như thế thì tốt biết bao nhiêu, như vậy thì hai người sẽ ... ý hợp tâm đầu lắm

lắm.

Hắn bước lại gõ cửa và nói với Thư Hương:

- Để tôi vào trước nói một tiếng, nhị vị hãy đợi ngoài này.

Đứng ngoài đợi có tánh cách chầu hầu như thế, đối với khách thật là khó chịu,

bằng vào tánh tình của vị Đào tiểu thơ, cung cách đó chính là sự hối nhục hơn nữa, thế

nhưng Thư Hương vẫn ẩn nhẫn cười cười.

Chính thái độ đó đã làm cho Đào Liễu ngạc nhiên.

Mới ra khỏi cửa nhà có một ngày mà vị tiểu thơ khó tánh thay đổi nhu hòa như

thế hay sao ?

Đúng là một phép mầu.

Phải qua một lúc thật lâu, bên trong bỗng có người lên tiếng:

- Bét mắt là đã đến, cũng không chịu chờ đến tối nữa sao ?

Trời đất, gần quá ngọ rồi mà “bét mắt” ?

Mà cái gì lại phải chờ đến tối ?

Thật cung cách nhà giàu có khác.

Triệu Hùng cười cười:

- Ta đây mà, Triệu đại ca đây mà.

Bây giờ thì hai cánh cửa mới chịu rung rinh, nhưng cũng mở một chút thôi, từ

trong đó ló ra một cái đầu tóc rối như bùi nhùi, một người ngủ mới thức dậy.

Đó là một cô gái còn nhỏ tuổi ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
4