Old school Easter eggs.
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
20:00 24/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Thất Tuyệt Ma Kiếm

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 6796
Tác giả: Ngọa Long Sinh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 27
. Quan Tây xoay tay lại khẽ vẫy ra hiệu cho Quan Trung dẹp lửa giận rồi nói tiếp:
- Tại hạ xem chừng các hạ chịu lời sai khiến của ai cố ý đến đây ngăn cản đường lối của anh em tại hạ. Kim Xí Bằng muốn giải thích nhưng cảm thấy khó nói và cũng không có cách nào giải thích cho rõ ràng được.

Gã liền lớn tiếng hỏi lại:
- Nếu đúng như vậy thì sao? Quan Tây nói xen vào:
- Ðã dính vào bọn người này thì còn nói gì đến chuyện đạo nghĩa giang hồ nữa? Phải nghiêm hình khảo vấn gã mới phun ra hết. Quan Tây khẻ bảo Quan Trung:
- Trong khu rừng rậm kia, chẳng lẽ không có người mai phục. Hiền đệ đã thấy gã ngơ ngác, sao còn vội vã xung đột với gã? Quan Trung đáp:
- Hừ! Ðại ca có vẻ trì trọng lắm. Dù trong rừng đó có mai phục thì chúng ta đã sợ cóc gì? Quân Trung Phụng ngồi trong xe thấy anh em họ Quan tiếng to tiếng nhỏ bàn luận với nhau chưa có triệu chứng gì sắp động thủ, trong lòng rất lấy làm kỳ, nàng tự hỏi:
- Chẳng lẻ gã kia cũng là đồng bọn với chúng? Nàng còn đang ngẫm nghĩ thì đột nhiên có tiếng gậy trúc chống lộc cốc vọng lại.

Một người đui mắt tay trái cầm liễn Báo Quân Tri tay phải chống gậy trúc từ từ đi tới. Dường như người đui mắt đã cảm giác thấy trước mặt phát sinh biến cố nên lão bước chậm lại rồi đứng tựa vào gốc cây, tựa hồ chờ cho vụ rắc rối được giải quyết xong mới tiếp tục thượng lộ. Quân Trung Phụng bụng bảo dạ:
- Người cặp mắt thông manh kia sao lại tới đây vào đúng lúc này? Ðao kiếm không có mắt. Nếu hai bên xảy ra cuộc động thủ y khó lòng khỏi bị vạ lây. Ta phải nghĩ xem có cách gì thông tri cho y để y bỏ đi là hơn. Bụng nàng nghĩ vậy, mắt nàng chăm chú nhìn người mù, thì trừ cách mình xuống xe để dắt lão đi nơi khác, không còn biện pháp nào nữa. Bỗng nàng thấy người mù máy môi, tự nói để mình nghe:
- Ta đã biết rồi. Hiền lành thì được tử tế mà tàn ác tất bị tai ương. Lẽ trời rõ rệt, báo ứng không... Y chưa dứt lời thì có tiếng quát lớn:
- Lão đui mắt này muốn chết hay sao mà đứng đây? Tiếng quát ngắt lời của người mù chưa nói hết. Quân Trung Phụng đảo mắt nhìn ra thấy một đại hán trung niên dẫn bốn tên võ trang cầm đao từ trong rừng quanh ra không biết tự lúc nào. Dường như bọn này muốn nhảy xổ lại cỗ xe. Nàng lại ngó qua người mù thì y đã chuyển mình ra đứng giữa đường ngăn cản lối đi. Ðây là vụ diễn biến trong chớp mắt. Nếu người không lưu tâm thì không nhìn thấy được. Người mù thủng thẳng đáp:
- Người ta không chết được vì ngũ hành giải cứu. Các vị mắt mở thao láo mà mạng sống chưa chắc đã dài bằng ta. Câu nói của y có vẻ huyền diệu và có ẩn ý trỏ vào ai rồi. Lúc này hai gã thiếu niên canh giữ ở phía trước xe cũng đã phát giác.

Ðột nhiên chúng đứng lên song song nhảy vọt về phía sau xe cản đường. Hiển nhiên hai gã dụng tâm ngăn cản bọn người ở phía sau. Chỉ trong giây lát cục diện trở nên hỗn loạn. Quân Trung Phụng đã cảm giác thấy Quan Thị Song Ðao có mưu đồ chuyện khác. Nhưng bọn người này có dụng tâm gì thì nàng hoang mang không sao hiểu được. Hữu đao Quan Trung quay lại nhìn tình hình phía sau rồi khẻ bảo Quan Tây:
- Lão đại! Ðộng thủ đi! Hắn vung tay phải một cái. AÙnh hàn quang lấp lóe. Hắn cầm đao chém thẳng tới sau lưng Kim Xí Bằng nhanh như điện chớp. Kim Xí Bằng cầm ngang cây lượng ngân côn che kín môn hộ để chống lại chiêu đao của Quan Trung. Ngờ đâu Quan Trung biến chiêu rất mau lẹ. Hắn co tay hữu thâu đơn đao về. Tiếp theo hắn chém hai đao như gió. Kim Xí Bằng một chiêu chưa biến thế mà Quan Trung đã chém liền ba đao, bức bách đối phương làm cho chân tay luống cuống phải lùi lại bốn năm thước. Quan Thị Song Ðao, tả hữu liên công thanh danh chấn động. Thực ra đao pháp của hai người đã cao thâm lắm, có điều hai người hợp lực thì uy thế càng mãnh liệt hơn. Hữu đao Quan Trung bức bách Kim Xí Bằng phải lùi lại cười ha hả nói:
- Công phu của ngươi hèn kém như vậy mà dám trêu gan người ta thì lạ thiệt! Ta coi chừng ngươi không muốn sống nữa rồi! Kim Xí Bằng thực ra đã bị đao pháp của Quan Trung làm cho khiếp vía. Hăn không dám tái chiến.

Nhưng Quan Trung nói vậy gã nổi lòng phẫn khích, liền quát lên một tiếng rồi vung lượng ngân côn đánh tới.

Lần này gã đã chuẩn bị, cây côn rít lên veo véo, bổ ngang đâm dọc cực kỳ uy mảnh. Lượng ngân côn là một thứ binh khí trầm trọng, mỗi chiêu thi triển nặng tới ngàn cân. Quan Trung trong lúc nhất thời không thể nào ứng phó được, chỉ thi triển thuật khinh thân né tránh thế công của Kim Xí Bằng. Hắn chờ cho 24 chiêu côn thi triển hết, chiêu số chậm dần lại, mới ra tay phản kích. Hắn chém veo véo luôn ba đao, bức bách Kim Xí Bằng phải bỏ côn mà lùi. Ðao pháp của Quan Trung rất thần tốc nhằm hai cổ tay Kim Xí Bằng chém tới. Nếu gã không bỏ côn rút lui thì hai cổ tay tất bị chém đứt. Quan Trung vẫn không nới tay, nhảy xổ lại chém luôn hai đao, bắt buộc Kim Xí Bằng phải xoay mình hai lần. Quan Tây khẻ bảo hắn:
- Huynh đệ! Chớ có hại người! Quan Trung đao pháp ghê gớm dồn Kim Xí Bằng dưới làn ánh đao vun vút. Hắn đang định chém đứt tay phải gã, bỗng nghe Quan Tây bảo vậy, hắn liền xoay tay hữu cho thế đao chầm chậm lại rồi đập đánh chát một tiếng vào khuỷu tay Kim Xí Bằng. Tiếp theo hắn phóng cước đá vào mông gã. Kim Xí Bằng thân thể cao lớn bị cái đá lộn đi hai vòng rơi huỵch xuống đất. Quân Trung Phụng thấy Quan Trung đao pháp cao cường, nàng không khỏi động tâm bụng bảo dạ:
- Quan Tây là huynh trưởng của Quan Trung thì võ công y nhất định còn cao hơn. Mình muốn trả thù cho song thân ít ra phải luyện đao pháp ngang với họ Quan mới được. Tên đại hán đứng phía sau Kim Xí Bằng thấy Quan Trung mới động thủ mấy chiêu đã bại Kim Xí Bằng thì biết là gặp phải tay đáo để. Trong lúc thảng thốt gã không biết có nên viện trợ hay không, cứ đứng thộn mặt ra, chân tay luống cuống. Cặp mắt Quan Trung lấp loáng đảo nhìn mấy người kia nói:
- Các ngươi còn chưa khiêng thủ lãnh chạy đi, để ta nổi giận thì đừng hòng được một tên nào sống sót. Mấy đại hán đưa mắt nhìn nhau rồi khiêng Kim Xí Bằng chạy đi như bay. Giữa lúc Quan Trung động thủ công kích Kim Xí Bằng thì đồng thời hai gã thiếu niên cũng đánh cho năm người mặt sau phải lạc lóng. Hai gã thiếu niên không trì trọng như Quan Tây, Quan Trung. Chúng liên thủ vung đao tấn công rất rát. Không đầy sáu, bảy hiệp, cả năm gã đại hán đều bị thương ôm đầu trốn chạy. Quân Trung Phụng thấy hai gã thiếu niên đối phó với cường địch thủ đoạn càng tinh lợi hơn, bất giác trong lòng sinh ra ngưỡng mộ võ công của Quan Thị Song Ðao. Bây giờ cường địch đã lui, người mù lúc trước đứng tựa gốc cây dường như đã nhân lúc hỗn loạn bỏ đi rồi, không thấy tâm tích đâu nữa. Anh em họ Quan song song chạy về trước xe. Quân Trung Phụng ca ngợi:
- Hai vị lão tiền bối võ công cao cường, đao pháp tinh diệu, khiến cho vãn bối được mở rộng tầm mắt. Quan Tây tủm tỉm cười nói:
- Mấy tên giặc cỏ không biết trời cao đất dày mà dám cản đường định cướp đoạt tài vật làm kinh động cô nương, khiến bọn lão phu rất đỗi băn khoăn! Quân Trung Phụng đáp:
- Lão tiền bối dạy quá lời... Nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Hỡi ôi! Giả tỷ vãn bối có bản lãnh như hai vị tiền bối thì đêm hôm đó gia phụ cùng gia mẫu đâu đến nỗi bị hại về tay thiếu niên áo trắng. Quan Tây cười ha hả nói:
- Sao? Cô nương tán thưởng võ công của anh em và đệ tử lão phu ư? Quân Trung Phụng đáp:
- Vãn bối kính phục vô cùng! Quan Trung đột nhiên xen vào:
- Ðáng tiếc là võ công của bọn lão phu cô nương không học được. Quân Trung Phụng sửng sốt hỏi:
- Tại sao vậy? Quan Trung đáp:
- Cô nương vừa coi đó chỉ là chút vỏ ngoài những điều sở học của bọn lão phu. Chỗ tinh diệu là hai anh em lão phu phải liên thủ với nhau mới thành công được. Nguyên Quan Thị Song Ðao là anh em sinh đôi, truyền lại cho hai tên đồ đệ cũng là song thai. Quân Trung Phụng rất lấy làm kỳ quay lại nhìn hai gã thiếu niên rồi hỏi:
- Vừa rồi vãn bối thấy một người trong hai vị vẫn động thủ được đấy thôi. Quan Trung đáp:
- Ðúng thế! Nhưng đây là gặp đối thủ hèn kém nên mới vài chiêu chúng đã bị hạ. Nguyên Quân Trung Phụng muốn dò ý anh em họ Quan để cầu hai lão thu nàng làm đồ đệ và truyền thụ đao pháp. Ngờ đâu Quan Trung cố ý cự tuyệt, đành buông rèm xuống ngồi vào trong xe, bụng bảo dạ:
- Tả đao Quan Tây tuy là người nham hiểm một chút, nhưng đối với mình lão rất lịch sự, còn Quan Trung lại khác hẳn, dường như hắn rất cừu hận với mình mà không hiểu vì duyên cớ gì? Bỗng nghe bánh xe lọc cọc, cỗ xe lại tiếp tục tiến về phía trước. Quân Trung Phụng ngồi trong xe nhìn vào chỗ huynh trưởng chợt thấy bên gối của y có đặt một mảnh giấy trắng. Nàng cầm mảnh giấy lên mở coi thì thấy viết mấy dòng chữ sau đây. Nhà họ Quân xả y đại biến, tại hạ không sao giúp đỡ được thật lấy làm tiếc. Ðây là một vụ oan oan tương báo. Mối thù này gieo mầm từ mười mấy năm trước. Lệnh tôn trong lú c tuổi già tựa hồ quay về điều thiện, ẩn cư ở Tương Dương không qua lại với người võ lâm nữa. Ðáng tiếc là tấm lòng hướng thiện không đủ kiên quyết lại không chịu vứt bỏ kho bảo tàng vô giá, vẫn còn tham luyến bụi trần mới rước lấy họa sát thân. Quan Thị Song Ðao là người nham hiểm tàn ác. Chúng đối với cô nương còn có chỗ mưu đồ chuyện khác. Tuy tại hạ chưa biết rõ chỗ âm mưu dụng tâm của chúng, nhưng cô nương đi theo hai ngườ i thì chỉ có hại chứ chẳng có ích gì. Mong rằng cô nương tìm kế thoát thân cho lẹ là hơn .

Phía dưới không thụ danh mà cũng không để tiêu chí hay ký hiệu gì. Quân Trung Phụng coi xong mảnh giấy hoa tiên, hấp tấp bỏ vào bọc. Nàng không thể đoán ai đã viết mãnh thơ này, mà chỉ biết người đó đã viết không để ai hay rồi đem đặt vào trong xe. Hành động này nếu không phải là tay võ sư hạng nhất trên chốn giang hồ thì chẳng thể làm nổi. Quân Trung Phụng tuy hiểu rõ Quan Thị Song Ðao đối với mình có điều bất trắc, nhưng bị đao pháp kỳ diệu của họ hấp dẫn, nàng động lòng muốn bái sư học nghệ, nhưng nàng coi thơ này ý định đó không khỏi bị lung lay. Ta nên biết nàng là một thiếu nữ từ nhỏ không ra khỏi chốn khuê môn, tuy nàng có võ công gia truyền nhưng gặp cảnh song thân bị thảm sát, người mất nhà tan bi thảm vô cùng. Nàng vừa sợ hãi vừa đau thương lại vừa ôm mối cừu hận trong lòng. Bao nhiêu mối cảm giác khác nhau không khỏi nẩy ra những tư tưởng mâu thuẫn. Ðột nhiên cỗ xe ngựa dừng lại. Quân Trung Phụng vén rèm lên coi thấy xe dừng trước một tòa phần mộ thì trong lòng rất lấy làm kỳ. Nàng toan lên tiếng hỏi, bổng nghe Quan Trung lạnh lùng nói:
- E rằng lệnh huynh không khỏi nữa rồi. Nơi đây có sẵn phần mộ, nên mai táng y vào đó. Quân Trung Phụng giật mình kinh hãi hỏi:
- Ca ca vãn bối đang ngủ say mà đem y chôn sống là nghĩa làm sao? Quan Trung hờ hững đáp:
- Cô nương ngồi bên lệnh huynh mà tay mắt không linh bằng lão phu. Quân Trung Phụng nói:
- Tiền bối nói sai rồi. Ca ca vãn bối vẫn còn sống chớ đã chết đâu. Trên đời này nàng chỉ còn người thân độc nhất mà Quan Trung mở miệng nguyền rủa khiến nàng căm hận dị thường. Quan Trung thản nhiên nói:
- Cô nương không tin thì thử sờ mũi lệnh huynh xem còn thở nữa hay đã tắt hơi rồi? Quân Trung Phụng đưa tay lên mũi Quân Trung Bình thì quả nhiên y đã tắt thở không biết tự hồi nào. Nổi kinh hãi của nàng không bút nào tả xiết. Nàng ọe một tiếng rồi khóc rống lên. Quan Trung lạnh lùng hỏi:
- Cô nương chẳng phải là đứa con nít lên ba mà sao không biết khóc như vậy phỏng có ích gì? Hắn nói xong ôm thi thể Quân Trung Bình lên. Quân Trung Phụng lớn tiếng quát:
- Ðể ca ca ta lại! Y chưa chết đâu!... Rồi vươn tay ra chụp vào cổ tay phải Quan Trung. Ðột nhiên một người đưa tay nắm lấy huyệt đạo cổ tay Quân Trung Phụng nói:
- Xin cô nương hãy bình tĩnh ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
5