Old school Easter eggs.
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:24 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Thất Tuyệt Ma Kiếm

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 7280
Tác giả: Ngọa Long Sinh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 27
. Bốn vị muốn gặp gia phụ, e rằng vĩnh viễn không được như nguyện. Lão già mé tả giậm chân nói:
- Bọn lão phu đến chậm mất rồi. Quân Trung Phụng không hiểu bọn này là bạn hay là thù. Nàng ngơ ngẩn nói:
- Bốn vị đến chậm hết ba ngày... Lão già mé tả nói:
- Nếu bọn lão phu đến sớm ba ngày thì lệnh tôn, lệnh đường không đến nỗi bị hại về tay kẻ địch. Quân Trung Phụng tra kiếm vào vỏ, nghiêng mình thi lễ nói:
- Té ra bốn vị là bạn cố tri của gia phụ. Vãn bối trong lúc hoang mang có điều thất lễ. Bây giờ xin tạ tội. Bốn người đều đáp lễ. Lão già mé tả hỏi:
- Cô nương có thấy mặt hung thủ không? Quân Trung Phụng gật đầu đáp:
- Vãn bối thấy qua rồi. Lão già mé tả hỏi:
- Phải chăng gã là một thiếu niên mình mặc áo trắng. Gã còn nhỏ tuổi mà kiếm chiêu cực kỳ lợi hại? Quân Trung Phụng gật đầu đáp:
- Ðúng thế! Lão già mé tả lại nói:
- Lão phu là Tả đao Quan Tây. Còn vị này là Hữu đao Quan Tây, người anh em với lão phu.

Quân Trung Phụng nhìn kỹ hai lão già thì chẳng những y phục khí giới giống nhau, mà cả về tuổi tác tướng mạo cũng chẳng chỗ nào khác biệt. Nếu lão không tự giới thiệu thì khó mà phân biệt được ai là ca ca ai là đệ đệ. Quân Trung Phụng lại nghiêng mình hỏi:
- Hai vị Quan lão tiền bối quen biết gia phụ đã lâu chưa? Nguyên hai lão này đẻ sinh đôi nên nếu họ không tự giới thiệu thì người ngoài khó mà phân biệt được. Hữu đao Quan Trung đáp:
- Bọn lão phu vốn không quen biết lệnh tôn. Quân Trung Phụng sửng sốt hỏi:
- Hai vị không quen biết sao lại đến đây cứu viện? Quan Tây đáp:
- Bọn huynh đệ sư đồ lão phu bốn người chịu lời ủy thác của người khác đến đây để quyết đấu với hung thủ áo trắng, không ngờ đến chậm mất một bước. Quân Trung Phụng nghĩ thầm:
- Lão này nói chậm một bước cho có vẻ lịch sự, thực ra lão đã đến chậm ba ngày. Nàng cất giọng ôn tồn lễ phép đáp:
- Tuy bốn vị chịu lời ủy thác mà đến đây nhưng cũng vì mục đích cứu viện cho gia đình vãn bối. Vãn bối cảm kích vô cùng. Dứt lời nàng xá dài. Tả đao Quan Tây khẻ ho một tiếng rồi nói:
- Bọn lão phu đến chậm một bước không ngăn trở được vụ thảm sát này, thực là một điều rất đáng tiếc. Nhưng việc đã xảy ra rồi, mong rằng cô nương bớt nổi bi ai, thuận theo biến cố. Quân Trung Phụng nói:
- Ða tạ các vị có dạ quan hoài. Quan Tây quay lại nhìn Quan Trung hỏi:
- Bọn lão phu có điều muốn hỏi cô nương, chẳng hay có thể trình bày được chăng? Quân Trung Phụng đáp:
- Nếu là điều mà vãn bối biết thì dĩ nhiên cứ thực phúc đáp. Quan Tây hỏi:
- Phải chăng hung thủ đã dùng những thủ đoạn cực kỳ thảm khốc? Quân Trung Phụng đáp:
- Gã phóng kiếm lẹ như gió, đã ra chiêu là tất hại người, lại nhằm vào những chỗ yếu huyệt mà đánh khiến cho người ta phải thành tàn phế suốt đời. Quan Tây lại nói:
- Ý lão phu muốn hỏi lúc hung thủ ra tay có hỏi gì lệnh tôn không? Quân Trung Phụng hỏi lại:
- Tiền bối muốn gã hỏi thế nào? Quan Tây nói:
- Gã có hỏi về mấy người bạn tri kỷ của lệnh tôn ngày trước không? Quân Trung Phụng đáp:
- Thiếu niên áo trắng nói huỵch toẹt vì chuyện báo thù song thân vãn bối mà đến. Ðồng thời gã có truy vấn những người đã cùng gia phụ tham dự vào việc ngày trước. Quan Tây hỏi:
- Lệnh tôn có cho gã biết không? Quân Trung Phụng đáp:
- Gia phụ vẫn giữ tích cách của người hào kiệt, thà chết chứ không chịu khuất phục, dĩ nhiên người không chịu tố cáo một ai với gã. Quan Tây nói:
- Vậy là hay lắm! Bọn lão phu phải đi truy tầm hung thủ, không dám quấy nhiễu cô nương nữa. Lão nói đoạn trở gót đi ngay. Lão vừa đi được hai bước đột nhiên dừng lại hỏi:
- Lúc hung thủ hành hung, cô nương có mặt tại đương trường không? Quân Trung Phụng đáp:
- Chính mắt vãn bối chứng kiến hung thủ bức bách gia phụ và gia mẫu, rồi gã phóng kiếm đánh huynh trưởng vãn bối bị trọng thương. Quan Tây hỏi:
- Lệnh huynh không chết ư? Quân Trung Phụng đáp:
- Tuy gia huynh chưa chết, nhưng y bị thanh trường kiếm của hung thủ chặt đứt hai đường kinh mạch. Thế là suốt đời không còn cách nào luyện võ được nữa. Quan Tây hỏi:
- Nhà họ Quân còn ai không? Quân Trung Phụng đáp:
- Song thân vãn bối bị hại, huynh trưởng bị trọng thương. Chỉ có một mình vãn bối được an lành. Quan Tây hỏi:
- Bây giờ chỉ còn mình cô nương thì cô nương tính sao đây? Quân Trung Phụng đáp:
- Phương trời mờ mịt. Vãn bối cũng chưa biết đi về đâu? Quan Tây trầm ngâm một chút rồi hỏi:
- Hồi sinh tiền lệnh tôn có mấy vị lão hữu rất thân mật phải không? Quân Trung Phụng đáp:
- Gia phụ ẩn cư ở đây rất ít người qua lại. Quan Trung cũng hỏi theo:
- Có điều lão chưa rỏ xin cô nương chỉ giáo. Quân Trung Phụng hỏi lại:
- Tiền bối có điều chi dạy bảo? Quan Trung đáp:
- Theo chỗ điều tra của anh em lão phu thì tên hung thủ kia thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, bao giờ nhổ cỏ cũng nhổ cả rể, thường khi giết sạch, cả con gà con chó cũng không tha mà sao gả lại để cô nương không hạ thủ? Lão nói câu này đầy vẻ nghi hoặc. Quân Trung Phụng tựa hồ không ngờ lão hỏi câu này một cách đột ngột. Trong lúc thảng thốt nàng không biết trả lời thế nào cho phải, chỉ ngần ngừ đáp:
- Gã đã hứa với gia phụ là không giết vãn bối. Quan Trung cười ha hả nói:
- Cô nương càng nói càng hồ đồ. Giả tỷ cô bảo năn nỉ gã, hoặc giả gã động lòng trắc ẩn mà tha thứ cho thì còn có lý. Nếu bảo rằng lệnh tôn năn nỉ gã mà được gã tha mạng cho cô nương thì thực chẳng thể nào tin được.

Quân Trung Phụng chưa am hiểu những vụ gian trá trên chốn giang hồ, nàng không nghe biết đây là thanh âm của người ngoài quan ải. Nàng chau mày đáp:
- Sự thực là như vậy. Hai vị không tin thì vãn bối cũng chẳng biết làm thế nào được. Quan Trung quay lại nói khẽ với Quan Tây mấy câu rồi lớn tiếng:
- Cô nương có phải là con gái của Quân Thiên Phụng hay không? Bọn lão phu thực chẳng có cách nào chứng minh. Nhưng đây còn một người tàn phế và hung thủ lại để cô nương sống sót thật khiến cho người ta khó tin lắm! Quân Trung Phụng nhíu cặp mày liễu hỏi lại:
- Hai vị tiền bối nói vậy là có dụng tâm gì khiến cho vãn bối không hiểu được. Quan Trung đáp:
- Chỗ dụng tâm của bọn lão phu giản dị lắm. Lão phu chỉ muốn chứng thực cô nương có phải là con gái của Quân Thiên Phụng hay không mà thôi. Quân Trung Phụng đáp:
- Vãn bối nói vậy mà hai vị không tin thì biết làm thế nào để chứng minh bây giờ? Quan Trung nói:
- Bọn lão phu không hiểu cô nương nhưng còn người quen biết. Có điều lão phu phiền cô nương đi theo đến chỗ có người chứng minh lai lịch đó. Quân Trung Phụng hỏi lại:
- Di hài gia phụ chưa được an táng, huynh trưởng lại bị trọng thương chỉ còn thoi thớp. Vãn bối bỏ đây đi thế nào được? Quan Trung chau mày hỏi:
- Bây giờ bọn lão phu giúp giùm cô nương an táng lệnh tôn cùng lệnh đường thì cô nương tính thế nào? Quân Trung Phụng trầm ngâm một lúc rồi hỏi lại:
- Hai vị định đưa vãn bối đi gặp ai? Quan Tây đáp:
- Một người cố hữu của lệnh tôn. Quân Trung Phụng nói:
- Ðể vãn bối thương lượng với người nhà một chút. Quan Trung sửng sốt:
- Sao? Trong nhà này ngoài cô nương còn có người sống nữa ư? Quân Trung Phụng đáp:
- À! Ðây là một vị tỷ tỷ của vãn bối. Quan Trung ngạc nhiên hỏi:
- Thế ra lệnh tôn có hai con gái ư? Quân Trung Phụng đáp:
- Không phải! Ðây là một vị tỷ tỷ khác họ. Nàng chưa dứt lời thì Quyên Nhi đã từ bên ngoài thủng thẳng đi tới. Thị cất tiếng hỏi:
- Tiểu nữ đây mà! Hai vị còn có ý chưa vừa lòng chăng?

Quan Trung đảo mắt nhìn ra thấy Quyên Nhi ăn mặc ra kiểu nha hoàn, song nhan sắc tuyệt đẹp, đẹp hơn Quân Trung Phụng rất nhiều. Có điều mắt cô lộ sát khí thành ra cái đẹp của cô khiến người ta có cảm giác lạnh như băng sương. Quan Tây cười khanh khách hỏi:
- Cô nương cũng là người sống sót dưới kiếm của hung thủ áo trắng ư? Quyên Nhi nhím cặp lông mày xinh đẹp hỏi lại:
- Phải thế thì sao? Quan Trung đột nhiên quay sang nhìn Quân Trung Phụng nói:
- Cô nương nói dối mỗi lúc một lòi đuôi. Quân Trung Phụng nói:
- Vãn bối nói câu nào cũng đều thực hết, làm gì có chuyện dối trá? Quyên Nhi nói tiếp:
- Nếu là những lời giả dối thì đã không để nhiều chỗ sơ hở như vậy. Quan Trung đột nhiên vươn tay phải ra nhằm chụp vào huyệt mạch cổ tay bên hữu Quyên Nhi. Quyên Nhi né mình tránh khỏi rồi hỏi bằng một giọng nghiêm khắc:
- Lão muốn chết chăng? Quan Trung chụp không trúng cổ tay Quyên Nhi, lão biết ngay bản lãnh đối phương không phải tầm thường, sửng sốt hỏi:
- Cô là người thế nào trong nhà họ Quân? Quyên Nhi xẵng giọng đáp:
- Hai vị có đui mắt đâu mà không nhìn ra tiểu nữ là một tên nha đầu? Quân Trung Phụng khẽ buông tiếng thở dài hỏi:
- Tỷ tỷ ơi! Vụ này là thế nào đây? Quyên Nhi đáp:
- Giản dị lắm! Bọn họ chịu lời ủy thác của người ta đến đây viện trợ nhưng chậm mất ba ngày. Họ thấy cô nương chưa chết sanh lòng nghi hoặc, nhưng ngoài ra họ còn có mục đích gì nữa thì khó mà đoán được. Quan Tây nói:
- Ðúng thế! Bọn lão phu theo dõi hung thủ áo trắng. Liễu Trường Công, Nguyên Tử Khiêm đều bị tru diệt cả nhà chỉ có một mình Quân gia ra ngoài lệ đó thì làm sao mà khỏi nghi ngờ được? Quyên Nhi hỏi lại:
- Theo ý hai vị bây giờ nên thế nào? Quan Tây trầm ngâm một lúc rồi đáp:
- Có một điều trọng yếu là bọn lão phu cần chứng minh lai lịch Quân cô nương. Quyên Nhi hỏi:
- Chứng minh bằng cách nào? Quan Tây đáp:
- Bọn lão phu không biết Quân cô nương, nhưng có người nhận biết. Vậy phiền Quân cô nương theo lão phu đi để hoàn thành việc chứng minh này. Quyên Nhi nói:
- Nếu vậy thì thử hỏi Quân cô nương xem. Quan Trung thủng thẳng hỏi:
- Ý Quân cô nương thế nào? Quyên Nhi chắc là Quân Trung Phụng sẽ cự tuyệt nên nàng không tiện xen vào. Ngờ đâu sự tình đã xảy ra ngoài ý nghĩ của cô. Quân Trung Phụng ôn tồn hỏi:
- Hai vị muốn đưa vãn bối đi đâu? Quan Tây trầm ngâm một lúc rồi đáp:
- Bọn lão phu đưa cô nương đến gặp hai người bạn cố cựu. Quân Trung Phụng hỏi:
- Vãn bối không quen biết mấy, làm gì có bạn cố cựu! Quan Tây nói:
- Người bạn cố giao của lệnh tôn thì có khác gì người cố cựu của cô nương? Quân Trung Phụng đưa mắt nhìn Quyên Nhi nhưng thấy cô không có ý ngăn trở liền hỏi:
- Những người đó vãn bối chưa từng thấy qua mà đến quấy nhiễu họ sao tiện? Ý tự câu nói này tựa hồ đã quyết định đi theo Quan Tây. Quyên Nhi nghĩ thầm trong bụng:
- Con nha đầu này vẫn không quên những mối cừu hận nên mới bị người ta lừa gạt một cách dễ dàng. Xem chừng mình không thể nào quản cố được y.

Nguyên cô đã nghĩ cho Quân Trung Phụng được chỗ yên thân, nhưng lúc này cô không muốn nói ra nữa. Quan Tây nói:
- Theo chỗ lão phu biết thì lệnh tôn hồi sanh tiền thiếu chi bạn bè. Nếu họ biết vụ này tất nhiên tìm cách báo thù giùm cho cô nương. Quân Trung Phụng đưa mắt nhìn Quyên Nhi hỏi:
- Tỷ tỷ! Tỷ tỷ tính giùm tiểu muội có nên đi không? Quyên Nhi hỏi:
- Ði đâu? Quân Trung Phụng đáp:
- Ði theo mấy vị tiền bối đến ra mắt mấy vị bạn cũ của tiên phụ. Quyên Nhi chưa trả lời thì Quân Trung Phụng lại nói tiếp:
- Trước kia tiểu muội đã nhờ tỷ tỷ kiếm cho một chỗ, nhưng bây giờ khỏi phiền đến tỷ tỷ nữa. Quyên Nhi thở dài ngập ngừng:
- Cô nương đã quyết định... Tiểu tỳ không thể cải biến. Quân Trung Phụng lại nói:
- Trước tình cảnh gia phụ bị thảm tử, lúc nào tiểu muội cũng canh cánh bên lòng không sao quên được. Tiểu muội chỉ mong được gặp mấy vị cố hữu của tiên phụ đặng cùng mưu việc báo thù rửa hận, thì chuyến này cũng không đến nỗi vô ích ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
22