Duck hunt
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
19:57 24/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Thất Tuyệt Ma Kiếm

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 6794
Tác giả: Ngọa Long Sinh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 27
. Người áo tía hỏi:
- Di vật gì? Quân Trung Phụng toan nói bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ, nhưng chưa thốt ra nàng thay đổi chủ ý đáp:
- Lúc đó vãn bối vì bi thương quá độ nên bảo y muốn lấy gì thì cứ tự ý vào mà lấy, chứ không hỏi tới. Người áo tía hỏi gặng:
- Ngươi không biết thật chứ? Quân Trung Phụng đáp:
- Ðiệt nữ không biết thật. Thanh bào lão nhân nói:
- Ngũ đệ! Ngũ đệ đừng quên y mới có mười mấy tuổi đầu lại sau khi đại biến thì khi vào trầm tĩnh như chúng ta được? Người mặc áo tía gật đầu nói:
- Ðại ca nói phải lắm. Thanh bào lão nhân lại hỏi Quân Trung Phụng:
- Hài tử! Ngươi còn nhớ được diện mạo của Quyên Nhi không? Quân Trung Phụng đáp:
- Về tuổi y cũng xấp xỉ như điệt nữ, có lớn hơn cũng chỉ một, hai tuổi là cùng. Nhan sắc y cực kỳ mỹ lệ, ai trông thấy cũng sinh lòng yêu mến. Thanh bào lão nhân nói:
- Gia gia ngươi rất giàu kinh nghiệm, chẳng lẻ lại không biết Quyên Nhi trong mình có tuyệt kỹ ư? Quân Trung Phụng đáp ;
- Ðiệt nữ không hiểu tiên phụ có biết hay không. Còn điệt nữ thì tuyệt nhiên không biết một chút gì về bản lãnh cao cường của y. Người mặc bào tía hỏi:
- Như vậy thì võ công con nha đầu kia đã luyện tới mức xuất thần nhập hóa rồi hay sao? Thanh bào lão nhân gật đầu. Lão lại hỏi Quân Trung Phụng:
- Rồi sau nữa? Quân Trung Phụng đáp:
- Quyên Nhi giúp đỡ điệt nữ lo liệu việc thu liệm cho song thân. Sau thầy trò Quan Thị Song Ðao tới nơi nói là có hai vị phụ trách sai họ đến đón điệt nữ tới đây. Khi đó Quyên Nhi len lén ra đi. Thanh bào lão nhân nói:
- Hài tử, bây giờ ta tin những câu ngươi nói đều là sự thực. Lão ngưng lại một chút rồi hỏi:
- Bây giờ ngươi tính sao đây? Quân Trung Phụng đáp:
- Ðiệt nữ không còn nhà để trở về lại thân gái cô đơn, nhất thiết đều trông vào đại bá phụ và ngũ thúc chủ trương cho? Thanh bào lão nhân nói:
- Thế thì hay lắm! Ngươi hãy tạm trú ở đây. Dưới gối ta không có con cái. Nếu ngươi chịu nghe lời thì ta cùng ngủ thúc sẻ lo liệu cho ngươi. Quân Trung Phụng nghiêng mình nói:
- Ðiệt nữ xin đa tạ đại bá cùng ngủ thúc. Thanh bào lão nhân vẫy tay gọi:
- Trần quản gia! ngươi hãy đưa Quân cô nương xuống thay áo. Trần quản gia dạ một tiếng rồi bảo Quân Trung Phụng:
- Tại hạ dẫn đường cho cô nương. Quân Trung Phụng đi theo Trần quản gia ra khỏi nhà đại sảnh. Hai người đi chừng mười mấy trượng thì đến một tòa lầu nhỏ bằng đá núi xếp thành.

Trần quản gia đưa tay ra gõ cửa. Ðồng thời lão khẻ bảo Quân Trung Phụng:
- Bản lãnh nói dối của cô nương thật là siêu quần xuất chúng. Ðến tại hạ cũng bị gạt luôn. Quân Trung Phụng nói:
- Vãn bối gặp những cơn biến cố kỳ ảo, nói thật lại sợ người không tin, đành phải nói trẹo đi một chút, chứ không phải bản tâm muốn thế... Nàng chưa dứt lời thì cánh cửa kẹt mở. Quân Trung Phụng ngẫng đầu lại coi thì thấy một thiếu phụ trung niên vào trạc tứ tuần đứng ở trước cửa. Trần quản gia tỏ vẻ rất cung kính đối với thiếu phụ trung niên , hắn nghiêng mình thi lễ nói:
- Ðại bảo chúa nhờ tam cô thay áo cho Quân cô nương đây và nếu cô có cần gì, Tam cô cũng giúp đỡ cho. Thiếu phụ trung niên không đáp lời Trần quản gia. Mụ ngắm nghía Quân Trung Phụng từ đầu đến gót chân, gật đầu nói:
- Ðược rồi! Ðể lão thân trông nom cho. Trần quản gia không nói gì chắp tay thi lễ rồi trở gót đi ngay. Thiếu phụ trung niên lui lại hai bước nói:
- Mời cô nương vào đi. Quân Trung Phụng chợt cảm thấy tình thế có vẻ không ổn. Nhưng nàng không tài nào minh xác được vì sao mình lại có cảm giác bất an này. Nàng đành ngấm ngầm đề cao cảnh giác, chậm chạp bước vào trong nhà.

Phòng khách tuy nhỏ nhưng cách trần thiết cũng đầy đủ, có câu đối, có rèm thêu, có đèn thắp sáng sủa. Thiếu phụ trung niên đóng cửa lại rồi thũng thẳng hỏi:
- Cô nương tên họ là gì? Quân Trung Phụng thấy mụ mình mặc áo lá, đầu giắt hoa xanh thì không sao hiểu rõ được địa vị của mụ trong nhà này, nghiêng mình thi lễ đáp:
- Vãn bối là Quân Trung Phụng. Thiếu phụ trung niên dường như không hiểu thân thế nàng. Mụ cười mát nói:
- Tầm vóc cô kia cũng tương tự như Quân cô nương, chắc quần áo của y, cô vận rất vừa. Quân Trung Phụng ngẩn người ra hỏi lại:
- Có vị cô nương nào đâu? Thiếu phụ trung niên đáp:
- Trước khi cô nương tới; Cô kia cũng ở đây. Quân Trung Phụng hỏi:
- Bây giờ cô ta ở đâu rồi? Thiếu phụ trung niên hững hờ đáp ;
- Cô ta chết rồi! Quân Trung Phụng giật mình, nhưng nàng gắng gượng kiềm chế mối xúc động trong lòng, vẻ mặt thản nhiên, hỏi lại:
- Cô ta chết đã lâu chưa? Thiếu phụ trung niên đáp:
- Chưa lâu, mới ba tháng trước đây. Quân Trung Phụng than Thầm:
- Mình vừa thoát khỏi tay lũ ác ôn thì lại chui vào chốn hang cọp nguy hiểm nầy. Nàng lẳng lặng không nói gì . Thiếu phụ trung niên đưa mắt nhìn nàng, thủng thẳng hỏi:
- Cô nương sợ lắm phải không? Quân Trung Phụng cố gắng phấn khởi tinh thần, đưa tay lên gỡ mớ tóc mây, gương cười đáp:
- Vãn bối chẳng sợ chi hết. Ðiều khó khăn duy nhất trên đời từ xưa tới nay là chết phải không? Vãn bối đã không sợ chết thì còn sợ gì nữa? Thiếu phụ trung niên bật cười khanh khách nói:
- Cô nương là người đại lý đó. Quân Trung Phụng nói:
- Cả nhà vãn bối chết hết rồi, chỉ còn một mình phận gái cô đơn thì sống thêm cũng vậy mà chết đi cũng chẳng có gì đáng lưu luyến nữa. Thiếu phụ trung niên thở dài nói:
- Nào chúng ta lên lầu! Ta sẽ thay áo đẹp cho cô. Hiện nay Quân Trung Phụng dường như đã khám phá ra quan niệm sống chết của con người, nàng phấn khởi tinh thần, chuẩn bị đón lấy mệnh vận bi thảm. Nàng ngửngđầu cất bước ngang nhiên lên lầu. Bên cạnh đài gương có treo một chiếc đàn tỳ bà. Quân Trung Phụng đưa tay ra nhắc lấy bật lên mấy tiếng tình tang làm vang động cả căn lầu nhỏ bé. Thiếu phụ trung niên cười lạt hỏi:
- Cô nương cũng biết chơi đàn tỳ bà ư? Quân Trung Phụng đáp ;
- Vãn bối chỉ biết gẫy dàn cầm, còn tỳ bà thì chưa tập qua. Thiếu phụ trung niên tự giới thiệu:
- Lão thân là Trịnh tam cô. Từ nay cô nương cứ kêu lão là Tam cô là được. Mụ đưa mắt ngó cây đàn tỳ bà nói tiếp:
- Cô kia là tay gẫy tỳ bà rất giỏi. Quân Trung Phụng hỏi:
- Tam cô có tinh thông món nầy không? Trịnh tam cô đáp:
- Chỉ biết sơ qua thôi, chưa thể gọi là tinh thôngđược. Quân Trung Phụng nói:
- Vãn bối mong rằng tam cô chỉ điểm cho một vài ngón. Trịnh tam cô đáp:
- Ðiều cần nhất hiện giờ cô nương phải có dũng khí để tiếp tục sống đời. Quân Trung Phụng vừa gảy đàn vừa cười đáp:
- Vãn bối không chết đâu vì chưa muốn chết, trừ phi có người đem vãn bối hạ sát thì không kể. Trịnh tam cô lộ vẻ vui mừng nói:
- OÀ! Cô nương không muốn chết thì phải bỏ ra một thứ gì để làm giá chứ? Quân Trung Phụng đáp:
- Bất luận bằng giá nào mà sức mình có thể làm được, vãn bối cũng không tiếc, cốt sao giữ cho tính mệnh được an toàn. Trịnh tam cô tươi cười nói bằng một giọng thân mật:
- Hài tử! ngươi khá kiên quyết đấy! Mụ ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Ngươi hãy đặt đàn tỳ bà xuống để ta trang điểm cho. Tối nay ngươi sẻ trải qua một cuộc tao ngộ tân kỳ. Quân Trung Phụng ngoan ngoãn đặt cây tỳ bà xuống, lại ngồi trước đài gương nói:
- Vãn bối không hiểu tính cách của hai vị bảo chúa, đồng thời không hiểu biết luật lệ trong bảo, mong rằng tam cô hết lòng chỉ giáo cho. Trịnh tam cô cầm lấy cây lược vừa chải đầu cho Quân Trung Phụng vừa đáp:
- Hài tử! Ta không thể giúp ngươi được điều gì mà cũng chẳng có cách nào bảo cho ngươi con đường sáng sủa.Nhất thiết ngươi phải tùy cơ ứng biến và tự trông vào trí tuệ của mình. Trịnh tam cô dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Thời giờ chẳng còn mấy nữa. Ta đem hết ngón sở trường ra để trang điểm cho ngươi thành một mỹ nhân tuyệt thế!

Hồi 11 - Thất Tuyệt Ma Kiếm - Ngọa Long Sinh

Tử Thanh dùng mỹ sắc làm mồi

Quân Trung Phụng muốn hỏi nữa nhưng nàng thấy Trịnh tam cô để hết tinh thần vào công tác trang điểm cho mình, nên nàng lại thôi. Trịnh tam cô quả nhiên làm việc tận tâm,nàng vẽ đôi mày cho Quân Trung Phụng một cách rất công phu. Quân Trung Phụng nhắm mắt lại ngấm ngầm tính toán để ứng phó với mọi diễn biến sắp tới mà nàng chưa hiểu ra sao. Nàng chẳng có cách gì liệu trước được những chuyện gì sẽ xảy đến cho mình. Nàng chỉ tiên đoán những cuộc tao ngộ tới đây có thể rất nguy hiểm. Chẳng hiểu thời gian trôi qua đã bao lâu. Ðột nhiên có tiếng oang oang hỏi vọng đến tầng lầu thứ ba:
- Tam cô! Quân cô nương đã trang điểm xong chưa? Trịnh tam cô khẽ buông tiếng thở dài bảo Quân Trung Phụng:
- Hài tử! Ðến giờ rồi đó! Ta không thể trang điểm cho ngươi đến chỗ tận thiện tận mỹ được. Ngươi hãy mặc bộ áo này vào, ta xem chừng nó rất hợp với ngươi. Quân Trung Phụng đưa mắt nhìn trộm bóng mình trong tấm gương đồng thì thấy trong gương xuất hiện một người lạ mặt chẳng giống trước chút nào.

Nàng khen thầm:
- Trịnh tam cô quả là một tay khéo léo kinh người! Với một hộp phấn, một chút sáp mà mụ làm cho ta thay đổi hẳn bộ mặt, thành người đẹp lồ lộ. Bao nhiêu chỗ thâm quầng vì đau khổ đều biến hết. Vẻ đẹp mụ trang điểm không như kẻ trát phấn thoa son vào người, mà là vẻ yêu kiều vẫn giữ được phần thanh quí. Nàng quay lại nhìn bộ y phục thì là một bộ quần áo màu xanh biếc và hộp hoa châu sắc trắng. Quân Trung Phụng trong lòng bi thảm nhưng ngoài mặt phải làm bộ hoan hỷ vui mừng. Nàng cởi bỏ áo cũ, mặc áo mới vào. Trịnh tam cô lấy những bông hoa châu trong hộp ra cài vào mái tóc và vai áo cho nàng. m thanh ồm ồm lại cất lên:
- Tam cô! Hai vị bảo chúa đang chờ đợi trong sảnh đường. Quân cô nương trang điểm thế nào? Quân Trung Phụng trong lòng xao xuyến tự hỏi:
- Bọn chúng hóa trang cho mình kiểu này chẳng lẽ lại bắt mình làm tân nương tử. Trịnh tam cô lên tiếng đáp:
- Xong cả rồi. Mụ đỡ Quân Trung Phụng nói:
- Hài tử! Xuống lầu đi! Quân Trung Phụng khẽ buông tiếng thở dài, chậm chạp bước xuống lầu. Trịnh tam cô mở cửa ra thì thấy người đứng tuổi mặc bào tía và Trần quản gia đứng đó. Người mặc bào tía đến nơi một cách đột ngột khiến cho Trịnh tam cô không khỏi sửng sốt. Ðối với Trần quản gia mụ chẳng cần để ý, nhưng đối với người mặc bào tía mụ tỏ ra rất cung kính nghiêng mình thi lễ nói:
- Tham kiến nhị bảo chúa. Người mặc bào tía khẽ gật đầu. Hắn đưa mắt nhìn thẳng vào mặt Quân Trung Phụng nói:
- Quân cô nương. Quân Trung Phụng nghiêng mình hỏi:
- Ngũ thúc có điểu chi truyền dạy? Người mặc bào tía đáp:
- Ðêm nay Ðại bảo chúa thết khách, rất nhiều cao thủ võ lâm tới đây để nghiên cứu cách trả thù cho song thân ngươi. Quân Trung Phụng nói:
- Nếu vậy điệt nữ cảm kích vô cùng. Bây giờ xin tạ ơn Ngũ thúc trước. Người mặc áo bào tía vẻ mặt lãnh đạm nói:
- Có điều sau cuộc thảo luận ta và Ðại bảo chúa đã quyết định không tuyên bố rõ thân thế ngươi. Ðại bảo chúa không muốn để cho tâm lý quần hào có thêm một ấn tượng nào khác. Dù Quân Trung Phụng thông tuệ hơn người nhưng nàng hảy còn là một cô bé. Nàng không sao hiểu được ý tứ trong lời nói của người mặc bào tía.

Nàng trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
- Theo lời Ngũ thúc nói thì vãn bối không tham gia vào cuộc thịnh hội này ư? Người mặc bào tía đáp:
- Có tham gia chứ. Nhưng không phải tham gia với danh nghĩa Quân Trung Phụng. Quân Trung Phụng hỏi:
- Thế thì điệt nữ tham gia bằng tư cách gì? Người mặc bào tía chậm rãi đáp:
- Những người dự hôi đại khái đều là tay kiêu hùng một phương, tính danh họ khó mà lường được. Ðại bảo chúa và ta không thể dự đoán trong cuộc đại hội này sẽ xảy ra những cuộc diễn biến gì, vậy phải tùy cơ ứng biến mới được. Lúc lâm sự sẽ có đại bảo chúa và ta ngấm ngầm chỉ thị những cách đối phó ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
3