XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:44 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Thất Tuyệt Ma Kiếm

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 7283
Tác giả: Ngọa Long Sinh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 27
. Thị đổi thành nét mặt nghiêm trang từ từ nói tiếp:
- Tiện nữ hy vọng công tử nể chút bạc diện mà tha cho y. Thiếu niên áo trắng đột nhiên ngửa mặt lên trời cười ba tiếng rồi hỏi:
- Phải chăng cô nương nhất định can thiệp vào vụ này? Quyên nhi hỏi lại:
- Các hạ nhất định giết chết y hay còn có lòng nể mặt tiện nữ? Thiếu niên áo trắng vẻ mặt nghiêm trang đáp:
- Cô nương mà nhất định can thiệp tất đã chuẩn bị rồi. Quân Trung Phụng đột nhiên lên tiếng:
- Quyên nhi! Kiếm chiêu của người này cực kỳ ác độc, hễ đã ra tay là đả thương đối phương. Vụ này không liên can gì đến ngươi thì ngươi nên đi ngay đừng dính vào nữa . Quyên nhi tủm tỉm cười đáp:
- Không sao đâu. Thị dừng lại một chút rồi hỏi:
- Cô nương có thể cho tiểu tỳ mượn thanh đoản kiếm trong tay một chút không? Quân Trung Phụng trầm ngâm giây lát rồi từ từ cầm đoản kiếm đưa ra. Quyên nhi tiếp lấy đoản kiếm lạnh lùng hỏi:
- Các hạ thử nghĩ lại coi. Vì một người tàn phế có đáng để cho tiện nữ phải liều chết không? Thiếu niên áo trắng cười lạt đáp:
- Ðó là cô nương bức bách tại hạ phải ra tay. Quyên nhi mặt thoáng hiện một làn sương lạnh, thị thủng thẳng hỏi:
- Hành vi này của các hạ thiệt là thảm khốc, tiện nữ điềm nhiên tọa thị sao được? Các hạ ỷ mình có những chiêu Thất Tuyệt Ma Kiếm cực kỳ tàn độc. Tiện nữ muốn đón tiếp hai chiêu được không? Thiếu niên áo trắng đáp:
- Hay hơn hết là cô nương ra tay trước đi! Quyên nhi hỏi:
- Tại sao vậy? Thiếu niên áo trắng đáp:
- Tại hạ mà động thủ thì e rằng cô nương không còn cơ hội để phản kích nữa. Quyên nhi nói:
- Tiện nữ không nghĩ đến chuyện quyết sinh tử với các hạ mà chỉ muốn tiếp hai chiêu Thất Tuyệt Ma Kiếm nổi tiếng hễ phóng ra là giết người. Thiếu niên áo trắng nói:
- Cô nương nói vậy chẳng là tự phụ lắm ư? Quyên nhi hỏi lại:
- Nếu tiện nữ không chịu nổi hai kiếm chiêu của các hạ để đến nỗi bị thương hay phải chết là lỗi tự mình, không can gì đến các hạ. Nhưng nếu tiện nữ chịu đựng nổi hai chiêu thì sao? Thiếu niên áo trắng đáp:
- Tại hạ sẽ bỏ đi luôn không truy sát người nhà họ Quân nữa. Quyên nhi nói:
- Quân tử nhất ngôn. Thiếu niên áo trắng nói:
- Một lời coi nặng bằng non. Quyên nhi cầm thanh kiếm để trước ngực thủ thế, hô:
- Mời công tử ra tay! Thiếu niên áo trắng đáp lại:
- Cô nương hãy cẩn thận! Thanh trường kiếm vung lên, ánh kiếm biến ảo thành một bức màn dầy đặc chụp xuống.

Quyên nhi hất đoản kiếm lên bật thành tiếng choang choảng kiếm khí ngất trời, kiếm quang giao động. Thiếu niên áo trắng thu trường kiếm về lùi lại hai bước. Vẻ mặt hắn đã nghiêm khắc bây giờ càng lạnh như băng sương.

Hắn thủng thẳng nói:
- Kiếm pháp của cô nương quả là cao minh. Quyên nhi cười mát đáp:
- Nghe lời đồn thì Thất Tuyệt Ma Kiếm càng những chiêu về sau càng ghê gớm. Mấy chục năm nay, chưa một ai chống được bảy chiêu mà không bị thương. Thế thì tiện nữ khó lòng tiếp được chiêu thứ hai. Thiếu niên áo trắng ngưng tụ chân khí vào huyệt đan điền, rung tay một cái phóng trường kiếm ra. Chiêu này coi uy thế không mạnh bằng chiêu trước, nhưng kiếm khí mịt trời, kiếm quang chói mắt.

Thực ra nó lợi hại hơn chiêu trước gấp mấy lần. Nội lực trên thanh kiếm không phát ra ngoài cứ tùy thời mà biến hóa. Quyên nhi nghiến hai hàm răng hạ thấp thanh đoản kiếm xuống rồi người chuyển theo kiếm vung lên chống đỡ. Bổng một tiếng vang nhỏ mà ngân dài.

Hai thanh kiếm chạm nhau rồi đột nhiên xa nhau. Người ngoài coi hai thanh kiếm phân khai chẳng thấy có gì biến hóa, song thật ra lúc giao nhau nó đã biến đến ba thức tam công tam thủ rất là kỳ bí. Quyên nhi đón tiếp xong chiêu Thất Tuyệt Ma Kiếm thứ hai liền liệng đoản kiếm xuống đất, từ từ lên tiếng:
- Tiện nữ may mà không nhục mệnh, đón tiếp được hai chiêu của công tử. Thiếu niên áo trắng thở phào một cái nói:
- Tại hạ tin rằng đến chiêu thứ ba cô nương nhất định phải bị thương dưới lưỡi kiếm của tại hạ. Quyên nhi đáp:
- Các hạ nói có lẽ đúng đó, nhưng tiện nữ đã tuyên bố chỉ tiếp hai chiêu, may chưa bị thương. Còn chiêu thứ ba trở đi tiện nữ có chống được hay không chưa cần bàn đến.

Thiếu niên áo trắng ngửng mặt lên cười ha hả ba tiếng rồi đột nhiên trở gót chạy đi như bay. Lúc hắn đến chẳng khác trận cuồng phong khiến người phát khiếp thì lúc đi cũng tựa hồ một luồng khói tỏa bốc đi chẳng thấy hình tích gì. Quân Trung Phụng nhìn theo bóng trắng cho tới khi mất hút mới buông một tiếng thở dài nói:
- Người này thủ đoạn thật là ác độc, tính tình lại cực kỳ khắc nghiệt. Mối thù này không báo không được. Quyên nhi nói:
- Cô nương ơi! Trong võ lâm hiện nay chỉ có một người biết thi triển Thất Tuyệt Ma Kiếm. Người đó đã thu hắn làm đồ đệ thì nhất định không thu nạp cô nương nữa. Quân Trung Phụng nghiên mình thi lễ nói:
- Té ra tỷ tỷ là một vị cao thủ võ lâm biết nhiều hiểu rộng vào đây ẩn mình mà tiểu muội không hay, nói ra càng thêm hổ thẹn. Quyên nhi mỉm cười đáp:
- Cô nương chưa qua lại giang hồ thì không thể biết mọi việc trong võ lâm và dĩ nhiên chưa hiểu lai lịch tỳ nữ. Quân Trung Phụng nói:
- Có điều tiểu muội muốn biết là tại sao tỷ tỷ lại gửi thân nơi hàn xá, khuất mình giữ phận nô tỳ? Quyên nhi mỉm cười đáp:
- Chuyện đó sau này chúng ta sẽ nói. Ðiều gấp rút là phải cứu tính mạng lệnh huynh trước.

Quân Trung Phụng quay lại nhìn ca ca nằm dài dưới đất nàng buồn thảm nói:
- Tiểu muội không thông y lý thì những việc làm thuốc trị thương thật là mờ mịt. Nhất thiết trông vào tỷ tỷ chỉ giáo cho. Quyên nhi gật đầu đáp:
- Nếu trong Quân phủ còn có người thì nhờ bọn họ thu liệm di thể lão gia cùng phu nhân đi. Thị ngừng lại một chút rồi nhìn Quân Trung Phụng nói tiếp:
- Hiện giờ Quân gia chỉ còn một cô nương là người lành mạnh vậy cô nương phải phấn chấn lên mới được... Quân Trung Phụng nói:
- Tiểu muội cũng biết thế, nhưng hoàn toàn chưa có một chút lịch duyệt giang hồ. Song thân đã bị giết một cách đột ngột, huynh trưởng lại bị trọng thương. Tiểu muội không biết làm thế nào để chịu đựng nổi thảm cảnh tan hồn nát ruột. Quyên nhi nói:
- Vì thế mà tiểu tỳ phải thức tỉnh cô nương trong tình trạng này càng phải phấn khởi tinh thần. Quân Trung Phụng nhìn thi thể song thân và huynh trưởng bị trọng thương, bất giác sa lệ. Nàng nghĩ tới mình đang ở trong một gia đình hoan lạc mà mới trong khoảnh khắc đã biến thành hoàn cảnh gia phá nhân vong thì lại càng chua xót gan vàng, ngậm ngùi tấc dạ. Quyên nhi khẻ thở dài nói:
- Cô nương cần bảo trọng tấm thân để xử lý mọi việc cần kíp. Quân Trung Phụng lau nước mắt nói:
- Tỷ tỷ nói phải lắm. Nàng rảo bước ra khỏi cửa sảnh đường, lớn tiếng gọi:
- Trong nhà còn có ai không?

Nguyên những tay cung thủ mai phục trong viện đều đã lén lút trốn đi.

Quân Trung Phụng gọi đến ba câu, trong góc sân mới có tiếng đáp lời. Quân Trung Phụng nhìn xem ai thì ra người lão bộc hầu hạ phụ thân lâu năm, tên gọi Quân Phúc.

Nàng liền hỏi:
- Chỉ còn mình lão thôi ư? Quân Phúc đáp:
- Chỉ còn một mình lão ở lại. Ngày thường bọn chúng tên nào cũng ra vẻ lanh lẹn, đối với Quân gia tỏ dạ trung thành, nhưng nay gặp cơn nguy biến chúng đều nhanh chân chạy trước để cầu thoát thân. Quân Trung Phụng nói:
- Việc này quan hệ đến sinh mạng của con người, trách họ thế nào được? Nàng thở dài nói tiếp:
- Bây giờ cường địch đi rồi, chẳng hiểu còn trở lại nữa không. Lão gia cùng phu nhân đều bị nạn, đại công tử cũng bị trọng thương. Lão hãy đi mua lấy hai cổ quan tài để thu liệm di thể cho song thân ta. Quân Phúc kinh hãi hỏi:
- Sao lão gia cùng phu nhân đều chết cả rồi ư? Quân Trung Phụng cố gượng bình tĩnh đáp:
- Chết cả rồi. Lão đi mua hai cổ quan tài. Quân Phúc dạ một tiếng rồi trở gót đi luôn. Quân Trung Phụng quay lại nhìn Quyên nhi nói:
- Bây giờ tiểu muội ruột gan tan nát, mọi việc đều trông vào tỷ tỷ chỉ giáo cho. Quyên nhi nói:
- Cô nương hãy bớt nỗi bi ai mới xử lý được mọi việc. Ðiều cần nhất hiện giờ là cứu mạng cho lệnh huynh đã. Quân Trung Phụng gật đầu đáp:
- Chính là thế đó. Quyên nhi nói:
- Trong mình tỳ nữ có ít linh dược, tỳ nữ lại biết sơ qua y lý. Việc cứu mạng cho lệnh huynh không thành vấn đề. Nhưng thương thế của lệnh huynh rất nặng, phải nửa tháng hay ít ra là mười ngày mới đỡ, còn bình phục như thường thì phải đến hai tháng, mà tiểu tỳ lại không ở đây được lâu. Quân Trung Phụng tuy không nói gì nhưng bụng bảo dạ:
- Ngươi gửi thân ở nhà ta đã nửa năm nay sao bây giờ không lưu lại được vài tháng? Quyên nhi dường như đã hiểu rõ ý nghĩ của Quân Trung Phụng liền tủm tỉm cười nói:
- Quân cô nương đừng tưởng Quyên nhi có điều chi giả trá. Sự thực tiểu tỳ đã định sắp ra đi từ trước. Nếu không xảy đại biến thì tiểu tỳ ngày mốt cũng xin khởi hành. Bây giờ có việc bất hạnh, tiểu tỳ xin ở lại bảy ngày. Ðó là kỳ hạn nhiều nhất. Quân Trung Phụng đột nhiên nghiêng mình thi lễ nói:
- Thịnh ý của tỷ tỷ đến chết tiểu muội cũng không quên được. Tiểu muội xin có lời cảm tạ. Quyên nhi thở dài nói:
- Tiểu tỳ không dám nhận lễ của cô nương. Còn một việc nữa, tiểu tỳ cần nói rõ cho cô nương biết trước là sau khi lệnh huynh khỏi thương thế rồi, chẳng những y không thể luyện thêm được võ công mà bản lãnh ngày trước cũng mất hết. Ngoài việc ăn uống, lệnh huynh là một phế nhân. Quân Trung Phụng nói:
- Y là huynh trưởng và là người thân độc nhất trong đời của tiểu muội. Dĩ nhiên tiểu muội phải phục thị suốt đời. Dù y có thành phế nhân cũng phải cứu cho toàn mạng. Quyên nhi gật đầu nói:
- Như thế mới phải. Tiểu tỳ xin tận lực cứu y. Thị thò tay vào bọc sờ lấy chiếc bình ngọc, móc hai viên thuốc bỏ vào miệng Quân Trung Bình. Thương thế Quân Trung Bình cực kỳ trầm trọng, dĩ nhiên y không đủ sức nuốt xuống được. Quyên nhi tiện tay nhắc lấy hồ rượu trên bàn rót vào miệng cho y nuốt vào cổ họng rồi nói:
- Hai viên thuốc này của tiểu tỳ có thể giữ cho nguyên khí khỏi tiêu tan, nhưng còn miệng vết thương cần phải có thuốc rịt. Quân Trung Phụng hỏi:
- Lấy thuốc gì rịt? Quyên nhi đáp:
- Thuốc đấu là được rồi. Quân Trung Phụng nói:
- Cái đó thì gia phụ đã chuẩn bị sẵn. Vậy tiểu muội xin đi lấy. Quyên nhi nói:
- Khoan đã! Lệnh huynh không thể để nằm đây được. Hãy đưa y vào phòng rồi sẽ rịt thuốc. Quân Trung Phụng ôm Quân Trung Bình lên đi vào nhà trong, đoạn lấy thuốc đấu rịt vết thương. Quyên nhi băng bó cho Quân Trung Bình xong thở dài nói:
- Sau hai giờ nữa sức thuốc mới sinh hiệu lực và người y mới tỉnh lại. Bây giờ hãy để y nằm nghỉ ở đây. Chúng ta ra ngoài lo liệu việc khâm liệm cho lệnh tôn cùng lệnh đường. Hai người trở ra nhà khách sảnh. Quân Phúc đã kêu người khiên hai cổ quan tài đến. Quyên nhi giúp Quân Trung Phụng thu liệm thi hài vợ chồng Quân Thiên Phụng xong thì đêm đã sang canh năm.

Quân Trung Phụng ngó Quyên nhi bằng con mắt tha thiết nói:
- Chuyến này Quân gia xảy ra đại họa, may nhờ tỷ tỷ chiếu cố cho rất nhiều. Tiểu muội cảm kích nói không xiết được. Quyên nhi đáp:
- Tiểu tỳ gửi thân trong Quân phủ đã nửa năm trời, được tiểu thư cùng phu nhân giàu lòng thương mến. Chút công nhỏ mọn này có chi đáng kể. Tiểu thư bất tất phải để dạ. Quân Trung Phụng nói:
- Nếu tiểu muội nhớ không lầm thì trước đây nửa năm tỷ tỷ đã theo gia mẫu về đây. Quyên nhi đáp:
- Ðúng thế! Bữa đó phu nhân đến dâng hương ở chùa Hoàng Long, tiểu tỳ đang dưỡng bệnh trong chùa thì được phu nhân thu nạp đưa về Quân phủ. Quân Trung Phụng khẽ buông tiếng thở dài nói:
- Tỷ tỷ ơi! Tiểu muội có mấy điều thắc mắc nói ra xin tỷ tỷ đừng giận ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
25