Insane
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:10 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Thất Tuyệt Ma Kiếm

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 7276
Tác giả: Ngọa Long Sinh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 27
. Bảo chúa rất nhiều danh họa vậy nhớ kỹ lại coi có bức nào tên là Lưu Hải Bí Thiền Ðồ không? Trương Tử Thanh quay lại ngó đại hán trung niên mặc bào tía khẽ hỏi:
- Này ngũ đệ, ngũ đệ thử nhớ xem chúng ta có cất bức họa nào tên như vậy không? Ðại hán mặc bào tía ngần ngừ đáp:
- Dường như tiểu đệ có nghe nói tới bức này... nhưng... Lão áo xanh hỏi ngay:
- Bức họa đó hiện giờ ở đâu? Ðại hán mặc bào tía nghĩ thầm trong bụng:
- Vẻn vẹn một bức họa đồ có chi đáng kể mà sao lão này say mê đến thế? Vô luận thế nào khi mình kiếm thấy bức họa đồ này phải ngó kỹ xem mới được. Hắn nghĩ vậy rồi đáp:
- Tại hạ cố nhớ lại thì bức họa đồ này hiện không có ở trong tệ bảo. Lão áo xanh hỏi gặng:
- Vậy thì ở đâu? Ðại hán mặc bào tía đáp:
- Nó mà không ở trong tay anh em tại hạ đây thì tất nhiên cũng ở trong tay một trong ba vị Liễu Trường Công, Nguyên Tử Khiêm, hay Quân Thiên Phụng. Lão áo xanh lại hỏi:
- Ba vị đó đã chết cả rồi kia mà? Ðại hán mặc bào tía đáp:
- Theo chỗ tại hạ biết thì tên hung thủ áo trắng kia chỉ chuyên giết người chứ không có ý thu tàng trân bảo. Lão áo xanh đột nhiên buông tiếng thở dài , nhắm mắt lại không nói gì nữa. Dường như trong lòng lão có điều chi đau khổ vô cùng. Ðại hán mặc áo bào tía quay lại ngó Trương Tử Thanh khẽ nói:
- Bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ đó tiểu đệ nhớ ra rồi. Trương Tử Thanh hỏi:
- Cái đó chia cho ai? Ðại hán bào tía đáp:
- Chia cho Tứ ca Quân Thiên Phụng. Lão áo xanh đột nhiên mở bừng mắt ra hỏi:
- Các hạ nhớ rõ thế ư? Ðại hán bào tía đáp:
- Nhất định không sai vì chính tay tại hạ đã chia bức họa đó cho y. Lão áo xanh đứng phắt dậy hỏi:
- Quân Thiên Phụng hiện giờ ở đâu? Ðại hán bào tía đáp:
- Các hạ quên rồi sao? Y bị giết về tay hung thủ áo trắng. Lão áo xanh nói:
- Ý lão phu muốn hỏi Quân Thiên Phụng đã để bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ ở đâu? Ðại hán bào tía đáp:
- Người nhà y chết cả thì còn ai biết được bức họa đồ đó để ở đâu. Lão áo xanh nói:
- Kiểu này thì nhất định bức họa đồ đó lọt vào tay tên hung thủ kia rồi. Trương Tử Thanh để ý quan sát lão áo xanh thấy lão lộ vẻ vô cùng nóng nảy thì nghĩ ngay đến bức Lưu hải bí thiền đồ đó nhất định là một bảo vật trân quí vô cùng. Lão vốn là tay xảo quyệt nghĩ bụng:
- Nếu mình hỏi thẳng thắn tất lão bào xanh không chịu nói thì chi bằng ta dùng cách trương Ðông kích Tây cho biết rõ nội tình. Lão liền khẽ đặng hắng một tiếng rồi gọi đại hán mặc bào tía:
- Lão Ngũ! Ngày chúng ta thu cất họa đồ, dường như có mấy bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ chứ không phải một? Ðại hán áo tía ban đầu ngẩn người ra. Sau hắn hiểu ngay chủ ý của huynh trưởng liền tủm tỉm cười đáp:
- Có lẽ đúng! Tiểu đệ chỉ nhớ mang máng bức này không phải chỉ có một. Quả nhiên lão áo xanh không nhịn được lên tiếng:
- Trong thiên hạ Lưu Hải Bí Thiền Ðồ có cả trăm bức, nhưng chỉ có một bức là hữu dụng mà thôi. Trương Tử Thanh nghe lão nói vậy thì trong bụng mừng thầm, giả vờ chau mày nói:
- Tiểu đệ là người thu thập trân bảo thế nào, thiên hạ đều biết cả. Về danh họa cũng như về châu báu, những nét đẹp cái hay tiểu đệ dám nói ít người bì kịp. Chặng khi nào thu về những vật kém giá trị. Lão áo xanh nói:
- Cái trân quí của Lưu Hải Bí Thiền Ðồ không phải ở nét vẽ đẹp hay xấu... Lão nói tới đây dường như chợt nhớ ra điều gì nên dừng lại không nói nữa. Trương Tử Thanh nghĩ thầm:
- Xem chừng lão này có ý cảnh giác rồi. Hắn quay lại đưa mắt nhìn đại hán áo tía hỏi:
- Trong bản bảo, tiểu huynh nhớ lại dường như cụng có một bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ thì phải chứ? Hai lão này ở với nhau đã mấy chục năm nên tâm linh hơi khéo ý một tí là hiểu nhau ngay. Bỗng nghe đại hán mặc bào tía đáp:
- Ðúng rồi! Tiểu đệ cũng nhớ ra trong bản bảo có một bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ nhưng đã lâu lắm rồi. Bây giờ phải tốn công mới tìm được. Quả nhiên mấy câu này khiến lão áo xanh không nhịn được nữa, lại hỏi:
- Hai vị có nhớ bức họa thu cất tại quí bảo đây do người nào vẽ không? Trương Tử Thanh ngập ngừng đáp:
- Cái này... tiểu đệ nhớ không rõ nữa vì cách đã lâu năm... Dù đệ ký ức có cường kiện tới đâu cũng nhớ một cách lờ mờ... Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Có điều Lam huynh hỏi tới người nào hội họa khiến cho tiểu đệ nhớ lại chuyện cũ... Lão áo xanh trầm ngâm một chút rồi nói:
- Lão phu có nói với các vị cũng chẳng hề chi. Lão phu muốn tìm bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ do một họa sĩ Tam Tinh Tài Nhân. Ðại hán mặc bào tía nói:
- Tam Tinh Tài Nhân ư?... Dường như tại hạ đã trông thấy thủ danh này rồi. Có điều theo chỗ tại hạ biết thì Tam tinh tài nhân dường như không phải là tay danh họa nổi tiếng lắm. Suốt đời có lẽ y chỉ vẽ mỗi bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ mà thôi. Trương Tử Thanh cũng hỏi:
- Lam huynh! Sao Lam huynh biết bức họa của Tam Tinh Tài Nhân nhất định lọt vào tay tiểu đệ? Lão áo xanh đáp:
- Theo chỗ lão phu biết thì bức Lưu Hải Bí Thiền Ðồ kia nguyên là vật sở hữu của Thái Cực Kiếm Lý Thanh Trần. Lý Thanh Trần bị anh em đại bảo chúa mưu hại thì dĩ nhiên nó phải lọt vào tay bảo chúa. Trương Tử Thanh hơi biến đổi sắc mặt, ngập ngừng nói:
- Lam huynh! Theo tin tức của tiểu đệ lượm được thì hung thủ áo trắng là di cô của Thái Cực Kiếm Lý Thanh Trần. Lão áo xanh ngắt lời:
- Lão phu cũng nghe đồn như vậy. Trương Tử Thanh nói:
- Lam huynh đã nghe được tin này, tưởng không nên bạ đâu nói đấy. Lão áo xanh cười khanh khách hỏi:
- Trương đại bảo chúa! Lão phu xem chừng đại bảo chúa có vẻ sợ hãi tên hung thủ đó lắm thì phải? Ðại hán mặc bào tía lạnh lùng đáp:
- Bọn tại hạ đã bố trí Thiết hoa bảo một cách rất nghiêm mật chắc gã chẳng tài nào vào lọt. Lão áo xanh nói:
- Thế thì các vị chẳng còn sợ gì nữa. Ðại hán mặc bào tía hững hờ đáp:
- Anh em tại hạ nhờ Lam huynh tới đây giúp đỡ, cùng bàn việc chống ngăn cường địch, chứ không phải mời Lam huynh đến để bình luận những chuyện thị phi trên chốn giang hồ. Lão áo xanh nói:
- Giữa lão phu và hai vị chẳng qua là chỗ quen biết mà thôi thì làm sao lại mời đến để chống ngăn cường địch. Dĩ nhiên lão phu chỉ vì trọng thưởng mới tới. Trương Tử Thanh thấy giọng nói hai bên mỗi lúc một ra vẻ khích bác, liền lên tiếng xen vào:
- Ngũ đệ! Sao Ngũ đệ lại có vẻ khiếm lễ với tân khách?

Hồi 12 - Thất Tuyệt Ma Kiếm - Ngọa Long Sinh

Quân Trung Phụng bị ai ám toán?

Ðại hán mặc bào tía tuy tính khí nóng nảy nhưng đối với Trương Tử Thanh lại cực kỳ cung kính. Hắn nghe huynh trưởng báo vậy không dám nói nữa. Lão áo xanh còn muốn cà khịa, nhưng nể mặt Trương Tử Thanh cũng nín nhịn không tiện nhiều lời. Trương Tử Thanh tay nâng chung rượu, đứng dậy nói:
- Người anh em tại hạ không đủ lễ mạo, có chỗ ngạo mạn xin các vị lượng thức cho. Tại hạ xin cạn chung rượu nay để kính tạ. Dứt lời lão ngửa cổ lên uống cạn. Quần hào cũng theo hắn, mỗi người uống một chung. Bỗng thấy đại hán trung niên sắc lợi lạt hắng dặng một tiếng rồi nói:
- Tiểu đệ có điều muốn thỉnh giáo hai vị bảo chúa. Trương Tử Thanh lúc trước vừa ngó người nầy tưởng là đã gặp y ở đâu. Nhưng bây giờ nhìn kỹ lại thì ra người lạ mặt chưa từng quen biết. Lảo đảo mắt nhìn người đứng tuổi râu dài đeo kiếm cũng là người chưa gặp bao giờ thì sinh lòng ngờ vực, nhưng chẳng thể không trả lời câu hỏi hán tử trung niên mặt xanh lợi.

Lão liền hỏi lại:
- Huynh đài có diều chi dạy bảo? Hán tử trung niên mặt lợt lạt đáp:
- Bọn tiểu đệ đến nơi hoang dã nùng sơn nầy chỉ vì tham món tiền thưởng trọng hậu, nhưng không thể ở đây lâu được. Trương Tử Thanh gật đầu hỏi lại:
- Vậy huynh đài tính sao? Hán tử mặt lợt lạt đáp:
- Bọn tiểu đệ đã không kiếm được hung thủ lại chẳng thể chờ lâu được, không hiểu đại bảo chúa có cao kiến gì chăng? Trương Tử Thanh đáp:
- Nếu các hạ thấy rằng anh em tại hạ tiếp đãi không được chịu ở lại thì anh em tại hạ xin tiễn đưa một trăm lạng hoàng kim để làm tiền lộ phí. Ðại hán hắng đặng hai tiếng rồi:
- Như vậy là đại bảo chúa khí đồ hẹp hòi mà lời nói lại có vẻ dễ dàng quá nhỉ? Trương Tử Thanh cố nhìn hỏi lại:
- Các hạ nói thế là nghĩa làm sao? Ðại hán trung niên cười lạt nói:
- Bọn tại hạ lặn lội đường xa ngàn dậm tới đây chẳng lẻ chỉ vì trăm lạng vàng thôi ư? Trương Tử Thanh nghe câu chuyện ra chiều rắc rối, nhưng lão coi đi coi lại chẳng thấy đại hán nầy có chỗ nào là nghệ thuật kinh người liền mắng thầm trong bụng:
- Mấy thằng ngu xuẩn mắt mù, sao lại đi mời cả con người chẳng có tiếng tăm gì đến đây để hắn gây sự. Lão xoay chuyển ý nghĩ trong bụng, ngoài miệng vẫn còn ôn tồn hỏi lại:
- Theo ý các hạ còn muốn điều chi? Ðại hán mặt lợt lạt lạnh lùng đáp:
- Tại hạ lưu lại đây mười ngày mà không thấy tin tức hung thủ thì xin cáo biệt. Lúc ra đi tại hạ yêu cầu đem vị cô nương kia theo với năm ngàn lạng vàng kim và mười hạt minh châu. Chẳng hiểu đại bảo chúa có ưng thuận không? Trương Tử Thanh tủm tỉm cười hỏi lại:
- Huynh đài đòi như vậy chẳng là quá nhiều ư? Ðại hán đáp:
- Dưới con mắt người hào phú bình thường thì năm ngàn lạng hoàng kim và mười hạt minh châu là to thật nhưng đại bảo chúa đã phú xưng định quốc thì phỏng có khác gì một hạt muối trong biển cả. Trương Tử Thanh cười lạt nói:
- Phải rồi! Kể ra năm ngàn lạng vàng cũng chẳng lấy chi làm nhiều nhưng tại hạ có vui lòng tặng không mới được chứ? Cách xưng hô huynh đài thế nào. Trương mổ trong lúc nhứt thời không nhớ ra được. Ðại hán trung niên thở phào một cái đáp:
- Tại hạ cũng mới nghe tiếng Trương bảo chúa chứ chưa từng thấy mặt. Trương Tử Thanh lại mừng thầm:
- Mấy thằng chó chết mắt đui sao lại mời nhân vật thế nầy đến đây? Lão hắng đặng hai tiếng rồi đáp:
- Tại hạ coi các hạ dường như có quen biết. Dù chưa từng thấy mặt tất cũng đã nghe danh. Ðại hán trung niên sắc mặt lợi lạt cười rồi hững hờ đáp:
- Tại hạ ít khi qua lại trên đường võ lâm ở Trung Nguyên. Chuyến nầy tới quí bảo là trông vào chân tài thực học. Trương Tử Thanh cười khanh khách đáp:
- Những bạn hữu đã tiến vào Thiết Hoa Bảo của tiểu đệ thì bất luận ai cũng xứng đáng làm cao nhân bậc nhất trong võ lâm. Lão ngừng một chút rồi hỏi:
- Huynh đài có thể cho biết họ tên được chăng? Ðại hán lại tủm tỉm cười đáp:
- Tại hạ nói ra e rằng đại bảo chúa cũng không hay. Tại hạ họ Ðới tên Côn. Trương Tử Thanh vội chắp tay nói:
- Thất kính! Thất kính! Té ra là Tý Ngọ Truy Hồn Thủ! Ðới Côn lạnh lùng nói:
- Ðại bảo chúa dạy quá lời! Tài mọn của con sâu cái kiến phỏng có chi đáng kể? Trương Tử thanh nói:
- Ðới huynh đã vui lòng đến tệ bảo trợ chiến, anh em tại hạ cảm kích vô cùng! Hai luồn mục quang Ðới Côn nhìn chằm chặp vào mặt Quân Trung Phụng.

Miệng gã la lên luôn mấy tiếng:
- Ðáng tiếc ôi là đáng tiếc! Trương Tử Thanh ngẩn người ra hỏi:
- Ðiều chi đáng tiếc? Ðới Côn đáp:
- Ðáng tiếc là hung thủ không có ở đậy Người đứng tuổi râu dài mình mặc áo xanh lưng đeo trường kiếm ngồi cùng bàn với Ðới Côn từ nãy giờ vẫn yên lặng, đột nhiên lên tiếng hỏi xen vào...
- Nếu hung thủ kia mà tới đây thì ông bạn có làm gì được không? Ðới Côn cười ha hả đáp:
- Tại hạ sẽ lấy đầu hắn rồi ôm vàng cùng mỹ nhân về. Người mặc áo xanh lưng đeo trường kiếm cười lạt nói:
- Cái đó chưa chắc! Bao nhiêu người ngồi đây e rằng võ công chẳng một ai là kém Ðới Côn. Ngay tại hạ cũng chưa tân phục. Ðới Côn quay lại ngấm nghía người áo xanh đeo kiếm hỏi:
- Cách xưng hô với các hạ thế nào? Người áo xanh đáp:
- Ðới Côn! Ngươi đã trông vào chân tài thực học mà tới đây nhưng tại hạ lại ỷ vào hư danh để trà trộn vào đậy ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
18