Pair of Vintage Old School Fru
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
05:35 06/12/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Thất Tuyệt Ma Kiếm

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 7399
Tác giả: Ngọa Long Sinh
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 27
. Thật là một cuộc hành trình gian lao vất vả, nào cỏ dại, nào đá ngổn ngang rất đỗi khó đi. Sau chừng hai ba giờ, mấy con ngựa của anh em thầy trò họ Quan mỏi mệt quá không còn gượng gạo để tiến bước được nữa. Nhưng hai con lừa kéo xe vẩn tinh thần sung túc. Bọn Quan Tây bốn người thấy ngựa ngã lăn ra không đi được nữa chúng đành đi bộ. Quân Trung Phụng muốn để ý nhìn nhận tiêu chí trong khu hoang dã để phòng sau này vạn nhất có trở lại qua đây biết cách nhìn nhận đường lối, nhưng trời u ám mà lại mưa to nên thị tuyến chẳng nhìn rõ chi hết. Ngoài cỏ dại cùng đá ngổn ngang, chẳng có một tiêu chuẩn nào khác để nhận xét. Trận mưa lớn kéo dài đến bốn năm giờ. Cánh đồng hoang rộng mông mênh bây giờ nước ngập đến đầu gối. Mưa dần dần ngớt hạt, gió lặng mây tan, vũ trụ quang đãng. AÙnh tà dương vô cùng tươi đẹp soi xuống thì đã gần tới lúc hoàng hôn. Sau trận mưa bầu trời sáng sủa, thị tuyến trông ra chỉ thấy ẩn hiện núi xanh và làn mù thấp là là về buổi chiều tà bao phủ xa xa. Quan Trung bổng quay đầu lại nhìn đôi lừa tráng kiện, lớn tiếng khen:
- Thật là những con vật đáng quý, dù là thiên lý mã cùng khó lòng bì kịp. Quân Trung Phụng đột nhiên vén rèm lên nói:
- Các vị ướt hết rồi. Bây giờ tuy trời đã tạnh nhưng gió chiều lạnh lẽo, xin để nghỉ một lúc đã. Quan Tây lắc đầu đáp:
- Chúng ta định lên núi ngay. Ðột nhiên chúng gia tăng cước lực chạy về phía trước. Quan Trung dẫn hai tên đồ đệ chạy theo sau. Quân Trung Phụng ngồi trong xe thấy xe vòng những khúc quanh cũng không cần người dẫn dắt. Hai con lừa đi đầu tựa hồ có khiếu thông linh chạy theo sau mấy người. Vừng thái dương đả lặn non Tây, bóng chiều mù mịt thì đoàn người vừa đi tới cửa một hang núi. Bổng nghe có tiếng quát vọng lại:
- Tân khách hãy dừng bước! Quan Tây chấp tay đáp:
- Bọn tại hạ là Quan Thị Song Ðao. Trong hang núi bá đại hán võ phục áo đen chạy ra. Tên nào cũng tay trái cầm một ống mai hoa châm. Chúng đứng thành hàng chữ nhất chắn đường. Ba tên đại hán ngó thầy trò Quan Tây một lượt rồi tên đứng giữa lên tiếng:
- Té ra là hai vị Quan lão gia đã tới. Quan Trung nói:
- Hay lắm! Các vị đã biết chúng ta thì mở đường cho đi chứ. Ðại hán đứng giữa đáp:
- Chẳng phải là bọn tiểu nhân muốn làm khó dễ với hai vị Quan lão gia tử, tình thực bảo chúa luật lệ rất nghiêm minh. Bọn tiểu nhân không thể tự chuyên được. Mong rằng hai vị Quan lão gia thể tất cho. Quan Trung tức giận hỏi:
- Chúng ta đã nhận đồ sính lễ quan trọng mà tới đây với hai vị bảo chúa của các ngươi, chẳng lẻ các ngươi cũng coi bọn ta như hạng tầm thường hay sao? Nguyên Quan Thị Song Ðao đã hiểu thể lệ những người vào bảo phải thế nào rồi. Ðại hán đứng giữa đáp:
- Nếu hai vị Quan lão gia mà được tệ bảo chúa đặc biệt hạ lệnh thì bọn tiểu nhân đã để các vị đi tự nhiên không dám nói gì nữa. Quan Trung đã toan nổi nóng thì Quan Tây ngăn lại nói:
- Ðược rồi! Lúc chúng ta gặp hai vị bảo chúa sẽ chất vấn và không để khó cho các vị là xong. Ðại hán đứng giữa lại hỏi:
- Người trong xe là ai vậy? Quan Tây đáp:
- Ðó là tiện thê. Ðối với bọn nữ lưu các vị có thể rộng rãi hơn một chút chăng? Ðại hán đứng giữa lắc đầu đáp:
- Không được! Bất luận nam nữ trước khi chưa được thông lệnh đặc biệt của bảo chúa thì ai cũng không thể miễn được. Quân Trung Phụng từ từ hạ mui xe xuống hỏi:
- Có chuyện chi vậy? Quan Tây nhăn nó đáp:
- Theo luật lệ nơi đây, lúc tiến vào hang đều phải bịt mắt. Quân Trung Phụng nói:
- Người ta đã có lề luật như vậy dĩ nhiên tiện thiếp cũng phải tuân theo. Nàng quay lại nhìn chiếc xe ngựa nói tiếp:
- Có điều còn chiếc xe ngựa và đôi lừa... Ðại hán đứng giữa nghiên mình thi lễ nói:
- Phu nhơn hãy khoan tâm. Xe cùng lừa ngựa sẽ do bọn tại hạ trông nom. Khi nào phu nhân trở ra nhất thiết xin kính hoàn đầy đủ. Quân Trung Phụng tủm tỉm cười nói:
- Ðược quí vị chu đáo như vậy thì còn lo gì nữa. Ðại hán đứng giữa lấy trong bọc ra năm cái khăn bằng vải dầy bịt mắt bọn Quan Tây năm người lại, đồng thời tước hết khí giới của bọn này. Quân Trung Phụng nghĩ thầm:
- Dù họ bịt mắt, song hai tay vẫn để cử động tự nhiên, thì muốn cởi ra lúc nào cũng được hay sao? Nàng còn đang ngẫm nghĩ thì đột nhiên có tiếng lách cách. Cổ tay nàng thấy nặng trĩu. Họ đã khóa tay mọi người bằng những chiếc khóa thép rất chắn chắn. Từ tay người nọ sang tay người kia đều có dây tói rất kiên cố móc liền với nhau. Cả năm người móc vào nhau thành một xâu, người nọ cách người kia chừng hai thước. Bổng nghe thanh âm trầm trọng nói:
- Tại hạ rất tin chư vị, bất tất phải đeo hình cụ vào tay trái nữa, nhưng có điều cần phải nói rỏ trước... Gả ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Trong đoạn đường này có một chỗ nguy hiểm đặc biệt kêu bằng Ðoạn Hồn Lộ. Vậy các vị nắm chặt sợi dây Cầu Sinh mà đi thì không sao hết. Bọn Quan Thị Song Ðao và Quân Trung Phụng bị bịt mắt rồi, trong lòng khó chịu, không ai nói nửa câu. Bổng nghe thanh âm trầm trọng lại cất lên:
- Còn một điều nữa tại hạ cũng cần thuyết minh trước vì tại hạ quí trọng các vị, nên không đeo hình cụ vào tay vậy các vị cũng nên tự trọng, vì dọc đường chỗ nào cũng bố trí ám khí do những tay cao thủ điều động. Bọn họ tuân theo mệnh lệnh rất nghiêm khắc, hễ các vị cởi khăn bịt mắt là lập tức họ phóng ám khí giết người. m thanh dừng lại một chút để đổi thành lạnh lẽo hơn nói tiếp:
- Các vị phần nhiều là những tay cao thủ bậc nhất, giả tỷ vào lúc bình thời thì dù gặp ám khí bay đến như mưa hồ để đả làm gì được. Nhưng hiện giờ tình thế khác xa. Tay phải đã bị xiềng lại đi trên quãng đường cực kỳ nguy hiểm, nếu gặp ám khí bắn tới thì e rằng khó lòng tránh khỏi. Quan Trung khó chịu quá không nhẫn nại được nữa lớn tiếng:
- Biết rồi! Làm gì mà phải nói lắm thế! Thanh âm trầm trọng kia lại đáp:
- Dù sao trước khi đi qua Ðoạn Hồn Lộ, tại hạ cũng phải phân tích mọi đường lợi hại một cách cặn kẽ. Quan Trung gạt đi:
- Bọn ta nghe đủ lắm rồi. Bây giờ đi thôi chứ? Quan Tây thản nhiên nói:
- Bữa nay Quan Thị Song Ðao chịu để cho các hạ phát lạc là hoàn toàn nể mặt bảo chúa, bọn tại hạ sẽ có lời nói lại với hai vị đó. Thanh âm trầm trọng đáp:
- Vụ này hoàn toàn do mệnh lệnh của hai vị bảo chúa, chẳng liên can gì đến tại hạ. Quan Trung cười lạt muốn nói lại thôi. Thanh âm trầm trọng lại cất lên:
- Ðược rồi! Bây giờ có thể dẫn bọn họ lên đường! Quân Trung Phụng bên tai nghe tiếng dây lòi tói đụng nhau loảng xoảng, người nàng bị kéo về phía trước. Nàng là người bị bịt mắt trước tiên lại bị khóa tay sau cùng nên không hiểu người trước người sau mình là ai. Nàng ráng trấn áp nổi xúc động trong lòng để giữ cho bình tĩnh vì nàng hy vọng dùng cảm giác để nhận xét quãng đường phải đi qua. Quân Trung Phụng bổng ngửi thấy mùi hôi hám ẩm ướt xông vào mũi tựa hồ như đang đi vào một đường hầm trong sơn động. Dĩ nhiên mùi hôi hám ẩm ướt này chỉ thỉnh thoảng, nếu không lưu tâm thì khó mà ngửi thấy. Nàng nghĩ thầm trong bụng:
- Con đường vào sơn động này không hiểu bao xa mà đi mãi không hết. Nàng đang suy nghĩ bổng thấy khí lạnh xông lên và tiếng nước chảy ào ào lọt vào màng tai. Nàng cảm giác dường như đã đi hết sơn động. Bổng nghe âm thanh ồm ồm lạ tai cất lên:
- Bây giờ các vị lên Ðoạn Hồn Lộ đây! Tiếng nói vừa dứt, Quân Trung Phụng đột nhiên cảm thấy một bàn tay to tướng thò ra nắm lấy bàn tay mình đặt lên sợi dây sắt lớn bằng hạt đào. Thanh âm ồm ồm lại nói tiếp:
- Các vị nhớ luôn nắm cho chắc sợi dây Cầu Sinh. Chỉ lơi tay một chút là gặp nguy hiểm xương tan thịt nát mà còn liên lụy cả đến đồng bọn nữa. Quân Trung Phụng theo lời dặn nắm rất chắt dây Cầu Sinh. Ðồng thời nàng lắng tai nghe nhưng không thấy Quan Thị Song Ðao nói gì. Thanh âm ồm ồm lại nói:
- Bây giờ các vị tiến về phía trước. Quân Trung Phụng cảm thấy sợi dây sắt từ từ di động về phía trước dường như phía đối diện có người đang kéo dây. Nàng cất bước cử động từ từ tiến về phía trước. Quân Trung Phụng tuy bị bịt hai mắt, song nàng vẫn cảm giác được là mình đang đi trên cao, dưới chân tựa hồ có vực sâu trăm trượng. Nàng đang đạp chân lên một cái cầu nhỏ. Cầu này rất hẹp chỉ vừa đặt bàn chân, phải có dây sắt, người mới đứng vững và bước đi được. Mọi người tay vịn dây sắt rất thận trọng vì bản năng cầu sinh và đều cảm giác thấy mình đang đi lủng lẳng trên không, phía dưới là vực thẩm. Chỉ sơ ý một chút rớt xuống là uổng mạng, nên ai nấy đều ngưng thần chú ý lần dò từng bước mà đi. Ðoàn người đi trong khoảng thời gian chừng ăn xong bữa cơm thì Quân Trung Phụng đột nhiên cảm thấy tay trái mình có người nắm lấy dắt đi xuống mấy bậc đá. Nàng cảm thấy người này nắm tay mình rất mạnh thì trong lòng căm hận đến cực điểm nhưng sau khi xoay chuyển ý nghĩ, nàng đành dẹp lửa giận xòe tay ra nắm lấy tay nọ. Nàng không biết người đó là ai, đẹp hay xấu, già hay trẻ, mà trong lòng chỉ có ý niệm duy nhất là dùng sắc đẹp quyến rũ đàn ông. Người kia dừng như lấy làm hân hạnh lắm. Tay hắn hơi run run, nhưng hắn vẫn nắm tay Quân Trung Phụng chặt hơn. Bên tai Quân Trung Phụng còn nghe rõ tiếng hắn thở hồi hộp hiển nhiên vì mình mà lòng hắn đương rạo rực khẩn trương. Ðột nhiên bàn tay đó buông Quân Trung Phụng ra. Tiếp theo lại vang lên tiếng nói oang oang mà thanh âm có pha lẫn hơi thở.
- Các vị chỉ còn đi qua Phi Long Ðộ nữa là có thể bỏ khăn bịt mắt ra và sẽ được tiếp đãi một cách long trọng. Thanh âm ngừng lại một chút rồi tiếp:
- Ði qua Phi Long Ðộ thì vừa sung sướng, khoan khoái lại vừa rất nguy hiểm. Ðiều quan trọng nhất là các vị đừng bỏ khăn che mắt ra. Theo chỗ tại hạ đã biết thì phàm người nào kéo trộm tấm khăn bịt mắt thì chẳng qua Phi Long Ðộ được bình yên. Quân Trung Phụng cảm thấy mình được người nâng đỡ đi về phía trước đặt ngồi vào một cái vật gì êm ái dễ chịu. Lát sau tiếng nói oang oang lại cất lên:
- Các vị ngồi trên Long Ỷ rồi bất luận nghe thấy thanh âm gì cũng đừng loạn động là bình yên vô sự. Quân Trung Phụng đột nhiên thấy luồng khí nóng thổi vào tai và có tiếng người nói rất nhỏ:
- Cô nương đừng sợ nhé! Cứ ngồi vững vào vị trí của tại hạ. Ðây là một việc tính toán rất thần bí. Hàng vạn lần mới có một cơ hội bị lầm lẫn. Trong vạn lần đó chẳng lẻ cơ hội lại chụp xuống đầu cô nương. Huống chi tại hạ còn có thể thao túng chiếc Phi Long Ỷ này cùng 12 đường mai phục. Tại hạ nhất định thiết pháp cho cô nương qua Phi Long Ðộ bình yên không phải kinh hãi gì hết. Quân Trung Phụng biết là mỹ sắc của mình đã chinh phục được đối phương thì không khỏi cười thầm. Bỗng nghe người kia ngấm ngầm buông tiếng thở dài rồi đột nhiên Phi Long Ỷ phát động, trước chậm sau nhanh tiến về phía trước. Sau khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà, bỗng có tiếng lách cách vang lên ở trên đầu. Rồi tiếng gió veo véo rít lên tưởng chừng như muốn vụt vào mặt. Quân Trung Phụng tự hỏi:
- Có phải là tên nỏ không? Chẳng hiểu từ phía nào bắn tới? Nàng còn đang xoay chuyển ý nghĩ thì lại một hồi lách cách rồi veo veo bay tới. Lần này tựa hồ phía trên phía dưới, mặt trước sau đều có mà luồng kim phong lướt qua mặt thấy hơi lành lạnh. Cả năm người ai cũng sợ hãi, nhưng chẳng một ai lên tiếng. Quân Trung Phụng cảm thấy chỗ Phi Long Ðộ vừa đi qua chợt sáng chợt tối, chợt lên cao chợt xuống thấp. Có lúc hình như sương mù thổi vào mặt, tình hình rất phức tạp. Phi Long Ỷ đang đi đột nhiên dừng lại. Bây giờ bên tai vang lên giọng oanh yến líu lo. Quân Trung Phụng được người cầm tay dắt đi. Nàng tính chừng đi được một dậm thì dừng lại. Bổng nghe một tràng cười ha hả vang lên ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
20