XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
08:56 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 700952
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
Vấn đề là ở chỗ: Họ đã bị đánh bại bởi cái gì?
Đang yên đang lành thì một cô bạn chết bất đắc kỳ tử, một cô nữa lại phát điên, làm sao họ có thể chấp nhận được chuyện này cơ chứ?
Cô giơ tay nắm lấy tay trái của Thi Thi, chợt thấy lạnh thấu xương.
- Thi Thi à, cậu bật điều hòa lạnh thế?
Thi Thi thở dài nói:
- Có lẽ là lòng mình lạnh lẽo đó thôi. Tại sao những việc tai bay vạ gió này lại rơi vào bọn mình kia chứ? Nói ra kể cũng lạ, tự nhiên hôm nay mình cảm thấy lưng rất lạnh, giống như có một cục đá đặt trên đó vậy.
Tẩn Cẩm lúc này mới chú ý đến việc Thi Thi vẫn chưa thay bộ đồ sườn xám; trong khung cảnh mờ ảo, bộ đồ hắt ra một thứ ánh sáng kỳ dị.
- Cẩm à, chắc cậu vẫn chưa thấy bộ dạng Anh Kỳ khi lên cơn điên nhỉ? Cậu ấy cứ túm ngược tóc lên, giống như có một người vô hình đang treo tóc cậu ấy lên vậy. Cậu ấy luôn mồm gọi tên Lam Kỳ, lại còn nói Lam Kỳ muốn mượn mắt cậu ấy nữa chứ. Thật đáng sợ!
Nói xong, cô khóc òa lên rồi ngả vào lòng Tần Cẩm, run rẩy nói:
- Cẩm à, thực sự mình rất sợ hãi, không biết tại sao nhưng mình cảm thấy người tiếp theo gặp nạn sẽ là mình. Mình sợ lắm!
- Cậu nói linh tinh cái gì thế? Tại sao người tiếp theo sẽ là cậu? Lam Kỳ tự sát, chẳng nhẽ cậu muốn giống cô ấy à?
- Không phải vậy, cậu đừng quên mình có giác quan thứ sáu rất nhạy. Từ nhỏ mình đã có thể cảm nhận được sự việc sắp xảy ra; đây chính là nguyên nhân khiến cho bọn mình trở thành bạn tốt của nhau. Mình thực sự cảm nhận được người tiếp theo sẽ là mình.
Tần Cẩm cảm thấy rối bời. Lam Kỳ vừa chết, Anh Kỳ bị điên, bây giờ đến Thi Thi cũng có biểu hiện bất bình thường. Tự nhiên đang yên lành lại nhắc đến giác quan thứ sáu. Tần Cẩm chỉ muốn mắng ông trời sao lại cứ bắt cô chịu nhiều đau khổ thế.
Đường Thi Thi òa khóc. Có lẽ cô ấy chịu nhiều sức ép quá!
Tần Cẩm không biết làm gì hơn là liên tục vỗ vào vai bạn an ủi. Cô muốn khóc to, nhưng nếu bây giờ đến cô cũng suy sụp thì lấy ai để bảo vệ Thi Thi chứ?
Đường Thi Thi chầm chậm dựa vào người cô. Đúng thời điểm đó, Hắc Bảo đang nằm trong lòng Tần Cẩm bỗng nhảy dựng lên.
Tần Cẩm gọi: "Hắc Bảo"
Hắc Bảo nhìn Thi Thi một cách hằn học, miệng gừ gừ đe dọa; trông hành động của nó như đang muốn bảo vệ cho cô vậy.
Tần Cẩm cúi đầu xuống để trêu con mèo như đang uất ức phát cáu lên, vừa ôm nó cô vừa nói: "Sao vậy Hắc Bảo, em tức cái gì? Em không được phép cắn người lung tung biết không?"
Đang cố gượng cười để trêu Hắc Bảo thì đột nhiên cô khựng lại.
Cô nhìn thấy cái gì đó trong mắt Hắc Bảo.
Hắc Bảo là một con mèo đẹp. Nó có một đôi mắt to; điều đặc biệt ở chỗ một con mắt của nó màu xanh, mắt kia màu hồng phấn. Con mắt hồng phấn rất đặc biệt, nó toát lên thứ ánh sáng làm mê hồn người. Đây cũng chính là màu sắc mà cô ưa thích nhất. Thế nhưng lúc này, màu sắc ấy lại trở thành ác mộng đối với cô.
Trong con ngươi bên mắt màu hồng phấn có bóng Thi Thi. Đáng sợ ở chỗ không phải chỉ có một mà là tới hai bóng người, bóng kia đang nằm trên vai Thi Thi, đầu nó gác lên đầu cô, còn hai tay nó đặt trên vai cô.
Bóng của một người phụ nữ tóc dài.
Cô sợ hãi ngẩng đầu nhìn Thi Thi, chỉ thấy một mình cô ấy đang ngồi nghiêm chỉnh trên sofa dụi dụi mắt. Cô lại cúi đầu xuống nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo thì vẫn thấy có hai bóng người.
Cô sợ đến mức không thở được nữa, cứng đờ cả người, đầu óc trở nên trống rỗng. Cô chỉ còn biết ôm chặt Hắc Bảo mà thôi.
Cái bóng của Thi Thi trong mắt Hắc Bảo càng lúc càng rõ hơn. Thi Thi cúi người xuống quan sát Hắc Bảo. Tần Cẩm không dám nhìn Thi Thi nữa, cô vừa run rẩy vừa nhìn vào mắt Hắc Bảo.
Đúng là Đường Thi Thi đang cõng một người phụ nữ tóc dài. Máu của người phụ nữ ấy đang nhỏ từ cánh tay trắng nõn xuống, nhưng cô không nhìn rõ mặt cô ta. Mái tóc dài của cô ta xòa tới mắt của Thi Thi, có sợi còn chọc vào mắt cô ấy.
Sợ toát mồ hôi, Tần Cẩm đứng im bởi người phụ nữ mà Thi Thi đang cõng trên lưng bắt đầu hành động. Cô ta đang từ từ giơ tay lên, chĩa hai ngón tay giữa và ngón trỏ lên không trung làm động tác "móc mắt".
Cứ như bị ma làm, Thi Thi bắt đầu nói nhảm:
- Mắt của con mèo này thật kỳ lạ, mình chỉ muốn móc ra xem.
Không biết tự lúc nào cô ấy đã vớ lấy chiếc dao gọt hoa quả để trên bàn.
Tần Cẩm sợ đến mức tay chân bủn rủn. Cô thấy Hắc Bảo nhảy vọt lên, đâm bổ vào Thi Thi làm cô ấy sợ hãi tránh qua một bên.
Hắc Bảo lại nhảy vào lòng Tần Cẩm.
Tần Cẩm sợ hãi nhìn Thi Thi, cô lấy giọng bình tĩnh cố gắng lên tiếng:
- Bây giờ cũng đã muộn rồi, hơn nữa mình lại có chút việc, mình về trước nhé.
Đường Thi Thi không giữ cô, mặt mũi nhợt nhạt, cô ta đáp lại:
- Lúc nãy thật kỳ lạ, tại sao mình lại có ý nghĩ móc mắt con mèo chứ? Xem ra mình cũng bị điên rồi, thật dã man quá!
Thi Thi đứng thẳng dậy, sờ vào lưng rồi nói:
- Mình cảm thấy lưng rất lạnh, mà lại rất nặng nữa. Thôi mình đi vệ sinh đây.
Trước khi Thi Thi bước vào nhà tắm, cô ta còn liếc Hắc Bảo một cái. Hắc Bảo cứ nhìn cô chằm chặp không rời. Trong con mắt màu hồng phấn của nó, cái bóng kê đầu lên trên đầu Thi Thi, hai tay nó ôm lấy cổ cô.
Cô vội ngồi thẳng lên, không dám nhìn vào mắt con mèo nữa. Cô ngẩng đầu nhìn Thi Thi, cô ta quay đầu lại nói:
- Chẳng hiểu sao hôm nay mình thấy ngứa mắt lạ, giống như bị con gì đó bay vào mắt vậy, mình chỉ muốn lấy mắt ra rửa sạch thôi.
Nói xong cô liền cười rất khó hiểu rồi đi vào nhà vệ sinh.
Nhìn thấy cô ta khóa cửa nhà vệ sinh xong, Tần Cẩm thở phào nhẹ nhõm; cô ôm mèo lên rồi chạy như bay ra ngoài. Lúc cô mở cửa thì đụng phải người giúp việc đang bưng cà phê. Cô cũng chẳng cần lấy làn mèo nữa, chạy bán sống bán chết ra ngoài.
Cô chạy bạt mạng, chẳng kể đèn xanh đèn đỏ; mãi tới khi bị Hắc Bảo cào một cái đau điếng trên mặt cô mới tỉnh lại. Máu tươi từ mặt cô chảy xuống trông giống như giọt nước mắt màu đỏ. Nếu Hắc Bảo không nhắc nhở cô thì giờ này cô đã bị xe trên đường đâm chết rồi; chính Hắc Bảo đã cứu cô.
Cô đứng trên đường, run lẩy bẩy ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
3