The Soda Pop
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:37 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 701605
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
Anh ấy là người bình thường, hơn nữa, cũng là người học hành nhiều năm giống như cô, bản thân lại là cảnh sát, làm sao có thể tin chuyện cô nhìn thấy ma chứ?
Nói ra chuyện này chỉ thiệt cho cô mà thôi, nghĩ tới đây cô liền trấn tĩnh lại.
- Anh không tin cô ấy à? - Kha Lương nói với Tử Minh thay cô.
Lúc này Lục Tử Minh mới nhận ra mình đã xử sự sai, đáng nhẽ anh phải nói những lời động viên người con gái đã tin tưởng mình mới đúng. Nhưng cũng không thể trách anh vì anh là người có lý trí, không dễ bị tình cảm chi phối.
Nét mặt của cô rất khó coi, cô mím chặt môi, chớp chớp đôi mắt bị tổn thương.
Có lẽ những điều cô nói là đúng, nhưng việc này quả là thật quá kỳ lạ, không thể tin nổi.
Nhưng dù sao đi nữa thì Tử Minh cũng không bỏ qua vụ án này, bởi bây giờ chính anh cũng tin rằng nhất định có người đang đứng đằng sau tạo ra sự sợ hãi lan truyền này; không chừng kẻ đó lại chính là cô gái mất tích Đường Thi Thi cũng nên.
Tần Cẩm quyết tìm Đường Thi Thi, nhưng vấn đề ở chỗ thành phố này quá rộng, biết tìm cô ấy ở đâu bây giờ?
Ngồi đợi tại phòng khách cả ngày, chỉ có mỗi Kha Lương là thoải mái nhất, anh ta mải mê ngắm nghía căn nhà, một lát sau thì bị con mèo trên sofa đuổi ra ngoài, chốc nữa lại lôi chiếc máy tính xách tay trong túi ra.
- Anh cũng thuộc thế hệ pháp sư thời kỹ thuật số đấy nhỉ? - Tần Cẩm châm chọc khi thấy anh ta lấy máy tính ra chơi điện tử.
- Anh chơi điện tử để luyện kỹ năng bắt ma đấy.
"Đúng là có vấn đề, chơi điện tử để luyện kỹ bắt ma", Tần Cẩm ngán ngẩm nghĩ thầm.
Chờ tới tối, Lục Tử Minh liền rút điện thoại ra lệnh cho cấp dưới đi tìm Đường Thi Thi. Anh đã vi phạm nội quy bởi tính đến thời điểm đó, vẫn chưa đủ thời gian để xác định là cô mất tích hay không. Lòng anh càng lúc càng hoang mang. Ngồi tại nhà Đường Thi Thi, anh có cảm giác nơi đây rất âm u, dường như có ai đó đang thổi một luồng khí lạnh sau gáy.
Điện thoại đã gọi rồi, người thì cũng đã bắt đầu tìm kiếm, thế nhưng tin tức về Đường thi Thi vẫn bặt vô âm tín.
Tần Cẩm mệt mỏi ngủ thiếp trên ghế sofa. Kha Lương ăn tối xong thì cũng ngả người trên chiếc ghế sofa khác.
Lục Tử Minh nhìn thấy hai người ngủ ngon lành. Điều đáng nói nhất là khi Tần Cẩm vừa ngủ thì Hắc Bảo liền nhảy lên nằm cạnh đùi cô, tạo cho người ta cảm giác ấm áp. Lục Tử Minh cũng không kiên trì được lâu, một lát sau, anh ngả người trên sofa ngủ thiếp đi.
Ngủ tới nửa đêm thì Tần Cẩm nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Tần Cẩm giơ tay ra với điện thoại; cô chỉ nghe thấy một tràng cười. Trong đêm tĩnh lặng, tiếng cười giòn giã khiến người ta sởn gai ốc.
Tiếng cười của một đám người. Tiếng cười rất nhẹ nhàng, không giống với kiểu cười ré lên hoặc thứ tiếng âm u "Trả mạng cho ta!" của loại ma treo cổ trong phim kinh dị. Tuy nhiên nó cũng khiến Tần Cẩm cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Một giọng cười khàn khàn, Tần Cẩm thấy rất quen. Đúng rồi, đó là giọng cười của Đường Thi Thi. Cô nhớ những lúc mình bị bắt nọn là Đường Thi Thi lại vui vẻ cười như thế.
Điệu cười nhỏ, nhất định là của Lục Anh Kỳ, cô ấy luôn thích bịt mồm khi cười. Gặp chuyện vui đến đâu cô ấy cũng chỉ cười như vậy, không bao giờ cười to.
Còn giọng cười lảnh lót, vui tươi đích xác là của Lam Kỳ. Chỉ cô ấy mới có điệu cười vui vẻ đến vậy, đã cười là cười thoải mái luôn. Tần Cẩm thường trêu điệu cười của cô giống như sự vui mừng ngây ngô của con gà mái đã đẻ xong trứng.
Những tiếng cười đó khiến cô sợ hết hồn. Bọn họ đang cười vui quá, ba người - hai người sống và một người chết.
Đột nhiên, cô nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng đang gọi tên cô mà trước đây chưa từng nghe qua: "Tần... Cẩm..." Sợ hãi tột độ khiến cô mất cả lý trí, tự nhiên cô thấy giọng nói đó thật quen thuộc và dễ nghe biết bao!
Mắt cô bắt đầu mờ đi, cô vội vàng cầm chiếc điện thoại. Thoáng chốc, cảnh sắc xung quanh cô đã thay đổi, trước mắt cô là một rừng cây. Điều kỳ lạ là cô không thấy Lục Tử Minh và Kha Lương nữa. Giọng nói đó rất gần cô. Con đường núi này cô đã đi qua. Chẳng mất nhiều sức lắm cô đã tìm được con đường nhỏ. Giọng nói đó phát ra ở đây; chỉ cần men theo con đường này lên núi thì sẽ đến nơi.
Cô cứ bước từng bước một theo giọng nói đó; đã rất gần rồi, giọng nói đó thật dịu dàng, vui tai biết bao! Lúc nó gọi tên cô sao mà ma mị đến vậy!
Càng lúc càng gần rồi, chăn chú lắng nghe, thì ra là giọng đàn bà, bà ta đang gọi cô: "Tần ... Cẩm ... lại đây mau..." Tần Cẩm đi thẳng tới đó, trước mặt cô là một cây cổ thụ, lá cây xào xạc; ánh trăng sáng đến mức khiến người ta run sợ.
Đúng lúc Tần Cẩm định đi vào thì cô nghe thấy một tiếng mèo kêu ré lên; cô thấy mặt mình nhói đau liền ngồi thụp xuống.
Cô mở mắt ra, cảnh sắc xung quanh lại biến thành nhà của Đường Thi Thi. Kha Lương và Lục Tử Minh đang ở bên cạnh cô. Cô đã đi tới mép sân thượng, dưới đó là mặt sân đen sì. Cô nhìn thấy dãy hàng rào nhọn hoắt vẫn chưa làm xong đang lóe sáng giống như một bầy sói nhe nanh chỉ chờ Tần Cẩm ngã xuống là xơi tái cô.
Bình tĩnh trở lại, cô thấy Hắc Bảo đang nhìn mình. Cô thấy mặt mình rất đau, sờ vào thì thấy đang chảy máu.
Kha Lương đứng ở đó không ngừng ghi chép, vừa vẽ bùa vừa niệm chú; anh ta không nói gì, nhưng cô cảm nhận được anh ta đang an ủi cô.
Yên lặng hồi lâu, Tần Cẩm run rẩy, cô chậm rãi nói từng chữ một:
- Em nghe thấy tiếng cười của Đường Thi Thi và Lục Anh Kỳ, họ đang ở cùng Lam Kỳ.
Kha Lương vừa bước xuống từ sân thượng liền hỏi:
- Lam Kỳ có phải là cô bạn đã chết rồi không?
- Đúng vậy! - Lục Tử Minh đáp. Anh không thích Kha Lương lắm. Trực giác của người đàn ông mách bảo với anh rằng lý lịch của tay Kha Lương giả thần giả thánh này không rõ ràng chút nào.
Kha Lương có một ưu điểm là không bao giờ để ý đến nét mặt của những người xung quanh; anh ta nghiêm túc hỏi Tần Cẩm:
- Trong điện thoại, em nghe thấy tiếng cười của ma phải không? Thú vị thật đấy! Tiếc là bọn anh không nghe thấy điện thoại reo.
Tần Cẩm nhìn vào đôi mắt to của anh ta, trong lòng thật sự hoang mang.
Ba người bọn họ, mỗi người nghĩ một kiểu, không ai dám ngủ tiếp nữa bởi họ sợ rằng lại nghe thấy tiếng điện thoại bí ẩn kia. Cú điện thoại đáng sợ ấy thiếu chút nữa đã cướp đi sinh mạng của Tần Cẩm.
Đêm dài rồi cũng qua ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
25