XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:52 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 703532
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
- Anh nói ai họ Sở đấy?
- Ai giống thì tự biết chứ.
- Té ra anh đang ghen tị vì thiếu gia đây đẹp trai hơn hả?
- Anh đẹp trai ư? Nhìn lại mình đi, trông điệu bộ ẻo lả như thế giả thử qua cầu có lẽ cũng bị gió thổi bay mất dạng thôi.
Tần Cẩm lắc đầu ngán ngẩm. Càng ngày cô càng nhận ra khắc tinh của Tử Minh là Kha Lương. Cứ khi nào Kha Lương xuất hiện y như rằng Tử Minh mất hết lý trí rồi cả hai bắt đầu đấu khẩu với nhau như trẻ con vậy.
Đột nhiên Thi Thi hét lên:
- Đúng là chỗ đó rồi.
Xe phanh kít lại, Thi Thi chỉ vào ánh đèn đằng xa nói:
- Đúng là chỗ đó rồi. Em còn nhớ khi đi qua đó có một trường học mới xây. Em nhận ra cái cổng trường đó. Lần trước em tới đây lúc ban ngày, em còn chia rất nhiều quà cho các em nhỏ, sau đó em đi bộ xuống núi rồi tìm được cái xóm nhỏ đó.
Kha Lương nhìn Thi Thi rồi nhìn con đường nhỏ, trước mặt:
- Tốt rồi, trước tiên chúng ta tới trường học nghỉ đêm, sáng mai vòng ra sau núi tìm xóm nhỏ kia được không?
Mọi người đều đồng ý, lái xe đường núi thật không dễ dàng chút nào, may mà xe của Thi Thi có nhiều chức năng kết hợp với tay lái lụa của Kha Lương; cuối cùng, mọi người cũng an toàn tới được trường học.
Dưới ánh trăng, ngọn núi trông thật tĩnh mịch. Vào hạ, núi rừng có một vẻ đẹp khác lạ, tiếng ếch kêu “ồm ộp” suốt đêm. Tới cửa trường, họ chỉ nhìn thấy trên đó treo một chiếc đèn xách tay.
Kha Lương định đập cổng trường xem có ai ở trong không, Thi Thi gạt tay anh nói:
- Đừng, mọi người trong trường đã ngủ say rồi. Trong xe của em có túi ngủ, lều, chúng mình dựng lều lên ngủ, đừng làm phiền họ nữa.
Lục Tử Minh gật đầu tán thành:
- Hay đấy, dừng xe ở đây đi. Chúng ta dựng lều ở thảm cỏ cạnh trường học.
Lục Tử Minh và Thi Thi đúng là hai tay lão luyện hay đi du lịch, họ phối hợp với nhau rất ăn ý, chẳng mấy chốc đã dựng xong lều. Bốn người nằm trong một chiếc lều to đếm sao trời, tuy không ai nói ra nhưng họ đều hiểu rằng lúc này không thể tách rời nhau.
Đã lâu lắm rồi họ chưa được thoải mái như thế. Có lẽ là do sắp tìm được ngôi làng đó nên mọi người cảm thấy rất phấn khích. Do từng đến nơi này một lần nên Thi Thi rất thông thuộc con người và vùng đất nơi đây.
Kha Lương hỏi:
- Đây là đâu?
- Em cũng không biết nữa. Em hay đi du lịch theo ngẫu hứng, ít khi nhớ địa danh mình đến. Cảm thấy chỗ nào vui thì chơi vài ngày, thế thôi. – Thi Thi trả lời.
Tần Cẩm tò mò hỏi lại:
- Thế nơi này có gì vui chứ? Mình vừa quan sát ngôi làng đó dưới ánh trăng, cũng chẳng thấy gì đặc biệt cả.
- Lý do mình lưu lại đây mấy ngày là tụi trẻ rất đáng yêu. Chúng không có trường học mà phải đi học ở một ngôi miếu cũ. Năm ngoái, có một thương nhân thành đạt tên Lý Ngưu đã quyên góp rất nhiều tiền xây một trường học ở đây. Ông dự định phát triển giáo dục cho nơi hoang vu hẻo lánh này. Đúng là một người hảo tâm!
- Chắc em hứng quá nên nhận lời làm cô giáo dạy mấy ngày phải không? – Lục Tử Minh hỏi đùa.
- Em làm gì có bản lĩnh làm giáo viên cơ chứ, chẳng qua em ở lại chơi với bọn trẻ mấy ngày thôi.

Chương 19 - TIỂU NGƯ

Trời đã tờ mờ sáng, mọi người lại tiếp tục lên đường. 1 đêm không ngủ nhưng ai cũng tỉnh táo, mắt long lanh. Kha Lương lại lái xe theo con đường Thi Thi đã chỉ.
Càng ngày đường càng hẹp, cây cối 2 bên đường rậm rạp hẳn lên; Kha Lương khó nhọc lái xe về phía trước". Một lát sau, anh quay lại hỏi Thi Thi:
- Hình như em chỉ sai đường rồi.
Mọi người không ai bảo ai, đồng thanh kêu lên" "Đồ ngốc", bởi lẽ ở sau trường học chỉ có duy nhất con đường này mà thôi.
Tần Cẩm hỏi:
- Có thật là tự bạn lái xe từ chỗ này vào làng không?
Thi Thi mở to mắt trả lời:
- Đúng là tự mình lái, con đường này thông vào làng mà. Ngôi làng này cũng lạ lắm cơ, chẳng có ai cả. Mình nhìn thấy mảnh vải này treo trên tường 1 ngôi nhà, mình gõ cửa hỏi mua. 1 đứa bé ra mở cửa, mình trả nó 1.000 tệ rồi mang tấm vải đi. À, đứa trẻ đó bị mù.
- Bị mù ư? - Tầm Cẩm ngạc nhiên hỏi lại.
- Đúng vậy. Đứa trẻ đó khoảng 5, 6 tuổi, nó có gương mặt rất thanh tú, lại rất trắng nữa. Lúc mình đưa tiền cho nó, nó lại chẳng nói năng gì, mình sợ nó không đồng ý, thế là vội nhét tiền vào tay nó rồi cầm tấm vải đi. - Lúc đó Thi Thi nghĩ rằng mình vớ được món hời; cứ ngỡ kiếm được bảo bối rẻ, nào ngờ lại là tấm vải bị nguyền rủa. Xem ra các cụ nói "sướng quá hóa rồ" cấm có sai.
Kha Lương lườm Thi Thi 1 cái, lại giơ tay nhứ nhứ ý muốn nói: "Vẫn còn ở đây mà dương dương tự đắc, mọi tai họa là do cô gây ra cả đấy."
Bất lực trước con đường hiểm trở, Kha Lương liền dừng xe lại, nói:
- Hay là bọn mình tìm đường khác vào làng đi.
Mọi người ngừng tranh cãi, xe đã không thể tiến vào sâu hơn nữa.
Không khí ảm đạm, không ai biết phải làm gì. Thi Thi là người đầu tiên nhảy ra khỏi xe, cô đề nghị:
- Em dám khẳng định ngôi làng ở phía trước. Bây giờ em không nhớ nổi trước đây làm thế nào mà em đã lái xe vào đó được nhưng em có thể khẳng định đúng là con đường này. Nếu giờ xe không vào được thì chúng ta đi bộ vậy.
Hắc Bảo kêu lên 1 tiếng rồi nhảy ra khỏi xe, Kha Lương kinh ngạc phát biểu:
- Đến mèo cũng còn dám xuống xe, vậy chúng ta sợ gì mà không xuống chứ?
Tần Cẩm và Tử Minh mỉm cười rồi xuống xe, xách theo hành lý. Nhân lúc trời còn sáng, họ tranh thủ lên đường ngay.
Đây giống như chuyến du lịch về ngoại ô, 2 nam 2 nữ trông rất thân mật, đeo ba lô đi đường núi; lại còn có 1 con mèo đen rất đẹp dẫn đường. Cảnh đó, nếu phối thêm tiếng nhạc trữ tình dìu dặt vào thì đúng là bối cảnh điển hình trong phim dài tập của Quỳnh Dao. Nhưng thực ra họ chỉ đang cố làm ra vẻ bình tĩnh, thư giãn mà thôi.
Trên lưng họ như đang mang 1 vật rất nặng, tuy vậy không ai bảo ai, cũng không ai dám ngoảnh đầu về phía sau, bởi sợ rằng có người không chịu nổi sẽ hét toáng lên làm kinh sợ tất cả,
Con đường trước mặt sâu hun hút. Cây cối um tùm, rậm rạp 2 bên. Thi Thi và Hắc Bảo đi đầu, Tần Cẩm đi giữa, Kha Lương thứ 3, Lục Tử Minh cầm súng đi cuối cùng.
Màn đêm dần buông xuống, Thi Thi đề nghị quay lại nhưng Kha Lương gạt đi bởi nếu quay lại, sợ không tìm được nơi này nữa ...
«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
17