Polaroid
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
16:15 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 701627
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
- Không! Mẹ ơi, mẹ không được chết! Chúng ta cùng quay về đi! Tránh được kiếp nạn này, mẹ hoàn tục, con có một ngôi nhà riêng trong thành phố, trong phòng còn có chuông gió và những con búp bê vải mẹ làm cho con lúc con còn bé. Mẹ con mình cùng về nhà đi! Mẹ đừng chết nhé!
Viên Không sư thái đau khổ đáp lại:
- Mẹ xin lỗi con, thực sự mẹ rời xa con cũng vì bất đắc dĩ mà thôi. Mẹ đã nhiều lần lén về thăm con, nhìn thấy con ngã mà không có ai nâng dậy, mẹ tự trách mình là một người mẹ xấu xa, đã hại chết bố con, hại con không được hưởng tình yêu thương. Mẹ thật chẳng ra làm sao cả! Bây giờ, con quay về đi! Ít ra con cũng không phải nghĩ tới người mẹ xấu xa này, rồi con sẽ nguôi ngoai, sẽ không còn nhớ tới mẹ nữa. Con sẽ có 1 gia đình hạnh phúc, cho dù có hạnh phúc thế nào thì con cũng phải tỉnh táo biết không?
- Mẹ à, mẹ đừng bỏ con một mình, đừng rời xa con nữa. Con chưa từng hận, chưa từng trách mẹ bao giờ. Con không cần một người mẹ hoàn hảo, con chỉ cần mẹ thôi! Trước đây, con cứ tưởng tại con không ngoan mẹ mới bỏ đi. Mẹ à, cho dù thế nào con cũng phải cứu mẹ.
Tần Cẩm ôm chầm lấy mẹ, nước mắt tuôn như mưa, cô không ngờ duyên phận giữa 2 mẹ con lại ngắn ngủi vậy; vừa mới gặp đã phải vĩnh viễn rời xa.
Kha Gia Khoan đau đớn thốt lên:
- Bây giờ nhóm Tứ tướng chúng ta chỉ còn làm được mỗi việc cuối cùng, đó là cùng hợp sức để mở cánh cửa thời gian đưa các con về. Chúng ta sẽ vĩnh viễn biến khỏi thế giới này; việc này cũng ít nhiều thay đổi số mệnh của các con. Có thể các con sẽ quên đi sự việc ngày hôm nay, nhưng các con phải cố gắng nhớ lại đấy.
Kha Lương ôm lấy bố mẹ rồi nói, vui vẻ như thường:
- Cho dù thế nào con cũng cứu bố mẹ.
- Ngốc ạ, lát nữa con đi vào cánh cửa thời gian, con lại quên chúng ta ngay thôi mà, con sẽ không phải đau khổ như thế này nữa đâu. Đừng khóc nữa con yêu. – Trông Nạp Lan Tĩnh lúc này ngập tràn tình thương con.
Bà vuốt ve khuôn mặt Kha Lương rồi dằn vặt nói:
- Ngày nào cũng đánh vào mặt con, con có đau không?
- Không đau, mẹ đánh chẳng đau tí nào.
Nước mắt Kha Lương rơi lã chã.
Thi Thi nhìn mẹ Kha Lương:
- Cô à, cô đừng chết nhá!
- Xin lỗi Thi Thi, quả thật cô cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, do vậy đã bắt cháu phải kế thừa giáo phái đuổi ma của cô, cháu đừng trách cô nhé!
Cổng chính ngôi nhà đã được mở tung dân làng ùn ùn bước vào.
- Được rồi, đã đến lúc các con phải lên đường. Các con phải nhớ trách nhiệm của mình đấy.
Bọn trẻ cứ nắm chặt tay người thân không muốn rời. Cánh cửa thời gian đã hé mở, một sức hút mạnh đẩy bọn trẻ vào trong.
Tần Cẩm kêu thất thanh:
- Mẹ ơi, mẹ con mình cùng đi đi!
- Giờ bọn ta không đi nổi nữa rồi; phép thuật của bọn ta chỉ có thể đưa các con vào cánh cửa thời gian này mà thôi, các con mau đi đi! Cho dù thế nào các con cũng phải cố mà sống đấy! Đừng bao giờ nản chí. Các con nên nhớ bọn ta rất yêu các con.
Nhóm trẻ bị một sức hút mạnh đẩy họ vào vùng tối; trong bóng tối mọi người cố gắng tìm nhau nhưng không thể. Sức mạnh vô hình đó đẩy bọn họ lùi về phía trên, sức ép quá lớn khiến họ không thể khóc nổi nữa.

CHƯƠNG 22 - TRỞ VỀ THÀNH PHỐ

Tần Cẩm nặng nề rơi xuống đất. Vừa mở mắt ra, cô thấy bé gái đang chắp tay, trên tay cô bé là sợi dây đỏ được buộc thành vòng tròn để giữ cánh cửa thời gian.
Từ cánh cửa thời gian lại rơi xuống một người nữa, đó là Kha Lương. Vừa đứng dậy, anh liền hướng về phía cánh cổng gọi to: “Bố mẹ ơi, mau ra đi!”
Tần Cẩm đứng bật dậy, định nhảy vào cánh cổng thời gian kia nhưng đệ tử của trụ trì Tiểu Thiên đã giữ cô lại. Kha Lương ôm lấy cô, hai người nhìn nhau, mãi không nói nên lời. Đột nhiên họ nhớ ra Thi Thi và Tử Minh vẫn còn ở trong cánh cổng thời gian, họ đau đớn không thể giúp gì cho Thi Thi và Tử Minh lúc này.
Bé gái mở to mắt rồi nói:
- Em không chống đỡ được lâu nữa, nếu anh chị ấy còn chưa ra được thì cánh cổng thời gian sẽ đóng đấy.
Tần Cẩm và Kha Lương đứng bên cửa, lòng như lửa đốt, họ nhìn thấy cánh cổng thời gian chỉ còn một chút nữa là đóng lại rồi. Họ đau đớn nghĩ thầm, chả lẽ sự hy sinh của nhóm Tứ tướng lại vô ích hay sao?
Cánh cổng thời gian giống như một vầng sáng, vầng sáng ấy đang dần thu hẹp lại, mồ hôi chảy đầm đìa trên khuôn mặt bé gái.
Kha Lương ôm lấy Tần Cẩm rồi khuyên nhủ:
- Em đừng đi vào nữa, nếu bị hút trở lại sẽ phiền lắm đấy!
Vầng sáng chuẩn bị khép lại thì xuất hiện một cánh tay đặt trên người bé gái. Một luồng sức mạnh mới làm cánh cổng thời gian hé ra một chút. Đó chính là đồ đệ của trụ trì Tiểu Thiên.
Hai đứa trẻ cố gắng giữ cánh cổng thời gian, lúc này cánh cổng chỉ còn phát ra một tia sáng cuối cùng.
Cuối cùng thì từ cánh cổng thời gian cũng rơi ra hai người, đó là Thi Thi và Lục Tử Minh.
Bốn người ôm nhau khóc. Họ chạy tới bên xác của Tứ tướng. Tứ tướng đã chết thật rồi.
Bỗng họ nghe thấy một tiếng kêu thất thanh ở đằng sau, bé gái ngã xuống đất. Cánh cổng thời gian đã hoàn toàn khép lại. Vòng tròn màu đỏ đứt thành từng đoạn nhỏ. Tiểu hòa thượng ngồi xếp bằng trên đất để hồi phục nguyên khí. Kha Lương bế bé gái lên an ủi.
- Không sao rồi, em mệt lắm hả? Nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.
Bé gái mở mắt rồi nói:
- Viên Không sư thái chết rồi hả anh? Sư thái không trở về nữa?
Tần Cẩm xúc động khóc nấc lên, cô nhớ lại ánh mắt mẹ nhìn mình lần cuối.
Tiểu hòa thượng không nói năng gì, đưa mắt nhìn cả bốn người rồi chậm rãi lên tiếng:
- Mọi thứ đều do trời định. Bốn vị thí chủ có dự định gì không?
- Chúng tôi về thành phố trước rồi tính sau. – Lục Tử Minh đáp.
- Thế cũng tốt. Ta và tiểu muội vì giúp các thí chủ kéo dài thời gian mở cửa nên đã dùng hết pháp lực của mình, bây giờ cũng không giúp được gì nữa. Bọn ta phải tu ở chùa này, hồi phục nguyên khí xong còn phải giúp sư phụ siêu độ.
- Hai vị ở đây liệu có an toàn không? – Tần Cẩm lo lắng hỏi.
- Xin các thí chủ yên tâm. Tuy ta và sư huynh đã mất hết pháp lực nhưng việc đó cũng không ảnh hưởng lắm tới chúng ta. Chúng ta sẽ chuyên tâm tu hành. – Bé gái dõng dạc trả lời.
Bốn người lưu luyến không muốn rời ngôi chùa; họ đau đớn nhìn di thể của Tứ tướng. Không từ ngữ nào có thể nói hết nỗi đau lòng của họ. Gánh nặng trên vai thật nặng nề. Hiện tại họ vẫn không hiểu gì về CA BĂNG và bà mo kỳ bí kia.
Xem ra lúc này chỉ còn mỗi cách cầu cứu ông nội Kha Lương mà thôi.
Mọi người lên xe. Khi đi nhiều người như thế, vậy mà khi về, chỉ còn lại bốn người. Tần Cẩm ôm chặt Hắc Bảo, cô và Thi Thi dựa vào nhau khóc.
Lục Tử Minh và Kha Lương cứng rắn hơn. Họ bình tĩnh nhìn về phía trước để tìm đường ra.
Dự định đầu tiên khi đến thành phố là tới hầm mộ nhà Thi Thi đón Đinh Đông. Họ không muốn để đứa bé ở trong hầm mộ quá lâu.
Họ lái xe tới hầm mộ. Hầm mộ có vẻ âm u, không giống lúc trước.
Không hiểu đã xảy ra chuyện gì? Mọi người vội vàng chạy lại xem, chỉ thấy bác Lý đang ngồi trong ngôi nhà nhỏ. Vừa nhìn thấy họ, ông Lý thở dài rồi nói:
- Nếu các cháu không đến thì e rằng ta cũng chẳng chờ được nữa; Anh Kỳ đã bế đứa bé đi rồi.
- Sao Anh Kỳ có thể ra ngoài được?
Ông Lý thở dài rồi nói tiếp:
- Ta bị trúng tà khí mạnh nên bị thương; tà khí có sức mạnh đáng sợ, ta cũng không biết tại sao nó lại có sức mạnh như thế?
Thi Thi chạy về phía trước hét to:
- Bác Lý à, bác đừng đi!
- Bác già rồi, đã đến lúc phải đi rồi. Các cháu nhớ phải đón được Đinh Đông về đấy nhé! Đinh Đông và mẹ nó đang ở trong bệnh viện tâm thần.
- Bác à, bọn cháu phải làm gì đây? – Lục Tử Minh băn khoăn.
- Các cháu vẫn còn sống, nhất định sẽ tìm ra cách đối phó. Bây giờ bác không thể trả lời các cháu được. Nguyên khí của bác đã cạn, chỉ cố chờ các cháu về để nói cho các cháu biết tung tích của con bé.
Nói xong, ông hiền từ đưa mắt nhìn bọn trẻ. Ông dặn dò Thi Thi:
- Bác đã trông nom cho dòng họ nhà cháu bao năm rồi, giờ thì không thể gắng gượng được nữa, cháu tự bảo trọng nhé!
Họ chỉ nhìn thấy thân xác ông lão biến thành một làn khói xanh, rồi biến mất dần.
Thi Thi và Tần Cẩm chạy về phía ông Lý đã ngồi. Tần Cẩm xúc động nhớ lại lúc ông Lý cứu mình trong thư viện.
Thế thì cô y tá trẻ trong bệnh viện chắc cũng gặp chuyện chẳng lành rồi!
Bốn người đau đớn nghĩ thầm; không dám chậm trễ một phút, họ phóng như bay tới bệnh viện tâm thần.
Mọi thứ vẫn bình thường, chỉ có điều không thấy cô y tá đâu.
Mọi người chạy vội vào phòng Anh Kỳ; họ thở phào khi thấy hai mẹ con đang ngồi chơi vỗ tay với nhau.
Anh Kỳ không nhận ra bốn người, nhưng lại tỏ ra rất thân thiết với Đinh Đông. Họ không muốn làm phiền phút giây vui vẻ hiếm hoi của hai mẹ con, do vậy cứ đứng im tại chỗ ngắm hai người.
Không thể ở lâu trong bệnh viện tâm thần được nữa; họ đã ở đây gần một ngày rồi. Màn đêm vừa buông xuống, chỗ này sẽ trở nên rất đáng sợ.
Lục Tử Minh tiến về phía trước ôm Đinh Đông đi, Anh Kỳ thẫn thờ đứng dậy rồi nhìn theo, không biết những người này định làm gì con mình. Tiếng Đinh Đông khóc thét lên: “Mẹ, mẹ ơi, con muốn mẹ bế con cơ!”
Mọi người ngạc nhiên dừng lại, họ thắc mắc không hiểu tại sao Đinh Đông lại biết Anh Kỳ là mẹ của nó? Lục Tử Minh thả đứa bé xuống, nó liền chạy lại về phía Anh Kỳ, lắc tay cô rồi nói: “Mẹ, mẹ ơi!”
Lúc này Anh Kỳ lại giống như một khúc gỗ, chẳng có phản ứng gì nữa. Đinh Đông gọi mệt quá liền hét toáng lên: “Mẹ không cần con, con chết đây.”
Phòng bệnh bỗng tối om, mất điện rồi.
Trong bóng tối, Tần Cẩm thấy Hắc Bảo cong người lên như muốn đối phó với sự tấn công của kẻ địch. Lục Tử Minh bật đèn khẩn cấp, Anh Kỳ và Đinh Đông không biết đã chạy đi đâu mất.
Bốn người sợ toát mồ hôi. Lục Tử Minh là người đầu tiên trấn tĩnh lại; anh sợ chạy bổ vào nhà vệ sinh nhưng không thấy gì ngoài bồn cầu trắng sáng. Anh thắc mắc cửa sổ cao như thế, cũng khó có thể thoát ra từ chỗ này, mà nếu đi qua bốn người thì tại sao lại không nghe thấy tiếng động gì?
Đột nhiên từ bên ngoài vọng lại một giọng nói trầm lạnh:
- Các vị định làm gì thế?
Quay lại nhìn, thì ra là cô y tá mặc áo trắng đang đứng ở cửa. Cô ta cúi thấp đầu, mái tóc dài che cả mắt.
Kha Lương định đáp lại: “Bệnh nhân mất tích rồi”, bỗng anh khựng lại không nói nên lời, bởi từ chỗ anh đứng có thể nhìn thấy một người đang nằm bò trên cô y tá, giống như một tờ giấy dán trên lưng cô ta. Nếu nhìn từ đằng trước thì chẳng trông thấy gì, thế nhưng đứng ở góc của anh lại thấy rất rõ.
Thi Thi không biết, cứ tiến về phía trước, cô muốn ra ngoài tìm Anh Kỳ và Đinh Đông. Kha Lương sợ quá không thốt nên lời; điện lại mất; bốn bề lặng như tờ khiến người ta sợ run bần bật.
Lục Tử Minh cứ sờ soạng trên tường để tìm công tắc, trong đêm tối tiếng tim đập sao mà to thế! Anh cảm thấy tường ướt át, không hiểu sao tường trong bệnh viện lại ẩm thế?
Anh cứ lần mãi, cảm thấy bức tường rộng vô cùng. Cuối cùng anh cũng lần được công tắc, vội vã nhấn nút thì nhận ra mình đang đứng trước thang máy. Thang máy trống rỗng không có ai. Anh thắc mắc sao mình lại có thể đi xa đến vậy.
Không kịp suy nghĩ nữa, anh nghe thấy một tiếng trẻ con kêu thảm thiết. Có lẽ nào là tiếng của Đinh Đông?
Anh vội vã rút súng rồi bước vào thang máy. Thang máy từ từ đóng lại. Từ ngoài nhìn vào, trong thang máy chỉ có mỗi mình Lục Tử Minh, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy một phụ nữ đi giày hoa đang treo mình bên trên. Chiếc giày thêu hoa đó chỉ cách đầu Tử Minh mấy phân. Đầu của mụ ta thõng xuống dưới, khuôn mặt đầm đìa máu và lại không có mắt.
Lúc Thi Thi chạy ra ngoài, Kha Lương nhìn thấy bóng ma dính trên người cô y tá hướng về phía Thi Thi làm động tác bóp cổ. Thi Thi bị bóng tối che phủ. Kha Lương đuổi theo cô, bởi anh nhìn thấy rõ con ma trên người cô y tá đã móc mắt cô ấy rồi; nếu giờ anh không mau đi cứu Thi Thi, có lẽ cô ấy cũng có kết cục giống cô y tá mất.
Tần Cẩm vẫn ở phía cuối của căn phòng; cô nghe thấy tiếng kêu của Thi Thi và tiếng bước chân xa dần của Kha Lương. Không dám mò mẫm khắp nơi giống Tử Minh, cô chỉ còn biết ôm chặt Hắc Bảo rồi áp mặt vào người nó; chỉ có bộ lông ấm áp của nó mới mang lại cho cô một chút hơi ấm sau khi sợ lạnh người. Cô thầm gọi: “ ...
«Trang trước
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
47