pacman, rainbows, and roller s
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:48 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 703522
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
Mọi người đều bất ngờ khi biết Anh Kỳ có một đứa con tên Đinh Đông; càng không thể tưởng tượng nổi đứa trẻ đó lại đang trúng lời nguyền Ca Băng.
Kể đến đây, Thi Thi xúc động quá, cô ôm lấy đứa bé rồi quay người đi ra. Vừa đi tới cửa thì bỗng nghe thấy Anh Kỳ cất tiếng yếu ớt: “Cầu xin mọi người!” Mọi người bất ngờ ngoảnh đầu lại xem thì thấy Anh Kỳ đang cố van nài: “Cầu xin mọi người hãy cứu lấy đứa trẻ tội nghiệp này, hãy cứu lấy nó!”
Tần Cẩm cảm động rơi nước mắt. Tuy đã bị ma nữ khống chế nhưng Anh Kỳ vẫn cố gắng chiến thắng nó trong chốc lát để thỉnh cầu họ cứu lấy con gái của mình.
Thi Thi quay người lại, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Anh Kỳ, cô gật đầu đồng ý: “Chị sẽ cứu được cháu, em yên tâm đi.”
Mọi người chợt nhận ra Anh Kỳ rất yêu đứa trẻ, bởi lẽ trong lúc dầu sôi lửa bỏng như thế này, cô không hề cầu xin mọi người cứu mình mà là đứa bé.

Rời khỏi phòng bệnh, Thi Thi nhìn thấy ánh mắt cảm thông của cô y tá. Ánh mắt họ cùng như muốn nói: “Hãy yên tâm, tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ Anh Kỳ.”

Vừa về tới nhà, Thi Thi chọn ngay chiếc xe địa hình tốt nhất; người giúp việc đã giúp cô chuẩn bị đầy đủ những vật dụng tốt nhất cho một chuyến đi xa. Tử Minh lái xe, Thi Thi ngồi ghế trước, Tần Cẩm và Kha Lương ngồi phía sau cùng Hắc Bảo. Chiếc xe chuyển bánh, bắt đầu một hành trình mới.



chuong 18
RUNG ĐỘNG


Rời khỏi thành phố, chiếc xe bon bon trên đường quốc lộ. Phong cảnh hai bên đường giống như một bức tranh sơn dầu khổng lồ cứ lướt qua cửa xe. Trong xe chỉ nghe thấy tiếng đấu khẩu của Kha Lương và Tử Minh. Thi Thi đã chuyển xuống ghế sau nằm với Tần Cẩm. Hắc Bảo nhẹ nhàng nằm trên đầu Tần Cẩm. Màn đêm bắt đầu buông xuống, mọi thứ chìm trong bóng tối. Mọi người đều mệt mỏi và buồn ngủ.
Lục Tử Minh chuyển tay lái cho Kha Lương rồi thiu thiu ngủ.
Kha Lương vừa lái xe vừa nghe đài. Lái xe đường dài, khó nhất là lúc tối trời bởi nếu không có ai nói chuyện phiếm thì rất dễ mất tay lái. Khổ thân Kha Lương, ai cũng mệt mỏi, ngủ khì hết rồi, chẳng có ai bầu bạn với anh cả.
Bỗng nhiên một cánh tay giơ lên từ ghế sau rồi nhẹ nhàng chạm vào môi anh.
- Ăn không? Đói rồi hả?
Là giọng của Tần Cẩm, cô đút một miếng socola cho Kha Lương, anh cứ cắm cúi ăn. Ăn hết, môi anh chạm vào ngón tay Tần Cẩm, khoảnh khắc ngắn ngủi đó giống như bị điện giật vậy, tim họ đập loạn xạ, hồi hộp. Bỗng nhiên họ nghe thấy một tiếng thở dài nhỏ, cả hai cùng nhìn theo hướng phát ra tiếng thở dài thì thấy một bóng người ở ngoài cửa xe.
Lúc đầu hai người sợ hết hồn, định thần kỹ, hóa ra là ông Kha Đạo. Kha Lương giận dỗi nói:
- Ông à, sao lúc nào ông cũng xuất hiện rùng rợn đến thế? Thật chẳng ra làm sao!
Tần Cẩm đỏ mặt rút tay lại, cô hành động cứ như thể vừa làm việc xấu bị người ta bắt tại trận vậy.
Thoắt cái, ông trẻ chui tọt vào xe. Mọi người đều tỉnh lại, giương mắt nhìn vị khách không mời mà đến này.
Ông trẻ dịu dàng nói với Tần Cẩm:
- Sư muội à, muội vẫn khỏe đấy chứ?
Tần Cẩm bẽn lẽn không lên tiếng. Kha Lương cướp lời:
- Ông à, thiên tình sử của ông bọn cháu đều biết cả rồi, có điều Tần Cẩm không phải là sư muội của ông. Ông thật phiền phức quá đi! Tần Cẩm chỉ bằng tuổi cháu thôi mà.
Dứ nhẹ một cái lên đầu Kha Lương, ông trẻ nói tiếp:
- Thật chẳng có phép tắc gì cả, dù gì ông cũng là ông nội của cháu, thôi được rồi, ông cho phép cháu yêu cô ta nhưng cũng phải cho ông cái quyền được ngắm người đẹp chứ?
Thi Thi và Tử Minh nghe đến đây, không ai nói với ai câu gì. Họ đưa mắt nhìn nhau ái ngại.
Ông trẻ hỏi Thi Thi:
- Cháu có nhớ được đường đến xóm nhỏ đó không?
- Cháu vẫn nhớ đi như thế nào. Cháu mới đến đó không lâu mà, không thể quên nhanh thế được.
- Thế thì tốt; lần này các cháu quyết chí ra đi, nhất định phải tìm cho ra gia đình đã bán cho cháu tấm vải đó. Các cháu cố gắng hỏi cho rõ chân tướng sự việc nhé!
Thi Thi tự tin trả lời:
- Không có vấn đề gì đâu ông. Đoạn đường này ngắn mà, chúng cháu sẽ đem trả tấm vải này cho họ là xong thôi.
Ông trẻ chau mày, lúc này trông ông giống hệt Kha Lương.
- Sự việc có lẽ không đơn giản như các cháu nghĩ. Ông cho rằng lời nguyền Ca Băng không dễ phá bỏ như vậy, nếu không người ta đã không gọi nó là lời nguyền ác độc. Nhưng ông lại không thể giúp gì được các cháu bởi ở đó có mo thuật của dân tộc Mèo, người theo đạo như ông không hiểu lắm. Người Mèo rất ghét bị xâm phạm lãnh thổ bởi họ chỉ sinh sống trên phần đất tổ tiên của mình. Ma thuật không lưu truyền ra ngoài nên ông cũng không có cách nào phá được nó; tốt nhất các cháu tìm mọi cách để tranh thủ được sự giúp đỡ của một ông thầy mo ở đó thì ổn nhất.
Kha Lương láu táu:
- Ông à, chỉ cần mất tí tiền có lẽ ổn thôi.
Kha Lương bị ông nội gõ một phát vào đầu:
- Vớ vẩn thật đấy! Cháu tưởng cứ có tiền là làm gì cũng được à? Không đúng đâu. Tôn chỉ làm việc của các ông thầy mo người Mèo là bảo vệ chính dân tộc họ, họ không bao giờ giúp đỡ người ngoài vì tiền hoặc quà cáp. Lần này các cháu đi, ắt sẽ đắc tội với rất nhiều thầy mo đấy, bởi họ tưởng các cháu tới để xâm phạm lãnh thổ của họ. Các cháu phải tuyệt đối hòa nhã, hãy nhớ rằng các cháu chỉ có duy nhất một mục đích là phá được lời nguyền tai quái Ca Băng. Mọi việc vụn vặt trên đường đừng nên xía vào là hơn.
Tần Cẩm gật đầu hưởng ứng.
Ông trẻ nói tiếp:
- Bây giờ cơ hội để ông hiện thân không nhiều nữa, nhưng ông sẽ cố gắng hết sức để ngăn chặn Ca Băng không kêu gọi được những linh hồn xấu xa nơi này tới tấn công các cháu. Ông vẫn phải dặn các cháu thêm một lần nữa, tuyệt đối không được tách ra bởi thế lực của Ca Băng bây giờ rất lớn mạnh, cả đứa nhỏ, bà già, và người bạn đã chết của các cháu đều đang bị nó điều khiển đấy.
Nói tới đây thì ông trẻ biến mất. Mọi người đều sợ hết hồn. Kha Lương lẩm bẩm một mình: “May mà một ngày ông chỉ xuất hiện ba phút, nếu không thì phiền phức to rồi.”
Lục Tử Minh lại có cớ công kích Kha Lương:
- Đúng thế đấy, nếu không lại trợ giúp cho ông cháu họ Sở mặc sức tán gái ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
7