Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:31 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 701643
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
. Đến màn quây nhà hát cũng bị rách lỗ chỗ do người ta chen lấn nhau để được ngồi nghe nhân vật này hát đấy.

- Sao lớp chúng cháu lại kông biết tới kép hát này nhỉ?

- Ôi giời, nói ra thì kép hát này đúng là số khổ; một phần cũng tại anh ta quá tài nên bị nhiều người ghen ghét. Trong một lần biểu diễn, bọn họ đã tráo đao giả thành đao thật. Khổ thân anh ta, lần diễn đó máu me tóe ra khắp sân khấu. Nghe nói lúc đó số lượng các cô gái hâm mộ anh ta tự tử theo nhiều đến mức bằng cả số người trong cái nhà hát này đấy.

- Ông lại nói phét rồi, làm gì có kép hát nào như thế?

- Chàng trai trẻ à, cháu không sống trong thời bọn ông nên không biết đến Giang Ngạn Hoa cũng phải. Anh ta có thể sắm cả vai nam lẫn nữ. Nếu đóng vai nam, anh ta hát rất hùng dũng, có uy, còn đóng vai nữ thì lại si tình nhỏ nhẹ. Đúng là sinh ra chỉ để làm kép hát. Thật đáng tiếc, đáng tiếc!

- Lại có người nói rằng phu nhân nhà họ Lôi thích anh ta, nằng nặc đòi bỏ trốn cùng nên mới gây ra cái họa sát thân đó.

Những người ở bàn đó cứ tiếp tục bàn luận về Giang Ngạn Hoa. Hiểu Nguyệt nghe xong, lạnh toát chân tay rồi lảo đảo ngã xuống bất tỉnh

Lúc cô tỉnh lại trời đã tối, sư phụ và sư huynh đang lo lắng nhìn cô.

- Sư muội, muội yếu lắm đấy. Hôm nay ra phố, đi hơi nhanh một chút mà đã bị say nắng rồi hôn mê luôn. Muội phải nghỉ ngơi nhiều đấy!

- Hiểu Nguyệt à, con cứ nghỉ ngơi cho khỏe, không cần phải lo việc nhà đâu. Thôi con ngủ đi, bọn ta ra ngoài đây.

Nhìn thấy Hiểu Nguyệt đã tỉnh lại, hai người đàn ông mới yên tâm ra ngoài.

Cô thẫn thờ nhìn về phía xa, lòng căm hận nghĩ tới tay Giang Ngạn Hoa kia.

Hóa ra hắn chính là con ma mà mình phải bắt.

Cô lại quyết tới nhà hát đó lần nữa. Tới nơi cô lưỡng lự hồi lâu, không mở cửa để đi vào.

Lòng cô cứ rối bời, nửa muốn gặp Giang Ngạn Hoa nửa lại thôi. Cô phân vân, cũng có thể người đó chỉ muốn dọa cô nên mới giả danh mình là Giang Ngạn Hoa vẫn chưa chết thật. Tóm lại, cô viênc ra đủ lý do để phủ nhận người đó là con ma mà mình phải bắt.

Cuối cùng cô cũng lấy hết dũng khí đẩy cửa bước vào. Bên trong vắng lặng như tờ. Giữa nhà hát là một người ngồi trên ghế tựa. Ánh trăng rọi qua cửa sổ chiếu vào người đó, một người không có bóng. Cô sửng sốt nhận ra đó chính là anh chàng mà cô đã gặp.

Cô muốn quay đầu chạy trốn nhưng lại cố gắng cầm kiếm tiến về phía trước. Tay cô run lẩy bẩy; cô cũng không rõ lúc này cô đang giận, oán trách, đau khổ hay sợ hãi nữa. Bắt được con ma này, cô sẽ trở thành một pháp sư thực sự, và sẽ cứu được rất nhiều người. Sẽ không còn cảnh những cô gái mù quáng chết ở đây nữa. Hơn nữa, đám ma nữ cũng sẽ không lưu luyến chốn này để còn đi đầu thai kiếp khác.

Cô nhích từng bước, từng bước tới gần Giang Ngạn Hoa. Mũi kiếm của cô đã chạm vào người anh ta. Cho dù cố hết sức cô cũng không đâm anh được. Lưng của người đó cứ mờ đi. Cô uất ức trào mước mắt.

Người đó cũng không cần quay đầu lại, hỏi:

- Sao em khóc? Sao không đâm anh một nhát cho xong đi? Chẳng lẽ em sợ rồi à?

- Anh chính là Giang Ngạn Hoa sao?

- Đúng vậy.

Anh quay lại nhìn sâu vào mắt cô.

- Tôi đến đây để bắt anh đấy.

- Anh biết rồi, ngày đầu tiên đến đây em đã nói thế.

- Nhưng tại sao anh lại không giết tôi? Lại còn cứu sống tôi nữa chứ?

Nếu hôm đó anh cứ mặc cho bọn ma nữ giết cô thì hôm nay cô đã không phải đối mặt với tình huống phức tạp này.

Giang Ngạn Hoa bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn cảnh đẹp ngoài khung cửa sổ rồi nói nhỏ:

- Em đã bao giờ nếm mùi cô đơn chưa? Một người cứ phải ở mãi một chỗ, một năm, một trăm năm, một ngàn năm. Một phong cảnh đẹp như thế này nhưng lại chẳng có ai ngắm cùng. Một bài hát hay, một giai điệu đẹp không có ai nghe cùng. Em có cảm thấy cô đơn không?

Hiểu Nguyệt lặng im không nói gì. Từ trước đến giờ, cô chưa bao giờ phải ở một mình, bởi nếu không có sư phụ thì đã có sư huynh ở bên bầu bạn rồi.

- Em chưa bao giờ cô đơn đúng không? Em không thể biết được cảm giác đau lòng khi mình anh đứng trước một sân khấu dài đầy người, hát những khúc ca hat nhất song chẳng có ai vỗ tay hoan hô bởi họ có nhìn thấy mình đâu.

- Chính vì thế anh đã giết những cô gái kia để họ tới xem anh biểu diễn ư?

- Anh đâu có giết họ. Họ nghe anh hát xong thì anh nguyện chết đấy chứ. Anh có giết họ đâu. - Giang Ngạn Hoa giận dữ trả lời.

- Thế nhưng những người đó vì anh mà chết, bởi anh đã hiện hình hại họ tới nông nỗi này.

- Thế thì làm sao? Chính em cũng muốn thu phục anh, muốn giết anh, muốn đảy anh xuống mười tám tầng địa ngục mà?- Giang Ngạn Hoa càng lúc càng lạnh lùng, anh bắt đầu gằn giọng với cô.

- Tôi, tôi, tôi...

Hiểu Nguyệt bị hỏi dồn dập, cô không trả lời, chỉ lùi về phía sau.

- Em thì sao? Đến kĩ năng sơ đẳng để giết một con ma tầm thường em còn không nắm được? Sao em có thể bắt được anh? Đến cả sư phụ em cũng chưa phải là đối thủ của anh. Năm xưa ông ta có đến bắt anh, may nhờ anh niệm tình trước kia cũng có quen biết với nhà họ Kha, nếu không anh đã sớm tiêu diệu ông ta rồi.

- Anh nói lung tung gì thế? Không có con ma nào lại không bị thu phục dưới tay sư phụ tôi. Anh đang run sợ phải không?

- Ha ha ha...

Một ánh sáng lóe lên, bỗng chốc bảo kiếm trong tay cô đã nằm trong tay Giang Ngạn Hoa.

- Đến giờ em đã biết anh không nói khoác phải không? Em còn chẳng đấu nổi một chiêu với anh thì làm sao giết được anh?

- Tôi quyết không để cho anh tiếp tục hại người nữa.- Hiểu nguyệt nghiến chặt răng, cô cương quyết nói.

Đột nhiên anh ta biến đi. Góc tường tự nhiên xuất hiện vô số những cánh tay thò ra. Những cánh tau đó tóm chặt lấy cô rồi kéo cô về hai phía. Cô cảm thấy đau nhói tưởng mình đã bị xé làm hai mảnh vậy. Gã Giang Ngạn Hoa lại dựa vào cửa sổ nhìn cô cười nhạt.

- Em hãy cầu cứu đi! Anh sẽ bảo bọn chúng tha cho em.

Cô nhìn sâu vào đôi mắt lạnh lùng của anh ta rồi vẫn cố giẫy đạp. Càng giẫy đạp, cô lại càng đau. Đột nhiên mặt mũi tối sầm lại, . cô bất tỉnh. Tỉnh lại, cô ngửi thấy mùi hương quen thuộc ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
7
XtGem Forum catalog