XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
02:18 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 703548
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
Thi Thi giải thích:
- Tiểu Ngư à, anh chị thực sự muốn đưa em đi cùng nhưng bà nội em nói em không thể rời xa nơi này được.
Tiểu Ngư tiến lên phía trước vài bước, bọn Tần Cẩm lại lùi về phía sau tránh. Kha Lương sốt ruột hỏi thẳng:
- Rốt cuộc em muốn gì đây?
Nhìn cảnh tượng mấy người lớn cao to lại run sợ trước một đứa trẻ chỉ năm, sáu tuổi, không ai có thể nhịn được cười.
Tiểu Ngư trả lời:
- Em đã nói rồi em muốn anh chị ở đây chơi với em.
- Mấy ngày có được không? – Chàng ngốc Kha Lương dở chứng mặc cả.
- Ở luôn không quay về nữa.
Đúng lúc này họ nghe thấy một giọng nói vọng lại từ phía sau: “Các cháu mau trốn đi, Tiểu Ngư đã mở mắt rồi. Bây giờ nó không phải là Tiểu Ngư lúc trước đâu. Các cháu mau chạy đi! Nó sẽ giết các cháu đấy.”
Là giọng của bà nội Tiểu Ngư.
Hắc Bảo lấy đà nhảy về phía Tiểu Ngư, thằng bé tàn nhẫn giơ tay đập mạnh con mèo đang nhảy trên không xuống đất. Tần Cẩm bất chấp hiểm nguy xông lên phía trước ôm Hắc Bảo đang bị thương.
Họ chạy thục mạng về phía sau.
Tiểu Ngư không đuổi theo, nhưng họ đều cảm thấy có ai đó đang hà hơi sau cổ, cảm giác đó giống như Tiểu Ngư đang ngồi ngay sau họ vậy. Họ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng không dừng. Càng ngày con đường càng khó đi. Rừng rậm càng lúc càng âm u, rộng lớn. Họ nhanh chóng bị mất phương hướng. Lúc này, bọn họ giống như con ruồi không định vị được phương hướng, cứ bay loạn xạ trong rừng sâu. Màn đêm dần buông xuống. Họ mệt mỏi dừng lại nghỉ. Nếu cứ tiếp tục chạy không mục đích thế này, sớm muộn gì họ cũng chết vì mệt thôi.
Kha Lương dừng lại nói trong tiếng thở gấp:
- Đằng nào thì cũng chết, sao bọn mình không chọn cái chết nào cho nhẹ nhàng một chút, chứ cứ cố sống khổ sống tội thế này cũng không ổn chút nào.
- Sao anh biết chúng tôi sẽ chết? À, tôi quên mất anh còn có vật báu gia truyền gì đó mà. – Tử Minh dè bỉu.
Nghe đến đây, Kha Lương mới sực nhớ ra vật báu gia truyền nhà mình. Anh nói với Tần Cẩm:
- Em mau lấy khuyên tai ra đi, biết đâu lại có thể cầm cự được một lúc thì sao?
Tần Cẩm lấy chiếc khuyên tai đang sáng bừng ra, mọi người nhìn nhau, không ai nói năng gì.
Bốn người đứng dựa lưng vào nhau, đột nhiên họ nghe thấy tiếng “lạo xạo” như âm thanh đào đất vọng tới.
Tần Cẩm hốt hoảng nói:
- Nguy rồi! Tiểu Ngư đã gọi người làng tới đó.
- Thằng nhóc này không đấu nổi chúng ta lại bày trò gọi mấy cái xác chết khô đến dọa đây. Mày tưởng tao sợ đấy à? – Kha Lương nổi quạu nói.
- Anh nói không sợ mà lại run bần bật lên thế? – Lục Tử Minh châm chọc.
- Run là run thế nào? Chẳng qua trúng gió nên cảm lạnh thôi.
Thi Thi can ngăn:
- Đã đến nước này mà các ông vẫn còn tâm trạng cãi nhau à?
- Em thì biết cái gì? Cãi nhau là để giảm stress đấy.
Khoảnh khắc hiếm hoi bọn họ có cùng quan điểm!
Tần Cẩm không để ý đến bọn họ, cô cẩn thận chăm sóc Hắc Bảo đang bị thương. Cô nghĩ thầm lần này là chết chắc rồi. Trước kia, mỗi khi bị dồn vào chân tường, Hắc Bảo thường xông ra giúp đỡ, bảo vệ cô; lần này Hắc Bảo bị thương rồi, còn có ai đến giúp cô đây?
Từ trong rừng rậm bỗng xuất hiện một đám xác chết khô đang ồ ạt tiến về phía họ. Họ bình tĩnh đứng yên tại chỗ.
Kha Lương luyến tiếc nói:
- Nếu sớm biết đội hình của chúng đông đảo thế này thì bọn mình không nên phí sức chạy thục mạng tới đây.
Lục Tử Minh đồng ý với quan điểm của Kha Lương.
- Tôi thấy bọn xác chết khô này cũng chẳng đáng sợ lắm.
- Em đã trải qua quá nhiều chuyện rùng rợn rồi, do đó chẳng chuyện gì có thể làm em sợ được nữa. – Thi Thi phụ họa theo.
Bọn họ tựa sát vào nhau nhìn lũ xác chết càng lúc càng tiến lại gần. Dường như xích hoàn và vòng ngọc vẫn còn phát huy tác dụng nên bọn chúng không dám tiến tới quá gần họ.
Họ bình tĩnh đón đợi sự sắp đặt của số phận.
- Mọi người nói xem chúng ta có bao nhiêu phần trăm có thể trốn thoát khỏi đây? – Kha Lương nghiêm túc hỏi.
Ba người còn lại nhìn nhau cười; họ thấy cơ hội trốn thoát của họ bằng không.
Một giọng nói đanh thép cất lên: “Ta đảm bảo một trăm phần trăm các con có thể thoát khỏi nơi này.” …
Họ ngạc nhiên vô cùng. Thực sự họ không nghĩ rằng thời điểm này lại có người ngoài nói chuyện với họ.
Đâu đó vọng lại tiếng tụng kinh, những xác chết kia vẻ rất đau kổ, từ từ ngã xuống đất. Tiếng tụng kinh càng ngày càng to khiến cho các xác chết lùi lại phía sau, chẳng mấy chốc đã biến mất trong rừng sâu.
Một bóng người đang nhảy lên nhảy xuống, một người nữa lại đang đứng trên cây rắc thứ bột gì đó xuống đất. Đến thời điểm này, họ không biết có tổng cộng bao nhiêu người và những người đến cứu họ là ai nữa?
Mặt Kha Lương tái xanh. Lúc này, trông anh còn đáng sợ hơn lúc bị bầy ma bao vây.
Bóng người lạ kia nhảy bổ tới, tát vào hai má Kha Lương. Kha Lương bị đánh mà không nói năng gì.
Tần Cẩm nhận ra đó chính là người đàn bà đã đánh Kha Lương trên đường quốc lộ trước kia – mẹ anh; Lục Tử Minh cũng biết, chỉ có Thi Thi ngạc nhiên nhìn.
Tần Cẩm nói nhỏ: “Không có gì đâu, mẹ của Kha Lương đấy.”
Thi Thi vẫn không tin nổi người đàn bà trẻ đẹp kia lại có con lớn đến thế.
- Sao bà ấy lại có thể giữ được thân hình trẻ đẹp đến thế nhỉ? – Thi Thi hỏi nhỏ Tần Cẩm.
Không ngờ bà Nạp Lan Tĩnh cũng nghe thấy, bà đi về phía cô, hỏi:
- Cháu thật có con mắt tinh đời! Cháu thấy ta giữ dáng tốt đấy chứ?
Không ai ngờ sự việc lại chuyển biến nhanh như thế, đến Lục Tử Minh cũng không hiểu đầu cua tai nheo thế nào?
Một bóng người nữa nhảy từ trên cây xuống. Ông ta béo phị, hói đầu, bụng phệ. Kha Lương trông càng đáng thương hơn, anh sợ xanh mặt.
Người đàn ông đó cũng tiến về phía Kha Lương rồi tát anh hai cái, Kha Lương uất ức nấp sau lưng Tần Cẩm. Hành động của ông ta không qua nổi mắt bà Nạp Lan Tĩnh đang bàn luận cùng Thi Thi về đồ mỹ phẩm. Bà hùng hổ tiến đến tát ông rồi vặn hỏi:
- Ông lấy cớ gì đánh con trai tôi?
- Nó cũng là con trai tôi, tại sao bà được quyền đánh còn tôi thì không?
Hóa ra người đàn ông trung niên hói đầu kia là bố Kha Lương.
- Trừ tôi ra, không ai được phép đánh con trai tôi ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
33