Old school Easter eggs.
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
02:20 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 703550
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
. Ngày mới tuy không tươi sáng lắm nhưng dù sao vẫn có một chút ánh nắng đủ để người ta yên lòng.


Chương 10
THĂM BỆNH


Trời đã sáng hẳn. Tự thấy có tiếp tục ngồi ở đây cũng không giải quyết được vấn đề gì, Lục Tử Minh tiếp tục về đồn để truy tìm tung tích của Đường Thi Thi, Kha Lương và Tần Cẩm quyết định đến bệnh viện tâm thần thăm Lục Anh Kỳ.
Chẳng mấy chốc Kha Lương và Tần Cẩm đã tới bệnh viện tâm thần lớn nhất thành phố. Sau khi nói rõ lý do đến thăm với phòng tiếp đón, họ được nhận một tấm thẻ. Người phụ trách đưa khách vào thăm dẫn đường cho họ. Họ thấy phía trước có hai cô y tá rất đáng yêu, có lẽ mới được phân công tới bệnh viện này. Họ đoán vậy bởi nét mặt của hai người ấy vẫn chưa thấy vẻ đặc trưng của những người làm ở đây lâu năm.
Hai bên đường đi là các phòng bệnh trắng toát với những bệnh nhân điên khùng. Một bệnh nhân nữ xấu như dạ xoa nhìn Kha Lương rồi hét tướng lên: "Anh chàng đẹp trai ơi, em yêu anh, em đã yêu anh say đắm rồi." Cô y tá và Tần Cẩm không nhịn được cười.
Cô y tá nói:
- Bệnh nhân này cứ gặp đàn ông là lại hét lên câu đó.
Có vẻ như Kha Lương rất được các bệnh nhân ở đây hâm mộ. Ba người vừa nói vừa cười vừa đi về phía trước. Họ dừng lại trước một phòng bệnh, sau khi đã đi qua một cánh cổng sắt và một hành lang dài hun hút.
Cô y tá sợ hãi nói với Tần Cẩm:
- Tốt nhất chị nhìn cô ta qua cửa sổ nhỏ này, bởi cô ta rất hung dữ, cô ta đã đánh rất nhiều bác sĩ; cứ được ra là cô ta lại tìm mọi cách móc mắt của mình, do vậy chúng tôi chẳng có cách nào hơn là trói gô cô ta lại.
Nhìn qua chiếc cửa sổ nhỏ, Tần Cẩm thấy một bóng người đang dở nằm dở ngồi. Người đó đã ngồi dậy nhưng do bị trói vào các song sắt của giường bệnh nên không thể xuống giường được.
Lục Anh Kỳ đó ư? Lạy trời cô ấy vẫn còn sống.
Thế nhưng chỗ này quá xa để có thể nhìn thấy rõ được, Tần Cẩm yêu cầu cô y tá cho cô vào trong. Cô y tá miễn cưỡng đồng ý, nhưng chỉ cho phép một mình Tần Cẩm vào bởi nếu Lục Anh Kỳ nhìn thấy đàn ông, cô ấy sẽ điên loạn.
Đặt làn mèo xuống, Tần Cẩm bế Hắc Bảo ra. Cẩn thận xoay quả đấm cửa, cô cố ôm Hắc Bảo chặt hơn chút nữa.
Vừa gọi tên Anh Kỳ, Tần Cẩm vừa bước về phía giường bệnh. Anh Kỳ đang ngắm chiếc giường một cách vô hồn, chẳng để ý tới gì khác nữa.
Anh Kỳ cứ nhìn chăm chú vào chiếc giường, chẳng tỏ vẻ hứng thú gì khi thấy Tần Cẩm tới, thậm chí chẳng thèm nhìn cô nữa. Nhìn bạn cứ ngây ngây ngô ngô hệt như một con búp bê đồ chơi, Tần Cẩm trào nước mắt; thật khó có thể diễn tả hết tâm trạng đau đớn của cô lúc đó. Hắc Bảo bỗng chốc lại thấp thỏm thò đầu ra khỏi tay Tần Cẩm để nhìn Anh Kỳ.
Tần Cẩm cảm thấy trong lòng bất an, cô lùi về phía sau, không muốn ở lại căn phòng này thêm một chút nào nữa. Thế nhưng đúng lúc đó Anh Kỳ lên tiếng:
- Lam Kỳ đang ở trong nhà vệ sinh.
Tần Cẩm sợ hãi ngó vào cửa nhà vệ sinh đang đóng hờ bởi cô không dám đi vào trong.
Lúc quay người chuẩn bị đi ra, vô tình nhìn vào con mắt màu hồng phấn của Hắc Bảo, Tần Cẩm nhìn thấy một hình người lộn đầu trong nhà vệ sinh. Một bàn tay xanh xao xòe ra, đang kẹp trong khe cửa mà móng tay của nó lại nhọn một cách kỳ quái. Cái kiểu móng tay nhọn kỳ quặc như vậy chỉ có thể là của Lam Kỳ. Cô ấy là bà hoàng thời trang nên kiểu móng tay cũng khác với mọi người.
Tần Cẩm không dám quay lại, cũng không dám thét lên; cô nhẹ nhàng vặn quả đấm cửa. Thứ ánh sáng mờ mờ trước mắt đột nhiên biến thành vô số vòng sáng, giống như vô số ánh mắt đang dõi vào lưng cô vậy. Cùng lúc với động tác quay người, cô nhìn thấy trong mắt của Hắc Bảo hình ngược của Anh Kỳ trên giường.
Một người đang đứng trên đầu cô ấy.
Đó là một phụ nữ tóc dài, toàn thân đẫm máu, mùi máu tanh lan khắp phòng. Con ma nữ đó đang ngồi trên đầu Anh Kỳ, còn trong nhà vệ sinh là tay của Lam Kỳ.
Tần Cẩm đẩy mạnh cửa chạy ra ngoài. Đập vào mắt cô đầu tiên là nụ cười tinh nghịch của Kha Lương; tim cô đập loạn xạ cứ như sắp sửa ngất đến nơi.
Nhìn thấy sắc mặt của Tần Cẩm, Kha Lương biết có chuyện chẳng lành; anh ta lập tức kéo cô chạy ra ngoài. Cô y tá vẫn ngồi ngoài phòng bệnh một cách khó hiểu. Vừa chạy Tần Cẩm vừa nhìn vào mắt Hắc Bảo; nó cũng đang quay đầu nhìn về phía sau. Bóng cô y tá nằm gọn trong mắt nó. Trong hành lanh dài hun hút dưới ánh đèn mờ mờ, ảo ảo, cô thấy sau lưng cô y tá kia có ba người. Ba bóng người đó đang lượn lờ trên không trung vẫy cô, chính là bọn Lam Kỳ.
Ra khỏi bệnh viện tâm thần, chạy một đoạn đường dài mới tới xe của Kha Lương. Mãi tới khi ngồi lên xe, Hắc Bảo mới thôi không tự vệ nữa, ngoan ngoãn chui vào làn.
Tới lúc này, Tần Cẩm mới thấy máu trong người tuần hoàn bình thường.
Thở một hơi dài, cô nói với Kha Lương:
- Lam Kỳ, Anh Kỳ đều ở chỗ đó, còn có một ma nữ nữa, nhưng em vẫn không thấy Thi Thi đâu.
Mắt Kha Lương thoáng một vẻ hoang mang, nhưng anh ta trấn tĩnh lại ngay.
- Bây giờ chúng mình đi đâu vậy? - Đang nói dở thì đột nhiên cửa xe bị người ta kéo mạnh, mấy người mặc áo đen xuất hiện. Bọn chúng hằn học nhìn Kha Lương. Kha Lương đánh trúng vào mặt một tên trong số bọn chúng đồng thời đẩy Tần Cẩm ra khỏi xe. Anh ta xách làn mèo nhảy theo sau. Anh ta chạy vòng vèo, lắt léo; xem ra anh chàng này cũng dày dạn kinh nghiệm đây.
Họ trốn sau một thùng rác. Cuối cùng cũng cắt được đuôi bọn người mặc áo đen. Kha Lương cẩn thận kéo Tần Cẩm ra khỏi chỗ nấp, chạy lại chỗ xe, không thấy bóng dáng bọn người áo đen quay lại. Anh vội khởi động xe. Tần Cẩm đờ đẫn cả người, mấy tháng này thường xuyên bị ma ám, bây giờ đã ổn ổn lại gặp phải bọn người đâm thuê chém mướn.
Kha Lương vừa lái xe vừa trơ trẽn giải thích:
- Bọn họ tới đòi nợ ấy mà. Anh không có tiền phải trốn thôi.
- Anh cũng có kinh nghiệm trốn đấy, xem ra anh nợ người ta rất nhiều phải không? - Tần Cẩm cười khẩy, châm chọc anh ta.
Mặt anh ta thoáng buồn. Trong chốc lát, Tần Cẩm tự nhiên thấy thương thương anh bạn của mình. Cô thầm nghĩ: "Mình phải trả tiền công cho anh ta thôi, thật ra anh ta rất đáng thương".
- Bây giờ đi đâu hả em? - Kha Lương hỏi tiếp ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
35