XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
16:25 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 701631
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
Vị ni cô kia đưa mắt nhìn ra xa rồi nhẹ nhàng trả lời Tần Cẩm:
- Con à, con vừa trở lại nơi chôn rau cắt rốn của mình đấy. Đây chính là nhà, là cội nguồn của con.
Nhà của Tần Cẩm ở trong làng này.
Ni cô nói tiếp: “Từ khi có mặt trên cõi đời này, ta đã là một khắc tinh. Ta đã khắc chết bố mẹ mình. Thầy mo từng nói ta sẽ mang đen đủi tới cho người thân của ta, bởi ta sinh ra đã phải chịu lời nguyền. Về sau, cả làng bị lời nguyền CA BĂNG nhưng ta và Tiểu Ngư may mắn thoát chết. Ta có may mắn được một bà lão lạ mặt – chính là người sau này con gọi là bà ngoại ấy – giúp trốn ra ngoài. Ta đã gặp bố con; tuy đã tìm mọi cách né tránh không thừa nhận tình cảm thật trong tim nhưng có lẽ đó là kiếp nạn của ta, cũng là kiếp nạn của bố con nữa. Chúng ta đã không thoát được lưới tình, tự ý kết hôn, bất chấp sự phản đối của bà. Sau đó, chúng ta sinh ra con.”
Vị ni cô dường như rất xúc động, bà niệm vài câu kinh lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục kể: “Bố con không tránh được kiếp nạn, phải chết thảm, người tiếp theo sẽ là con. Bà ngoại vì giúp bảo toàn tính mạng cho con, đã bắt ta rời xa con. Ta không còn cách nào hơn đành phải xuất gia. Chỉ có làm như thế mới cứu được con bởi ta là khắc tinh mà. Ta chỉ còn biết ở nơi xa xôi cầu chúc mọi điều tốt lành đến với con. Khi Gia Khoan nói với ta là con gặp nạn, ta liền đến ngay bởi ta có cách đối phó với âm đồng. Khi Tiểu Ngư còn bé, ta thường hay dỗ nó ngủ. Lúc nó tỉnh dậy thường xảy ra những chuyện kỳ quái, chỉ riêng ta dỗ được nó ngủ. Sự việc xảy ra đã rất lâu rồi, vậy mà Tiểu Ngư chẳng lớn lên chút nào, nó vẫn như ngày xưa, chỉ cần nghe ta hát ru là lăn ra ngủ.”
- Âm đồng? – Kha Lương tò mò hỏi.
- Âm đồng chính là đứa trẻ nơi âm giới, nó không thuộc về thế giới chúng ta. Nó có quyền lực tối cao có thể điều khiển người chết; tuy nhiên, nó không thể sống xa nơi này. Tiểu Ngư chính là sự báo thù của thầy mo, do bà Tiểu Ngư không chịu làm đồ đệ của thầy mo.
- Thầy mo thật chẳng dân chủ chút nào. – Kha Lương bất mãn nói.
Tần Cẩm dường như mới tỉnh sau cơn chấn động.
- Mẹ chưa đi nước ngoài? Cứ trốn tại am? Tu hành? Bao nhiêu năm rồi sao mẹ chưa từng đi thăm con lần nào?
- Mẹ không dám tới thăm con bởi mẹ sợ con sẽ bị liên lụy vì mẹ.
- Thế sao bây giờ mẹ lại tới?
- Bởi lúc này con đang bị lời nguyền CA BĂNG truy sát.
- Người bị CA BĂNG truy sát chính là con sao?
- Đúng vậy. Con là hậu duệ nhà họ Dư, là đối tượng truy sát của CA BĂNG.
Nghe tới đây, ai cũng ngạc nhiên.
- Cha ta – ông ngoại của con, là em trai ông Dư. Ta có mặt trên cõi đời này chưa lâu thì họ đều chết, tuy vậy, CA BĂNG quyết không bỏ qua ta bởi dù gì ta vẫn là hậu duệ nhà họ Dư. May mà ta đã được bà lão lạ mặt kia cứu, sau đó sinh hạ ra con. Vì ta sống một mình lại là người tu hành nên lời nguyền không hại được ta, con là người bình thường nên lời nguyền lại truy sát con. Ta nghĩ tấm vải đỏ đó đã được sắp xếp để tới tay con. Nếu lời nguyền muốn giết người, nó sẽ tìm mọi cách để hoàn thành nhiệm vụ.

Tần Cẩm không nói năng gì. Mọi việc quá bất ngờ. Đầu tiên cô phải tin bố mẹ Kha Lương là cao thủ bắt ma; kế đó là bà mẹ tưởng đã mất tích từ lâu đột nhiên xuất hiện trong hình dạng ni cô; điều cuối cùng khó tin nhất – cô là hậu duệ nhà họ Dư, sinh ra trong một ngôi làng hẻo lánh, xa xôi.
Thi Thi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô an ủi. Cô sợ Tần Cẩm bất tỉnh.
Tần Cẩm thẫn thờ nói:
- Người ác ma muốn giết là mình. Tại sao nó giết Lam Kỳ rồi liên lụy tới cả Anh Kỳ kia chứ? Tại sao lại liên lụy tới nhiều người như thế? Tại sao nó không nhằm vào mình rồi giết chết mình đi cho xong chuyện đi?
- CA BĂNG sẽ không bỏ qua những người thân của bạn, nếu không nó đã không giết hết mọi người trong làng.
Tần Cẩm căm thù con ác ma, cô giận dữ hét lên:
- Mình phải giết nó, mình phải giết con đàn bà đó, nó là loại ma độc ác nhất trên đời này.
Đột nhiên Nạp Lan Tĩnh lên tiếng:
- Các con mau rời khỏi nơi này đi! Ta cảm thấy không nên ở lâu trong khu rừng đầy âm khí này.
Kha Gia khoan gật đầu đồng ý:
- Đúng vậy, tranh thủ chưa tới 12h đêm, chúng ta mau rời khỏi nơi đây đi.
Vị ni cô đặt Tiểu Ngư xuống, bà chắp tay rồi hướng về phía bà nội Tiểu Ngư, nói:
- Bà tự bảo trọng nhé!
Bà nội Tiểu Ngư bế nó lên rồi dần biến mất trong rừng sâu.
Kha Gia Khoan đi trước dẫn đường; mọi người cất bước theo sau, chẳng mấy chốc đã ra khỏi khu rừng. Khu rừng này không rộng chút nào, vậy mà lúc trước không hiểu sao bọn họ cứ loanh quanh mãi vẫn không thoát ra ngoài được.
Vừa ra khỏi rừng, họ nhìn thấy chiếc xe địa hình của mình đậu bên đường. Nhìn thấy chiếc xe bóng nhoáng thời trang, nhóm trẻ cảm thấy được an ủi rất nhiều, bởi cuối cũng họ cũng đã nhìn thấy sản phẩm của thời hiện đại rồi. Mấy ngày lưu lạc tại ngôi làng ma quái đó đã khiến họ không biết mình đang sống ở thời đại nào nữa. Nhìn thấy chiếc xe hiện đại khiến họ xúc động vô cùng.
Vừa lên xe Kha Lương vừa nói với bố mẹ mình.
- Về nhà rồi bố mẹ mua cho con chiếc xe thế này nhé! Con thấy loại xe này hay đấy!
Mọi người ổn định chỗ ngồi xong, Lục Tử Minh lại được giao nhiệm vụ lái xe. Xe vừa khởi động xong liền phóng như bay. Tuy mọi người đều rõ họ vẫn chưa phá bỏ được lời nguyền CA BĂNG, nhưng không ai thất vọng, chán nản bởi họ vẫn còn sống là may mắn lắm rồi.

CHƯƠNG 21 - THAY ĐỔI

Chiếc xe lướt nhanh trên đường, không ai biết phải đi đâu nữa, họ không còn tâm trí để nghĩ nhiều chuyện đến thế; người nào cũng nghiêng nghiêng ngả ngả trên xe; vấn đề cần quan tâm bây giờ là làm sao nhanh rời khỏi nơi này, càng xa càng tốt.
- Sư thái à, Tiểu Ngư làm sao rồi? – Thi Thi hỏi.
Ni cô nhẹ nhàng vuốt ve Hắc Bảo; nằm trong lòng bà ta, Hắc Bảo tỏ ra rất mãn nguyện, cứ kêu “meo, meo”.
- Đừng gọi ta là sư thái, pháp hiệu của ta là Viên Không, cháu gọi Viên Không là được rồi. Tiểu Ngư vốn là âm đồng, nên nó là người canh giữ nơi đó. Lời nguyền bao năm nay chưa truy sát Tần Cẩm chính là do Tiểu Ngư chưa thả nó ra, hơn nữa sức mạnh của lời nguyền vẫn chưa đủ mạnh để trốn khỏi nơi âm giới đó ...
«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
51