Polly po-cket
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:25 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 701589
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.

- Bệnh viện rộng thế này, biết tìm Tử Minh ở đâu?

- Thì cứ đến nơi nào âm khí nặng nhất mà tìm.

- Nhà xác!

Thang máy hỏng. Họ đành phải đi theo biển chỉ dẫn vào thang bộ. Chiếc cầu thang ấy sâu hun hút giống như không có điểm tận cùng vậy. Hai người đều sợ nhưng không dám nói ra bởi sợ người kia sẽ mất tinh thần. Thế là họ cứ liều mình đi xuống.

Tần Cẩm và Lục Tử Minh bị nhốt trong phòng tiêu bản.

Họ có rất nhiều điều thắc mắc nhưng vào lúc này lại không chịu nói ra.

Lục Tử Minh hỏi:

- Hắc Bảo đâu?

- Lúc nãy nó nhảy từ tay em xuống rồi chạy theo, có lẽ nó không chạy vào đây. May mà nó đã không vào.

- Được rồi, em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa; anh sẽ bảo vệ em. Trước tiên bọn mình lấy chiếc áo yếm đó ra đi.

Họ cùng hít một hơi dài rồi đi về phía chiếc bình đó. Không biết tại sao họ lại sợ lẫn nhau, giống như đối phương là người xa lạ vậy. Tại sao lại có cảm giác kỳ lạ này thì họ không thể giải thích nổi. Dù sao có hai người vẫn hơn, trừ phi người kia phát điên thì hỏng việc.

Lục Tử Minh lấy một chiếc kìm sắt trên bệ xuống nhúng vào bình nước để cặp chiếc áo ra. Họ bỏ chiếc áo yếm vào phong bì rồi đeo trên người. Đúng lúc này hai người nghe thấy tiếng động phát ra ở phía sau.

Họ chạy ra cửa xem đã xảy ra chuyện gì?

Nhưng ngoài những cái xác không toàn thây ngâm trong dung dịch phoocmon ra thì trong phòng chẳng có gì cả.

Họ lắng nghe lần nữa thì nghe thấy tiếng động trầm thấp ấy phát ra từ trong bể phoocmon.

Họ nhìn vào bể xác, thì ra một con thạch sùng nhỏ không biết làm sao lại rơi vào trong đó, tiếng động sột soạt lúc nãy là do nó cứ giãy giụa tìm đường sống.

Họ cùng thở phào nhẹ nhòm.

Lục Tử Minh nói đùa:

- Anh em mình bây giờ cứ như bị suy nhược thần kinh vậy, mặc dù không có ma nhưng vẫn có thể làm cho mình sợ hết hồn.

Tần Cẩm cười theo. Hai người nhận thấy trong hoàn cảnh này, người ta bỗng trở nên nhút nhát. Điều này đương nhiên dễ hiểu thôi bởi nếu ai đó một mình ở nơi đầy rẫy những xác chết cụt đầu, cụt chân tay thế này, không sợ mới lạ. Hai người dìu nhau đứng dậy đi ra ngoài cửa. Đúng lúc họ dìu nhau đứng dậy thì đột nhiên những cái xác trong bể mở to mắt.

Họ đập mạnh vào cửa với hy vọng ai đó ở ngoài sẽ nghe thấy tiếng kêu cứu sẽ tới giúp họ mở cánh cửa nặng nề này ra.

Vừa đập cửa họ vừa nói chuyện để đỡ sợ. Họ không biết chính trong lúc ồn ào đó, con thạch sùng đang giãy giụa trong bể xác bị một cái miệng há to trồi lên khỏi mặt nước nuốt chửng.

Rất nhiều những cánh tay trồi lên khỏi mặt nước. Các xác chết lũ lượt trèo lên bể.

Bốn con mắt đựng trong bình trên chiếc tủ cách bể xác không xa đột nhiên hung dữ hẳn lên, nó cứ xoay chuyển không ngừng trong nước, sống động cứ như đang còn ở trong hốc mắt người vậy.

* * *

Kha Lương và Thi Thi mệt đứt cả hơi, Thi Thi bắt đầu oán trách: “Cái bệnh viện rách nát! Tầng hầm của nó chắc phải một trăm tầng mất. Bọn mình đi xuống bao nhiêu tầng rồi, sao vẫn chưa tới nơi nhỉ? Lạ nữa là chẳng có biển chỉ dẫn gì cả, bực quá đi mất!”

Kha Lương cũng cảm thấy kỳ quặc, bởi nếu tính thời gian cũng như tốc độ họ đi thì lẽ ra giờ này phải tới được nơi cần đến rồi. Có lẽ nào tầng hầm của bệnh viện này được thiết kế dưới lòng đất.

Thi Thi lấy ra một phong kẹo sao su, nhét vội vào miệng một cái rồi đưa cho Kha Lương một chiếc nữa, cô phân trần:

- Lúc nước sôi lửa bỏng thế này, mình phải tăng lực một chút mới được.

Vừa cầm chiếc kẹo, Kha Lương vội xé làm đôi rồi vứt ngay đi. Anh giải thích:

- Ăn cái thứ vớ vẩn này có thể tăng lực được ư?

- Anh thật chẳng ra làm sao, chẳng biết giữ vệ sinh nơi công cộng chút nào. Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa, bọn mình tiếp tục xuống đi.

Tiếp tục đi xuống mấy tầng nữa, hai người cảm thấy thất vọng tràn trề. Kha Lương không thể chịu được lâu hơn nữa liền lên tiếng:

- Bỏ đi, chúng mình đừng lãng phí sức lực nữa, hóa ra từ nãy đến giờ mình vẫn đang quanh quẩn ở chỗ cũ.

Thi Thi nghiêm nghị nói:

- Anh phát hiện ra điều này lúc nào? Em cũng đã nhận ra nhưng lại không dám nói, sợ làm anh hoang mang.

- Lúc nãy anh cố tình vứt vỏ kẹo xuống, mục đích là để làm dấu.

Anh chỉ cho cô xem, quả nhiên chiếc vỏ kẹo đó vẫn đang nằm trên bậc thang.

- Em nhai xong kẹo cao su rồi dính lên tường làm dấu. Bây giờ em đã thấy nó, đúng là tự tay em dính lên.

Mặt hai người tái xanh. Ngẩng đầu nhìn lên phía trên là vô số những bậc cầu thang, nhìn xuống dưới tình hình cũng không sáng sủa gì hơn. Cho dù cứ đi tiếp chăng nữa thì họ vẫn chỉ quanh quẩn ở một chỗ.

Họ đã bị giam chặt ở đây.

* * *

Tần Cẩm đang nói chuyện với Lục Tử Minh thì đột nhiên im bặt. Cô sợ hãi nhìn chằm chằm về phía sau anh. Tử Minh quay đầu lại nhìn, mắt anh như bị giãn ra.

Một cánh tay xanh xao thò ra từ bể xác, không phải một mà là rất nhiều những cánh tay đang giơ thẳng lên. Tiếng nước “ì oạp” cứ như có ai đang tắm trong đó vậy.

Tử Minh dựa vào cửa rồi rút súng chĩa thẳng vào bể xác, bên ngoài lại vọng lên tiếng liếm máu soàn soạt của bà già bò trên đất lúc nãy. Tiếng liếm máu lúc này giống như hàng ngàn hàng vạn con mọt đang đục vào tai họ, càng lúc càng to.

Chỗ này không an toàn rồi, hai người dựa vào góc khác của căn phòng. Đúng lúc này, Tần Cẩm hét toáng lên, cô nhìn thấy những xác chết trong bể xác đang mở to mắt nhìn mình chòng chọc. Dường như trong căn phòng này, mọi xác chết đều sống lại, chúng cứ nhìn họ chằm chằm, như thể họ đã xâm phạm vào lãnh địa của chúng vậy.

Các xác chết tranh nhau trèo ra ngoài. Cánh cửa lúc này giống như bị ai đó đẩy mạnh. Tử Minh nhìn thẳng về phía cánh cửa, anh nổ súng vào khe cửa đang dần nứt ra.

* * *

“Pằng!” Đường Thi Thi và Kha Lương cùng giật mình ngẩng đầu lên.

Liền sau đó là một loạt tiếng “bịch, bịch, bịch…” – tiếng bóng da đập vào sàn nhà ở tầng dưới.

Có người! Đường Thi Thi rạng rỡ hẳn lên. Họ đang bị nhốt ở trên còn phía dưới lại có người chơi bóng da ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
9