Polly po-cket
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
09:00 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện tấm vải đỏ - Truyện ma kinh dị

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 700960
Tác giả: Hồng Nương Tử
Thể loại: Truyện ma
Số trang: 58
.
Lam Kỳ! Người phụ nữ này là Lam Kỳ; lẽ nào cô ta muốn giết Kha Lương sao? Tần Cẩm chợt nhận ra Kha Lương chẳng hay biết gì bởi anh đang chăm chú đọc sách. Cô đang định gọi to thì lại nghe thấy giọpng nữ cao đó cất lên; người phụ nữ cầm sao dao đang tiến lại gần chỗ này; bây giờ nếu cô gọi to để bảo cho Kha Lương, sợ lại thu hút sự chú ý của Lam Kỳ. Cô liền bỏ Hắc Bảo xuống, cố ném nó về phía Kha Lương, ít ra Hắc Bảo cũng có thể bảo vệ Kha Lương. Cô chạy về phía sau giá sách để thu hút sự chú ý của giọng nữ cao kia.
Lúc này, sức ép dồn lên cô lớn bởi bùa hộ mệnh duy nhất của cô là Hắc Bảo thì đã đi rồi. Lần này chết chắc rồi. Hãy còn ông trẻ nữa, không được rồi, sáng nay ông đã xuất hiện rồi mà.
Kha Lương sẽ ra sao đây? Nếu cô chết liệu Kha Lương cô bị chết nữa không? Cô cảm thấy hối hận, nhẽ ra cô không nên nghe theo lời của ông trẻ gọi Kha Lương cùng đi; có lẽ ông cũng không lường trước được, con ma nữ đó còn điểu khiển được bọn người bị ma nhập.
Đột nhiên, cô không nghe thấy tiếng trẻ con ở cuối phòng.
Khồn biết đó có phải là tiếng của đứa trẻ tối qua đòi mắt cô hay không? Cô đã khồn còn hời gian để suy nghĩ nữa; giọng nữ cao dường như đang từng bước, từng bước tiến gần tới chỗ cô.
Kha Lương à, Kha Lương, mau tỉnh lại đi anh, cái thư viện này bị ma ám rồi anh, anh mau rời khỏi nơi này!
Không kịp trốn nữa rồi, người quản lí thư viện đã đuổi tới rất gần cô. Phía trước lại không còn đường nữa. Trước mặt là một dãy tủ, cô đành trốn tạm vào đây. Cô vội vàng đẩy một cánh tủ, bên trong rất rộng; cô vội vàng tiến vào trong đó.
Cô nghe thấy tiếng bước chân chậm lại. Nó đang tìm mình đây, nó đang lê bước chầm chậm tới gần.
Tần Cẩm không còn nghĩ được gì nữa, cô chỉ mong sao Kha Lương chạy thoát. Bản thân cô chắc không xong rồi, cô cố thu mình vào một góc tủ, nhìn thở, hy vọng nó không nghe thấy gì.
Tiếng trẻ con càng lúc càng gần, có lẽ nó cũng sắp tới cánh tử cô đang trốn.
Cô nhắm mắt lại, giọng nữ cao dừng lại trước cánh tủ cô đang nấp, tay nó đã sờ vào tay cầm của tủ rồi.
Đúng lúc này, cô thấy một cánh tay lạnh ngắt thò ra từ trong tủ; bàn tay đó nhẹ nhàng nắm lấy tay cô rồi kéo cô vào trong. Hóa ra chiếc tủ này rỗng, nó thông với một gian phòng khác. Cô không thẻ hét lên bởi mồm cô đã bị bịt chặt.
Lúc cánh cửa tủ mở ra, cô đã bị cánh tay bí mật kia kéo vào một gian phòng khác.



Chương XIV
Ca Băng

Tần Cẩm bị lôi vào một căn phòng khác. Lúc này cô sợ đến nỗi không nói được gì nữa. Cô cố trấn tĩnh nhìn lại người kéo mình, thì ra là một ông lão gầy guộc, tóc bạc trắng. Ông bịt chặt miệng cô, ra hiệu cho cô không được hét. Ông úp mặt vào tường để nghe xem có động tĩnh gì không rồi chầm chậm kéo cô đi, Tần Cẩm không chịu đi bởi Kha Lương đang ở trong đó.
- Anh ta không sao đâu. Anh ta có xích hoàn bảo vệ, không gì có thể làm hại được anh ta. - Ông lão nói cứ nhứ đọc được ý nghĩ của Tần Cẩm vậy.
- Đi nhanh thôi, bởi nếu chũng nó đuổi kịp tôi cũng không thể nào đấu lại chúng được. Nhanh lên, chúng ta phải tranh thủ lúc chúng bị xích hoàn khống chế.
Tần Cẩm cố gắng đứng dậy, chạy thục mạng ra ngoài. Dọc đường đi cô thấy rất nhiều xác chết, lúc mới đến chưa xảy ra chuyện này.
Chỗ này đã bị lũ ma điều khiển từ lâu, chúng chỉ chờ cô tới chui đầu vào rọ.
Cô chạy ra khỏi cái thư viện ma quái đó bằng cầu thang nhỏ ở cửa sau. Bây giờ, cô mới nhận ra trời đã sập tối. Hóa ra thời gian ở trong thư viện cũng bị bọn ma đảo lộn bởi cô cảm thấy mình vừa vào một lúc , thật ra đã rất lâu rồi.
Cô đã bước vào một không gian khác; thời gian, con người và cảnh sắc ở đó khác hẳn thế giới cô đang sống.
Ông lão không để ý đến cô, ông cứ chạy, chạy mãi về phía trước.
Cô cố gắng bám theo ông.
- Bác ơi, anh ta chắc không sao chứ?
- Ý cô là người yêu của cô trong đó phải không? Anh ta đương nhiên không sao rồi bởi anh ta là con cháu nhà họ Kha, hơn nữa anh ta lại có xích hoàn tránh tà do vậy không ai có thể làm hại anh ta được; đến tôi cũng khó tiếp cận anh ta nữa là.
Nghe ông lão trả lời, mặt cô nóng bừng; không hiểu sao ông ta lại nghĩ rằng Kha Lương là người yêu của cô kia chứ? Cô hỏi tiếp:
- Bác ơi, bác là ai thế?
Ông lão không trả lời, cứ tiếp tục chạy.
Hai người cú chạy mãi, rẽ qua một vài khúc ngoặt thì tới một khu hầm mộ rất yên tĩnh. Tần Cẩm cảm thấy nơi này rất quen thuộc, cô chợt nhớ ra đây chính là khu hầm mộ nhà Đường Thi Thi. Lúc còn nhỏ, Thi Thi hãy dẫn co ra đây chơi. Khu hầm mộ này rất đẹp, an nghỉ trong đây đều là người họ Đường. Ông lão này chắc chắn là bác Lý- người canh hầm mộ. Nhưng cô nhớ rằng khi đó bác ấy đã rất già rồi, bao nhiêu năm trôi qua bác ấy chẳng thay đổi chút nào, chả trách lúc cô nhìn thấy bác ấy lại có cảm giác thân thiết như vậy.
Bỗng cách cổng hầm mộ mở ra, cô và bác Lý liền đi vào. Cánh cổng hầm mộ được thiết kế rất kín đáo, người thường không thể vào được. Lúc trước , cô và Thi Thi thường trốn học vào đây chơi. họ rất thích các loại hoa thơm cỏ lạ ở đây. Tuy là hầmmooj song nó lại không có vẻ đáng sợ của nghĩa trang, trái lại rất dễ chịu. Hơn nữa bác Lý đối xử với họ rất tốt.
Đứng ở nơi lú nhỏ đã từng đến chơi, rồi nhớ lại ngày tháng thơ ngây vô tư lự, nhớ đến tiếng cười hồn nhiên sảng khoái khi họ cùng chơi đàu dưới ánh mặt trời, tự dưng cô xúc động òa lên khóc.
Khóc thoải mái một hồi, cô thấy nhẹ cả người.
Ông Lý dẫn cô vào phòng canh mộ rồi rót cho cô một cốc trà nóng.
- Bác à, bác luôn sống trong này, tại sao bác biết cháu gặp nguy hiểm mà tới cứu vậy?
- Tôi tuy chỉ là một người canh mộ, một người hầu bình thường của nhà họ Đường, nhưng tôi lại là nguyên lão của nhà họ. Lão gia đối với tôi ân trọng hơn núi. Trước khi khuất núi, ông đã gửi gắm Thi Thi cho tôi chăm sóc; bởi ông biết khi còn trẻ tôi đã học Phép thuật. Mấy hôm trước, tự nhiên tôi thấy trong hầm mộ nồng nặc mùi máu tanh, tôi đoán chắc có chuyện không hay rồi, nhưng khi tôi vào nhà, Thi Thi đã bị con ma kia quấn lấy rồi. Chẳng biết làm gì hơn, tôi đành phải dùng bùa để bảo vệ cơ thể cô ấy rồi đưa cô ấy đến đây.
- Bác đã đón Thi Thi đến đây ạ?
- Đúng vậy, tôi đã đem cô Thi Thi tới hầm mộ này ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
11