XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
16:06 19/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Sa Mạc Thần Ưng Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12235
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 31
. Trong ly của Bốc Ưng vẫn có rượu, một ly rượu tràn đầy, không một giọt rượu văng ra, Bốc Ưng điềm đạm nói với Tiểu Phương:
- Ta biết ngươi sợ nhất đợi, bọn họ quả nhiên không để bọn ta đợi quá lâu! Bốc Ưng lại nâng ly lên:
- Vì điều này, bọn ta cũng phải uống ly rượu. Tiếng vó ngựa từ xa lan đến gần, mơ hồ như đang phóng nhanh vòng quanh doanh địa, chứ không xông thẳng vào. Người bên ngọn lửa trại vẫn ca hát vui vẻ, làm như không hề biết cường địch đã đến, chuyện sống chết chỉ trong giây lát. Có phải vì mỗi người bọn họ đều tin tưởng tuyệt đối ở Bốc Ưng, tuyệt sẽ không dẫn bọn họ vào tử lộ, vì vậy mới bình tĩnh như vậy? Có lẽ vì sự bình tĩnh hơn người này của bọn họ mới khiến cho cường địch không dám khinh phạm. Đột nhiên, một tiếng còi xé tai vang lên, vang thấu tận trời cao. Những con ngựa phóng nhanh bao vây quanh doanh trại đột nhiên toàn bộ đều dừng lại, tiếng vó ngựa đột ngột ngừng bặt, không gian tịch mịch như chết. Nhưng sát khí lại càng nặng hơn. Bảy mươi chiến sĩ trên bảy mươi con ngựa, chắc hẳn đều đã rút tên lắp cung, rút đao khỏi vỏ. Nhưng Bốc Ưng vẫn không hề có chút cử động nào. Đối phương bất động, Bốc Ưng cũng bất động, Bốc Ưng có khả năng chờ đợi chịu đựng hơn bọn họ. Tiểu Phương rất muốn đi ra xem tình huống bên ngoài, nhưng Bốc Ưng lại đưa ly rượu lên cho chàng :
- Ta đảm bảo bọn họ sẽ không lao vào, tình hình chưa rõ ràng, bọn họ tuyệt sẽ không dám khinh cử vọng động. Bốc Ưng đưa ly rượu lên uống cạn một hơi, nói:
- Bọn ta ít ra vẫn còn có thời gian để uống thêm bốn năm ly. Nhưng Bốc Ưng chỉ uống xong ly này thì một tiếng còi lại vang lên, Gia Đáp đột ngột xông vào trong căn lều kêu lên:
- Đến rồi! Ly rượu của Bốc Ưng lại được châm đầy, giọt rượu không văng ra, chỉ lạnh lùng hỏi:
- Ai đến?
- Vệ Ưng Bằng đến rồi. Gia Đáp có hơi căng thẳng:
- Còn có sáu người khiêng ba cỗ kiệu cùng lão đi đến, đã từ phía tây đi vào doanh địa.
- Chỉ có mấy người đó đến thôi à?
- Người ngựa còn lại đều đã bao vây chặt bọn ta, còn đến thì chỉ có mấy người này thôi. Gia Đáp nói:
- Bọn họ nói đến gặp chủ nhân. Bốc Ưng hớp nhẹ một ngụm rượu, nói:
- Đã có quý khách quang lâm, tại sao không mời họ vào? Ngoài căn lều đột nhiên có tiếng cười nhạt:
- Đã biết có quý khách quang lâm, chủ nhân sao lại không ra nghênh tiếp? Giọng nói của người này sắc nhọn như từng cây kim đâm vào lỗ tai:
- Bốc đại chủ nhân không tránh khỏi quá ngông nghênh đấy. Bốc Ưng lạnh lùng nói:
- Tư thế của ta vốn không tầm thường? Đoạn vung tay, Gia Đáp ngay lập tức ven tấm trướng lên, ngoài căn lều lửa đèn sáng như ban ngày, nơi xa lấp loáng ánh thép lạnh của đao thương kiếm kích, tiếng ca hát vui vẻ đã dừng lại, ngựa lạc đà thỉnh thoảng hí lên, gió lạnh từng cơn thổi đến, lạnh như đao thép đâm xương. Một con ngựa cao to, ba chiếc kiệu nhỏ nhung xanh đã đến ngoài căn lều. Vệ Ưng Bằng ngồi ở trên ngựa, bên hông là đao, bên yên là tên, tên vẫn còn ở trong hũ, đao vẫn còn ở trong vỏ, nhưng sát khí đã tỏa ra bừng bừng. Người vừa rồi nói không phải là lão. Giọng nói vừa rồi là từ chiếc kiệu thứ nhất phtá ra, lúc này người đã xuống kiệu. Một nữ nhân một tay một chân, tóc bạc trắng, dung diện giống như thiếu nữ, chân trái mang giả một cái chân gỗ xấu xí thô kệch, chân phải mang một chiếc quần hoa xanh, lộ ra mắt cá chân bóng loáng nhỏ nhắn xinh đẹp, ở mắt cá chân mang bảy tám cái vòng vàng phát quang lấp lánh. Tay trái của y thị đã cụt đến tận khuỷu, nhưng tay phải lại đẹp đẽ hoàn mỹ, trên tay xách một tay nải màu vàng xem ra rất nặng. Cái chân gỗ của y thị chạm đất, tư thế xấu xí thô vụng, nhưng chân phải sau khi hạ xuống, liền ngay lập tức phong thái trở nên yểu điệu thướt tha đẹp như tiên nữ. Con người này giọng như ma quỷ giống như hai người hoàn toàn khác nhau chắp vá ghép lại, ghép tuy rất khó, nhưng khiến ai nhìn thấy cũng sẽ phát sợ từ tận đáy lòng. Tiểu Phương vốn đã nghe qua về Thiên ma ngọc nữ Liễu Phân Phân là con người như thế nào. Nhưng đến lúc tận mắt nhìn thấy, chàng mới viết tất cả truyền thuyết đều không thể hình dung ra được sự kỳ dị và bí hiểm của y thị. Người ở trên chiếc kiệu thứ hai cũng đã bước xuống, gầy đen, thân hình như cây trúc, mặc một trường y màu đen, đôi mắt hôn ám, đôi tay luôn giấu ở trong ống tay áo, không muốn để cho người khác nhìn thấy. Tiểu Phương biết người này chính là sát thủ nhu hồn mà người trong giang hồ nghe tên đã thất hồn, nhưng Tiểu Phương không quá chú ý đến y. Tiểu Phương nãy giờ chỉ chú ý đến chiếc kiệu thứ ba:
- Ba Oa có phải sắp bước ra từ chiếc kiệu thứ ba này hay không? Tim chàng đập mạnh, đau nhói. Chàng đang cố gắng hết sức khống chế bản thân, không để lộ ra một chút vẻ thống khổ nào. Nhưng không ngờ từ nãy giờ không có ai bước ra từ chiếc kiệu thứ ba nữa. Vệ Ưng Bằng nhảy xuống cùng với Sưu Hồn Thủ và Liễu Phân Phân đi vào trong căn lều. Bốc Ưng vẫn ngồi ngay ngắn bất động, khuôn mặt xanh tái không hề có chút biểu cảm. Vệ Ưng Bằng cười nhạt:
- Tư thế của Bốc đại chủ nhân quả thật không tầm thường.
- Ngươi lầm rồi. Liễu Phân Phân cười nói:
- Bây giờ ta đã nhìn thấy tư thế của y chẳng lớn lao gì. Rồi giọng nói của y thị đột nhiên thay đổi, trở nên dịu dàng êm ái như của thiếu nữ:
- Y không đứng dậy nghênh tiếp bọn ta, chẳng qua vì y đã bị thương, bọn ta sao lại có thể trách cứ y được chứ ? Bốc Ưng thừa nhận:
- Ta không những bị thương nặng, mà còn bị thương rất nặng.
- Nhưng ngươi cũng không cần phải quá khó chịu. Giọng nói của Liễu Phân Phân càng êm dịu hơn.
- Kẻ có thể bảo toàn tính mạng dưới kiếm của Độc Cô, ngoại trừ ngươi ra, dường như không còn có người thứ hai.
- Ta không khó chịu một chút nào cả. Bốc Ưng nói tiếp:
- Vì ta biết Độc Cô lúc này cũng chưa chắc dễ dịu gì. Liễu Phân Phân đồng ý, nói:
- Vì vạy trận chiến đó của các ngươi cũng không thể xem ngươi là thất bại, Bốc đại chủ nhân mãi mãi không bại. Y thị dịu dàng nói tiếp:
- Ít ra cho đến lúc này vẫn còn chưa thất bại, chưa thất bại một lần nào cả. Sưu Hồn Thủ lạnh lùng hỏi:
- Còn lần sau?
- Lần sau y cũng sẽ không thất bại. Liễu Phân Phân cười khúc khích nói:
- Vì lần này y nếu không chịu đáp ứng yêu cầu của bọn ta, thì y sẽ không có lần sau. Bốc Ưng hỏi:
- Các ngươi muốn gì?
- Ba mươi vạn lạng vàng và một con người.
- Các ngươi đã phái người đến sưu tra rồi, đã phải biết vàng không có ở đây chứ! Vệ Ưng Bằng lại cười nhạt nói:
- Không ở đây thì ở đâu? Ngoài trừ ngươi ra, e rằng cũng không có ai biết cả.
- Sao?
- Bọn ta đã sưu tra toàn bộ khu vực này. Vệ Ưng Bằng nói:
- Ngoại trừ các ngươi, tuyệt không có ai khác có thể cướp đi số vàng đó từ tay Thiết Dực, vì vậy vàng dù không ở trong số hàng hóa mà các ngươi mang đi, thì cũng nhất định là bị các ngươi giấu đi. Liễu Phân Phân thở dài, dịu dàng nói:
- Ngươi hung hăng như vậy, Bốc Ưng nhất định sẽ không thừa nhận đâu. Vệ Ưng Bằng hỏi:
- Ngươi có cách khiến y thừa nhận ư? Liễu Phân Phân nói:
- Loại chuyện này thường chỉ có một cách giải quyết, cách này tuy rất thô tục tầm thường, nhưng lại là cách xưa cổ nhất, hữu hiệu nhất. Giọng nói của Liễu Phân Phân đột nhiên thay đổi, trở nên sắc nhọn lạnh lùng:
- Nếu bọn họ thua dưới tay bọn ta, dù cho vàng không phải bị bọn họ cướp đi, thì bọn họ cũng phải nghĩ cách khác để giao ra ba mươi vạn lạng vàng. Sưu Hồn Thủ cười nhạt nói:
- Cách này nghe ra dường như rất tuyệt vời, muốn Bốc đại chủ nhân giao ra ba mươi vạn lạng vàng, dường như là không khó. Liễu Phân Phân nói:
- Ta đảm bảo Bốc Ưng nhất định có thể giao ra. Vệ Ưng Bằng nói:
- Nhưng bọn ta không muốn sát thương nhiều kẻ vô tội, vì vậy bọn ta chỉ đến ba người. Sưu Hồn Thủ nói:
- Bọn ta ba lần đánh cược, đánh cược ba mươi vạn lạng vàng và con người đó. Vệ Ưng Bằng nói:
- Chỉ cần bọn ngươi có thể đánh bại được ba người bọn ta, thì bọn ta từ đây không khỏi đến chuyện này nữa, Sưu Hồn Thủ nói:
- Bất kể đối thủ mà cá ngươi muốn kiếm là ai, thì Tiểu Phương phải là của ta. Tiểu Phương cuối cùng phải quay đầu lại. Trong giây lát vừa rồi, chàng đã mấy lần muốn lao tới xem xem trong chiếc kiệu hoa có người hay không, xem xem Ba Oa có ở trong đó hay không. Nhưng mấy lần chàng đã nén lại. Nhìn thấy thì làm sao nào? Có thể chứng minh điều gì. Thay đổi điều gì? Tiểu Phương quay người diện đối Sưu Hồn Thủ:
- Ta chính là Tiểu Phương, là người mà ngươi muốn kiếm đây. Có phải ngươi muốn xuất thủ bây giờ không? Sưu Hồn Thủ không nói gì, Bốc Ưng liền trả lời thay:
- Y không muốn! Bốc Ưng nói tiếp:
- Y vốn không phải thật sự muốn kiếm đối thủ nhà ngươi, vì bản thân y cũng biết, trong vòng mười chiêu, ngươi có thể đâm chết y ngay dưới kiếm. Tiểu Phương nói:
- Nhưng y rõ ràng muốn kiếm ta. Bốc Ưng nói:
- Điều đó chẳng qua chỉ là chiến lược của bọn họ. Tiểu Phương không hiểu:
- Chiến lược? Chiến lược gì?
- Ta đã bị thương, Ban Sát Ba Ná là người Tạng, bọn họ xưa nay cho rằng trong người Tạng không có cao thủ thật sự. Bốc Ưng nói tiếp:
- Người mà bọn họ thật sự đề phòng chỉ là ngươi, vì vậy bọn họ muốn Sưu Hồn Thủ trước tiên chọn ngươi là đối thủ, vì võ công của Sưu Hồn Thủ yếu nhất, lấy người yếu nhất đấu với người mạnh nhất, hai trận còn lại, bọn họ chắc chắn sẽ chiến thắng. Đây là chiến lược của binh pháp gia đời Xuân Thu, chỉ cần vận dụng đúng lúc, thường sẽ thập phần hữu hiệu. Bốc Ưng chợt cười nhạt :
- Chỉ tiếc là lần này chiến lược của bọn họ dùng sai rồi. Vệ Ưng Bằng nhịn không được hỏi:
- Sai ở đâu?
- Sai ở chỗ các ngươi vốn không nhìn thấy ra ở đây ai mới là tuyệt đỉnh cao thủ thật sự.
- Ở đây còn có cao thủ à?
- Còn một người nữa. Bốc Ưng nói:
- Chỉ cần ngươi muốn, người ấy mọi lúc đều có thể đoạt lấy đao của ngươi, bẻ gãy cung tên của ngươi, sẽ thận tay đánh ngươi bảy tám cái bạt tai, rồi sẽ đá ngươi một cước văng đi! Vệ Ưng Bằng cười, cười lớn.
- Ngươi không tin ư?
- Lời của Bốc đại chủ nhân, ta làm sao dám không tin cơ chứ? Nhưng loại người như Bốc đại chủ nhân nói ta không những không nhìn thấy, mà cũng chẳng hề nghe nói qua. Bốc Ưng nói:
- Bây giờ thì ngươi đã nghe thấy rồi, có phái ngươi còn muốn nhìn thấy. Vệ Ưng Bằng nói:
- Rất muốn!
- Vậy thì ngươi có thể mau chóng rút đao ra, chỉ cần ngươi vừa rút đao, thì có thể nhìn thấy ngay. Vệ Ưng Bằng không rút đao. Đao của lão ở bên hông, Trảm quỷ đao danh chấn giang hồ. Tay của lão đã nắm chặt cán đao. Tư thế rút đao của lão hoàn toàn kín đáo, hoàn toàn không có kẻ hở để mà có thể công kích, động tác rút đao cũng chính xác nhanh chóng như vậy, trong giang hồ có rất ít người có thể so được. Đao của lão mà rút ra, nhất định sẽ có máu. Nhưng lão không rút đao ra. Trong căn lều ngoài trừ ba người bọn họ và Tiểu Phương, Bốc Ưng, Ban Sát Ba Ná ra, chỉ còn có hai vị lão tiên sinh. Nghiêm Chính Cương khô khốc cứng nhắc, không có một chút binh khí và sát khí của cao thủ võ lâm. Tống lão phu tử xem ra chẳng qua chỉ là một lão hủ nho mắt già mờ tối, thân già lụ khụ mà thôi. Hai người này xem ra tuyệt không giống cao thủ. Ngoài bọn họ ra thì còn có ai nữa? Vệ Ưng Bằng nhìn không ra, vì vậy lão không rút đao, cuộc đời lão không bao giờ làm cái chuyện không nắm chắc. Liễu Phân Phân đột nhiên thở dài, dịu dàng nói:
- Bốc đại chủ nhân cũng phải hiểu rõ con người của lão, muốn lão rút đao không phải là chuyện dễ dàng, ta thì khác, muốn ta xuất thủ thì rất dễ. Khuôn mặt như thiếu nữ của Liễu Phân Phân nở ra một nụ cười dịu ngọt ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
7