Ring ring
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:10 22/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Sa Mạc Thần Ưng Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 12748
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 31
. Cảnh giác mọi lúc, cần mãi ghi nhớ, ghi nhớ những kẻ thích máu đỏ dơ tanh đó. Bọn chúng là kẻ hiếu sát. Chàng gặp được bọn chúng thì không cần nương tay. Chàng hãy đuổi bọn chúng xuống biển sâu, nơi hoang sơ, trùng kiến cố quốc điền viên của chàng. Cố quốc tuy đã trầm luân. Điền viên tuy đã hoang vu. Nhưng chỉ cần chàng cố gắng nỗ lực, cố quốc của bọn ta tất sẽ phục hưng, điền viên của bọn ta tất sẽ trùng kiến. Tình nhân của nàng đã không phụ nàng, tộc nhân của nàng cũng không phụ nàng. Cố quốc được phục hưng, nhưng nàng không còn nữa. Mộ nàng được chôn ở dưới Bạch tháp của chùa Kiều Nhã được dựng lên thờ nàng, mãi mãi được mọi người tôn kính sùng bái. Đây là câu chuyện bi thảm, không phải là câu chuyện tráng liệt, mãi mãi đáng được hậu nhân ghi nhớ cảnh tỉnh. Người ngàn vạn năm sau đều nên lấy chuyện này để cảnh tỉnh. Vì chân lý tuy thường tại, chính nghĩa tuy vĩnh tồn, nhưng nhân thế vẫn khó tránh có những kẻ tanh máu. Mọi người đều cần phải giống như Kiều Nhã, không tiếc hy sinh bản thân để tiêu diệt bọn chúng. Lúc này Ban Sát Ba Ná đa kể xong câu chuyện. Tiểu Phương không rơi lệ. Chỉ có máu nóng dồn lên ngực. Thế nhưng, chàng vẫn không thể không hỏi:
- Bạch cốt của nàng đã chôn ở dưới bạch tháp, thì Kiều Nhã mà các vị kể là ai? Câu trả lời của Ban Sát Ba Ná khiến chàng kinh ngạc:
- Kiều Nhã mà bọn ta nói chính là nữ nhân mà ngươi vẫn cho rằng chính là Thủy Ngân đó. Tiểu Phương ngơ ngác. Ban Sát Ba Ná tỏ ra càng bi thương:
- Nàng chính là tộc nhân của bọn ta, nàng biết Lữ tam vẫn đang áp bức bọn ta suốt, giống như những ác nhân tanh máu đó vẫn đang áp bức những tộc nhân của Kiều Nhã. Vì vậy nàng không tiếc hy sinh bản thân mình. Bốc Ưng chen lời:
- Vì nàng không những là tộc nhân mà còn là tình nhân của Ban Sát Ba Ná, nàng hy sinh bản thân đến chỗ địch nhân của nàng để nằm vùng, dò thám tin tức của bọn chúng. Ban Sát Ba Ná nắm chặt tay của Tiểu Phương:
- Ta cũng biết nàng đã làm những chuyện không phải với ngươi, nhưng ta đảm bảo nàng nhất định là bị ép buộc. Vì ta, vì tộc nhân của ta, nàng không thể không làm như vậy. Tiểu Phương hiểu rõ. Chàng cũng nắm chắc tay của Ban Sát Ba Ná:
- Ta không trách nàng, nếu ta là nàng, ta cũng sẽ làm như vậy. Tay của Ban Sát Ba Ná lạnh băng:
- Nhưng bí mât của nàng bây giờ đã bị vạch trần, đối phương đã biết nàng là người mà bọn ta cử đến. Bốc Ưng lại nói tiếp:
- Vì vậy bọn chúng phái một người áp giải nàng đến đây, ngồi cùng một chiếc kiệu với nàng, đến lúc quyết định tối hậu, thì có thể dùng nàng để ép buộc bọn ta.
- Nhưng bọn chúng cũng không ngờ rằng lại bị thất bại mau như vậy, thảm như vậy. Tất cả mọi sự thay đổi hoàn toàn khiến bọn chúng không kịp trở tay. Ban Sát Ba Ná trầm thống kích động:
- Chẳng qua nàng chỉ vẫn là vũ khí tối hậu của bọn chúng. Vì vậy ta vẫn không thể gặp mặt nàng, không thể để cho bọn chúng lợi dụng nàng ép buộc ta. Tiểu Phương thầm nghĩ "Vì vậy mà y phải khống chế địch thủ trước Nếu có người để y nhìn thấy nàng, thì y nhất định sẽ giết chết người ấy. Điều này cũng đã khiến bọn chúng tin chắc như vậy".
- Bọn chúng cũng không dám khinh cử vọng động, vì bọn chúng sau này có lẽ còn có thể lợi dụng nàng. Vì vậy bọn chúng nhất định để cho nàng sống sót. Ban Sát Ba Ná nói:
- Vì vậy ta để cho bọn chúng khiêng chiếc kiệu vẫn giữ nguyên như cũ đó đi.
- Trong kiệu ngoài ra còn có một người, chính là kẻ duy nhất có thể vạch trần bí mật này. Bốc Ưng nói:
- Y thị ngồi ở trong kiệu, biết bản thân mình tuyệt đối an toàn, vì vậy mà y thị sẽ không vọng động.
- Ta đã sớm nhận ra y thị. Ban Sát Ba Ná nói:
- Nhưng ta cũng chưa bao giờ nghĩ tới y thị lại là một nữ nhân đáng sợ như vậy. Bọn họ vẫn không nói ra "y thị" là ai. Tiểu Phương cũng không hỏi. Chàng không muốn hỏi, không dám hỏi, cũng không cần hỏi. Chàng biết bọn họ không nói, chỉ vì bọn hỏi không thể nói, không nỡ nói cũng không cần nói. Bọn họ đều không muốn làm tổn thương Tiểu Phương. Trong lòng mỗi người đều có một "cổ chết", một cái "cổ chết" rất khó đi qua. Nếu nhất định muốn đi qua, thì nhất định sẽ làm thương tổn con người này. Ba Oa, nàng thật sự là một con người như thế ư? Tại sao Kiều Nhã phải hy sinh như vậy? Nàng trả một cái giá lớn như vậy, hoán đổi lại là cái gì nào? Nàng dò thám bí mật gì? Có quan hệ gì với số vàng bị cướp mất đó không? Đội ngũ này vốn đều là những thương lữ bình thường, chưa thấy có ai hiển lộ ra một chút võ công, làm sao có thể trong nháy mắt khống chế bảy mươi chiến sĩ tài giỏi? Tống lão phu tử và Nghiêm Chính Cương đều là những tuyệt đỉnh cao thủ, tại sao phải giấu võ công của mình như vậy? Tóm lại, lai lịch bọn họ như thế nào? Có bí mật gì? Những câu hỏi này Tiểu Phương đều không hỏi, chàng cảm thấy điều mà bản thân biết đã đủ nhiều rồi. Vàng không nằm trong những bao kiện hàng hóa của bọn họ. Bốc Ưng là bằng hữu của Tiểu Phương. Tăm tích vàng Tiểu Phương vốn không quan tâm đến, chàng chỉ cần có người xem chàng là bằng hữu là đủ rồi. Đối với một lãng tử như chàng mà nói giá trị của một bằng hữu chân chính tuyệt không phải chuyện gì có thể so sánh được.

Bình minh. Vầng thái dương mọc lên, sa mạc vô bờ bến, cát đá lấp lánh như vàng. Sa mạc vô tình, hoang vu, tàn bạo, băng giá, thiêu đốt, nhưng đại địa vô tình này, cũng có chỗ đáng yêu của nó, giống như cuộc đời con người vậy. Cuộc đời con người tuy có vô vàn những điều không như ý, vô vàn những vấn đề không thể giải thích, nhưng cuộc đời con người vẫn đáng yêu. Tiểu Phương và Bốc Ưng đứng sát cạnh nhau trước căn lều, nhìn sa mạc được ánh mặt trời chiếu diệu. Bốc Ưng đột nhiên hỏi:
- Ngươi có nơi chốn đặc biệt gì muốn đến ư?
- Không có. Tiểu Phương trả lời: Mọi nơi ta đều có thể không đến, mọi nơi ta đều có thể đến.
- Ngươi có muốn đi hay không?
- Nơi mà ta muốn đi cũng có thể không đi, nơi mà ta không muốn đi cũng có thể đi. Câu trả lời của Tiểu Phương khiến cho Bốc Ưng muốn mỉm cười. Bốc Ưng lại hỏi:
- Nếu ta muốn ngươi đi, ngươi có đi không?
- Ta đi! Đội ngũ lại bắt đầu lên đường, những người trong nháy mắt có thể chế phục các chiến sĩ địch thủ, nay lại trở thành những thương lữ bình thường. Giữa hai u của lạc đà có đặt xếp một yên ghế nhỏ da trâu, Bốc Ưng ngồi trên ghế nhìn Tiểu Phương đang ở trên một con lạc đà khác:
- Đi thêm một giờ đồng hồ nữa bọn ta có thể đến nơi đó.
- Nơi nào?
- Cổ chết! Núi lô nhô xếp vòng, vách núi sừng sững, trời xanh như kẻ chỉ, đạo lộ như ruột dê. Các kẽ trời xanh nằm giữa các góc nhọn như răng sói của các đỉnh núi nhấp nhô, những đạo lộ khúc khuỷu uốn lượn cũng hiểm ác như răng sói. Bọn họ đã đến "cổ chết". Đội ngũ đi chậm lại, không cách gì không chậm lại, những đỉnh núi nhấp nhô đâm thẳng lên trời giống như đám lang sói đang đợi chọn vồ người. Vô luận ai ai đi đến nơi này đều không tránh khỏi sẽ kinh tâm động hồn, tim đập thình thịch. Trái tim Tiểu Phương mơ hồ cũng đập nhanh hơn ngày thường rất nhiều. Bốc Ưng cũng phảng phất nghe thấy tiếng đập của trái tim mình.
- Bây giờ ngươi sẽ hiểu rõ tại sao ta phải hành động như thế. Bốc Ưng nói:
- Nếu ta không giữ lại một bàn tay của bọn chúng, nếu bọn chúng quay lại đây đợi bọn ta, thì đạo lộ này sẽ là tử lộ của bọn ta, nơi này sẽ là tử địa của bọn ta. Tiểu Phương chợt cảm thấy lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh:
- Làm sao ngươi biết bọn chúng không có người khác mai phục ở nơi đây? Bốc Ưng nói:
- Bọn chúng không thể có nhân thủ nào khác nữa. Ở sa mạc điều động tập trung nhân thủ không dễ dàng gì, Ban Sát Ba Ná đã tra xét rất kỹ tình hình điều động nhân mã của bọn chúng. Huống hồ... Bốc Ưng chưa nói hết câu, thì lòng bàn tay cũng chợt ướt đẫm mồ hôi lạnh. Vì Bốc Ưng đã phát giác ra có kẻ mai phục. Chuyện không thể có có lúc cũng có thể xảy ra. Nếu có người mai phục ở đây, đội ngũ này sẽ giống như cổ họng của một con người bị một sợi dây thòng lọng siết cổ. Chỉ cần người mai phục xuất kích, bọn họ sẽ bị treo cổ cả lên. Ở "Cổ chết" chắc chắn có người mai phục, bọn họ rõ ràng đã bước vào tử lộ, đi vào tử địa. Bốc Ưng xác tín bản thân không nghe sai. Ban Sát Ba Ná cũng nghe thấy những âm thanh đó. Tiếng hơi thở, tiếng tim đập của con người. Tiếng hơi thở, tiếng vó gõ nhẹ của ngựa. m thanh vẫn còn rất xa. Người khác vẫn không nghe thấy, nhưng bọn họ có thể nghe thấy. Vì bọn họ đã ở đại sa mạc khốc liệt mà mọi lúc có thể đoạt đi tất cả sinh mạng này, vì sự sinh tồn của bản thân, đã phấn đấu tồn tại hai mươi năm. Nếu bọn họ không nghe được những âm thanh mà người khác không thể nghe được này, thì bọn họ ít nhất đã chết hai mươi lần. Không ai có thể chết hai mươi lần, chắc chắn không có. Người ngựa lạc đà đều đi thành một hàng, người này tiếp người kia, ngoằn ngoèo như con rắn. Bốc Ưng và Tiểu Phương đi đoạn hậu. Hoồààiii Ánh Sáng Mặt Trời Màu Xanh ọn họ đã nhìn thấy Ban Sát Ba Ná đánh ngựa phóng đến, vẻ mặt anh tuấn bình tĩnh đã lộ vẻ kinh hoàng không cách gì giấu được.
- Có người! Ban Sát Ba Ná hạ thấp giọng xuống:
- Cửa ra phía trước, hai bên vách núi đều có người. Nơi đó là nơi thắt nút, nếu tập kích sẽ là đòn chí mạng. Người ra quyết định vẫn là Bốc Ưng, vì vậy Ban Sát Ba Ná lại hỏi:
- Bọn ta thoái lui, hay tiến tới? Góc trán Bốc Ưng chợt hằn lên một sợi gân xanh, sợi gân xanh đập không ngừng. Mỗi lần đến lúc thật sự căng thẳng, sợi gân này của Bốc Ưng lại đập. Bốc Ưng vẫn còn chưa ra quyết định, thì sau một hòn đá trên một mỏm núi phía trước, đột nhiên xuất hiện một người. Một thiếu nữ, y phục mà nàng mang trên người còn xanh hơn cả trời xanh, xanh hơn cả nước biển. Nàng nhảy lên như một con nhạn, đứng ở trên hòn đá, dưới ánh mặt trời, vung tay về phía bọn họ:
- Bốc Ưng, ta muốn ngươi, Ban Sát Ba Ná ta muốn ngươi, Tỗng lão đầu, ta cũng muốn ngươi. Giọng của nàng sang sảng, nàng kêu lớn:
- Ta muốn các ngươi. Nhìn thấy thiếu nữ đó, đôi mắt của Bốc Ưng mơ hồ như cũng có ánh mặt trời. Tiểu Phương chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt của Bốc Ưng sáng như vậy, cũng chưa bao giờ nhìn thấy Bốc Ưng sung sướng như vậy. Thiếu nữ này bản thân giống như ánh mặt trời, có thể mang cho người khác sự ấm áp hạnh phúc vui sướng. Tiểu Phương nhịn không được hỏi:
- Thiếu nữ đó là ai? Bốc Ưng mỉm cười, Ban Sát Ba Ná cũng đang cười, sự lo sợ giờ đã không còn trên khuôn mặt họ nữa.
- Nàng họ Lam. Bốc Ưng nói tiếp:
- Tên của nàng là Dương Quang. Đi qua "Cổ chết" rồi, lại là một bình nguyên phì nhiêu màu mỡ, cách thánh địa La Tát không xa nữa. Đội ngũ đã dừng lại đóng trại. Mọi người đều tỏ ra rất vui vẻ, điều này do Dương Quang mang lại cho bọn họ, bọn họ dùng tiếng Tạng để ca ngợi nàng, bọn họ đều gọi nàng là Ánh mặt trời màu xanh. Nàng đến tiếp ứng bọn họ.
- Nhưng ta lại muốn hù dọa các ngươi. Giọng nói của nàng cũng tươi tắn như vầng thái dương. Nàng ôm chặt lấy Bốc Ưng:
- Người như huynh, thiên hạ không tìm được người thứ hai, vạn nhất hù chết huynh thì làm thế nào? Tiểu Phương mỉm cười. Chàng chưa bao giờ thấy một nữ nhân trong sáng làm người khác vui vẻ như vậy. Nàng không thể xem là tuyệt sắc mỹ nhân toàn mỹ vô khuyết, mũi của nàng hơi gãy khúc, có hơi giống lỗ mũi của Bốc Ưng. Nhưng sóng mắt nàng sáng đẹp, long lanh, da trắng bạch bóng mượt mềm như tơ luậ. Lúc nàng mỉm cười, cái mũi hơi cong gãy đó hơi nhăn lại, cái khuyết điểm nhỏ này, lại trở thành cái đẹp đặc thù của nàng ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
16