Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
01:49 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Sa Mạc Thần Ưng Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12723
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 31
. Chỉ có Bốc Ưng biết:
- Điều y muốn nói, chính là điều ta muốn nói. Bốc Ưng nói tiếp:
- Lời y nói cũng có hiệu quả như lời ta vậy. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt của hai người đã nói ra sự tín nhiệm và tôn kính giữa bọn họ với nhau. Những lời mà Ban Sát Ba Ná nói ra mọi người đều rất kinh ngạc.
- Bọn ta không muốn biết trong chiếc kiệu đó có gì, không muốn nghe, cũng không muốn nhìn! Giọng nói của Ban Sát Ba Ná lạnh băng:
- Nếu có người nói ra, trong chiếc kiệu này là gì, nếu có người để ta nhìn thấy trong chiếc kiệu đó là gì, bất kể người đó là ai, ta cũng sẽ giết chết! Tiểu Phương kinh ngạc nhìn Ba Ná, muốn mở miệng nhưng lại nhịn đi, không ai biết tại sao Ban Sát Ba Ná lại làm như vậy. Ban Sát Ba Ná quay người diện đối Vệ Ưng Bằng:
- Chiến trận giữa bọn ta lúc này đã kết thúc, các ngươi đã thảm bại. Điều kiện của bọn ta ngươi phải tiếp nhận. Vệ Ưng Bằng nhấp nhổm không yên. Tay của lão đã rung lên, miệng cũng rung lên, rất lâu sao mới có thể hỏi ra một câu:
- Các ngươi có điều kiện gì? Ban Sát Ba Ná đã im lặng lùi ra phía sau Bốc Ưng. Y có sức mạnh, nhưng xưa nay không lộ ra, y có quyền lực, nhưng tuyệt không lạm dụng. Đến lúc cần im miệng, y tuyệt không mở miệng. Vô luận trong tổ chức nào, ở nơi nào, người phát hiệu lệnh chỉ có một người. Bây giờ Ban Sát Ba Ná đã nói ra điều phải nói. Y cũng giống như người khác đợi Bốc Ưng hạ lệnh. Bốc Ưng cuối cùng mở miệng:
- Các ngươi có thể mang chiếc kiệu đó đi, nhưng các ngươi không thể đi như vậy. Bốc Ưng chậm rãi nói tiếp:
- Mỗi người các ngươi phải để lại món gì đó rồi mới có thể đi.
- Ngươi muốn bọn ta để lại cái gì? Lúc Vệ Ưng Bằng nói ra câu này, giọng nói đã khàn.
- Để lại một món đồ có thể khiến cho các ngươi nhớ mãi lần giáo huấn này. Bốc Ưng chợt quay về phía Liễu Phân Phân nói:
- Ngươi nói các ngươi phải để lại cái gì nào? Bốc Ưng là người phát lệnh. Lời nói của Bốc Ưng chính là mệnh lệnh, tuyệt không có bất cứ ai dám cãi lại. Tại sao Bốc Ưng lại hỏi Liễu Phân Phân? Tại sao không hỏi người khác, mà chỉ hỏi Liễu Phân Phân? Liễu Phân Phân cũng rất kinh ngạc, nhưng đột nhiên đôi mắt y thị phát sáng. Y thị chợt hiểu rõ ý của Bốc Ưng. Lúc y thị nhin Bốc Ưng giống như một con cáo nhìn một con chim ưng bắt cáo, tuy sợ hãi, nhưng lại mang một cảm giác ngoài trừ bản thân ra thì ai khác tuyệt đối không cách gì hiểu được. Bọn họ như đã hiểu lẫn nhau. Bốc Ưng cũng biết Liễu Phân Phân đã hoàn toàn hiểu rõ dụng ý của mình nên điềm nhiên nói:
- Chỉ cần ngươi nói ra, ta sẽ đáp ứng. Liễu Phân Phân thoáng vẻ do dự, đôi mắt lại lóe lên vẻ ác độc, nói:
- Bọn ta cùng đến, ta để lại cái gì, bọn họ cũng phải để lại cái đó. Liễu Phân Phân chậm rãi tiếp:
- Ta đã để lại một bàn tay. Tiểu Phương chợt thấy tay mình lạnh ngắt. Lúc này chàng đã hiểu rõ ý của Bốc Ưng. Bốc Ưng đã sớm tính kỹ Liễu Phân Phân nhất định sẽ nói như vậy, vì vậy y mới hỏi y thị. Vì Bốc Ưng tin rằng y thị vì để bảo vệ cho bản thân mình, chắc chắn sẽ không tiếc bán đứng người khác. Vẻ mặt Bốc Ưng hoàn toàn không biểu cảm.
- Đây là lời ngươi nói một. Bốc Ưng lạnh lùng nói:
- Ngươi có phải cho rằng làm như vậy là rất công bằng hay không?
- Phải! Liễu Phân Phân lập tức trả lời:
- Tuyệt đối công bằng. Bốc Ưng không nói gì thêm nữa, cũng không nhìn Liễu Phân Phân nữa. Chỉ thấy Bốc Ưng dùng hai ngón tay nhón lấy lưỡi đao mà vừa rồøi đoạt được từ tay Vệ Ưng Bằng, chậm rãi đưa đến trước mặt Vệ Ưng Bằng. Bốc Ưng không cần phải nói thêm gì nữa. Vệ Ưng Bằng còn có thể nói gì nữa? Lão đã thảm bại. Một con người đã thảm bại, ngoài chảy nước mắt ra, chỉ còn chảy máu. Máu chảy không ngừng! Lưỡi đao lạnh băng, cán đao cũng lạnh băng. Tay càng lạnh. Vệ Ưng Bằng dùng bàn tay lạnh băng đón lấy lưỡi đao lạnh băng, nhìn chăm chú lưỡi đao nhấp nháy ánh sán lạnh buốt. Đây là đao của lão. Lão đã dùng đao này để chặt rớt đầu của kẻ khác, cắt đứt cổ họng của kẻ khác, lão cũng đã dùng đao này chặt đứt tay kẻ khác. Đột nhiên, tinh thần của lão hồi phục bình tĩnh lại sẵn sàng tiếp nhận chuyện này, vì lão đã không còn có thể trốn tránh. Sự thật vốn tàn khốc, tuyệt không để người trốn tránh. Vệ Ưng Bằng đột nhiên hỏi:
- Ngươi muốn tay nào của ta? Lão biết câu hỏi này Bốc Ưng nhất định từ chối trả lời, lão dùng bàn tay trái siết chặt lấy đao, đưa bàn tay phải ra:
- Đây là bàn tay mà ta cầm đao giết người, ta cho ngươi cánh tay này, kiếp này ta tuyệt sẽ không dùng đao nữa. Không dùng đao nữa, không phải là không giết người nữa. Vệ Ưng Bằng nói từng chữ một:
- Những chỉ cần ta không chết, ta nhất định phải giết ngươi, bất kể dùng cách gì, cũng phải giết ngươi. Cho dù ngươi chặt đứt hai tay của ta, chỉ cần ta còn một hơi thở, thì ta cũng sẽ dùng miệng cắn đứt yết hầu của ngươi, nếu xem máu của người có mùi vị gì. Giọng nói của lão rất là bình tĩnh, nhưng trong mỗi câu, mỗi chữ nghe rờn rợn khiến người khác lạnh thấu cốt tủy, giống như độc thủ của bầy quỷ dưới địa ngục. Vẻ mặt Bốc Ưng vẫn hoàn toàn vô cảm, điềm nhiên nói:
- Ta sẽ đưa cho ngươi loại thuốc tốt nhất để ngươi vẫn sống sót được. Gân xanh bên bàn tay cầm đao của Vệ Ưng Bằng nổi hằn lên, đã sẵn sàng chặt đao xuống. Bốc Ưng đột nhiên kêu lên:
- Đợi chút!
- Còn đợi gì nữa hả?
- Ta còn muốn ngươi nhìn một việc. Bốc Ưng nói:
- Sau khi ngươi nhìn thấy, thì sẽ biết ngươi đến lần này là ngu xuẩn như thế nào. Bốc Ưng vung tay hạ lệnh, tất cả hàng hóa ngay lập tức được chất đống trước căn lều, mỗi bao đều đã mở ra. Không có vàng.
- Vàng vốn không có ở đây. Bốc Ưng nói:
- Ngươi vốn không nên đến. Việc này ngươi làm không những ngu xuẩn mà còn vô tri, bản thân ngươi sẽ hối hận suốt đời! Vệ Ưng Bằng lặng lẽ nghe, hoàn toàn không có phản ứng gì, đợi Bốc Ưng nói xong, mới lạnh lùng hỏi:
- Ngươi còn gì muốn nói nữa không?
- Không!
- Rất tốt! Vệ Ưng Bằng đột nhiên cười nhạt:
- Kỳ thực những lời này ngươi không cần phải nói. Lão vung đao. Lúc lưỡi đao hạ xuống, bảy mươi chiến sĩ trên lưng ngựa ở bên ngoài đột nhiên đồng thanh kêu lên thảm thiết. Bảy mươi con người bảy mươi cánh tay, đã bị người ngồi ở phía sau bọn họ vặn gãy. Dùng thủ pháp hữu hiệu nhất để vặn gãy, vặn là gãy ngay. Bọn họ vốn đều là những chiến binh tài giỏi, nhưng lần này thì ngay cơ hội hoàn thủ cũng không có. Chiến mã hí vang, phóng ra khỏi doanh địa, chiếc kiệu cũng được khiêng đi, cả ba chiếc kiệu đều được khiêng đi. Tiếng vó ngựa xa đần, mất dần, tiếng ca hát uống rượu tưng bừng cũng không còn nữa, ngay ngọn lửa trại cháy bùng cũng đã được dập tắt. Trời đang sáng dần. Trước lúc bình minh thương có khoảng thời gian tăm tối nhất, ngọn đèn trong căn lều vẫn còn thắp rất sáng. Tống lão phu tử "say rồi", Nghiêm lão tiên sinh "mệt rồi", người phải đi đều đã đi cả. Tiểu Phương vẫn còn chưa đi. Nhưng cũng không ngồi xuống, chàng nãy giờ lặng lẽ đứng đó, mơ hồ như không chú ý gì đến người khác ra vào, cũng không chú ý đến sự hiện hữu của Bốc Ưng và Ban Sát Ba Ná. Con người chàng rõ ràng ở nơi đấy, nhưng lại phảng phất đến một nơi xa xôi nào đó, đến một nơi xa xôi vắng lặng không ân không oán, không tình không ái. Bốc Ưng nhìn Tiểu Phương chăm chú chợt nói:
- Có phải ngươi cho rằng ta không nên làm như vậy? Tiểu Phương không trả lời.
- Ta bất kể ngươi nghĩ như thế nào, chỉ cần ngươi hiểu cho một điều. Bốc Ưng nói:
- Giữa địch ta, giống như lưỡi đao vậy, không có chỗ cho tình cảm, nếu ta bại, kết cục của ta chắc chắn sẽ thê thảm hơn nhiều. Bốc Ưng chậm rãi nói tiếp:
- Huống hồ lần này vốn là bọn họ đến tìm ta, bọn ta đã không thể không đánh nhau, nếu phải đánh thì nhát định phải thắng, đối với kẻ thù tuỵêt không thể lưu tình. Đây là chân lý bất biến, không thể phản bác. Bốc Ưng nói:
- Lý lẽ này ngươi chắc chắn cũng hiểu rõ. Tiểu Phương bỗng kêu lớn:
- Ta không hiểu! Xem ra chàng giống như đột nhiên thức tỉnh từ trong ác mộng:
- Việc mà các ngươi làm, ta hoàn toàn không hiểu. Ban Sát Ba Ná cười nói:
- Ngươi không hiểu tại sao bọn ta nhất định muốn bọn họ khiêng chiếc kiệu thứ ba đi phải không?
- Tại sao? Ban Sát Ba Ná không trực tiếp trả lời câu hỏi này:
- Ngươi không hiểu, chỉ vì có rất nhiều chuyện ngươi không nghe thấy, có rất nhiều chuyện ngươi không nhìn thấy. Ban Sát Ba Ná không để Tiểu Phương mở miệng, tiếp:
- Ngươi không hiểu, chỉ vì ngươi vẫn còn trẻ, còn chưa trải qua nhiều kinh nghiệm đau đớn như bọn ta. Thái độ của Ban Sát Ba Ná nghiêm túc thành khẩn:
- Nếu ngươi giống như bọn ta, phải sống hai mươi năm ở vùng đất này, cơ hồ đã chết hai mươi lần, như thế ngươi cũng sẽ nghe thấy những chuyện mà người khác không nghe thấy cũng sẽ nhìn thấy những chuyện mà người khác không nhìn thấy. Thái độ của Ban Sát Ba Ná không thể không khiến Tiểu Phương lắng đọng lại.
- Ta nhìn không thấy cái gì? Tiểu Phương hỏi:
- Các ngươi nghe thấy cái gì, nhìn thấy cái gì?
- Chiếc kiệu đó nặng hơn hai chiếc kiệu kia một chút. Ban Sát Ba Ná nói:
- Hơn nữa trong chiếc kiệu có hơi thở của hai người. Bốc Ưng tiếp lời Ban Sát Ba Ná nói:
- Là hơi thở của hai nữ nhân, trong đó hơi thở một người rất yếu ớt. Tiểu Phương hiểu ra bản thân mình còn phải học rất nhiều chuyện, nhiều hơn trong trí tưởng tượng của mình rất nhiều. Chàng liền hỏi:
- Tại sao các ngươi biết trong chiếc kiệu là hai nữ nhân? Hơi thở của nữ nhân lẽ nào khác hơi thở của nam nhân?
- Không có gì khác! Bốc Ưng trả lời:
- Bọn ta biết trong kiệu là hai nữ nhân, chỉ vì bọn ta biết chiếc kiệu đó nặng hơn một chút so với chiếc kiệu mà Sưu Hồn Thủ ngồi. Bốc Ưng lại nói:
- Bọn ta từ cát bụi mang vác dưới chân người khiêng kiệu mà nhìn ra. Ban Sát Ba Ná tiếp lời:
- Chất liệu và trọng lượng của những chiếc kiệu đều giống nhau. Ban Sát Ba Ná lại nói:
- Sưu Hồn Thủ luyện ngoại cong, người tuy ốm, nhưng xương cốt rất nặng, khoảng một trăm hai mươi cân. Bốc Ưng tiếp:
- Nhưng hai người đó cộng lại nhiều nhất chỉ nặng hơn Sưu Hồn Thủ hai ba mươi cân. Ban Sát Ba Ná đưa ra một kết luận rất kỳ quái:
- Trọng lượng này vừa đúng là trọng lượng của hai nữ nhân đó cộng lại. Tiểu Phương lập tức hỏi:
- Hai nữ nhân đó là hai nữ nhân nào?
- Ta biết.
- Kiều Nhã! Ban Sát Ba Ná nói:
- Trong đó nhất định có một người là Kiều Nhã. Tiểu Phương chưa bao giờ nghe qua cái tên này.
- Kiều Nhã là ai? Vẻ mặt Ban Sát Ba Ná đột nhiên trở nên rất bi thương:
- Nếu ngươi muốn biết Kiều Nhã là ai, thì trước hết phải nghe một câu chuyện... Kiều Nhã là nữ nhân, trăm ngàn năm trước sinh trưởng ở chân núi phía Bắc đỉnh Thủy Phong của Thánh mẫu là một nữ nhân võ đại thánh khiết của tộc người Khoách Nhĩ Ca, đã vì dân tộc mình mà hi sinh bản thân. Lúc tộc nhai Ni Khắc hung hãn độc ác vây công bộ lạc Khoách Nhĩ Ca, thì tộc người của Kiều Nhã bị đánh bại. Ký hiệu của tộc Ni Khắc là màu đỏ, màu đỏ tanh máu, bọn họ thích máu tanh dơ. Tù trưởng của bọn họ bắt sống Kiều Nhã, làm nhục nàng. Nàng chịu đựng, vì nàng muốn phục thù. Máu trả máu, cuối cùng nàng đã đợi tới cơ hội, cứu thoát tù trưởng bị bắt làm tù binh của bộ tộc mình, cứu dân tộc của mình. Bản thân nàng cũng không thể không hi sinh. Đợi đến lúc đại quân phục thù của dân tộc nàng tấn công vào căn lều của tộc trưởng Ni Khắc, thì nàng đã hóa hồn. Trong tay nàng còn nắm chặt một tình khúc mà trước khi chết nàng đã viết cho "Quả Đốn" tình nhân của nàng. Là tình khúc, mà cũng là sử thi. Xin người nhặt được ca khúc này Hãy giao cho Quả Đốn ngụ Ở dòng suốn cạn khô Quả Đốn mà ta yêu, chàng nhất định phải sống sót. Chàng muốn sinh tồn thì phải cảnh giác ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
4