Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
15:29 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Sa Mạc Thần Ưng Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12001
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 31
. Lão rất ít khi cười, có lúc suốt tháng không thấy cười, nhưng bây giờ thì lão cười thật sự. Vì chuyện này thật sự rất đáng cười, lão xưa nay chưa bao giờ nghe một chuyện đáng cười như vậy. Một gã thanh niên mới xuất đạo, lại muốn dùng cách này để lừa một lão giang hồ như lão. Lúc thiếu niên lão đã thành danh, lúc tráng niên tung hoành giang hồ, giết người vô số, sau trung niên tuy bị thù gia bức ép cải danh đổi họ, lưu vong chân trời góc bể nhưng hiểu biết lại càng lão luyện. Kinh nghiệm cũng càng phong phú, lão làm sao mắc cái mưu này được! Lúc lão bắt đầu cười, thì bàn tay giấu ở trong tay áo đột ngột xuất kích như điện chớp. Lúc lão xuất thủ, Tống lão phu tử chắc chắn cũng phối hợp xuất thủ. Bọn họ sánh vai tác chiến nhiều năm, xuất sinh nhập tử, trải trăm trận. Sự phối hợp của bọn họ chưa bao giờ xảy ra bất ngờ, chưa bao giờ có một lần thất thủ. Nhưng lần này ngoại lệ. Nghiêm Chính Cương đã xuất thủ, nhưng Tống lão phu tử ở bên ngoài hoàn toàn không có phản ứng gì. Đòn đầu tiên đánh không trúng lão lại xuất thủ. Bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì. Nghiêm Chính Cương không phát xuất đòn đánh thứ ba nữa, mà tung người lên không, lướt ra ngoài cánh cửa nhỏ đó. Tống lão phu tử quả nhiên ở bên ngoài cửa, nhưng đã ngã ở góc tường, chỉ nhìn thấy Tống lão cười gượng. Tiểu Phương đã bỏ đi. Chàng tin chắc Nghiêm Chính Cương sẽ không đuổi theo, đánh ngã Tống lão phu tử, thì không khác gì đánh ngã Nghiêm Chính Cương rồi. Đương nhiên chàng không phải là dùng "bàn tay thứ ba" của mình để đánh ngã Tống lão phu tử, chàng không có bàn tay thứ ba. Nhưng chàng có đôi mắt thứ hai, Dương Quang chính là đôi mắt thứ hai của chàng. Nếu không có sự ra hiệu ngầm của Dương Quang, chàng chắc đã không nghĩ tới Tống lão phu tử đang nấp trong bóng tối đợi hợp kích trước sau với Nghiêm Chính Cương. Điều mà Dương Quang nói tuy không rõ ràng lắm, nhưng đã giúp chàng liên tưởng đến quỉ kế mà bọn họ đã liên thủ để đối phó với Liễu Phân Phân. Chàng trước tiên tìm Tống lão phu tử với thái độ hữu lễ, khách khí, chàng làm cho Tống lão phu tử tin rằng chàng đã không còn ý chí chiến đấu nữa rồi, trong lúc Tống lão phu tử không cảnh giác, chàng đột ngột xuất thủ. Với thủ pháp chớp nhoáng, điểm vào ba huyệt đạo của lão. Tống lão phu tử không phải là bằng hữu của chàng, mà là thù địch của chàng. Đối phó với thù địch thì có thể bất chấp thủ đoạn. Tiểu Phương rất mãn nguyện với hành động này của mình. Người muốn "tiễn đưa" chàng tiếp theo là ai? Chàng nhớ đến Bốc Ưng đã nhắc đến cái tên Chu Vân trước chàng. Chu Vân là tổng quản của hiệu buôn Ưng Ký, là một thanh niên rất thành khẩn, rất qui củ. Trước giờ Tiểu Phương luôn nghĩ rằng Chu Vân là một cao thủ tuyệt kỹ võ lâm, thâm tàng bất lộ. Nhưng lúc Bốc Ưng nhắc đến cái tên này thì dường như xem cân lượng của Chu Vân còn nặng hơn cả Nghiêm Chính Cương. Muốn chưởng quản cửa hiệu Ưng Ký thì cũng không phải là chuyện một kẻ bình thường có thể làm được. Nếu Chu Vân không có võ công hay tài năng đặc biệt gì, thì Bốc Ưng đã không giao cho y cái chức vị trọng yếu như vậy. Tiểu Phương tin rằng Bốc Ưng không dùng lầm người, đối với Chu Vân chàng phải có sự phòng bị. Đúng vào lúc này, chàng nhìn thấy Chu Vân. Chu Vân trông vẫn qui củ cdhân thật như lúc bình thời, chỗ duy nhất khác là trên tay có cầm một thanh kiếm. Một thanh kiếm đồng xanh rất bình thường, kiếm đã tuốt khỏi vỏ. Chu Vân hai tay ôm kiếm mũi kiếm chúc xuống, hướng đến Tiểu Phương cung kính hành lễ:
- Vãn bối Chu Vân cung thỉnh Phương đại hiệp ban chiêu! Tiểu Phương cười cười:
- Ta không phải là đại hiệp, ngươi cũng không phải là vãn bối của ta. Ngươi không cần phải quá khách khí. Thái độ vừa qua của chàng đối với Tống lão phu tử cũng khách khí giống như Chu Vân đối với chàng vậy. Và Tống lão phu tử đã ngã ở góc tường. Những ngày này chàng đã học được quá nhiều chuyện. Chàng cũng hiểu rõ ý của Chu Vân- vãn bối cầu đại hiệp ban chiêu, thế thì không cần phải quá công bằng, trong tay của đại hiệp không có kiếm, vãn bối cũng vẫn có thể xuất thủ như vậy. Chu Vân quả nhiên đã xuất thủ. Y xuất thủ không nhanh, chiêu thức biến hóa cũng không nhanh. Sự thật ra, chiêu thức của Chu Vân vốn không có gì biến hóa tinh diệu phức tạp cả, chẳng qua chỉ vì mỗi chiêu đều dùng rất thực tế, rất hữu hiệu. Loại kiếm thuật này tuy cũng có ưu điểm của nó, nhưng dùng để đối phó với Tiểu Phương thì không xong. Tiểu Phương tuy dùng tay không, nhưng thi triển công phu "không thủ nhập bạch nhẫn " mà mỗi người luyện võ đều phải học, ứng phó với kiếm này rất dễ dàng. Chàng thậm chí đã có sự hoài nghi, Bốc Ưng có phải đánh giá Chu Vân quá cao, hay Chu Vân vẫn chưa mang công phu thật ra thi xuất. Tiểu Phương đang muốn tăng thêm áp lực, bức đối phương xuất toàn lực, nhưng Chu Vân đã lùi ra sau mười bước, hai tay ôm lấy kiếm một lần nữa, mũi kiếm chúc xuống, hướng lên Tiểu Phương cung kính hành lễ;
- Vãn bối không phải là đối thủ của Phương đại hiệp, vãn bối đã thua rồi. Lúc này mà nhận thua thì không tránh khỏi vẫn còn quá sớm, thuộc hạ của Bốc Ưng, vốn không nên có loại người này. Thuộc hạ Bốc Ưng đều là chiến sĩ chưa chiến đầu đến hơi thở cuối cùng thì tuyệt không dễ gì chịu buông kiếm. Chu Vân đột nhiên cười cười nói:
- Phương đại hiệp chắc cho rằng vãn bối vẫn chưa tận toàn lực thì vẫn không nên buông tay. Tiểu Phương thừa nhận điều này. Chu Vân mỉm cười nói:
- Vãn bối không muốn tái chiến, tại vì vãn bối không nỡ cùng Phương đại hiệp đánh nhau. Tiểu Phương nhịn không được hỏi:
- Ngươi không nỡ ? Tại sao không nỡ?
- Vì Phương đại hiệp đã trúng kỳ độc, chắc chắn sẽ không sống quá nửa giờ đồng hồ nữa. Chu Vân nói:
- Nếu vãn bối đánh tiếp hai mươi chiêu, độc tính của Phương đại hiệp sẽ phát tác, tất chết không có gì cứu được. Tiểu Phương cười cười. Lời Chu Vân nói chàng vốn không tin, không thể tin được.
- Ta đã trúng độc ư? Ngươi thấy ta đã trúng độc ư? Tiểu Phương cố ý hỏi:
- Trúng độc lúc nào?
- Trước khoảnh khắc lúc nãy.
- Trong rượu mà Bốc Ưng đưa ta uống có độc ư?
- Không có. Trong rượu tuyệt đối không có độc. Chu Vân nói:
- Bốc Ưng có muốn giết đại hiệp, cũng không cần phải dùng rượu độc.
- Độc không có ở trong rượu, chớ ở đâu?
- Ở trên tay!
- Tay ai? Chu Vân hỏi ngược lại:
- Đại hiệp vừa rồi đã nắm tay ai? Tiểu Phương lại bật cười. Chàng vừa rồi chỉ nắm lấy tay của Dương Quang, chàng tuyệt không tin Dương Quang sẽ ám toán chàng. Chu Vân chợt thở dài:
- Kỳ thực vãn bối phải nghĩ ra, nàng cũng là người đưa tiễn tiền bối. Người đầu tiên tiễn biệt tiền bối chính là nàng. Chẳng qua chỉ là thủ pháp của nàng khác với bọn vãn bối mà thôi.
- Có gì khác?
- Cách thức mà nàng dùng ôn hòa hơn bọn vãn bối. Chu Vân nói:
- Nhưng hữu hiệu hơn bọn vãn bối rất nhiều.
- Nàng dùng cách gì?
- Hai người gần đây thường ở chung với nhau, đại hiệp phải nhìn thấy trên tay nàng luôn mang một chiếc nhẫn. Tiểu Phương đã nhìn thấy qua chiếc nhẫn đó, một chiếc nhẫn vàng ròng, kiểu dáng rất đẹp, làm bằng thủ công rất tinh xảo. Tóm lại thì kiểu dáng cụ thể thế nào, Tiểu Phương không nhớ rõ. Ở La Tát, mỗi nữ nhân đều đeo trang sức vàng, ở mỗi bãi cát ven sông đều có thể nhìn thấy người ta dùng cách thức cổ xưa nhất để vớt lọc rất nhiều vàng cát. Trên tay đeo một chiếc nhẫn vàng ròng thì không phải là một chuyện có thể thu hút sự chú ý của người khác.
- Nhưng chiếc nhẫn mà nàng đeo lại klhác. Chu Vân nói:
- Chiếc nhẫn đó tuy nặng không bao nhiêu, nhưng quí hơn mấy trăm lạng vàng.
- Tại sao? Tiểu Phương hỏi: Có phải vì nó làm bằng thủ công quá tinh xảo?
- Không phải.
- Vì cái gì?
- Vì độc ở tên nhẫn. Chu Vân nói:
- Dùng ba mươi ba loại độc luyện thành, trước nhất đem ba mươi ba loại kịch độc này tôi nhập vào vàng rồi mới đánh thành một chiếc nhẫn như vậy. Trên chiếc nhẫn có một cái gai, chiếc gai này còn nhỏ hơn cả đầu kim. Lúc đâm vào da thịt của ai, thì người đó ngay một chút cảm giác cũng không có, nhưng trong vòng nửa giờ đồng hồ người đó tất chết không gì cứu được. Tiểu Phương đã không còn cười nữa, nhưng cũng không có phản ứng đặc biệt gì. Chu Vân mơ hồ như thương xót cho chàng:
- Bọn vãn bối xem đại hiệp như bằng hữu. Nếu đại hiệp không đi thì nơi đây chắc chắn sẽ không có ai làm thương tổn đại hiệp. Dương Quang càng sẽ không. Chu Vân đột nhiên thở dài nói:
- Bất hạnh là bây giờ bọn ta không phải là bằng hữu nữa. Tiểu Phương cắt lời Chu Vân:
- Ta biết ngươi muốn nói gì. Không phải bằng hữu, mà là thù địch. Vì vậy mà Dương Quang mới dùng cách thức đó để đối phó với ta, các ngươi đối phó với thù địch vốn bất chấp thủ đoạn. Chu Vân không phủ nhận. Tiểu Phương lại nói:
- Trước tiên Dương Quang kể cho ta nghe sát chiêu của Nghiêm Chính Cương và Tống lão phu tử, chính là để ổn định tinh thầân ta. Muốn ta hoàn toàn tin tưởng đối với nàng, mới có thể thích chất độc vào lòng bàn tay của ta lúc ta bất tri bất giác. Đột nhiên chàng nói:
- Tại sao ngươi lại đem chuyện này kể với ta? Chu Vân vẫn không trả lời. Tiểu Phương lại hỏi:
- Nếu bị độc xà cắn bàn tay thì tráng sĩ phải chặt đứt cổ tay, có phải ngươi muốn ta chặt đứt bàn tay của chính ta.

Hồi 14Đoạn Hồn Kiếm Cắt Ruột Người

Lúc này Chu Vân đã thay đổi ngữ điệu:
- Không phải! Chu Vân dường như không nghe ra ý mỉa mai trong lời nói của Tiểu Phương:
- Nhưng các hạ trước nhất có thể nhìn vào bàn tay của chính mình. Xem có phải trên bàn tay có một vết thương giống như bị Ong độc đốt. Nếu vết thương vẫn không có gì thay đổi, thì vẫn còn có thể cứu được.
- Ta vẫn còn có thể cứu được ư? Tiểu Phương nói:
- Ai sẽ đến cứu ta?
- Chỉ cần các hạ chịu ở lại, mọi người đều sẽ cứu các hạ. Niềm tin của Tiểu Phương đối với Dương Quang đã bắt đầu dao động, nhịn không được quay người lại, diện đối với ánh sáng vừa mọc lên, đưa bàn tay đã bị Dương Quang nắm lấy ra. Người chàng vừa quay lại, thì từ trong tay của Chu Vân bảy ánh hàn tinh bắn mạnh ra. Không phải dùng lực cổ tay phóng ra mà là dùng một ống lò xo sức mạnh cực lớn bắn ra. Chủng loại ám khí mà người trong giang hồ dùng tu nhiều, nhưng “Đoạt mệnh thất tinh châm” mãi mái là một loại đáng sợ nhất trong số đó. Ống lò xo “bưng” một tiếng, thì cùng lúc với thanh kiếm đồng xanh ở hữu thủ của Chu Vân cũng đâm ra như một ánh chớp. Tay của Chu Vân đã không còn chậm như lúc nãy nữa, kiếm đâm ra, kiếm quang lấp lóa ngăn bế toàn bộ thoái lộ của Tiểu Phương. Trong khoảnh khắc này, Chu Vân dường như đã trở thành một con người khác. Từ một tay kiếm thủ bình thường, đã trở thành một kiếm khách phi phàm. Nếu ngay từ lúc đầu Chu Vân đã thi xuất kiếm thuật như vậy, có lẽ Tiểu Phương sẽ không vất vả khó khăn nhiều. Nhưng bây giờ Chu Vân đã hủy hoại niềm tin của Tiểu Phương. Vô luận ai lúc mà phát hiện bằng hữu mà mình tín nhiệm tuyệt đối bán đứng mình, thì tình cảm sẽ trở nên thập phần suy sụp, ủ rũ, huống hồ Tiểu Phương đang nhìn vào vết thương của mình. Vô luận ai muốn tra khám một vết thương còn nhỏ hơn cả đầu kim ở dưới ánh trăng thì không phải là một chuyện dễ dàng. Chàng đang tập trung toàn bộ tinh thần ở trên bàn tay của mình, niềm tin của chàng đã bị hủy hoại, tình cảm cũng suy sụp thì làm sao chàng có thể tránh né được kiếm này cơ chứ? Chu Vân một kiếm đâm ra, xem như Tiểu Phương khó tránh khỏi. Nếu Tiểu Phương thật sự tin lời của Chu Vân, thật sự xem trên tay có vết thương hay không thì thật sự đã chết chắc. Nhưng chàng không chết. Tại vì chàng có niềm tin đối với Dương Quang, đối với nhân loại ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
21
Ring ring