XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
19:58 24/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

Truyện Kiếm Hiệp Sa Mạc Thần Ưng Full

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 12262
Tác giả: Cổ Long
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Số trang: 31
. Độc Cô Si cũng biết là Tiểu Phương biết.
- Bốc Ưng không phải kiếm khách, không phải hiệp khách, cũng không phải anh hùng, chắc chắn không phải.
- Y là gì? Tiểu Phương hỏi.
- Là nhân kiệt! Độc Cô Si vẫn bình tĩnh:
- Trong lòng Bốc Ưng chỉ có thắng, không có bại. Chỉ được thắng, không được bại. Để đạt được chiến thắng, Bốc Ưng không tiếc hy sinh tất cả. Tiểu Phương thừa nhận điều này, không thể không thừa nhận.
- Bốc Ưng biết bản thân không phải là địch thủ của ta. Độc Cô Si nói:
- Lúc Bốc Ưng đến kiếm ta khiêu chiến, ta cũng biết y sẽ tất bại.
- Nhưng Bốc Ưng đã không bại.
- Không bại. Tuy không thắng nhưng cũng không bại. Loại người như Bốc Ưng mãi mãi không bại. Độc Cô Si lại lập lại một lần nữa:
- Vì Bốc Ưng không tiếc hy sinh tất cả.
- Bốc Ưng hy sinh cái gì? Tiểu Phương không thể không hỏi:
- Bốc Ưng hy sinh như thế nào?
- Bốc Ưng cố ý để ta đâm một kiếm vào ngực. Độc Cô Si nói:
- Trong cái tích tắc mà mũi kiếm của ta đâm vào ngực Bốc Ưng đột nhiên bóp chặt lấy tay ta, bóp nát bàn tay ta. Giọng nói của Độc Cô Si vẫn rất bình tĩnh, y nói tiếp:
- Lúc đó ta tự biết tất thắng, hơn nữa đích xác đã thắng. Tinh thần lưỡi kiếm của ta lúc đó đã giao thoa với huyết nhục của Bốc Ưng. Kiếm của ta đã suy, kiếm của ta đã bị huyết nhục của Bốc Ưng ngăn trở là thời điển yếu nhất của ta. Tiểu Phương yên lặng lắng nghe, không thể không nghe, cũng không muốn không nghe. Độc Cô Si xưa nay nói rất ít, nhưng nghe y nói giống như nghe danh kỹ đàm tình, cao tăng thuyết thiền.
- Đó chẳng qua chỉ là chuyện trong một sát na. Độc Cô Si đột nhiên hỏi:
- Ngươi có biết một sát na là bao lâu không? Tiểu Phương chỉ biết "một sát na" là khoảng thời gian rất ngắn ngủi, còn ngắn hơn cả một cái nháy mắt.
- Một sát na là lời nhà phật. Độc Cô Si nói:
- Một cái bật tay là sáu mươi sát na. Độc Cô Si chậm rãi nói tiếp:
- Giữa lúc sinh tử thắng bại, đích xác chỉ có thể dùng ba chữ "một sát na" mới có thể hình dung ra. Bốc Ưng nắm bắt một sát na đó, vì vậy Bốc Ưng có thể không bại. Giữa một sát na đã quyết định sinh tử thắng bại, giữa một sát na đã cải biến vận mệnh suốt đời của một con người. Một sát na lại động phách kinh tâm như thế. Nhưng lúc Độc Cô Si đang nói đến "một sát na", giọng nói thái độ vẫn giữ vẻ tĩnh lặng. Tiểu Phương không thể không khâm phục Độc Cô Si. Độc Cô Si không phải danh kỳ, không phải cao tăng, cái mà Độc Cô Si nói đến không phải là tĩnh, cũng không phải là thiền. Cái mà Độc Cô Si nói là kiếm, là kiếm lý. Điều mà Tiểu Phương khâm phục không phải là điều này, Độc Cô Si đương nhiên phải nói kiếm, y đã si vì kiếm. Điều mà Tiểu Phương khâm phục là sự tĩnh lặng của Độc Cô Si. Rất ít ai có thể giữ được sự tĩnh lặng ở trong hoàn cảnh này, bản thân Tiểu Phương cũng không thể. Độc Cô Si mơ hồ đã nhìn thấu tâm ý của Tiểu Phương.
- Ta đã hiến cả đời ta cho kiếm, bây giờ có lẽ suốt đời ta không thể cầm kiếm. Nhưng ta không phát cuồng, cũng không sụp đổ. Độc Cô Si hỏi Tiểu Phương:
- Có phải ngươi cảm thấy rất là kỳ quái? Tiểu Phương thừa nhận. Độc Cô Si lại hỏi:
- Ngươi có muốn biết tại sao ta vẫn chưa ngã đổ không? Tự y nói luôn ra câu trả lời:
- Vì tuy Bốc Ưng đã bóp nát bàn tay cầm kiếm của ta, nhưng bóp không nát kiếm ý trong tim ta. Độc Cô Si nói:
- Bàn tay của ta cho dù đã không thể cầm kiếm được nữa, nhưng trong tim ta còn có một thanh kiếm.
- Tâm kiếm?
- Phải! Độc Cô Si nói:
- Tâm kiếm không phải là thứ hư ảo! Thái độ của Độc Cô Si chân thành nghiêm túc, nói tiếp:
- Tay ngươi cho dù nắm lợi khí, nhưng trong lòng ngươi nếu vô kiếm thì kiếm trong tay ngươi chẳng qua chỉ là một miếng sắt vô dụng mà thôi. Con người ngươi suốt đời cũng không thể trở thành một kiếm khách chân chính được.
- Dùng tâm động kiếm, dùng kiếm sát địch. Cảnh giới chí cao chí thâm của loại kiếm thuật này Tiểu Phương tuy vẫn không thể hoàn toàn hiểu rõ, nhưng chàng cũng biết một kiếm khách chân chính tâm và kiếm nhất định đã hòa vào một thể. Người và kiếm hợp nhất, ngự khí ngự kiếm có lẽ chẳng qua chỉ là hư vô mà thôi. Tâm kiếm hợp nhất, lại là cảnh giới mà các kiếm khách cần phải đạt tới, nếu không thì không thể trở thành kiếm khách. Độc Cô Si lại nói:
- Bốc Ưng tuy không bại, nhưng cũng không thắng. Nhưng trong "một sát na" đó lúc bàn tay ta bị Bốc Ưng bóp nát, ta vẫn có thể đâm chết Bốc Ưng ở dưới kiếm của ta.
- Tại sao ngươi không đâm chết y?
- Vì trong tim của ta vẫn còn có kiếm. Độc Cô Si nói:
- Ta cũng giống như Bốc Ưng vậy, trong trái tim của bọn ta không có sinh tử, mà chỉ có thắng bại. Cái mà bọn ta cầu mong không phải là sống, mà là thắng. Ta vốn không muốn Bốc Ưng chết, chỉ muốn đánh bại y. Thật sự đánh bại y, triệt để đánh bại y. Tiểu Phương nhìn tay của Độc Cô Si:
- Ngươi vẫn còn có cơ hội đánh bại Bốc Ưng chứ? Câu trả lời của Độc Cô Si tràn đầy quyết tâm và tự tin:
- Ta nhất định phải đánh bại Bốc Ưng! Tiểu Phương cuối cùng hiểu rõ. Chính là vì Độc Cô Si vẫn còn có sự quyết tâm và tự tin này, nên vẫn có thể giữ được sự tĩnh lặng. Độc Cô Si lại nói:
- Chính vì ta nhất định phải đánh bại Bốc Ưng. Vì vậy mới kiếm ngươi đến. Ta không còn ai khác để kiếm, chỉ có kiếm ngươi. Độc Cô Si nhìn trừng Tiểu Phương:
- Đây là bí mật giữa ngươi và ta, ngươi tuyệt không được tiết lộ bí mật của ta. Nếu không, ta chắc phải chết.
- Ngươi phải chết ư? Tiểu Phương hỏi:
- Ngươi cho rằng Bốc Ưng sẽ đến giết ngươi ư?
- Không phải Bốc Ưng mà là bọn Vệ Ưng Bằng! Độc Cô Si nhìn bàn tay mình nói tiếp:
- Bọn chúng đều cho rằng ta là một phế nhân vô dụng, chỉ cần biết ra tăm tích của ta thì chắc sẽ không buông tha cho ta. Vì bí mật mà ta biết quá nhiều rồi, hơn nữa ta chưa bao giờ xem trọng bọn chúng cả.
- Vì vậy bọn họ hận ngươi? Tiểu Phương nói:
- Ta nhìn thấy ra mỗi người bọn họ đều hận ngươi, vừa hận vừa sợ. Lúc này ngươi đã không còn chỗ để cho bọn chúng sợ, nên bọn chúng đương nhiên muốn giết ngươi.
- Vì vậy ta kiếm ngươi đến. Độc Cô Si nói:
- Ta muốn ngươi làm hai việc cho ta.
- Ngươi nói đi?
- Ta cần dùng tiền. Ta muốn ngươi cách mỗi mười ngày gởi cho ta ba trăm lạng bạc, lúc đến tuyệt không thể để cho người khác biết. Độc Cô Si không nói ra tại sao y dùng nhiều bạc như vậy, Tiểu Phương cũng không hỏi.
- Ta còn muốn ngươi đi giết dùm ta một người. Độc Cô Si lại còn muốn Tiểu Phương đi giết người giùm y.
- Bọn ta không phải là bằng hữu. Là kiếm khách không những vô tình, vô danh vô lệ, mà cũng không có bằng hữu. Độc Cô Si nói:
- Bọn ta bẩm sinh là thù địch. Vì ngươi cùng học kiếm, ta cũng muốn đánh bại ngươi. Bất kể ngươi đã làm giùm cho ta chuyện gì, ta cũng muốn đánh bại ngươi. Độc Cô Si chậm rãi nói tiếp:
- Ngươi cũng phải biết, dưới kiếm của ta, bại là chết. Tiểu Phương biết.
- Vì vậy ngươi có thể từ chối ta, ta tuyệt không hận ngươi. Độc Cô Si nói:
- Chuyện mà ta muốn ngươi làm không dễ. Hai chuyện này đích xác không dễ. Cách mỗi mười ngày đưa đến ba trăm lạng bạc, số lượng này không nhỏ. Tiểu Phương không phải là kẻ có tiền, sự thật ra lúc này túi của chàng trống rỗng. Tiểu Phương cũng không phải là người thích sát nhân. Chàng nên từ chối Độc Cô Si, bọn họ vốn không phải là bằng hữu mà là thù địch. Chàng rất có thể chết dưới kiếm của Độc Cô Si. Lúc mới sơ kiến trong căn lều ngoài sa mạc, chàng đã có dự cảm bất tường này. Nhưng chàng không có cách gì từ chối. Chàng không cách gì từ chối một con người đang lúc thật sự nguy nan vẫn có thể hoàn toàn tín nhiệm chàng.
- Ta có thể đáp ứng ngươi. Tiểu Phương nói:
- Nhưng có hai chuyện ta nhất định phải hỏi rõ ràng trước đã. Chuyện đầu tiên mà ta muốn hỏi là ngươi xác tín sẽ không có ai khác đến nơi đây chứ? Nơi đây tuy ẩn mật, nhưng không phải là một nơi dấu vết con người khó đến. Câu trả lời của Độc Cô Si lại rất là khẳng định:
- Chủ nhân trước đây của nơi này là một ẩn sĩ, cũng là một kiếm khách. Tộc nhân của y thập phần tôn kính y, xưa nay không có ai đến quấy nhiễu y cả. Độc Cô Si nói tiếp:
- Lại càng không có ai ngờ ta lại đến đây.
- Tại sao?
- Vì vị kiếm khách ẩn sĩ đó đã chết ở dưới kiếm của ta! Độc Cô Si nói:
- Trước đây hai tháng, ta đến nơi đây đâm chết y ở dưới cây cổ thụ bên ngoài. Tiểu Phương hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, sau đó mới hỏi:
- Hài tử đó có phải là nhi tử của y không?
- Phải!
- Ngươi đã giết phụ thân của hắn, lại còn ẩn trốn ở nơi đây, lại còn muốn hắn thu nhận ngươi, giữ bí mật cho ngươi.
- Ta biết tiểu hài tử chắc chắn sẽ giữ bí mật cho ta. Độc Cô Si nói:
- Vì hắn muốn phục thù, nên không thể để ta chết ở trong tay người khác. Trong trời đất cũng chỉ có ta có thể truyền thụ kiếm pháp để hắn có thể đánh bại ta.
- Ngươi chịu mang kiếm pháp này truyền thụ cho tiểu hài tử ư?
- Ta đã đáp ứng. Độc Cô Si điềm đạm nói:
- Ta hi vọng hắn có thể phục thù cho phụ thân, cũng có thể đâm chết ta dưới kiếm của hắn. Đầu ngón tay Tiểu Phương lạnh băng. Chàng không phải không có thể hiểu được loại tình cảm này, trong tình người, vốn rất nhiều mâu thuẫn đối chọi, chính vì chàng hiểu được, nên mới cảm thấy đáng sợ. Độc Cô Si nhất định sẽ tuân thủ lời hứa, hài tử đó tương lai rất có thể trở thành kiếm khách vô tình hơn cả Độc Cô Si, sớm muộn sẽ có một ngày giết chết Độc Cô Si, sau đó lại đợi một kiếm khách vô tình khác đến giết chết. Đối với loại người bọn họ mà nói, sinh mạng tuyệt không phải là trọng yếu nhất, vô luận là sinh mạng của người khác hay sinh mạng của mình cũng giống nhau. Bọn họ sống, chẳng qua chỉ để hoàn thành một chuyện, đạt được một mục đích, ngoài trừ điều này ra, thì bọn họ không có chuyện gì để ở trong lòng cả. Bên ngoài, ánh thái dương tràn ngập khắp nơi, dưới mái nhà tiếng chim líu lo. Cuộc sống vốn tươi đẹp, tại sao lại có người xem thường nó như vậy? Tiểu Phương từ từ đứng dậy, lần này chàng chỉ còn một chuyện cuối cùng muốn hỏi:
- Tại sao ngươi muốn ta giết người giùm ngươi? Chàng hỏi:
- Ngươi muốn ta đi giết ai?
- Vì nếu người đó không chết trước, thì mãi mãi ta không cách gì làm được cái chuyện mà ta muốn làm. Độc Cô Si trả lời câu hỏi trước:
- Chỉ có Bốc Ưng có thể bóp nát bàn tay cầm kiếm của ta, nhưng con người này có thể bẻ gãy kiếm trong tim ta. Trong tim vốn không có kiếm, nếu kiếm đã ở trong tim, còn có ai có thể bẽ gãy cơ chứ? Muốn bẻ gãy tâm kiếm, nhất định phải làm cho trái tim người đó vỡ nát, tim của kiếm khách vô tình vô danh vô lệ làm sao mà vỡ nát được? Đôi mắt lạnh lùng của Độc Cô Si, đột nhiên biến đổi hết sức kỳ dị, giống như một vũ khí sắc bén đã giết người vô số, nay bị ném vào lò lửa đã đúc ra nó. Không ai ngờ đôi mắt Độc Cô Si biểu lộ một cảm xúc cường liệt thống khổ hừng hực như vậy.
- Người đó là nữ nhân, mà là "ma nữ", chỉ cần ta nhìn thấy y thị là hoàn toàn không cách gì khống chế bản thân, tuy ta biết rõ y thị là nữ nhân như vậy, nhưng vẫn không cách gì trốn thoát khỏi y thị, y thị nếu không chết, suốt đời ta rõ phải chịu sự giày vò nô dịch của y thị. Tiểu Phương không hỏi nữ nhân này là ai. Chàng không dám hỏi. Từ trong thâm sâu nội tâm của chàng đột nhiên nổi lên một nỗi sợ hãi khôn lường. Chàng chợt nghĩ tới bức tranh trên tường được chiếu sáng dưới ngọn lửa mờ đục lấp loáng của ngôi cổ tự. La Sát quỷ nữ đang mút hút não tủy của con người, bộ mặt dữ dằn nhăn nhó độc ác, mơ hồ đột ngột biến thành bộ mặt của một nữ nhân. Một bộ mặt thuần khiết mỹ lệ ...

«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
7