The Soda Pop
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
05:07 06/12/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 40765
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.ông vẫn khỏe ạ...

_Uh...cho ta gửi lời thăm ba con.

_Dạ....

Bà Yến nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người:

_7h rưỡi rồi, thôi ta ăn đi...chắc hai đứa nó cũng đói rồi- Bà hiền từ nhìn Thường Khánh và đứa con gái mà hai ông bà đã chọn làm con dâu nay mai. Ba Thường Khánh chọn Hy Vân làm con dâu không chỉ vì ông và ba Hy Vân là bạn thân mà còn vì lúc công ty của ông tưởng chừng phải phá sản (lúc chưa sinh Hy Vân và Thường Khánh) thì chính ông Luân- ba Hy Vân đã dùng tài chính để vực công ty của ông bạn thân zậy, nhờ ông Luân mà 3 Thường Khánh và gia đình anh chàng mới có ngày hôm nay...Thế nên theo ông, cho 2 đứa trẻ kết hôn với nhau không chỉ vì tình mà còn vì ân nghĩa nữa..... Bà Yến thì sao cũng được, chỉ cần chồng mình gật thì pà sẽ gật theo....

Gắp miếng thức ăn vào chén, ba Thường Khánh cất tiếng:

_Đợi hai đứa tốt nghiệp cấp III thì ba sẽ cho hai đứa đính hôn!

Thường Khánh mém sặc nhưng không phản ứng lại. Hy Vân vui vẻ ra mặt, vội hỏi lại:

_Thật hả bác?

_Uh

_Con cảm ơn bác!

Bất ngờ, Thường Khánh đứng bật dậy, vẻ mặt không vui, nói:

_Con ăn xong rồi, con lên nhà trước.

Không đợi ai lên tiếng, Thường Khánh kéo ghế way đi. Ba anh thoáng cau mày nhìn theo con trai, vẻ không hài lòng. Bữa tối tiếp tục.

----------------------------------------------------

Đang lang thang làm mấy trò bói toán vớ vẩn trên mạng thì nick yahoo của Thường Khánh sáng lên, nó vội click chuột vào.

Chat room...

_E^, hok di dau^ choy ak? -Nó hỏi

_Di dau^?

_Hoi? the^" thoy^ mà....Anh lam' bt Toan" chua, khó we", tui bo" tay...

_Chang(? con' tam^ trang. lam' bai'.

_Sao thia"?

_Co^ nhieu^' chjen^. the^"

_Tui wan tam^ moi" hoi?, chan" anh we"

Không ai nói ai gì nữa. Tiếng đánh máy thôi vang lên trong hai căn phòng...Không thấy Thường Khánh lên tiếng, nó đành bắt chuyện trước:

_E^, dang pun' gi' ak?

_Pun' gi' , suy nghi~ lung tung!!!!!!!!!- Gịong bực bội

_Thoy^ thi' thoy^, không wan tam^ toi" anh nua~, tui di ngu? day^

_Eeeeee, khoan

_J'?

3 phút chờ đợi, nó bắt đầu mất kiên nhẫn:

_Noi" gi' noi" dai. di!!!!!!!!!!!!!!!

1"30 giây sau:

_Thoy^, di ngu? di, ngu? ngon nha

_Axxxxxxx....choc. tuc" tui do ha?, thoy^ out day^.

Nói là làm, nó tắt computer rồi phóng cái vèo lên nệm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mà không biết rằng tại một căn phòng rộng hơn phòng nó ở một cái biệt thự to hơn biệt thự nhà nó , có một người đang nghĩ, đang nhớ về nó......

Sáng hôm sau, lớp 11T4

_Thùy Anh!!

Nó vừa bước vào lớp thì đã nghe tiếng Mạnh Khoa réo. Anh chàng chạy lại chỗ nó, ánh mắt rạng ngời niềm vui, từ đầu năm đến giờ, trừ cái ngày Mạnh Khoa tỏ tình với nó ra thì nó chưa bao giờ thấy anh chàng vui như zậy.

_Khiếp!!!!!!!!!!Làm gì mà hôm nay "phởn" thế?- Nó cất giọng châm chọc.

Mạnh Khoa phớt lờ câu nói của nó, cười :

_Cô bjk hôm nay là ngày gì hok?

Nó ngơ ngác, cố lục tung trí nhớ lên xem hôm nay là ngày gì rồi lại lắc đầu ngây ngô:

_Hok....ngày gì?

_Sinh nhật tui đấy!!!!!

_À.........- Nó gật gật- Ra thế....mà anh nói với tui làm gì?????

Nụ cười tắt lịm trên môi, Mạnh Khoa cốc đầu nó:

_Ngốc ơi là ngốc...Cô không hiểu tui muốn nói gì ak?

Nó wát lên, một phần vì tức anh chàng cứ nói vòng vo, một phần thì tức vì bị cốc đầu:

_Anh hay nhỉ? Anh không nói thì sao tui biết được. Đúng là.......

_Hạ hỏa, nóng wá nổi mụn đấy hahahahahaha...........

Nó đấm lên lưng Mạnh Khoa, thét lên:

_Kệ tui!!!!!!!

Mạnh Khoa thôi cười, nói:

_vào vấn đề chính! Chiều nay cô đi SN tui nhá

_Chiều nay?

_Uh

_Nhưng chiều nay tôi phải ra Violet Res phụ việc.....-Nó nhăn nhó

Im lặng. Mạnh Khoa châu mày lại như đang suy nghĩ rồi nói như reo:

_Aaaaaaaaaaaaaa biết rồi. Chiều nay tui ra Violet Res làm sinh nhật lun. Nhà hàng đó là của mẹ Kiều Lam phải hok?

-Hả?- Nó trợn ngược- Zậy ra tui zà nhỏ Lam phải làm hầu bàn cho anh ak?

Mạnh Khoa phá lên cười:

_Ngốc vẫn hoàn ngốc...Tui ra đó làm Sn thì cô và Kiều Lam được ăn tiệc, lại hok phải phụ việc, chẳng lẹ mẹ bạn ấy không cho hai người nghỉ một bữa để ăn Sinh Nhật sao?

Nó gật gù....

_Ờ ha....Nhưng mà.....

_Lại nhưng....Chiều nay 5h là phải có mặt, lôi thôi!!!!!!!!

Nói rồi Mạnh Khoa bỏ đi một nườc, vừa lúc đó nhỏ Lam bước vào. Nó chạy lại túm tay con pạn:

_Chiều nay nhà hàng mẹ bồ có khách đặc biệt á nha!

_Ai?- Nhỏ Lam tò mò

_Mạnh Khoa

_Mạnh Khoa? Bạn ý đến nhà hàng mẹ mình làm gì?

_Để ăn, thế mà cũng hỏi- Nó buông tay con bạn ra

_Ai chẳng biết là ăn nhưng mà là dịp gì cơ?

_Sinh nhật hắn, được chưa chị hai?

_À- Đến lượt nhỏ Lam gật gù rồi cô nàng bất ngờ chộp lấy tay nó, reo- A...Zậy là chiều nay hok phải làm phụ mami rồi!!!!!!!!!!

Nó cười:

_Uh, mới ngày công đầu mà đã được cho không....

--------------------------------------------------------------

Nó về đến nhà, lên phòng, wăng cái túi xách lên giường rồi phi người lên theo. Nó ôm lấy con gấu to màu kem, nghĩ thầm "Chả biết nên tặng hắn cái gì bây giờ....Bất ngờ wé, chẳng có thời gian chuẩn bị gì cả....."

_Tặng gì bây giờ??????????????Nó chộp lấy cái gối úp lên mặt, suy nghĩ, một ý tưởng lóe lên- Hay là..........

--------------------------------------------------------------

Tại Violet Res....

Mạnh Khoa từ chiếc Sport Car màu trắng bước ra. Áo sơmi màu trắng, khoác thêm một chiếc ghi-lê tím đậm cùng chiếc cà-vạt phá cách lên, Quần jeans đen, dây nịch trắng, giày thể tao hiệu Converse, theo sau là hai vệ sĩ đeo kiếng đen, tướng tá hộ pháp. Ba người tiến vào nhà hàng, làm ai ai cũng phải ngoái nhìn, mấy nữ sinh đang ăn trong wán cứ gọi là ngã lăn ra chồng chất lên nhau.

Mấy người nam nhìn ngưỡng mộ. Cả cái nhà hàng đổ dồn con mắt vào anh Khoa nhà ta. Vừa lúc đó, nhỏ Lam trong bộ váy hồng chấm lên mấy wả dâu tây chạy ra.

_Mạnh Khoa, bạn tới rồi hả?

_Uh...Tui ngồi ở đâu bây giờ?- Anh chàng lơ đãng đưa mắt nhìn wanh.

Nhỏ Lam chỉ tay về một chiếc bàn trong góc khuất, được trang trí đẹp mắt:

_Kia kìa, bàn đặt riêng cho pạn đó, công tui chuẩn bị từ trưa đó nghen!

_Uh, cảm ơn- Mạnh Khoa cười rồi ngoắc hai vệ sĩ đi lại cái pàn đó. Anh chàng ngồi xuống, ra hiệu cho hai vệ sĩ cùng ngồi nhưng 1/2 cúi đầu:

_Không dám, thiếu gia cứ để mặc bọn tôi....

Nói rồi hai người đứng lui về phía sau.

5" sau, nó trong bộ đầm trắng xúng xính đẩy cửa vào. Tay xách một chiếc túi nho nhỏ, tiến lại phía Mạnh Khoa (lúc này vẫn chưa phát hiện ra). Nó cười thầm, rồi chạy lại trước mặt anh chàng:

_Teng Teng, tui đến rồi đây!

Nãy giờ đang nhìn ra ngoài cửa sổ đợi nó, giờ bị nó làm giật cả mình, anh chàng vội way wa nhìn, hơi choáng trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nó trong bộ đầm trắng muốt điểm xuyến vài cái bông tuyết lấp lánh

_Xinh wá.....- Anh chàng mỉm cười đầy ngụ ý sau khi đã hết choáng.

_Cái gì, tui có nghe lầm hok đây?

_....

Hai người nhìn nhau, không nói gì. Chợt nó phẩy tay, way đi chỗ khác:

_Chắc nghe lầm......- Nó ngồi xuống cái ghế đối diện.

_Không lầm đâu? -Mạnh Khoa bật cười

_Gì cơ?

Nhìn thẳng vào mắt nó, Khoa cười:

_Cô không nghe lầm đâu....Cô xinh lắm......

Nó ngượng chín người, vội way đi chỗ khác để giấu khuôn mặt đang ửng lên của mình, lắp bắp:

_Để ....để tui đi kêu nhỏ Lam...

Nó chạy vụt đi vào nhà trong...Mạnh Khoa nhìn theo, đôi mắt ánh lên ,mỉm cười.

SN chỉ có 3 đứa nhưng đồ ăn thì ê hề tới cả chục món, mà toàn đồ hạng sang. Cả buổi nó hok dám nhìn chính diện Mạnh Khoa, chỉ lâu lâu liếc sang, có cảm giác Mạnh Khoa ngồi ngắm nó cả buổi zậy. Nhà hàng được trang trí bằng một màu tím + trắng rất bắt mắt và lãng mạn, thế nân cũng chẳng lạ khi khách đang ăn trong nhà hàng đa số là couple, nhưng ai cũng phải nhìn sang bàn tụi nó với đôi mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ.....

Cuối buổi là tiết mục mở wà. Khi mở wà nhỏ Lam ra ai nấy đều phá lên cười, nhỏ Lam hok bjk tặng gì nên mua cho Mạnh Khoa 3 cái áo thun (hàng hiệu đàng hoàng).

Tới lượt nó, nó cười tinh wái đưa cho Mạnh Khoa cái túi nhỏ xinh xinh, một hộp wà được bọc kĩ càng, thắt nơ hồng, bên trong là một cái hộp gỗ có khắc chữ " made by my hand" rất dễ xương.

Mạnh Khoa loay hoay tìm chỗ mở hộp. Thì ra đây là một hộp gỗ đã được khóa, mà chẳng thấy chìa khóa đâu. Anh chàng vội hỏi:

_Không có chìa khóa làm sao mà mở?

Nó cười tinh nghịch:

_Không có thì phải tìm...

_Ở đâu?

_Không nói!

_Chơi kì à nghen...Tặng wà mà làm zậy là sao?

_Khi phải xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện....-Nó nháy mắt bí ẩn

Nhỏ Lam chen ngang:

_Hai người định chơi "đố em" đó hả? Làm gì mà bí mật dữ zậy?- cô nàng way wa nó- Bồ nói ra luôn đi....

_Đã nói là bí mật thì làm sao bật mí đc kia chứ....

Khoa ngồi trầm ngâm một hồi lâu rồi nói, giọng điệu wả wuyết:

_Tôi sẽ tự mình tìm ra điều bí mật này!!

_Tốt! Mà nè, hok có chơi lấy cưa cưa ngang đâu ak nghen, zậy là phạm luật đó ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
23