Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
02:35 21/10/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 2Lượt xem: 40316
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

_Cho tôi biết đi, cô ấy hiện đang ở đâu?

--------------------------------------

Hy Vân đã chấp nhận từ bỏ chuyện này, nhưng đúng là....trời không chiều lòng người. Khi cô nàng gọi điện cho bọn đàn em, bảo bọn ấy thả nó ra thì điện thoại đột nhiên mất tín hiệu.

Không còn cách nào khác, Hy Vân và Lâm Danh phải thân chinh chạy ngay đến chỗ đó.

Bến cảng.

Thường Khánh chạy như điên, tìm kiếm chiếc du thuyền trắng như tên vệ sĩ của Hy Vân tiết lộ. Lúc đó chỉ còn chưa đầy 10phút thì thuyền sẽ nhổ neo.

Chợt thấy một chiếc tàu giống hệt mô tả của tên vệ sĩ. Thường Khánh dừng lại và quan sát thì thấy ba tên vệ sĩ áo đen rất quen mặt đang đi trên boong tàu. Đúng là du thuyền của Hy Vân.

Anh chàng không suy nghĩ mà lập tức liều mình nhảy lên boong.

_Thả cô ấy ra!- Thường Khánh gằn giọng.

_Chẳng phải cậu Thường Khánh đây sao?- Một tên nói.

Thường Khánh không màng đáp, chỉ lập lại câu nói của mình:

_Tôi nói....thả cô ấy ra!

Ba tên vệ sĩ nhìn nhau khó xử, một tên lên tiếng:

_Cô chủ dặn chúng tôi không để bất cứ ai cứu cô bé ấy...Nếu cậu cứ một mực, chúng tôi sẽ không khách sáo đâu!

_Cứ tự nhiên!- Thừơng Khánh nói rồi thụt lại thủ thế.

Ba tên vệ sĩ bẻ tay răng rắc, rồi hùa nhau lao lên anh chàng. Thừơng Khánh né đòn nhanh như chớp rồi "trả lễ" lại bằng một cú đã lái giò vào mặt một tên. Tên ý bật ra xa, đầu đập vào boong, bất tỉnh. Một tên khác đấm vào bụng anh chàng, Thường Khánh hụp người xuống, gạt chân hắn. Tên nọ bay vòng vòng rồi đáp người xuống mặt nước. Nước bắn tung tóe. Tên cuối cùng nhảy đến, Thường Khánh đạp chân vào boong để lấy lực bay lên rồi sút một phát vào lưng hắn. Thế là tên ý cũng lao người xuống nước như "bạn hiền".

Kết thúc cuộc hỗn chiến với ba tên vệ sĩ, Thừơng Khánh liền chạy xuống dưới boong ngay lập tức. Anh chàng lần tới cánh cửa của 1 căn phòng được giấu sau một chậu cây lớn. Đẩy chậu cây ra, anh chàng tông mạnh người vào cửa. Chiếc cửa bật mở. Thường Khánh chạy vào.

Nó đang ngồi trên giường với một tay cột vào thành giường và hai chân bị trói, miệng thì bị nhét giẻ.

Từ lúc bị nhốt ở đây, nó luôn cố tự trấn an mình để nước mắt không chảy ra. Nhưng tự dưng khi thấy hắn, nó òa khóc, nước mắt ràn rụa trên gương mặt.

Thường Khánh lao lại gỡ trói cho nó. Nó ôm chầm lấy anh chàng, chỉ biết khóc chứ không nói được câu nào.....0

Thường Khánh thì thầm:

_Không sao rồi.....Tôi sẽ không để cô như thế này lần nữa đâu...-Anh chàng nhẹ nhàng siết chặt lấy nó.

Sau đó, Thường Khánh đưa nó ra đến boong. Anh chàng dìu nó xuống cái cầu dẫn lên bến. Nó vẫn có vẻ khá sợ sệt...Thường Khánh bèn nở một nụ cười để trấn an nó. Nó cũng bất giác mỉm cười....Hoàng tử băng giá lại một lần nữa làm cho nó cảm thấy ấm áp hơn bao giờ hết.....

Bỗng nhiên.

_Thùy Anh! -Thuờng Khánh chợt kêu lên hãi hùng rồi kéo nó xuống.

"XOẸT!!!!"- Một âm thanh đanh gọn vang lên. Một tên áo đen người ướt sũng cầm cây mã tấu dài đứng đằng sau nó từ bao giờ. Hắn định chém nó, nhưng Thường Khánh đã cứu nó và hứng trọn một nhát dao ngay ngực...Dùng hết sức lực còn lại, anh chàng đạp vào ngực tên đó, khiến hắn té ngửa ra và đập đầu xuống sàn.

Nó chưa kịp định thần thì Thường Khánh chợt quỵ xuống, gục trên người nó.

Nụ cười của nó tắt lịm trên môi.

Sững sờ. Hoang mang. Cái cảm giác đầu óc quay quay khi chứng kiến người mình yêu thương quỵ ngã trước mặt mình thật là đáng sợ làm sao. Cứ như là cả trái đất cũng sụp đổ theo người ấy.....Nước mắt nó lại trào ra.

Nó vội quỳ xuống nắm lấy tay Thường Khánh, nhưng không thốt lên được lời nào.

Anh chàng mỉm cười, siết chặt lấy tay nó, thì thầm:

_Chỉ...chỉ cần...cô...không sao....-Rồi lịm đi.

Vừa lúc đó, Lâm Danh và Hy Vân chạy đến nơi. Hy Vân như đứng hình khi thấy cảnh tượng Thường Khánh đổ gục xuống....

Cô ả quỳ sụp xuống đất, bàng hoàng....."Tất cả, tất cả là do mình mà ra....."-Hy Vân như muốn điên lên với ý nghĩ đó –"Mình đã làm gì thế này???"

-------------------------------------

Bệnh viện.

Nó ngồi ở băng ghế trước phòng cấp cứu, nhắm mắt, hai tay đan vào nhau, đặt lên miệng như đang thầm cầu nguyện. Mặt nó vẫn chưa khô nước mắt. Chiếc áo hanbok máu me bê bết....Nó vốn không sợ máu, nhưng khi nhìn những giọt máu của hắn cứ nối nhau rơi ra, thấm đầy áo nó....Nó hoảng lắm, nước mắt cứ thế tuôn giống máu.

Hy Vân ngồi ở dãy ghế đối diện, im lặng, lâu lâu lại nhìn qua nó, ánh mắt đầy ắp sự hối lỗi. Thường Khánh mà có làm sao thì Hy Vân sẽ không bao giờ rửa được hết tội của mình....Chỉ vì bản tính hiếu thắng và ích kỉ đến ngu ngốc ấy.

Lâm Danh lặng nhìn hai nàng...

Đêm đợi hắn ngoài phòng mổ có lẽ là đêm dài dài nhất đời nó.

Sáng hôm sau.

Nó ngồi như tượng cả đêm, vẫn chắp tay, nhắm mắt, không nhúc nhích, chắc là nó đang cầu nguyện thật. Nó vốn rất mau buồn ngủ, vậy mà vì hắn mà nó lại có thể thức và ngồi cả đêm thế này.

Đúng là sức mạnh tình yêu có khác!

Ba mẹ Thường Khánh đột nhiên từ thang máy chạy đến, chắc là Lâm Danh báo, đúng lúc một bác sĩ đi ra. Nó, Hy Vân và mẹ Thường Khánh đồng loạt nhảy đến ông bác sĩ.

Ổng gỡ khẩu trang ra, nói:

_Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng đang thiếu máu trầm trọng. Ai là người nhà bệnh nhân, xin mời qua phòng xét nghiệm nhóm máu.

Nó và Hy Vân xin được thử máu luôn. Cuối cùng, người hợp nhóm máu zới anh chàng chỉ có mình nó. Thế là nó được dẫn vào phòng để lấy máu.

Điều lạ lùng là cả ba mẹ Thường Khánh không ai có cùng nhóm máu zới anh chàng...Nhưng vì đang gặp chuyện rối ren nên không ai để ý đến chi tiết này....

--------------------------

Nhà Shin.

Ba nó, lão Quân, nhỏ Lam và Shin cứ thay phiên nhau gọi điện cho nó, đến cả trăm cú mà chỉ nghe bản nhạc của In The Club - 2NE1 vang lên chứ không có người bắt máy.

Nhỏ Lam gọi điện cho Thường Khánh thì máy báo không liên lac được.

Nghi ngờ đã có chuyện xảy ra với nó, ông Nghĩa, lão hai và nhỏ bạn nó bèn "xin kíu" sớm với bà Lee, rồi ngay lập tức bay về Việt Nam..........

Sức khỏe nó vốn dĩ đã yếu, bây giờ còn bị kiệt sức, sốc tâm lí và mất máu do truyền máu cho hắn nữa....Thế nên nó cũng đổ bệnh, mê man bất tỉnh. Lâm Danh và Hy Vân hôm nào cũng phải vào ra BV, để chăm nó và Thường Khánh. Hy Vân đã thực sự hối hận và chỉ mong được thấy nó khỏe lại, để cô nàng có thể nói xin lỗi.....Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Hy Vân sẽ bay sang Pháp như dự tính.

Ba và anh hai nó về tới nhà thì thấy cổng nhà đã khóa và có một bức thư được vắt ngay cổng.

Tưởng là thư nó đi đâu rùi để lại vì sợ ba và anh mình zìa, lão Quân liền hớn hở lấy ra đọc. Đọc xong, lão sửng sốt đánh rơi cả bức thư.

_Ba ơi! Con bé Thùy Anh đang ở trong bệnh viện!

_Cái gì?- Ông Nghĩa thảng thốt.

----------------------------------

Bệnh viện. Phòng nó nằm.

Hy Vân và Lâm Danh đều phải đi học nên bây giờ trong phòng chỉ có mình nó. Nó còn mê man, một tay nó truyền nước biển, một tay đặt lên bụng, mắt nhắp nghiền.

Ông Nghĩa và lão Quân từ ngòai cửa lao đến bên giường nó.

_Thùy Anh!!! Thùy Anh!!!!- Gịong ông Nghĩa lo lắng- Thùy Anh!!!! Tỉnh lại đi con!

Nó vẫn không tỉnh. Lão Quân đặt tay lên vai ba mình:

_Ba....Chắc nó vẫn còn yếu lắm, nên chưa tỉnh được đâu...

Chợt nhỏ Lam đẩy cửa chạy vào. Lão Quân quay lại nhìn:

_Ủa...Em không đi học à?

_Em xin nghỉ đến hết ngày mai lận!- Con nhỏ đáp rồi bước lại phía lão, chào ba nó.

_Sao em biết mà tới đây!?- Lão Quân hỏi.

_Lâm Danh gọi điện cho em...

Chợt ông Nghĩa quay sang nhìn con nhỏ:

_Vậy cháu có biết tại sao con bé Thùy Anh lại ra nông nỗi này không?

Con Lam nhìn xuống đất, gãi đầu, chần chừ một lát, rồi nói:

_Dạ....Chuyện là thế này.....

---------------------------------

Thứ hai. Anh hai nó, nhỏ Lam, Lâm Danh và Hy Vân đều đi học. Còn ba nó thì đi làm, thế nên bây giờ trong phòng chỉ còn mình nó.

..........Sáng quá

.....Sáng đến chói mắt.....

Nó không thể nhìn thấy gì qua lớp ánh sáng chói lòa này....

Bỗng một gương mặt hiện ra...

Là Thường Khánh....Hắn mỉm cười với nó....

Nó vừa định nhoẻn cười lại thì đột nhiên, mọi thứ trở nên đỏ như máu....Gương mặt hắn mờ dần, mờ dần, chìm khuất trong màu đó ấy.

Hắn bỏ đi....

Nó toan chạy theo níu hắn lại, nhưng không đuợc, nó không cử động được, tòan thân tê liệt như bị chích thuốc tê...mất hết cảm giác. Nó định cất tiếng kêu hắn, nhưng bất lực, miệng nó động đậy nhưng không có âm thanh phát ra....

Nó vô vọng nhìn hắn khuất sau màn sương đỏ ngầu......

_Thường Khánh!!!!!!- Nó bật hét rồi ngồi xổm dậy.

Mồ hôi chảy đầm đìa trên gương mặt xinh xắn. Nó thở hổn hển ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
40