Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:30 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 38632
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.Tại cửa lớp 11T5, Hy Vân đang nhìn nó bước đi, lắc đầu lẩm bẩm:

_Làm ăn chẳng đúng kế hoạch gì cả.....Chỉ biết hành động theo tình cảm....

Nó bước vào lớp. Mấy đứa bạn thân lẫn không thân nhìn nó chằm chằm. Nó bước vào chỗ ngồi, nhỏ Lam nhìn nó, với đôi mắt lo lắng đúng nghĩa của một đứa bạn thân:

_Bồ làm sao zậy Thùy Anh? Sao từ lúc lên đây, bồ cứ như người mất hồn zậy...

Nó không pùn nhìn vào mặt con pạn:

_Mình không sao...

3 tiếng trống vang lên, báo hiệu giờ ra chơi kết thúc. Mạnh Khoa bước vào lớp, nhìn nó cười. Mấy đứa con gái bàn trên cứ tưởng anh chàng cười với mình, ngất nây suýt lăn ra đất. Nó không thèm đáp lại, vội way mặt đi. Nó vẫn không ngờ có một ngày Thường Khánh và Mạnh Khoa đều thick nó.Nó không chấp nhận nổi chuyện này, đối với nó, việc này còn khó hơn lên trời, ít ra là vào lúc này...Hoang mang....không tin được....

* * *

Tan học, nó lấy xe đạp ra và cắm đầu chạy. Lúc này nó chỉ muốn về nhà, ụp mặt xuống gối khóc một trận cho đã...Đang phi với tốc độ ngang ngửa mấy pạn gió thì nó chợt nhân ra có một tên con trai giống hệt Thường Khánh đang đứng pên đường. Nó chạy chậm lại, mở to mắt để nhìn kĩ xem có phải anh chàng không...Mất 3 giây , nó nhận ra thèng chả đúng là Thường Khánh.Theo bản năng, nó toan băng wa đường hỏi xem tại sao hôm nay pỏ học nhưng sự nhớ ra chuyện vừa rồi, lại thôi....Nó way mặt, chạy tiếp thì bỗng đằng sau có tiếng thắng xe chói cả tai "KÉTTTTT" sau đó là " RẦM", nó giật mình way lại rồi bật ra tiếng thét hoảng hốt:

_Khánh!!!!!!!!!!!!!!!

Nó chạy lại, mắt long lanh như sắp khóc. Người vừa bị xe đụng là Thường Khánh. Nó wỳ xuống, lay lay vai anh chàng (lúc này đang nằm dưới đất, hai mắt hắm nghiền" Ông tài xế bước xuống, càu nhàu:

_Bộ không biết băng wa đường ak, may mà tui thắng lại kịp....

Nó ngu người nhìn ổng rồi hét lên trong đầu "Nói gì thế? Tông phải người ta mà con la may ak?" Bất ngờ, Thường Khánh bật dậy, đứng lên, phủi phủi áo wần như chưa có chuyện gì xảy ra. Nó ngớ người "Lại cái wái gì xảy ra đây?". Thường Khánh kéo nó dẹp vào lề. Ông tài xế trèo lên xe, bực bội.

_Anh chưa chết hả? -Nó ngơ ngác, tất cả chỉ như một màn kịch.

Thường Khánh nhìn nó bằng đôi mắt lãng tử:

_Chết cho cô mừng ah?

Nó toan hỏi về chuyện Mạnh Khoa nói, nhưng thấy sượng sượng, lại thôi...

_Anh không sao zậy tui đi ak -Nó way đi. Nhưng Thường Khánh đã nắm hai tay nó, kéo lại:

_Cô suýt khóc vì tôi đấy ak?

No" đỏ mặt, nhìn xuống đất:

_ Còn...còn lâu...-Nó giật hai tay mình ra khỏi lòng bàn tay hắn nhưng Thường Khánh càng siết chặt hơn:

_Tôi chỉ nói một lần thôi, nghe cho kĩ đấy!

_Chuyện gì?-Nó ngước lên.

Thoáng im lặng, mắt Thường Khánh thoáng lộ vẻ bối rối rồi anh chàng bỗng bật ra thành câu:

_Tôi...Tôi yêu em....

Nó như chết sững. Trời! Ba kul boy tỏ tình với mình cùng một ngày, không shock mới lạ, trong trường hợp này, người ta thì shock vì sung sướng, nhưng nó thì shock vì bàng hoàng. Nó thẫn thờ nhìn sâu vào đôi mắt sắc lạnh của Thường Khánh, lắp bắp:

_Anh ...anh nói gì?

Thường Khánh phát cáu, buông hai tay nó ra:

_Mệt cô wá, tôi đã pảo là nghe cho rõ, không nhắc lại lần II!

_Nhưng tui chưa nghe rõ- Nó ngước mặt lên, cãi.

Thường Khánh nhìn nó, nổi quạu:

_Tự đi mà hiểu lấy! Đồ con cua!- Rồi anh chàng way lưng đi trước sự ngỡ ngàng không thể nào hơn của nó. Nó cũng tức mình chạy lại chỗ chiếc xe của mình, lẩm bẩm:

_Sax! Tỏ tình kiểu đó thì ai mà đồng ý cho nổi!- Nó le lưỡi.

Có một điều mà nó không biết, và cũng chẳng ai biết, ngoại trừ pà wản gia.

3 tếng đồng hồ trước khi gặp nó, tại phòng riêng của Thường Khánh.

_Thùy Anh, xin em hãy...Thế thì kỳ wá!- Gịong Khánh vang lên tức tối. Anh chàng ngồi phịch xuống giường, gãi đầu gãi tai- Nói thế nào bay giờ, nghe cứ sượng sượng, không wen miệng!

Thì ra anh chàng kul boy nhà ta đang kiếm cách tỏ tình, nhưng từ nhỏ đến lớn, chẳng bao giờ biểu lộ tình cảm, nên chuyện này đối với Khánh tất nhiên là rất khó.

_Mạnh Khoa nói đúng, nếu mình không nói thật tình cảm với con cua đó, thì mình cũng chỉ là một thằng hèn mà thôi...có sao nói zậy, mày làm được mà! - Thường Khánh đứng bật dậy, ánh mắt tràn trề wuyết tâm, thế mà khi gặp nó, lại ra thế này đây.

Sau đó là thời gian nghiền ngẫm những cuốn sách về tâm lý con gái, thời gian chọn đồ mặc (nhiều wá, chẳng bjk cái nào đẹp),...Lại còn vì nó mà suýt nhập viện vì bị xe tông khi băng wa đường, thế mà có người vẫn không chịu hiểu cho.

7h tối, tại nhà nó.

_Thùy Anh!!!!-Tiếng anh hai nó vang lên sau cánh cửa gỗ.

Nó đang đọc dở cuốn manga, lật đật chạy ra mở cửa:

_Gì zậy anh hai?

_Có thằng nào kiếm mày ngoài cổng kìa!

Nó vỗ vai ông anh,cười cười:

_Gĩơn hoài! thôi để em đọc truyện!

Nó toan đóng cửa thì anh nó ngăn lại:

_Tao rảnh wá ha, bạn mày đứng trước cửa thiệt kìa, không tin thì ra ngòai đó koi..

Nó nhìn anh hai, ngờ vực rồi chạy lại kéo rèm cửa sổ ra, người đang đứng dưới đó là Thường Khánh. Nó lầm bầm "Sao hok chịu gọi ĐT, đúng là...". Anh hai nó tiến lại:

_Sao mày wan toàn hot boy thế, nhìn mày zậy mà còn đào hoa hơn anh mày nữa!

Nó giãy nãy:

_là bạn thôi mà!!!!!!

_THIỆT hok?

_Thiệt!!!!!!

_Thiệt hả?

_Thiệt mà! Không tin thì thôi!!!-Nó hét toáng lên rồi chạy như bay xuống lầu.

.........

_Anh làm gì ở đây thế?-Nó hỏi, giọng cằn nhằn.

Thường Khánh nhìn nó một hồi lâu khiến nó khó chịu, wát:

_Gì mà nhìn mãi thế?!?

_Đi ăn, tui đói bụng wá!-Thường Khánh lên tiếng, thái độ không giống như thường ngày.

Nó lại dở thói bướng bỉnh vốn có ra:

_Mắc mớ gì tui phải đi!

_Mới chưa đầy hai tuần, định quịt hả?

"Lại cái vụ ô sin, wên mất"-Nó nghĩ thầm.

_Thôi được rồi, dù gì tui cũng chưa ăn cơm....Thường KHánh nghe tới đó thì liền lôi nó đi

_Zậy thì đi thôi...

Ra tới đầu ngõ, đang đi thì....

_Uả, Thùy Anh?

Nó và Thường Khánh đồng loạt ngẩng mặt lên:

_Mạnh Khoa??????-Hai đứa đồng thanh. Mạnh KHoa nhìn Thường Khánh, cười:

_Suy nghĩ lại rồi hả?

Thường KHánh không nói gì, Mạnh Khoa bèn nhìn nó, tiếp:

_Định vào rủ cô đi chơi nhưng có Hoàng Tử rước rồi thì thôi zậy, hai người đi vui vẻ nghen!

Nói rồi, Mạnh Khoa nhìn Thường Khánh bằng đôi mắt khó hiểu, khi đi phớt wa Khánh, Khoa còn đặt tay lên vai anh chàng, mỉm cười:

_Cạnh tranh công bằng mà....

Khoa vừa đi được vài bước thì nó way lại, nói lớn:

_Đợi đã! (Mạnh Khoa dừng lại, way nhìn nó) Hay là mình đi chung đi!

Cả hai hoàng tử đều tròn mắt nhìn nó:

_ĐI CHUNG?????????

Nó vô tư:

_ừ, chẳng phải càng đông càng vui sao?

Mạnh Khoa tiến lại:

_Cô không sợ tôi làm kỳ đà cản mũi hai người hẹn hò ak?

Nó cười hồn nhiên:

_Hẹn hò gì? Đi ăn thôi mà, phải không "đồ vô duyên"?-Nó way lại nhìn Thường Khánh, lúc này sự giận zữ đang thể hiện wa ánh mắt.

_Thì uh...-Thường Khánh ậm ự trong họng.

_Thấy chưa? Đi thôi!- Nó kéo Mạnh Khoa đi, hai người đi đằng trước,zui zẻ, nói cười, tía lia biết bao nhiêu là chuyện,không để ý rằng có một cục lửa đang lầm lũi bước đằng sau. "Cái con cua này, bao giờ em mới chịu hiểu cho tôi đây....?"

* * *

_Nhiều chỗ bán trang phục Halloween thật!-Nó nhìn hai bên đường mọc đầy các shop bán đồ cho Halloween mà lòng háo hức.

Mạnh KHoa đồng tình:

_Ừ, ở Hà Nội đón Halloween cũng lớn lắm...

Nó way wa Thường Khánh:

_Còn trường cũ của anh thì sao?

Đáp lại nó chỉ là gương mặt hình sự ,lạnh băng và sự im lặng của Thường Khánh. nó vội hỏi:

_Này Này, có nghe tôi nói gì không?

Nó lấy tay huơ huơ trước mặt Thường KHÁNH, không hiệu wả, Nó bèn đấm lên lưng anh chàng, hét:

_Anh làm gì zậy? Hồn lìa khỏi xác rồi kìa!!!!!!

Thường Khánh giật mình:

_Gì cơ? Hồn gì?. Nó thở dài ngán nẩgm:

_Anh đi zới tụi tui mà hồn thì cứ để đâu đâu! Chán anh wá.

Thường KHánh im lặng. Mạnh Khoa cười cười, khó hiểu. Nhỏ ngu người:

_Các anh làm gì mà như hai tên tâm thần thế hả?- Hai tên con trai chưa kịp phản ứng gì thì nó chợt reo lên -A!!!!!!Bánh bao!!!!!Đói bụng wá!!!!!!

Mạnh Khoa và Thường Khánh đồng thanh:

_Để tui đi mua!

Thường Khánh và Mạnh KHoa nhìn nhau chòng chọc, Mạnh KHoa thì bình thường nhưng Thường KHánh thì có vẻ muốn ăn tươi nuốt sống người ta. Thấy có dấu hiệu không tốt, nó vội chửa lửa:

_Hai anh đi luôn đi, mỗi người mua cho tui 2 cái! -rồi nó đẩy hai anh chàng đi. Một mình nó đứng lại, thầm nghĩ "Haizzzzzzz.....Biết bao giờ chuyện này mới kết thúc hả trời????"Nó thở dài way lại thì đụng phải một người đang đứng nghe điện thoại, dáng vóc có vẻ sành điệu đúng nghĩa dân chơi.Nó rối rít:

_xin...xin lỗi!- Nó ngước lên và há hốc trước gương mặt wá chuẩn của anh chàng vừa bị nó đụng phải... ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
11
XtGem Forum catalog