Old school Swatch Watches
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
09:45 22/03/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 37619
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
..

.................Và đâu đó trong vườn cây này, hoàng tử lạnh lùng đang đi tìm nó "Đồ đầu đất, cô đang ở đâu?"..........................

----------------------------

Trở lại câu chuyện của nó.

_Bạn nói thật chứ?- Trong mắt Lâm Danh, những tia hạnh phúc nhỏ xíu vụt wa vụt lại.

Nó mỉm cười hiền lành, gật đầu:

_Uh.....

_Zậy thì....-Lâm Danh đưa bàn tay mình lên, ngừng lại một lúc, rồi nói- Tôi...có thể...ôm bạn được không?

Nó- con bé lon ton lăng tăng trong mọi tình huống- chợt giật mình, rụt rè nhấc bàn tay mình ra khỏi vai Lâm Danh, rồi tỏ ra lóng ngóng cực kì.

Nhưng hình như ánh mắt nó bắt đầu biều lộ sự đồng ý. Cũng đúng thôi! Chỉ là một cái ôm, bạn bè chia tay làm như thế là chuyện thường, vả lại, đối với một tên con zai đã từng bị nó thẳng thừng công khai "lờ đi"...Đền bù thiệt hại như thế là chuyện nhỏ mà...

Lâm Danh tiến lại gần nó, thật chậm rãi, ánh mắt vẫn ướt át, như là rất đau đớn í, thực ra anh chàng đang cố giấu nụ cười của kẻ chiến thắng.

Rồi đến khi hok thể gần hơn được nữa, Lâm Danh nhẹ nhàng đưa tay lên rồi từ từ siết chặt nó.

Thật khó tưởng tượng nếu có người nhìn thấy cảnh này....Nhưng dẹp tất cả qua một bên......Nó mỉm cười, bởi vì có lẽ đây sẽ là việc cuối cùng nó có thể làm để lấp đi cái khoảng trống "tội lỗi" mà nó đã thổi phồng lên trong trái tim Lâm Danh.

Chợt, nó cũng đưa tay lên, nhẹ ôm Lâm Danh, như 2 người bạn sắp phải chia xa

--------------------

Qủa không ngoài dự đoán và toan tính của Hy Vân, Thường Khánh – sau một hồi long nhong trong cái vườn cây khá quang đãng này để tìm nó, thì cũng tìm được, mà đau ở chỗ, hắn tìm được nó lúc nó đang "tình thương mến thương" ôm Lâm Danh.

Khỏi phải nói Thường Khánh sốc đến cỡ nào.

Lạnh Lùng, Ích Kỷ, Kiêu Ngạo và hơi bị Sĩ Diện là những điều làm nên Thường Khánh của ngày hôm nay.

Hy Vân đúng là rất hiểu Thường Khánh, cô ả biết lợi dụng cái tính cách ấy của Thường Khánh để giăng bẫy.

Hy Vân đoán trước được, nó bị như zậy, một anh chàng lun hy sinh hạnh phúc của mình để tìm kiếm hạnh phúc cho cô gái mình iu, tức Mạnh Khoa, tất nhiên là sẽ thúc Thường Khánh đi tìm nó. Mà Thường Khánh thì bị ‘dọa’ hay khích một cái là "đánh động" ngay.

Và cô ả biết, người như Thường Khánh, khi thấy "cô gái của mình" ôm tên khác,lại là tên đang có tình ý với cô ta, thì bảo sao mà không phát điên cho nổi.

Tất nhiên, một tên máu lạnh "phát điên" theo kiểu đâu giống người thường, là người thường thì đa số phải hét toáng lên và 3 mặt một lời, làm cho ra lẽ rồi, còn Thường Khánh, anh chàng chỉ lặng lẽ bỏ đi, ánh mắt băng giá ngày nào, bây giờ đang trào lửa. Một con người bao năm nay, lun thu mình lại trước những quan tâm, sự nồng nàn từ người khác, đã biết thế nào là iu một người, nhưng giờ đây....Cả thế giới như bỗng chốc sụp đổ...Mọi thứ chỉ còn là một múi hỗ độn linh tinh...Thường Khánh cứ bước, bước mãi, hắn hok bik mình đang đi đâu, không biết bao giờ sẽ dừng lại [có lẽ là khi cảm thấy mỏi chân ], chỉ biết bước, hok [dám] nhìn lại phía sau, như trốn tránh một thực tại phũ phàng

Mạnh Khoa bị hết em này đến em khác quấn quít mời nhảy, cả tối đó chỉ có nhảy và nhảy. Biết mình sắp đuối, lợi dụng sơ hở của mấy ‘ẻm’ khi vừa nhảy xong, anh chàng không nói không rằng, rón rén trốn ra ngoài .

_Ngoài này thích thật! Chả bức bối như trong kia!- Mạnh Khoa dang hai tay ra đón gió, mỉm cười thích thú để gió phả vào mặt.

Lúc này, anh chàng đang đứng trên một ngọn đồi cỏ phía trước biệt thự, gọi là đồi cho "sang" chứ thực ra nó chỉ là một ụ đất được cỏ bao phủ, cao hơn mặt đất khoảng 2 mét .

_Giờ này chắc 2 người đó đang đi với nhau rồi.

Ánh mắt Mạnh Khoa đượm buồn, thoáng quá như cơn gió thôi, nỗi buồn chả bao h lưu lại được lâu trong lòng Mạnh Khoa cả.....Chỉ cần nó hạnh phúc....

Anh chàng mỉm cười:

_Phải!Chỉ cần cô hạnh phúc!

Nói rồi anh chàng thả người xuống bãi cỏ, để gió mơn trớn da thịt, bỗng phía dưới đồi, 2 cái bong nho nhỏ lù lù xuất hiện.

Mạnh Khoa bật hẳn zậy, và nhận ra rằng, 1 trong 2 là nó. Nhưng cái tên đang thong dong bên nó lúc này không phải là Thường Khánh, mà là Lâm Danh.

Hic, con bé vô tư kia vẫn chưa biết Thường Khánh đang bốc hỏa vì nó.

Mạnh Khoa nghĩ thầm "Nếu Thùy Anh ở đây, zậy cái tên cố chấp ấy biến đâu mất?"

Trực giác báo cho anh chàng biết là có chuyện không hay. Mạnh Khoa nhảy xuống ụ đất, tiến lại phía nó và Lâm Danh.

_Chào!- Anh chàng nghiêng đầu để lộ nụ cười làm tá em chết ngất của mình, rồi way sang Lâm Danh, anh chàng lịch sự nói- Cho tớ mượn Thùy Anh một lát nhá!

Lâm Danh mỉm cười:

_Tất nhiên! Hai người cứ nói chuyện, tôi vào trong đây!

Đợi Lâm Danh đi khỏi. Mạnh Khoa nắm khuyủ tay nó kéo ra một góc khuất.

_Chuyện ban nãy...cô có sao không?

_Đỡ nhiều rối!-Nó ngắn gọn.

_Hắn đâu?Chẳng phải hắn đi kiếm cô sao?- Mạnh Khoa hỏi tiếp.

_Hắn nào?- Nó ngơ ngác- Ý anh là Thường Khánh hả, hắn đi kiếm tui sao, tui đâu có thấy!- Nó tỉnh bơ trả lời

_Zậy chắc phải có chuyện gì xảy ra....Mà không phải cả tối cô đi với hắn đấy chứ?- Mạnh Khoa hất mặt về phía đại sánh, tức ám chỉ Lâm Danh.

Nó gật đầu...Ngập ngừng....Nó định kể với Mạnh Khoa chuyện ban nãy...Nhưng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu....

Như đọc được suy nghĩ của nó, Lâm Danh ân cần hỏi:

_Cô muốn nói gì với tôi à?

Câu hỏi ấy như "mở lòng" cho nó, ban đầu là ngập ngừng, ấp úng,...sau đó, nó cứ thế mà tuôn ra mọi chuyện.

Nghe xong, Mạnh Khoa nghĩ một lát, rồi púng tay cái póc:

_Có lẽ hắn đã xuất hiện ngay "giây phút lịch sử" ấy, hiểu lầm, và "Boom"- Mạnh Khoa bung hai tay trước mặt nó như dọa con nít- trái bom của sự ích kỷ và ghen tuông đã nổ tung!

Nó ngồi phịch xuống đất, làu bàu:

_Anh nói cái gì thế!?!

_Sao còn ngồi thừ ra đó....Đi kiếm hắn đi- Mạnh Khoa dịu dàng nói khẽ với nó.

_Tại sao tui phải đi kiếm, hắn chưa tìm hiểu gì cả đã vội dở chứng và đùng đùng bỏ đi..Ai sai?!- Nó nói bướng, nhưng thực ra đang lo cho tên đáng chết kia lắm lắm.....

_Cô đang cố giấu ai zậy hả?- Mạnh Khoa phì cười- Đi thôi!- Mạnh Khoa kéo tay nó lên- Cô đi bên đó-Anh chàng chỉ về hướng phải- tôi kiếm bên này. Nhanh lên đó! Hai người đúng là...

Mạnh Khoa định đi thì nó nắm tay áo anh chàng, kéo lại:

_Khoan!

_Gì nữa?- Anh chàng ngoảnh lại...

Nó e dè nói:

_Tui...tui sợ ma...

Mạnh Khoa nhìn nó trân trối một hồi rồi bỗng bật cười khùng khục.

_Cô đùa ai zậy! Đai đen Karate mà sợ ma sao? Mà cô yên tâm đi, ma mà lỡ trông thấy cô thì cũng vắt giò lên cổ, chạy mất dép thôi!

_Nè! Tui nói thiệt chứ bộ!- Nó đánh Mạnh Khoa cái "chat"- Còn ở đó mà chọc!

Ôm cái tay đau đớn của mình, Mạnh Khoa nhăn nhó:

_Uj za! Tui giỡn thoy mà, thì bởi cô sợ mà tui mới để cô đi kiếm hắn ở chỗ sáng đó! Vả lại đi chung thì bao h mới kiếm thấy hắn, biết đâu hắn thấy, lại ghen lung tung rồi đi biệt lun thì biết! Chừng nào thấy hắn thì nhớ alo^ đó!

Dăn xong ,Mạnh Khoa vụt biến vào bóng tối.

Không hiểu sao, Mạnh Khoa lại dành hết tâm sức để giúp cho "tình địch" như thế? Con người cao cả như zậy, trên đời còn mấy ai?.....Không đòi hỏi, không điều kiện, à mà có đấy chứ, điều kiện "chỉ cần nó hạnh phúc". Nhưng như thế không có nghĩa là làm mọi việc một cách mù quáng đâu nhaz.

Mạnh Khoa vẫn lun đợi nó. Nếu tên kia hok làm nó hạnh phúc, hoặc một ngày nào đó, nó hok còn tình cảm với Thường Khánh, thì Mạnh Khoa sẽ "đoạt" lại nó, sẽ là người trực tiếp tạo ra hạnh phúc cho nó, chứ hok phải người "đứng đằng sau tìm kiếm hạnh phúc cho em" nữa.....

"Cái đồ trẻ con này!"- Mạnh Khoa vừa bước, vừa đảo mắt tìm kếm trong bóng tối.

Và ánh mắt anh chàng bỗng chạm phải một tên, đang ngồi trên hòn đá khá to, tay cầm một chai Heneiken hay gì đó, anh chàng hok thấy rõ.

Và cái điệu tức tối, giận dữ, pha lẫn một chút đau đớn mà chỉ có ai "tinh mắt" mới phát hiện đã cho Mạnh Khoa biết, đó là Thường Khánh.

Mạnh Khoa bước lại trước mặt, Thường Khánh đưa mắt liếc nhìn một cái rồi tiếp tục đưa chai bia lên tu ừng ực, chảy cả xuống áo, xem như Mạnh Khoa là "người không khí".

_Cô ấy đang đi kiếm U đấy!- Mạnh Khoa lên tiếng.

_Thì sao?- Thường Khánh đáp, rồi tiếp tục nốc bia cho đến khi chai bia cạn, anh chàng mới vứt nó sang một bên đường (á, tay này góp phần làm ô nhiễm môi trường trầm trọng hơn đây maz')

_Chuyện đó không như U nghĩ đâu- Tiếng nói ấm áp của Mạnh Khoa lại vang lên.

_Tôi chỉ tin vào nhưng gì mình thấy.- Đáp gọn lỏn.

Mạnh Khoa vẫn kiên nhẫn:

_Tin hay không tùy u...Nhưng nếu thật sự iu cô ấy, u phải là người hiểu cô ấy nhất!

Anh chàng ngừng lại như để xem phản ứng của tên kia. Không có biểu hiện gì ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
23