Duck hunt
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
22:25 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 38685
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
.

Nó đến thì Violet Res đã nườm nượp khách ra vào, chắc giờ này nhỏ Lam, chị Hoà,….và mấy anh chị tiếp viên khác đang bở hơi tai vì mệt .Riêng nhỏ Lam thì có lẽ đang…rủa thầm nó. Nó vội bước vào.

_Bồ làm gì giờ này mới tới, bồ biết hôm nay là ngày nghỉ mà!

Nhỏ Lam đang dọn bàn, vội quay lại khi thấy nó đẩy cửa bước vào, con nhỏ vừa nói vừa thở, giọng trách móc.

_Hì hì, sorry sorry!- Nó cười huề- Thôi mình zô phụ mẹ bồ đây- Nó kiếm cớ lỉnh đi trước khi con pạn tiếp tục "tạt nước cái ào" zô mặt nó. Chuyện là nó hứa zô sớm phụ, thế mà wên mất, zô đúng boong giờ, hok sớm hok trễ, hix.

…..Buổi sang hôm đó của nó trôi wa trong ….những gịot mồ hôi. Tức là khách động=>chạy bàn xì khói=> mệt=> chảy mồ hôi!

_Nhà hàng lúc nào cũng đông thế này thì chắc chết mất! -Nhỏ Lam thờ hồng hộc như trâu thở, mệt lả cả người, ngồi xuống ghế.

Nhà hàng hiện đang vắng khách, thế nên cả đám được nghỉ xả hơi…mà ban nãy mới là ca "ăn sáng", lát nửa đến "cữ ăn trưa" thì chắc còn mệt nữa. Dù gì lúc đó nó cũng đã "tan ca", nhưng có lẽ nó sẽ ở lại phụ thêm một chút….

_Đông thế này có nghĩa là nhà hàng càng ngày càng khấm khá, bồ hok zui thì thôi, còn đòi gì nữa..- Nói zậy thôi, chứ nó cũng đang "rũ rượi" hok kém.

_Ừ mà đang phút "giải lao wý giá", mình nói sang chuyện khác đi!- Nhỏ Lam nói- Chuyện party của Hy Vân ý, mẹ mình cho phép ùi!- Nhò tươi lên hẳn, nhỏ vốn là con người ham vui mà.

_Ờ zậy hả?..

Nó chưa kịp nói thêm gì thì nhỏ Lam tiếp tục huyên thuyên.

_Nhắc đến Hy Vân mới nhớ, có chuyện muốn hỏi bồ mà cứ quên wài –(Nó nhìn nhỏ bạn tò mò)-Bồ có thấy Thường Khánh hơi bị bất thường hok?

_Ý bồ là hắn bị tâm thần ak?

_Không!-Nhỏ Lam vội xua tay- Mình thấy hắn giống động vật biến nhiệt quá, lúc thế này lúc thế khác!

_Hắn vốn như thế mà!- Nó nhún vai

_Bồ có để ý là từ khi Hy Vân về trường mình hắn bỗng biến thành loài máu lạnh hok? _Chuyện đó cũng liên wan nữa hả…

_Hoặc là hắn trở thành máu lạnh từ khi Hy Vân xuất hiện, hoặc là hắn trở thành chính hắn khi ở bên bồ. Bồ thấy đó, hắn chỉ "tự nhiên" khi ở cạnh bồ, còn khi ngồi chung zới mấy đứa khác, hắn cứ như pho tượng La Hán làm bằng nước đá zậy…-Nhỏ Lam kết luận

_Túm lại là bồ đang ghẹo mình ak?- Nó chống nạnh.

Mặt nó ửng lên, cũng đúng thôi, khi ở bên nó, hắn ba hồi lạnh hơn đá, ba hồi…tuy hok ấm áp cho lắm nhưng lại lung túng bối rối rất dễ thương ~~~>tính cách hok ổn định~~>động vật có xuơng sống-biến nhiệt. (Dạo này mình mê Sinh học hả ta>chạy bàn xì khói=> mệt=> chảy mồ hôi!

_Nhà hàng lúc nào cũng đông thế này thì chắc chết mất! -Nhỏ Lam thờ hồng hộc như trâu thở, mệt lả cả người, ngồi xuống ghế.

Nhà hàng hiện đang vắng khách, thế nên cả đám được nghỉ xả hơi…mà ban nãy mới là ca "ăn sáng", lát nửa đến "cữ ăn trưa" thì chắc còn mệt nữa. Dù gì lúc đó nó cũng đã "tan ca", nhưng có lẽ nó sẽ ở lại phụ thêm một chút….

_Đông thế này có nghĩa là nhà hàng càng ngày càng khấm khá, bồ hok zui thì thôi, còn đòi gì nữa..- Nói zậy thôi, chứ nó cũng đang "rũ rượi" hok kém.

_Ừ mà đang phút "giải lao wý giá", mình nói sang chuyện khác đi!- Nhỏ Lam nói- Chuyện party của Hy Vân ý, mẹ mình cho phép ùi!- Nhò tươi lên hẳn, nhỏ vốn là con người ham vui mà.

_Ờ zậy hả?..

Nó chưa kịp nói thêm gì thì nhỏ Lam tiếp tục huyên thuyên.

_Nhắc đến Hy Vân mới nhớ, có chuyện muốn hỏi bồ mà cứ quên wài –(Nó nhìn nhỏ bạn tò mò)-Bồ có thấy Thường Khánh hơi bị bất thường hok?

_Ý bồ là hắn bị tâm thần ak?

_Không!-Nhỏ Lam vội xua tay- Mình thấy hắn giống động vật biến nhiệt quá, lúc thế này lúc thế khác!

_Hắn vốn như thế mà!- Nó nhún vai

_Bồ có để ý là từ khi Hy Vân về trường mình hắn bỗng biến thành loài máu lạnh hok? _Chuyện đó cũng liên wan nữa hả…

_Hoặc là hắn trở thành máu lạnh từ khi Hy Vân xuất hiện, hoặc là hắn trở thành chính hắn khi ở bên bồ. Bồ thấy đó, hắn chỉ "tự nhiên" khi ở cạnh bồ, còn khi ngồi chung zới mấy đứa khác, hắn cứ như pho tượng La Hán làm bằng nước đá zậy…-Nhỏ Lam kết luận

_Túm lại là bồ đang ghẹo mình ak?- Nó chống nạnh.

Mặt nó ửng lên, cũng đúng thôi, khi ở bên nó, hắn ba hồi lạnh hơn đá, ba hồi…tuy hok ấm áp cho lắm nhưng lại lung túng bối rối rất dễ thương ~~~>tính cách hok ổn định~~>động vật có xuơng sống-biến nhiệt. (Dạo này mình mê Sinh học hả ta> Không có mặt ở nhà là phương pháp an toàn nhất.

Nó chưa kịp thực hiện "điệp khúc cãi" thì lão Quân chợt nhìn wua và thấy Thường Khánh.

_Chào nhok!- Lão lên tiếng.

_Uhm…chào anh!- Hờ hững buông lời…

(Grừuuuu, dám …lạnh nhạt với anh vợ tương lai ak?). Nhưng lão Quân cũng chẳng chấp nhất gì thái độ đó, lão hiểu hắn thuộc loài "máu lạnh…biến nhiệt". Và điều quan trọng là vì hắn là "ý trung nhân" em gái kưng của lão.

_Chắc nhóc biết chuyện ba anh cấm 2 đứa wa lại chứ?- Lão Quân tiếp.

Hắn chưa kịp trả lời thì nó chen ngang:

_Anh đúng là hỏi thừa, anh nghĩ có mình anh là người biết tất cả ak?

Lúc này Thường Khánh mới lên tiếng:

_Em biết…nhưng chuyện đó đâu có nghĩa gì…..

_Ý nhok là sao?- Lão Quân nhướn mày

- Hắn ta muốn la lên như thế, nhưng có lẽ dòng máu băng giá đang chảy trong huyết quản chưa đang tâm rời bỏ hắn….Vẫn nguyên cái bản mặt lạnh lùng, hắn nói:

_Không có gì đâu…

Lão Quân bật cười, lão rất giỏi trong việc đọc suy nghĩ của người đối diện, vả lại, bạn của lão có ối người hok giỏi biểu lộ vì chứng bịnh băng giá giống Thừơng Khánh, nên lão hiểu. Chợt, lão kéo Thường Khánh ra một góc khuất ( khuất với nó)

Khoát tay lên vai Thường Khánh, lão nói:

_Nể tình nhok đẹp trai…giống anh (tự tin lôi cuốn thế giới!), anh sẽ giúp chuyện nhok với em gái anh, ba anh khó lắm, một mình 2 đứa chống chọi thì có lẽ sẽ mệt đấy!

Nó rất chi là tò mò, hok biết anh hai iu dấu nói gì với loài máu lạnh ấy nữa….

Còn Thường Khánh, cậu chàng vốn không thích nhận sự giúp đỡ của bất cứ ai, nhưng chẳng lẽ lại từ chối, dù gì đó cũng là lòng tốt của anh hai nó.

_Uhm.. được thôi ạ..

_Thế nhé!- anh nó vỗ pốp pốp vào vai Thường Khánh, nháy mắt cười.

_Hai người vừa nói chuyện gì zậy?- Nó nhìn hắn và anh hai mình = đôi mắt "con bên kia tò mò, con bên này nghi ngờ"khi

_Nhiều chuyện, con trai nói chuyện với nhau con gái hok cần xen zô!- Lão Quân nhìn nó.

_xì, anh tưởng em thèm nghe chuyện của anh ak?- Nó ra vẻ ta đây hok cần

_Hok cần thì thôi !Trễ rồi, tính tiền rồi còn về nữa!- Lão hai phán.

Nó quay lại phía Thường Khánh:

_pipi!- Nó lắc lắc mấy ngón tay ra hiệu tạm biệt, rồi nhoẻn cười.

Thế mà mặt hắn vẫn lạnh ngắt như xác chết,. Nó điên lên quay đi "Tại sao mình phải xử tốt với loại người như hắn chứ?.."

Nói là nói zậy thôi, nó biết mình sẽ chẳng bao giờ "hối hận" khi đã chọn iu "loại người" đó, bởi zì "loại người" đó chứa tất cả những yếu tố làm nó iu sau những ngày "hok đội trời chung"

Nãy giờ lão Quân chú ý hai đứa nó. Nó vừa way lên thì lão Quân chồm tới chỗ Thường Khánh, nó cũng chẳng thêm để ý vì đang bận…phát hoả.

_Khoé miệng động đậy…suýt lộ nụ cười rồi đó nhok! Lần sau có giả vờ lạnh lùng thì cẩn thận hơn nhé….- lão bật cười.

Đúng zậy, ban nãy nếu ai chú ý thì sẽ thấy Thường Khánh suýt nhoẻn cười đáp lại, và trong mắt có ánh lên tí hớn hở, tuy chỉ là vụt qua. Người ta đang tan mà….Mà nó cũng ngốc thật, nó có thể "soi mói" rất tường tận những điều "bí mật" trong mắt người khác, thế mà khi đứng trước mặt Thường Khánh, nó hok chịu suy nghĩ gì cả, động một cái là giận như trẻ con….. mà hok biết có người đang tan băng dần…nhờ nó

………………

Dạo này Lâm Danh và Hy Vân im ắng quá, nó hok biết hai người hợp tác với nhau nhưng cứ thấy lạ lạ sao í, chắc họ chờ đến hôm party để bùng nổ đây mà…Nó đâu dễ gì được "tha bổng" nhứ zậy.

Đang mơ màng trên cái nệm trong phòng thì chuông điện thoại của nó rú lên, à wên, reo lên bản Right now (na na na) của "chú" Akon. (nó đổi chuông liên tục mà)

Là Lâm Danh.

_Alo^- Nó bắt máy

- Cứ đi zòng zòng thế đấy.

_Bạn muốn hỏi gì?- May mà nó hok bất lịch sự đến nổi hét toáng "Nói gì thì nói huỵch toẹt ra đi!", vì càng ngày , nó càng thấy chán cái giọng "sói già đội lốt nai con", "lưu manh giả danh trí thức" của anh chàng. Tuy đôi lúc, nó mơ hồ biết rằng, Lâm Danh thật sự thích nó, nhưng… ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
64