Polaroid
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
21:32 20/05/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 38640
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
. Cục sĩ diện của ông Luân- ba Hy Vân rất to. Khỏi phải nói ổng sốc cỡ nào khi "rể quý" dứt tình với cô con gái cưng của mình trước mặt cả ngàn người.

Hy Vân là người bị "quê" hơn ai hết! Đường đường là một đại tiểu thư xinh đẹp, học giỏi, lại giàu có, chưa bao giờ thua kém bất kì ai. Vậy mà lại bị "vị hôn phu" đá một cách công khai và phũ phàng như thế.

Ánh mắt cô nàng sắc lại dần khi nghĩ đến điều đó. Hy Vân khẽ nói:

"Thường Khánh, anh sẽ phải trả giá. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì để anh đau khổ"

Vừa lúc đó, ánh mắt Hy Vân chạm phải một người đang mặc hanbok và chạy như bay trên vỉa hè. Ban đầu, Hy Vân chăm chú nhìn vì thấy lạ, nhưng một lúc sau, khi người đó quay mặt lại, Hy Vân liền nhận ra đó là ai...Gương mặt cô ả ghét đến tận xương tủy, làm sao mà quên được chứ!

Một ý nghĩ lóe lên, Hy Vân búng tay cái póc, gọi vệ sĩ, môi nở một nụ cười nham hiểm.

----------------------------------

Thường Khánh vừa về đến nhà.

Anh chàng thả người lên nệm....Gánh nặng như được trút bớt...Dù anh chàng cảm thấy rất thương và tội cho mẹ mình. Nhưng mà, rõ ràng việc bà í giả bệnh để lừa anh chàng như thế thật không dễ chấp nhận....

Đang suy nghĩ miên man thì điện thoại anh chàng đổ chuông.

_Alo^

- Nhỏ Lam líu lo.

Con nhỏ cứ đinh ninh rằng lễ đính hôn bị hủy do con bạn mình "ra tay" phá đám.

_Sao cô biết?

_Thùy Anh chẳng phải đang ở Hàn Quốc sao?- Gịong Thường Khánh ngạc nhiên, chẳng hiểu con Lam nói gì.

Nhỏ Lam chưng hửng một lát, rồi nói:

_Không....

- Nhỏ hỏi mà không cần nghe Thường Khánh trả lời, rồi tiếp tục rối rít

Thường Khánh lờ mờ đoán ra câu chuyện nó về nuớc để thực hiện "phi vụ của trái tim".

Anh chàng trấn an con Lam:

_Tôi sẽ đi tìm cô ấy…Cô yên tâm!

Nói rồi Thường Khánh dập máy, lòng vừa mừng vừa lo, mừng vì nó đã thoát khỏi vụ hôn ước sắp đặt với Shin, lo là vì anh chàng không biết bây giờ nó đang ở đâu và ra sao….

Quơ vội chìa khóa chiếc Mer và cái áo khóac trên bàn, anh chàng vừa địnhbước ra khỏi phòng để đi tìm nó thì điện thoại lại nổi nhạc- bài Tell Me Goodbye của BigBang.

Đang vội nên anh chàng không nhìn xem ai gọi.

_Alo^

Nghe thôi đã biết ai.

_Có chuyện gì không?- Anh chàng lạnh lùng.

- Gịong thâm độc của Hy Vân vang lên đều đều trong điện thoại.

_Nếu cô gọi điện để trách móc, thì xin lỗi, tôi không có thời gian!- Nói rồi Thường Khánh định cúp máy thì cô ả ngăn lại.

Nghe Hy Vân nhắc đến nó, Thường Khánh liền linh cảm rằng đã có chuyện không lành.

_Cô đã làm gì cô ấy?- Gịong nóng lòng pha chút tức giận.

Hy Vân cười hiểm độc, chậm rãi tiếp:

_Ý cô là sao? Cô ấy ở đang ở đâu hả?- Thường Khánh giận dữ.

-Hy Vân khiêu khích Thường Khánh-

Thường Khánh bỏ ngoài tai những lời khép tội của Hy Vân, vì bây giờ, trong đầu anh chàng chỉ có mình hình ảnh nhỏ bé của nó- không biết nó đang bị Hy Vân giam ở nơi đâu, có làm sao không…

Hy Vân tiếp:

- Gịong cô ả đắc thắng, rồi dập máy cái cụp.

Thường Khánh ngồi phịch xuống ghế. Thật không tin được một lúc lại có nhiều chuyện xảy ra như vậy....Lòng anh chàng quặn lại khi nghĩ đến cảnh nó đang bị Hy Vân giam giữ.

Hơn ai hết, Thường Khánh hiểu, nó tuy tỏ ra mạnh mẽ nhưng lại rất yếu đuối và mau nước mắt. Những năm tháng gian truân khi phải kiếm ăn nơi lề đường đã tạo ra cho nó một cái vỏ bọc sắt đá. Thế nhưng, sâu thẳm trong tâm hồn, nó chỉ là một cô bé hay khóc và dễ tổn thương. Khi nhìn thấy nó cười, Thường Khánh đã tự hứa rằng mình sẽ không bao giờ để nó đau khổ và quỵ ngã....

Không bao giờ........

Ánh mắt Thường Khánh chợt sắc lại, anh chàng đứng bật dậy và chạy ra khỏi nhà.

ENJOY!~

Hy Vân mệt mỏi ném di động lên bàn sau khi gọi cho Thường Khánh "Tất cả là do anh chuốc lấy mà thôi...."

Sân bay.

Một tên vệ sĩ chạy ra mở cửa xe cho Hy Vân. Cô nàng bước xuống, tay xách một chiếc túi hàng khủng và đi đôi giày cao gót cả tấc, bước vào sân bay. Ba tên vệ sĩ lật đật mở cabin xe lấy vali này kia ra rồi chạy theo Hy Vân.

Cô ả quay lại nói nhỏ với tên lớn tuổi nhất, giọng có vẻ mệt mỏi:

_Khi nào máy bay cất cánh thì cho thuyền nhổ neo...

_Dạ.

Còn đến hơn 30 phút nữa mới đến giờ lên máy bay. Hy Vân đang định ngồi xuống dãy ghế dành cho hành khách đang đợi khởi hành, thì chợt có ai đó kêu:

_Hy Vân!

Cô ả quay lại, thì ra là Lâm Danh. Anh chàng chạy đến:

_Cô đi đâu đây?- Hy Vân chưa kịp trả lời, anh chàng tiếp- Mà thôi, chúng ta kiếm chỗ nào ngồi nói chuyện cái đã.

Kể từ sau vụ ở Đà Lạt, nó và đám bạn đã biết rằng Lâm Danh thực chất chỉ lừa nó chuyện đi du học, để hợp tác với Hy Vân, làm cho Thường Khánh ghen...Lâm Danh biết được điều đó. Hiểu rằng mọi hy vọng của mình đã bị dập tắt, anh chàng đành từ bỏ nó và thật lòng chúc phúc cho hai đứa rồi theo ông chú ra nước ngoài du lịch để đỡ buồn, và đỡ....quê, đến hôm nay mới về.

Một cafe’ nhỏ ở tầng 2 của sân bay.

_Cô sẽ sang Pháp sao?- Lâm Danh ngạc nhiên- Tại sao cô lại sang đó?

Hy Vân bật cười:

_Anh mới ở nước ngoài về nên không biết gì cũng phải...- Cô ả ngừng lại một chút rồi tiếp- Lễ đính hôn giữa tôi và Thường Khánh đã bị hủy rồi...

Anh chàng không hỏi lí do, vì thừa biết lễ đính hôn mà "chú rể" nhất định không chịu ấy sẽ không đi tới đâu, anh chàng chỉ im lặng tỏ vẻ đồng cảm. Đến một lát sau, Lâm Danh mới ngập ngừng:

_Không lẽ cô...dễ dàng dể anh ta thoát vậy sao?

Hy Vân khuấy khuấy ly nước cam:

_Tôi có trò khác hay hơn là việc cứ mãi theo đuổi điều mà mình không bao giờ có được.

-----------------------------------

Không ai ngờ, nãy giờ Thường Khánh đang nép mình sau một cây cột gần đó. Hy Vân chưa đi, vậy là nó vẫn còn ở VN….Anh chàng đứng im suy tính một hồi rồi chạy đi, phải tìm cho ra tên vệ sĩ của Hy Vân. Chắc chắn hắn biết nó đang ở đâu.

Hai tên vệ sĩ đag xếp đồ lên xe đẩy cho Hy Vân.Một tên lớn tuổi nhất đang ngồi gần đó, có vẻ là thủ lĩnh. Thường Khánh âm thầm bước lại gần:

_Thùy Anh đang ở đâu?

Tên ấy giật mình nhìn lên, định phản ứng thì anh chàng liền rút một xấp dollar trong túi ra. [đúng là công tử, đi đâu tiền cũng đầy túi]

_Chỉ cần trả lời câu hỏi của tôi, toàn bộ chỗ này sẽ thuộc về anh!

Tên vệ sĩ đắn đo một hồi….Nhưng dù gì thì, đâu ai cưỡng lại nổi sức mạnh của đồng tiền, phải không?!

--------------------------------

Sau câu thú thật của Hy Vân. Lâm Danh lặng im một lúc, rồi tiếp, giọng lo lắng:

_Có phải là Thùy Anh không?

Hy Vân cười- nụ cười như đang CỐ tỏ ra mình nham hiểm:

_Anh đoán hay lắm....-Không đợi Lâm Danh hỏi tiếp, Hy Vân bỗng nhiên nói ra hết kế hoạch- Tôi đã sai người nhốt nó trong phòng mật của một chiếc du thuyền cũ của nhà tôi......3Ophút nữa, khi chiếc máy bay chở tôi cất cánh thì chiếc thuyền ấy cũng sẽ được nhổ neo....Chúng tôi sẽ có cùng lộ trình tới Thổ Nhĩ Kì, nhưng sau đó, tôi tiếp tục đi thẳng đến Pháp, còn thuyền sẽ cập bến ở Thổ Nhĩ Kì .....- Hy Vân ngưng bặt, cầm ly nước cam lên uống.

Không ai nói thêm gì nữa. Lâm Danh nhìn Hy Vân với một ánh mắt khó hiểu. Bất ngờ, cô nàng đứng dậy.

_Thôi! Tôi phải đi đây! Tạm biệt!- Nói rồi Hy Vân quay đi.

Nhưng Lâm Danh đã kịp kéo tay cô ả lại:

_Cô tiết lộ toàn bộ kế hoạch với tôi, chỉ vì muốn có người ngăn cản cô lại, phải không?

Hy Vân giật tay ra, nhìn đi chỗ khác :

_Anh nói cái gì vậy?

Anh chàng chậm rãi:

_Làm việc với cô một thời gian đủ để tôi hiểu tính của cô…Cố chấp và bướng bỉnh! Nói thật đi, thật sự thì cô cũng không muốn làm việc này phải không?

_.....- Cô ả không đáp.

_Hy Vân à…!- Lâm Danh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hy Vân thì cô ả liền hất ra:

_Không muốn làm thì sao chứ??!!Những gì tôi không có được thì không ai có thể có!- Hy Vân thét lớn- Chỉ vì cô ấy mà Thường Khánh từ chối tôi…Tôi không thể tha cho hai người đó được!- Giọng cô ả hằn học, nhưng ánh mắt thì rất đáng thương.

Lâm Danh bất ngờ đưa tay vén mấy sợi tóc đang bay bay trước mặt Hy Vân lên, dịu dàng:

_Cô có nhất thiết phải như vậy không?

_Nhưng mà.....- Cô ả cố đào ra lời lẽ để chống chọi, nhưng bất lực. Đúng! Hy Vân cũng chẳng vui vẻ gì khi làm việc này....Lúc nhìn thấy nó, và nói chuyện điện thoại với Thường Khánh thì căm giận trào lên, chỉ muốn làm cho hai người đó phải đau khổ suốt đời, thế nhưng khi suy nghĩ về việc ấy, chợt Hy Vân thấy khó chịu về chính bản thân mình.

_Nếu thật sự muốn làm, thì cô đã không cho tôi biết. Cô thừa hiểu rằng tôi sẽ ngăn cản mà. Cô đang cần ai đó kéo mình ra khỏi cái hố này phải không?- Lâm Danh tiếp tục đánh động vào tâm lí cô ả.

_.... ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
19