XtGem Forum catalog
Trang Chủ | Truyện Sex | Chat
wap truyện hay
04:53 06/12/19
("._.) S2 (._.*)
Hi, khách | Đăng nhập | Đăng ký
ứ làm thật đâu. Anh chỉ được sờ thôi đấy nhé...
Tải clip sex về cho điện thoại

Đệ Nhất Nông Trại Game Đột Kích Mobile
Tải ngay game đột kích miễn phí về cho điện thoại có chế độ bắn quái cực chất

A Love Story Of Teen

DocTruyen.Wap.Sh Wap Đọc Truyện Trên Mobile Cực Hay
Đang xem: 1Lượt xem: 40755
Tác giả: Ngaytho259
Thể loại: Truyện teen
Số trang: 67
. Mạnh Khoa nói tiếp:

_ U không nghĩ rằng mình vô lí quá ư? U không tìm hiểu, đã vội kết tội cô ấy, U iu cô ấy kiểu gì zậy hả? Công khai tuyên chiến với gia đình và dư luận, để bảo vệ tình iu của mình.Vậy mà chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt không biết đầu đuôi, u đã cho rằng cô ấy phản bội mình. Một người ích kỷ và không nghĩ cho người khác như u, thì không có tư cách gì để yêu cô ấy cả!

Mạnh Khoa "hùng hồn", từng câu từng chữ như nhát búa đập vào tim Thường Khánh.

_Suy nghĩ lại đi....Hãy chứng minh cho mọi người thấy, tình cảm của u dành cho cô ấy, không gì có thể đánh bại...Hãy chứng minh rắng, tôi đã không nhìn lầm người!.

Mạnh Khoa mỉm cười đầy hàm ý, quay lưng, đi được một đoạn, như chợt nhớ ra gì đó, anh chàng dừng chân, không quay mặt lại mà chỉ nói:

_À mà này! Nếu u không làm cô ấy hạnh phúc, thì tôi sẽ "cướp"cô ấy đi đó. Vì vậy, nhớ đừng làm cô ấy buồn thêm nữa. Dẹp cái thói ngông cuồng của mình qua một bên đi!

Nói xong Mạnh Khoa tiếp tục thả bước...Sau lưng, Thường Khánh lặng lẽ nhìn theo, có lẽ hắn đang đặt một dấu chấm hỏi to đùng trong lòng "Mạnh Khoa là kiểu người gì...Sao lại có thể hy sinh mọi thứ cho một điều không thuộc về mình?"....

Mạnh Khoa rút điện thoại ra, định gọi cho nó, để thông báo đã "hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ" và bảo nó trở vè "khu căn cứ". Nhưng lại thôi và đút di động trở lại vào túi "Có lẽ hắn biết mình phải làm jie mà....Không xía vào chuyện của họ nữa!"- Anh chàng nghĩ thầm.

Ngước lên bầu trời không một vì sao, chắc sắp mưa.... bước một mình trong đêm tối, anh chàng đấm ngực, tự đùa với mình:

_Ba mẹ ơi! Sao ba mẹ lại sinh ra một thằng con "cao thượng" như thế này cơ chứ!

Những người bên cạnh Mạnh Khoa thật là may mắn. Người được Mạnh Khoa iu, lại càng may mắn gấp bội....Nó rất may mắn!

"Tôi sẽ tiếp tục iu em...Và sẽ vẫn mãi chờ em".....Câu nói Mạnh Khoa đã nói với nó khi vứt chiếc chìa khóa của cái hộp gỗ xuống sông ...giờ đây...một lần nữa...câu nói ấy...được người con trai ấy....tự lập lại với trái tim mình......

----------------------------

Nó chạy men theo vệ đường, ngôi biệt thự của Hy Vân từ đây nhìn lại chỉ là một chấm nhỏ. Vì Thường Khánh, nó đã chạy xa đến cỡ đấy rùi.

Có vẻ nó đã thấm mệt, bằng chứng là những giọt mồ hôi đang trực rớt xuống "Đồ ngốc xít...Anh đang ở đâu? Sao anh có thể hành động nông nổi như thế?...."- Nó dừng lại, gập người thở, tức tối nghĩ thầm "Đáng ghét! Tôi mà tìm được anh thì..."

Đứng thẳng dậy, chân nó tiếp tục thoăn thoắt , từ vệ đường mà nó đã chạy trên trên thảm cỏ ươn ướt sương đêm từ lúc nào...Đêm xuống rồi, hắn ở đâu chứ, hắn có biết nó lo cho hắn đến cỡ nào không, đồ thiếu gia hống hách....

Nó la lên trong đầu "Đừng chơi trò trốn tìm với tui nữa, tui thua anh rồi, ra đây đi mà...." Bước chân nó chậm dần rồi dừng hẳn lại, mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt xinh xắn của nó. Thôi rồi! Nó chả còn sức để mà chạy trong đêm thế này nữa..."Đồ ngốc...Đừng đùa dai zậy chứ......." Mệt mỏi, nó dựa lưng vào một gốc cây.

Chớp......Sấm đánh một cái "đoàng".... Trời âm u, gió thét gào....Sắp mưa rồi.....

Nó như sắp khóc theo ông Trời....

Nó vốn sợ ma, sợ bóng tôi..thế mà vì hắn, nó đã "từ bỏ" cái ánh sáng ngọt ngào của ánh đèn ngoài kia để chạy vào bãi đất "tróc vẩy trầy da" này (tức là nơi có cỏ, nơi toàn đất), một nơi tối tăm chỉ nghe tiếng gió rít, dế kêu, để tìm hắn...Chỉ vì nó nghĩ, người như hắn, sẽ không dễ dàng ló đầu ra chỗ sáng cho người ta tìm thấy....

Một giọt...Mưa rơi trên vai nó...Hai giọt....Nước mắt nó rơi theo mưa...Mưa...Nước mắt....Tất cả hòa vào nhau....Khi nó gần như là ngã quỵ xuống thảm cỏ mát rượi sương đêm, thì bỗng có tiếng nói trầm đục phát lên từ phía sau:

_Đang kiếm tôi à?

Phản ứng nhanh hơn bình thường...Nó quay lại phía tiếng kêu...Là hắn, cái tên "chán sống" đã làm tổn hao gần hết "công lực" của nó. Khi chạm mắt hắn, "một nửa linh hồn" của nó chỉ muốn chạy lại.....thụi vài đấm vào cái tên tàn nhẫn, quá đáng ấy.....Nhưng sâu thẳm bên trong, có gì đó như xúi nó chạy lại phía hắn, ôm lấy hắn, hỏi han và quan tâm hắn một cách đúng nghĩa.

Nó way đi, quệt mấy giọt nước mắt còn sót, nó sợ hắn phát hiện nó khóc vì hắn , và cũng để ngăn chặn, vì không chừng 1 trong hai khả năng (ôm hoặc đánh ^^[đai đen karate đấy nhá]) xảy ra thì có mà chết dở. Nó nói cứng:

_Ai tìm anh! Đừng tưởng bở!

Rồi nó cố bước thật nhanh, về phía nào nó cũng hok biết nữa, nó chỉ biết đi, cho khuất mắt tên ấy. Nó hok nhận ra rằng mình đang tiến sâu vào bãi thông tối thuj.

Không biết Thường Khánh đã thấy đôi mắt đỏ hoe của nó chưa.......Bỗng nhiên anh chàng chạy lại phía nó, nắm tay nó kéo lại.

Kèm theo cái nắm tay ấy không phải là ánh mắt lạnh băng ngày nào mà là ánh mắt rất ấm áp. Hoàng tử lạnh lùng đâu rồi?....Không thèm chú ý đến điều đó, có lẽ vì đang rất tức, nó vội giật tay ra

_Anh làm gì zậy hả?

Nó lườm anh chàng rồi tiếp tục bước. Mưa ngày càng nặng hạt. Thường Khánh không chịu thua, tiếp tục chạy lên kéo nó lại:

_Cô đang tức giận với tôi đấy à?

_Anh hỏi thế là ý gì? Tui chưa thấy ai vô lý như anh! Anh nghĩ mình luôn đúng ư? Anh xem tui là gì zậy hả? Anh biến đi cho tui nhờ!- Nó tuôn một hơi, mà nước mắt cũng trào ra theo, hòa lẫn với nước mưa trên mặt nó.... rồi như hok biết nói gì nữa (hoặc tức đến nỗi nói không ra), nó chỉ trừng mắt nhìn Thường Khánh.

Nó đúng là "trán zồ ngang bướng", ít ra cũng phải nhận vài lỗi về mình cho mát tai người ta.... Nó thừa hiểu người như hắn mà thấy nó "hug" người khác, thì không tức mới gọi là kỳ quái, nhưng với tính cách của một tiểu thư cộng thêm cái chất ngang tàn từ khi mới chào đời, nó hok chấp nhận hắn hành xử thiếu lí lẽ như thế!

Zới lại...là con zai thì cũng phải nhường con gái, vả lại, nó ngây thơ hok bik chuyện này.... nhưng thông minh như Thường Khánh thì phải chịu hiểu là nó đã bị "đưa vào tròng" chứ.

_Đừng khóc!- Hắn tinh mắt thật- Cô đúng là bướng bỉnh mà....- Hắn định nói thêm gì đó, nhưng có vẻ nói lúc này không hợp hoàn cảnh nên hắn lại nuốt câu nói vào trong....

Bây giờ chỉ còn bốn mắt nhìn nhau, chả ai nhúc nhích trong khi mưa cứ trút xuống một cách vô tội vạ, khiến hai đứa bắt đầu "tiến hóa ngược" thành hai con...chuột lột.

Thắng thua chưa ngã ngủ trong cuộc thi "Ai chớp mắt trước" thì hắn bỗng lên tiếng :

_Xin lỗi...

Ố là la! 2 lần xin lỗi trong cùng một buổi tối, mà lại là lời xin lỗi từ một chàng trai lạnh đến nỗi "băng mà còn phải xấu hổ" [vì hok lạnh bằng]...chứng tỏ rằng...Thường Khánh rất iu nó.

Nó, ban đầu là ngạc nhiên, rồi khi nhìn vào ánh mắt rất thật và tội tội của hắn, mọi tức tối, giận zữ đều chắp cánh bay đi mất, hạnh phúc cập bến..... sau khi lấy lại cái hồn đang lơ lửng vì câu xin lỗi ngọt ngào ấy...nó mỉm cười, thoạt đầu là nụ cười hạnh phúc, chưa được lâu thì nụ cười ấy biến đi, thay vào đó là một nụ cười và vẻ mặt "gian sặc mùi"

_Anh tưởng xin lỗi là xong hả?

Vừa dứt câu, nó "nhẫn tâm" nện một cú trời giáng bằng gót giày của mình vào chân Thường Khánh, phá lên cười tinh ranh và chạy đi.

Thường Khánh chưa kịp mừng vì biết nó đã "xí xóa" mọi chuyện thì đã phải "Oái" lên đầy đau đớn.

Anh chàng nhảy dựng , ôm bàn chân tội nghiệp của mình rồi xù lông nhím, la lên:

_Tôi mà bắt được cô thì...

Nói rồi Thường Khánh đuổi theo nó, dường như chẳng ai wan tâm đến 3 chữ "trời đang mưa" nữa, hai đứa chỉ biết đùa với nhau, mặc cho mưa như xối nước vào người. Nó hết khóc từ lúc nào, mưa đã dội hết những dấu tích của nước mắt trên mặt nó. May mà bệnh cũ hok tái phát, nó hok lịm đi sau khi "nhè" nữa [chưa chắc à nha ]....Nếu hok thì Thường Khánh sẽ lãnh đủ đây...

Hắn bắt được nó sau một hồi rượt nhau y như phim hành động.

_Tóm được cô rồi nház!

Thường Khánh reo lên như con nít, và nắm tay nó giật mạnh làm nó quay phắt lại, và hai cái mặt suýt chạm nhau...Tự dưng...nhìn vào mắt đối phương, hai đứa như bị thôi miên...dần dần nó và hắn áp sát gương mặt đẫm nước vào nhau hơn....4 mắt từ từ nhắm lại và....

Chớp lóe một góc trời, như phủ lên hai đứa làm cả hai giật mình và sực tỉnh (Oách! Thiên Lôi chơi kiểu gì zậy, cách 1 mili nữa thôi mà....). Mặt và hai vành tai của 2 đứa rủ nhau đỏ dần....Nó hok biết làm gì ngoài way đi, chân tay như thừa thãi....

Và mất một lúc sau, cả hai mới nhận ra mình đã tiến sâu vào rừng thông.

_Chúng ta đang ở trong rừng thông đấy, làm sao đây?- Thường Khánh hỏi, vừa là để chữa ngượng, vừa đánh trống lãng.

_Sao tui bik- Nó đáp mà hai má vẫn bật đèn đõ mãi ...


«Trang trước | Đọc tiếp»
Trang: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67
Danh Mục
» Truyện Teen
» Truyện Tình Yêu
» Truyện Kiếm Hiệp
» Truyện Cười
» Truyện Ma
Bản quyền thuộc về Wap Đọc Truyện
Powered by Xtgem.Com
Note: While you use some service at wapsite you will not return Expense to maintain service of them me. Thank!
Wap đọc truyện
13